[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 22: Thùng rác cosplay bọ que
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:31
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày thứ mười lăm của hội trại hè, Ôn Nhiên còn thấy bóng dáng Cố Quân Trì nữa, phong thanh là cuốn gói về nước . Mấy ngày , mớ lễ phục mà Cố Bồi Văn sai may đo riêng cũng giao tới tận tay, trọn vẹn bốn bộ. Ôn Nhiên chỉ cần liếc mắt qua là đủ mấy bộ đồ mà Ôn Duệ dắt trung tâm thương mại sắm dạo nọ vứt đường cũng chả ai thèm nhặt.
Giai đoạn cuối trại hè, tiệc tùng sự kiện cứ gọi là dồn dập, mấy bộ lễ phục đúng lúc phát huy tác dụng. Ôn Nhiên gần như nhẵn mặt đám tai to mặt lớn trong giới khoa học, giới nghệ sĩ, và cả dàn minh tinh hạng A chỉ qua vài đêm tiệc tùng. Chỉ điều, ngoài việc rửa mắt ngắm tận nơi, chẳng thu hoạch cái khỉ khô gì sất. như dự đoán, phụ lòng tin của Trần Thư Hồi, đinh ninh dặn dò chớp lấy thời cơ, đừng thu ở một xó.
Kỳ trại hè lê thê hơn hai mươi ngày cuối cùng cũng kết thúc. Về đến nhà đúng lúc trời chập tối, Ôn Nhiên đưa mấy món quà nhỏ mua từ nước ngoài cho dì Phương, nhờ dì nấu cho bát mì. Ăn xong, lết lên lầu tắm rửa dọn dẹp, lăn ngủ trời trăng mây đất gì.
Ngủ một mạch đến hơn mười giờ sáng hôm , Ôn Nhiên mới mò dậy húp miếng cháo. Cậu vắt tay lên trán cân nhắc hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: Phải sang nhà Cố Quân Trì một chuyến, dẫu Cố Quân Trì hé răng đồng ý, nhưng trông thái độ cũng chẳng vẻ gì là từ chối.
Bắt taxi đến khu biệt thự, bác bảo vệ vẫn còn nhớ mặt , bèn nhấc máy gọi cho vệ sĩ của Cố Quân Trì. Ôn Nhiên đó mà tim đập chân run, chỉ sợ đuổi thẳng cổ giữa thanh thiên bạch nhật. May điều tồi tệ đó xảy , cho , bác bảo vệ còn đ.á.n.h hẳn xe điện tuần tra chở tới tận cổng nhà Cố Quân Trì.
Vừa mới lọt qua cổng vườn vài bước, cánh cửa lớn tự động bật mở. 339 nước mắt tèm lem xông như tên bắn: "Tiểu Nhiên! Tôi nhớ đến c.h.ế.t sống !"
Ôn Nhiên còn tưởng sắp tông văng lên giời, nhưng 339 phanh cực kỳ chuẩn xác, giang hai tay ôm chặt lấy chân : "Hồi còn bảo đầu bếp chừa bánh sừng bò cho , thế mà mất hút còng nọc luôn! Chúng xa hơn hai tháng đấy, hả?"
"Tôi mà." Ôn Nhiên dỗ dành: "Tôi mua quà về cho ."
"Tôi á? Quà ư..." 339 kích động đến mức rung lên bần bật.
Đó là một chiếc nam châm gắn tủ lạnh cực kỳ xinh xắn, mang hình dáng một tòa lâu đài phong cách Steampunk, một trong những biểu tượng đặc trưng của thành phố S. Ôn Nhiên thấy nó hợp cạ với 339, bèn bóc vỏ, đính chóc lên n.g.ự.c trái của nó.
"Hu hu hu, đây là đầu tiên trong đời nhận quà đấy." Vì cổ nên 339 chẳng thể cúi xuống ngắm nghía chiếc nam châm, nó đành dịch chuyển chỗ camera cửa, soi đó truy cập hệ thống camera giám sát để tự chiêm ngưỡng . Y như rằng, nó thấy ngay chiếc nam châm bé xinh đậu ngay ngắn ngực. Nó vui vẻ hớn hở khoe với Ôn Nhiên: "Hợp với lắm, thích lắm luôn!"
"Cậu thích là ."
"Hê hê, xem mô hình ? Cố Quân Trì mới tậu thêm mấy cái mô hình mới toanh đấy!"
Ôn Nhiên khựng vài giây, lắc đầu: "Không xem , chơi ở phòng khách một lát thôi."
"Oke luôn!"
Vào nhà, đảo mắt một vòng quanh phòng khách mà chẳng thấy bóng ma nào, Ôn Nhiên hỏi: "Thiếu gia của đang học ?"
"Cậu đang luyện đàn, gảy đàn hơn hai tiếng đồng hồ ."
Cách âm của căn biệt thự xịn xò đến mức Ôn Nhiên cấm thấy nửa nốt nhạc nào lọt ngoài. 339 kéo xuống sô pha, mở camera giám sát trong phòng đàn, chiếu thẳng lên màn hình đầu nó cho xem.
Phòng đàn sáng sủa, sạch sẽ bong, chất lượng camera nét căng như máy phim chuyên nghiệp, rõ mồn một từng ngón tay Cố Quân Trì đang cầm vĩ và lướt dây đàn. Hắn thẳng tắp, tư thế khoan thai, cúi đầu rũ mắt. Dù thèm dòm bản nhạc, cứ như đang chơi tuỳ hứng, nhưng âm thanh vút từ chiếc camera tròn vành rõ chữ, kỹ thuật chuẩn cần chỉnh, điêu luyện như dân nhà nghề.
Lắng tiếng đàn du dương, Ôn Nhiên thắc mắc: "Cậu học đàn bao lâu ?"
339 tắt camera : "Violin mười ba năm, piano mười hai năm."
"Thảo nào chơi giỏi thế."
"Chuẩn luôn, làm cái gì cũng giỏi, từng để Chủ tịch bận tâm."
"Vậy chuyện gì làm ông nội Cố bận tâm ?"
"Tôi cũng hổng rõ nữa." 339 làm bộ trầm ngâm suy nghĩ: "Có lẽ là về đường đời, định hướng tương lai chăng."
Chưa kịp dứt lời thì cái đang "bận tâm về định hướng tương lai" đủng đỉnh xuống lầu. Thấy Ôn Nhiên, chẳng buồn cho chút biểu cảm, chỉ hờ hững liếc một cái. Ngược , 339 nhảy xổ chặn đầu , chỉ chỏ chiếc nam châm gắn ngực, gân cổ lên khoe khoang: "Đây là quà Ôn Nhiên tặng đấy!"
Cố Quân Trì liếc qua phán xanh rờn: "Hàng bán rong lề đường, ba đồng một mớ."
"Ba đồng thì ! Cậu đến ba hào cũng chả thèm mua cho !"
"Mua quà cho mày á." Cố Quân Trì đủng đỉnh bước tới sô pha, ngả lưng tựa : "Mày là cái thá gì?"
"Tôi là 339 dũng cảm và thông thái!" Để oai, 339 đầu tiên phô diễn đôi chân dài nửa mét của , hai cánh tay cũng vươn dài thêm một khúc. Nó hiên ngang sừng sững mặt Ôn Nhiên và Cố Quân Trì, oai phong lẫm liệt hỏi: "Trông lực lưỡng !"
Cố Quân Trì đ.á.n.h giá: "Trông như con bọ que ăn no nứt rốn."
"..." 339 rú lên một tiếng chói tai: "Tôi ghét !" Rồi lạch bạch vác cái hình bọ que chạy biến bếp.
Không gian chìm tĩnh lặng. Đã hơn mười ngày gặp mặt, giao tiếp, dường như tiến triển rớt về vạch xuất phát. Ôn Nhiên gãi gãi ngón tay, mở lời: "Sao trại hè về sớm thế?"
"Liên quan gì đến ."
"Thì hỏi tí thôi mà." Ôn Nhiên giờ luyện da mặt dày cộp, dăm ba câu cà khịa chẳng xi nhê gì: "Cậu trả lời cũng ."
Cố Quân Trì đổi tư thế, rúc sâu hơn sô pha, mắt cắm điện thoại: "Người khoẻ."
Ba chữ ngắn gọn nhưng đ.á.n.h trúng tim đen của Ôn Nhiên. Mấy ngày khi hội trại hè bế mạc, cũng dính chưởng căn bệnh cũ tái phát, tinh thần uể oải, sốt hâm hấp, tuyến lệ hoạt động quá công suất. Cậu xin nghỉ ốm một ngày, vùi trong phòng, rớt nước mắt tủi suốt nửa tiếng đồng hồ, tối uống viên hạ sốt ngủ, hôm mới lết nổi xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-22-thung-rac-cosplay-bo-que.html.]
Thế nên Ôn Nhiên cứ lo nơm nớp, sợ hãi lỡ một ngày nào đó mà đến kỳ phát tình thật thì xoay xở . Bác sĩ dặn kỹ là tuyệt đối cấm dùng t.h.u.ố.c ức chế, cách giải quyết tối ưu nhất là xin Cố Quân Trì giải phóng pheromone. Đến lúc dầu sôi lửa bỏng mới mở miệng nhờ vả thì e là đường đột quá, chi bằng hôm nay cứ đ.á.n.h tiếng rào đón cho chắc ăn.
"Tôi thể nhờ một chuyện ." Ôn Nhiên hỏi.
"Không."
"Cậu xong hẵng từ chối ?"
"Đếch ."
Hắn mồm thì bảo "đếch " nhưng tay cũng chả bịt tai , là Ôn Nhiên cứ thế bô bô: "Tôi chúa ghét việc dùng pheromone của mỗi khi phát bệnh, vô cùng khâm phục tinh thần thép đó của . khổ nỗi ý chí của mỏng manh như lá lúa, nên nếu lỡ một ngày trời nào đó cần đến pheromone của , rủ lòng thương mở khoá một chiều vòng cổ tay, xả cho tí pheromone ?"
Mắt Cố Quân Trì rời khỏi màn hình điện thoại, lia thẳng mặt Ôn Nhiên: "Cậu đang xàm ngôn cái gì đấy?"
"Thì là... những gì đấy." Ôn Nhiên ấp úng chốt : "Đại khái là, lỡ lúc nào đó cần, kiểu như phát tình chẳng hạn, thể ban phát chút pheromone để... xoa dịu? Ờ, xoa dịu một chút ."
Trong suy nghĩ của Ôn Nhiên, việc xả chút pheromone cứu gặp nạn cũng là chuyện nhỏ như con thỏ, y như việc gọi 112 cấp cứu cho đường ngất xỉu , chỉ là một hành động trượng nghĩa cứu hết sức bình thường.
Cố Quân Trì úp ngược điện thoại xuống ghế sô pha, bàn tay ấn chặt lên đó, nghiêng chằm chằm Ôn Nhiên: "Nói nữa xem nào."
"... Thôi nữa, cứ coi như thấy gì ." Chẳng hiểu Ôn Nhiên bắt đầu thấy hối hận xanh ruột.
"Cậu mắc chứng nghiện quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c ."
Ôn Nhiên hoảng hoang mang, vội vã thanh minh: "Tôi ý đó, nhạy cảm quá ?"
Cố Quân Trì im bặt, bật dậy, sải bước tới sát sạt Ôn Nhiên. Cặp chân dài của gần như cọ đầu gối đang co của . Hắn cúi gầm mặt xuống , giọng phẳng lặng như mặt hồ gợn sóng: "Lần tới lúc nhu cầu, thể tháo vòng cổ , cởi sạch đồ, xoa dịu một chút ?"
Sốc đến á khẩu, Ôn Nhiên thậm chí nhận mặt đỏ bừng lan tận mang tai. Cậu ngây dại ngước Cố Quân Trì một lúc lâu mới lắp bắp nặn từng chữ: "Chuyện ... thể... mà giống , hai chuyện khác mà..."
"Tôi ý đó, nhạy cảm quá ." Cố Quân Trì trả nguyên xi câu của , lạnh lùng chặn họng.
Một đòn "gậy ông đập lưng ông" giáng thẳng đầu khiến Ôn Nhiên choáng váng xây xẩm mặt mày. Cậu luống cuống phắt dậy, ngặt nỗi Cố Quân Trì chắn chình ình ngay mặt, che khuất lối thoát. Trong tích tắc , cơ thể hai sượt qua , chóp mũi Ôn Nhiên suýt nữa đụng trúng cằm Cố Quân Trì. Cậu đờ đẫn mất vài giây, ngước lên chạm ánh mắt đang rũ xuống , bấy giờ mới sực nhớ né tránh. Hoảng hốt lùi loạng choạng sang một bên, Ôn Nhiên ánh mắt lạc trôi vô định, lắp bắp: "Tôi... về đây."
Cắm đầu cắm cổ thẳng sảnh, dám đầu dù chỉ một milimet. Ôn Nhiên vội vã xỏ giày, ba chân bốn cẳng đẩy cửa chuồn thẳng.
Về đến nhà lâu lắc mà sờ lên má vẫn thấy nóng rực, tiếng tim đập thình thịch văng vẳng bên tai. Ôn Nhiên về phòng, phịch xuống bàn học, kéo ngăn kéo . Từ cái đáy ngóc ngách nhất, nơi dùng để giấu giếm Trần Thư Hồi, rút xấp bản vẽ, lôi bản vẽ phối cảnh mặt bên còn đang dang dở.
Vừa đặt bút xuống, đường thẳng thì cong queo, hình tròn thì méo mó. Ôn Nhiên chằm chằm mấy nét vẽ rối rắm hồi lâu mới sực nhớ kiếm cục tẩy.
Bên ngoài cửa sổ, cây phượng tím đang đón đợt trổ bông thứ hai trong năm, gió mơn man thổi tung những cánh hoa, vẽ nên một bức tranh sơn dầu màu xanh tím lộng lẫy, dập dờn bay lượn giữa trung.
Ngày thứ ba khi về nước. Ôn Nhiên đang thui thủi ăn tối một thì Trần Thư Hồi đẩy cửa bước phòng khách. Vừa thấy mặt , bà bèn tươi rói. Ôn Nhiên lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ, thần hồn nát thần tính vội thẳng lưng lên: "Mẹ?"
"Mẹ bảo gì , nước cờ tiếp theo ." Trần Thư Hồi quẳng túi xách lên sô pha, rảo bước gần bàn ăn. Bà chống một tay lên mép bàn, cúi Ôn Nhiên: "Nhà họ Cố gửi thiệp mời chúng đến dự tiệc thọ của Chủ tịch Cố."
Nụ môi bà rạng rỡ và chói lọi hơn bất cứ lúc nào, cứ như thể sự kiện còn đáng ăn mừng hơn cả cái kết quả xét nghiệm độ tương thích cao ngất ngưởng dạo nọ. Ôn Nhiên ngơ ngác hiểu: "Tiệc thọ chắc mời đông khách lắm, mời nhà thì cũng gì đặc biệt quá ?"
"Nếu chỉ đơn thuần là mời ăn tiệc thì đương nhiên chả vẹo gì để ." Trần Thư Hồi khoanh tay ngực: " trợ lý cố tình nhắn nhủ riêng với tao một câu từ chính miệng Chủ tịch Cố. Ông định bụng sẽ chính thức giới thiệu mày trong bữa tiệc thọ đó."
Ôn Nhiên siết chặt đôi đũa, hoá đá một lúc lâu mới thều thào hỏi: "Giới thiệu con ạ?"
"Toàn bộ con cháu ruột thịt, dòng họ nội ngoại nhà họ Cố, các cổ đông bự, đối tác làm ăn của Bách Thanh, cả mấy ông lớn bên chính phủ, sĩ quan quân đội... tất tần tật đều sẽ tề tựu tại bữa tiệc . Mày điều đó ý nghĩa gì hả?"
Trong thâm tâm lờ mờ đoán phần nào, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng ngăn cản dám nghĩ tiếp. Ôn Nhiên khẽ lắc đầu.
Trần Thư Hồi uốn cong ngón trỏ, tì khớp xương lên môi, khẩy một tiếng: "Ôn Nhiên, đó là lễ đính hôn đấy."
Đã bao nhiêu năm , bà đếm đầu ngón tay gọi tên Ôn Nhiên, bởi lẽ bà hồi tưởng về đứa con trai út yểu mệnh. Vậy nên, khi cái tên thốt từ miệng bà , đồng nghĩa với việc cảm xúc đang chạm ngưỡng cực hạn, một là giận lồi mắt, hai là sướng rơn . Rõ mười mươi, tình huống hiện tại là vế .
Đính hôn. Khi hai tiếng đó lọt tai, thứ hiện lên trong đầu Ôn Nhiên là viễn cảnh nhà họ Ôn đường đường chính chính bước hào môn nhà họ Cố, là mớ tài nguyên thương mại khổng lồ và hàng dài đối tác xếp hàng chờ ký hợp đồng sắp đổ ập xuống đầu Thịnh Điển, càng là hình ảnh Trần Thư Hồi thoả mãn đạt tham vọng về danh vọng, địa vị và cổ phần Bách Thanh, mà ý nghĩ loé lên đầu tiên trong đầu là: Cố Quân Trì tức lộn ruột .
Cậu sợ Cố Quân Trì tức giận. Nỗi sợ xuất phát từ việc lấy lòng nịnh bợ, kiểu lo nơm nớp sợ đối phương cau mày nhăn mặt ảnh hưởng đến việc thành nhiệm vụ như thuở ban đầu. Ngay lúc đây, Ôn Nhiên chỉ đơn thuần là Cố Quân Trì buồn bực.
Cậu lời xin với Cố Quân Trì. Dù đây vô , và nào cũng xuất phát từ tận đáy lòng, cũng chẳng ngoại lệ.
"Vậy ..." Hồi lâu , Ôn Nhiên mới thốt nên lời: "Nhanh quá."
"Chủ tịch Cố quả nhiên ưng mắt mày. Tất nhiên, điều cũng chứng minh thằng nhãi Cố Quân Trì chắc chắn đến nỗi quá ghét bỏ mày." Trần Thư Hồi vươn tay , như một sự ban ân, đầu tiên xoa đầu Ôn Nhiên: "Làm lắm, Ôn Nhiên. Bao công sức tao nuôi nấng bồi dưỡng mày quả uổng phí, mày làm tao thất vọng."
Thế nhưng, vẻ mặt Ôn Nhiên càng thêm phần mờ mịt. Cậu vẫn luôn trầy trật làm cách để làm hài lòng Trần Thư Hồi, cố gắng gom góp những mảnh vụn hài lòng hòng chắp vá thành một minh chứng rằng cũng một . Thế mà bây giờ, khi điều đó rành rành ngay mắt, Trần Thư Hồi với , xoa đầu , khen ngợi , thì cớ , Ôn Nhiên chẳng thiết tha thu nhặt những mảnh vụn nữa. Chúng dường như chẳng còn chút giá trị nào.
"Cứ tiếp tục phát huy nhé, tiệc thọ của Chủ tịch Cố sẽ diễn hơn nửa tháng nữa, từ giờ đến lúc đó tuyệt đối lơ là cảnh giác." Điện thoại trong túi xách reo vang, Trần Thư Hồi gót bước phòng khách để máy.
Theo thói quen, Ôn Nhiên định đáp một câu 'Con ', há miệng , nhưng cuối cùng chỉ buông một tiếng "" lý nhí.