[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 21: Không phải là muốn lên giường với cậu

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:30
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vô cùng lo lắng rằng pheromone của thực sự bốc mùi hôi thối, suốt đoạn đường về, Ôn Nhiên cứ khư khư lấy tay bịt chặt gáy. Vừa cập bến, đầu tiên lao tắm rửa quần áo, đợi đến khi đeo vòng cổ đàng hoàng mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Ngẫm nghĩ kỹ thì, tuyến thể của là hàng nhân tạo, pheromone cũng là đồ giả nốt, mãi mãi chẳng thể nào sánh bì với hội Alpha - Omega xịn xò bẩm sinh. Thế nên, nếu thứ pheromone tiết cuối cùng mang một mùi hôi kinh dị... thì chuyện đó cũng chẳng khả năng.

Thảo nào Cố Quân Trì chán ghét việc thả pheromone đến thế, hoá nguyên nhân sâu xa là đây.

Lòng nặng trĩu. Ôn Nhiên chẳng thể hiểu nổi, rõ ràng pheromone của Cố Quân Trì thơm tho quyến rũ đến , mà bản , kẻ nắm giữ độ tương thích cao ngất ngưởng 97.5% với , toả cái mùi thối. Lỡ mà Trần Thư Hồi chuyện , chắc chắn bà sẽ thấy nhục nhã ê chề nổi trận lôi đình cho xem.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, giáo viên dẫn cả đoàn bộ đến một nhà hàng hải sản nổi tiếng gần đó dùng bữa tối. Đám Cố Quân Trì phía Ôn Nhiên. Hạ Uý vắt tay lên vai Cố Quân Trì và Lục Hách Dương, hùng hồn tuyên bố: "Anh em, tao đưa một quyết định mang tính lịch sử."

Cố Quân Trì phũ phàng: "Không ."

"Mấy năm tao tổ chức sinh nhật du thuyền, năm nay triển thế nào?" Hạ Uý sang Cố Quân Trì: "Cố thiếu gia, cho tao mượn cái du thuyền của mày xài đỡ phát."

"Tám mươi vạn một đêm." Anh em thì em, tiền bạc Cố Quân Trì vẫn tính toán sòng phẳng.

"Chuyện nhỏ." Hạ Uý sang gạ gẫm Lục Hách Dương: "Lục thiếu gia, thanh toán bill giúp tao nhé."

"Xin , dạo tao kẹt."

"He he." Hạ Uý làm như điếc đột xuất, hớn hở chốt kèo: "Thế quyết định , giờ tao mời bé Trì đây." Nói xong, vắt chân lên cổ chạy biến phía tìm Trì Gia Hàn.

Hải sản dẫu tươi ngon đắt đỏ đến mấy thì rơi miệng Ôn Nhiên cũng trở nên vô vị. Cố nhét cho no bụng xong, buông đũa thừ đó. Mãi cho đến khi giáo viên thông báo thời gian hoạt động tự do, một tiếng rưỡi tập trung về khách sạn, Ôn Nhiên mới dậy, lủi thủi bước khỏi nhà hàng một .

Xung quanh là khu nghỉ dưỡng ven biển sầm uất náo nhiệt. Thấy một tiệm bánh mì, Ôn Nhiên rẽ . Ánh mắt lướt qua khay bánh sừng bò, đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn quyết định mua. Nhớ cái hồi ăn thử bánh sừng bò gói mang về từ nhà hàng ở Vân Vịnh, mùi vị chán phèo. Giờ đây, thề bao giờ đặt niềm tin bất kỳ chiếc bánh sừng bò nào nhào nặn bởi bất kỳ ai khác ngoài vị đầu bếp nhà Cố Quân Trì nữa.

Hương thơm ngào ngạt hấp dẫn ngập tràn tiệm bánh vô tình khiến Ôn Nhiên chạnh lòng nhớ tới cái mùi pheromone thối hoắc của . Một cảm giác tự ti bỗng chốc trào dâng, vội vã rời .

Đi dạo vẩn vơ mục đích một hồi lâu, mãi cho đến khi ngang qua một cửa hàng văn phòng phẩm, Ôn Nhiên mới nhen nhóm chút hứng thú, định bụng ghé tậu vài cây bút vẽ kỹ thuật.

Quầy thu ngân tít phía bên . Trong lúc xếp hàng chờ thanh toán, Ôn Nhiên phóng tầm mắt qua lớp kính ngoài. Đó là một khu vui chơi dành cho trẻ em, vài phụ đang chờ bên ngoài hàng rào, ánh mắt Ôn Nhiên chợt khựng .

Cậu trân trối chằm chằm chớp mắt gần một phút đồng hồ. Đến lượt thanh toán, Ôn Nhiên giật sực tỉnh. Trả tiền xong, vội xách túi đồ đẩy cửa bước . Mới vài bước, rụt rè cất tiếng gọi: "Cô Tôn ạ?"

Không thấy ai trả lời, Ôn Nhiên bỏ cuộc, bước hẳn tới bên cạnh phụ nữ, vỗ nhẹ lên vai cô: "Có cô Tôn ạ?"

Tôn Tuệ Anh đầu , ánh mắt mang theo vẻ ngơ ngác Ôn Nhiên vài giây, bỗng nhiên sững sờ: "Tiểu Thụ? Là Tiểu Thụ con?"

Ôn Nhiên thở phào một , mỉm : "Dạ, là con đây cô."

"Trời ơi, Tiểu Thụ lớn thế cơ á." Đôi mắt Tôn Tuệ Anh sáng rực lên vì xúc động: "Lúc con gọi, cô mãi luôn . Nếu thấy cái nốt ruồi mắt con, chắc cô chịu nhận nổi , lớn bổng lên thế cơ mà."

"Cô thì chẳng đổi chút nào." Ôn Nhiên hỏi: "Cô du lịch ạ?"

"Ừ, cả nhà cùng chơi. Cháu gái cô nằng nặc đòi chơi cầu trượt, đang ăn cơm nên cô dắt bé đây ." Tôn Tuệ Anh nắm lấy tay Ôn Nhiên: "Dạo con thế nào , sống ? Từ cái đợt con nhận nuôi là bặt vô âm tín luôn, ai cũng nhớ con lắm."

Sống ư? Việc câu hỏi lúc còn mang ý nghĩa to lớn hơn nhiều so với việc bản đang sống tồi. Đã mười năm trôi qua kể từ ngày rời khỏi cô nhi viện, tình cờ hội ngộ cô bảo mẫu từng chăm sóc thuở ấu thơ. Đó chính là những đầu tiên trong đời , những kiên nhẫn dạy cách mặc quần áo, cách gấp chăn, dạy đ.á.n.h vần từng con chữ một, chứ ép uổng lên bàn mổ thực hiện những ca phẫu thuật rủi ro cao, biến thành một omega, thành một quân cờ trục lợi.

"Dạ, cũng cô ạ." Ôn Nhiên chỉ thể lấp lửng cho qua chuyện: "Giờ con đang học cấp ba , học ở một trường lắm ạ."

"Được học là ." Chú ý thấy chiếc vòng cổ cổ Ôn Nhiên, Tôn Tuệ Anh ngập ngừng: "Con..."

Ôn Nhiên mỉm : "Con phân hoá thành omega cô ạ."

"Tốt , , cứ lớn lên khỏe mạnh, ăn học đàng hoàng là cô mừng. Hồi bé con ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, lúc đó cô cứ nghĩ bụng, nhận nuôi con về chắc chắn sẽ cưng chiều con lắm. Tiếc là chẳng tin tức gì của con nữa. Nay gặp con bình an thế , cô yên tâm ."

Phải chớp mắt liên tục để kìm nén hàng lệ chực trào nơi khoé mi, Ôn Nhiên : "Con cảm ơn cô vẫn luôn nhớ đến con. Bây giờ cô làm việc ở cô nhi viện nữa ạ?"

"Cô nghỉ lâu . Mấy năm , cô nhi viện của sáp nhập, nhân sự đổi lạch xạch mấy bận, cũng giải tán hết. Cô nhớ hồi bé con chơi với thằng bé Tiểu Trác đúng ? Sau nó tìm bố đẻ đón về nhà , cũng cắt đứt liên lạc với bọn cô luôn, giờ nó sống nữa." Nói đến đây, giọng Tôn Tuệ Anh trầm xuống: "Tiểu Thụ , từ lúc con nhận nuôi, ... kẻ nào khả nghi tìm đến con ?"

"Dạ , hỏi thế ạ?"

gì, gì, chuyện qua , con sống ."

Trong lòng gợn lên một cảm giác kỳ lạ, Ôn Nhiên định mở miệng hỏi thêm thì điện thoại reo vang. Là giáo viên gọi hối thúc tập trung. Ôn Nhiên cúp máy: "Cô ơi, con chơi với các bạn cùng trường, giờ về tập trung . Cô cho con xin điện thoại ạ?"

"Được, ." Tôn Tuệ Anh bấm của điện thoại Ôn Nhiên: "Con mau về kẻo muộn, đường cẩn thận nhé."

"Vâng." Ôn Nhiên cúi ôm chầm lấy cô: "Vậy con nha cô, mong là dịp cô cháu gặp ."

"Ừ, Tiểu Thụ ngoan nhé." Vẫn là cái giọng điệu dỗ dành hệt như hồi bé xíu, Tôn Tuệ Anh vỗ vỗ lưng Ôn Nhiên: "Cố gắng học hành, học hành chăm chỉ con nhé."

Trong vài phút ngắn ngủi của cuộc hội ngộ , trở về làm Tiểu Thụ, còn là Ôn Nhiên nữa.

"Con sẽ cố gắng ạ." Ôn Nhiên gục đầu lên vai cô, lén dụi mắt.

Lúc , Cố Quân Trì và Lục Hách Dương mất hút, chỉ còn mỗi Hạ Uý vẫn kiên trì bám đuôi quấy rối Trì Gia Hàn. Về đến Vân Vịnh, Ôn Nhiên lên phòng mà một bộ quảng trường hoa viên cổng khách sạn, thẫn thờ cạnh đài phun nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-21-khong-phai-la-muon-len-giuong-voi-cau.html.]

Cô nhi viện bình thường: diện tích nhỏ hẹp, xập xệ cũ nát. Sân chơi rải t.h.ả.m nhựa, chỉ lởm chởm cát vàng sỏi đá và vài cụm cỏ khô khốc đáng thương. Dây xích xích đu gỉ sét đỏ au, mỗi đong đưa phát tiếng "cọt kẹt, cọt kẹt" chói tai. Đám trẻ con mặc những bộ quần áo cũ kỹ do quyên góp, sống lay lắt và ngây ngô qua ngày. Chúng thích gom nhặt những mẩu phấn thừa trong lớp học, vẽ vời linh tinh lên nền xi măng, vẽ mấy cái ô vuông để chơi nhảy lò cò.

Không gia đình, cha . Trong một môi trường sống bầy đàn như thế, những đứa trẻ tính tình trầm lặng ắt hẳn sẽ trở thành mục tiêu bắt nạt, và Ôn Nhiên là một trong đó. Vào cái thứ N những đứa trẻ lớn hơn ngỗ ngược tung cước đạp đổ toà lâu đài bằng đá, Ôn Nhiên vẫn như khi, chỉ thụp đất câm lặng giương mắt . Thế nhưng, nhóc alpha tên Tiểu Trác bỗng nhiên từ giáng xuống như một vị thần, úp thẳng cái thùng rác lên đầu kẻ bắt nạt.

Thế là một cuộc ẩu đả nổ . Giữa tiếng hò reo cổ vũ, tiếng lóc, tiếng gào thét hỗn loạn, Ôn Nhiên hoá đá tại chỗ. Mãi cho đến khi các cô bảo mẫu hốt hoảng chạy can ngăn, Tiểu Trác với cái trán đầm đìa m.á.u mới chạy túm lấy áo Ôn Nhiên, lôi dậy, gào lớn: "Cậu méc cô ! Có nó bắt nạt !"

Trái hồng mềm rốt cuộc cũng lúc cứng cỏi. Ôn Nhiên gật đầu, chỉ thẳng mặt kẻ đầu sỏ: "Hôm nay bạn giẫm nát lâu đài của con mấy liền."

Nhận , xin , mâu thuẫn giải quyết, thứ trở về guồng bình lặng. Lẫn trong tiếng "cọt kẹt" của xích đu đung đưa và tiếng nô đùa râm ran của lũ trẻ, các cô bảo mẫu ôm những đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn tay, đung đưa hát ru.

"Biển xanh bao la là bầu trời của bầy cá nhỏ, bé con ngủ vùi trong đám mây trắng êm đềm làm một giấc mộng say. Rong rêu là chiếc gối êm ái, ánh trăng là ngọn đèn le lói phía xa xăm... Nước mắt sẽ gió cuốn bay , con đừng nữa nhé... Về nhà thôi, đang đợi con kìa..."

Những khúc hát ru cứ thế vang lên hết năm qua năm khác. Những đứa trẻ sơ sinh ngày nào giờ chập chững , bập bẹ đ.á.n.h vần, tập đếm. Lại những đứa trẻ bỏ rơi khác lóc bế cô nhi viện, trải qua một tuổi thơ y hệt trong cùng một khúc hát ru, một vòng lặp tuần chẳng hồi kết.

Mười năm đằng đẵng trôi qua, cứ ngỡ lãng quên tất cả, hoá những ký ức vẫn vẹn nguyên nơi đáy lòng.

Ước nguyện lớn nhất năm bảy tuổi là ngắm trời bên ngoài cô nhi viện. Về thấy , mới vỡ lẽ nó chẳng đẽ như tưởng tượng, thậm chí còn phơi bày sự tàn khốc. Thế nhưng chẳng thể đầu nữa, chỉ thể cắm cúi lê bước về phía . Sau lưng là một nhát c.h.é.m chí mạng tạo một rãnh sâu ngăn cách tháng năm, tuổi thơ cứ thế tan biến một tiếng động nơi bờ bên xa thẳm.

Thèm về nhà quá, thèm trở về cái cô nhi viện tuy nghèo nàn nhưng ấm áp , trở về cái thời thơ ấu vô âu vô lo, chẳng chút đớn đau nào ngoài những phiền muộn cỏn con đáng nhắc tới.

Đang cúi gằm mặt, một đôi chân bỗng lọt tầm khựng , kéo theo đó là một mùi rượu thoang thoảng. Lông mi Ôn Nhiên khẽ rung rinh, ánh mắt men theo đôi chân từ từ ngước lên. Dưới màn đêm thăm thẳm, nét mặt Cố Quân Trì lúc trông cứ như đang săm soi một bát cơm thiu .

Đảo mắt một chút, Ôn Nhiên bắt gặp bóng lưng Lục Hách Dương đang sải bước về phía . Khả năng cao là hai họ làm vài ly ở quán bar tản bộ về đây. Hiện tại thực sự còn sức lực mà vắt óc suy nghĩ cách bắt chuyện bày trò lấy lòng nữa. Ôn Nhiên cụp mắt xuống, đờ đẫn xuống mặt đất.

Chưa từng một bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào mặt Trần Thư Hồi Ôn Duệ, thế mà giờ phút , thản nhiên buông một câu với Cố Quân Trì: "Tôi buồn."

Buồn vì cô Tôn vẫn còn nhớ đến , vẫn quan tâm hỏi han xem sống . Ôn Nhiên hiểu tại , rõ ràng quan tâm, nhớ nhung, khác hoài niệm là một điều hạnh phúc, nhưng khiến chạnh lòng đến .

Cả những lời mờ ám, kỳ lạ nữa. Chương Phưởng Ý từng nét hao hao một mà ông quen , còn thái độ ấp úng lảng tránh của cô Tôn... Ôn Nhiên tài nào xâu chuỗi mớ bòng bong , cũng chẳng bắt đầu gỡ rối từ . Hơn cả sự tò mò, thứ cảm nhận rõ rệt nhất chính là nỗi sợ hãi tột cùng.

Cố Quân Trì một tay đút túi quần, : "Buồn cái gì."

Ôn Nhiên lắc đầu, cũng chỉ thể tóm gọn bằng một từ "buồn", còn những uẩn khúc sâu xa bên trong thì chẳng thể nào phơi bày cùng ai, đặc biệt là với Cố Quân Trì.

"Năm trăm tệ tiêu sạch sành sanh chứ gì." Cố Quân Trì phán.

Rất , Ôn Nhiên lập tức lôi tuột về thực tại. Cậu mở cái túi nilon bên cạnh , chìa mấy cây bút vẽ kỹ thuật cho Cố Quân Trì xem: "Không , chỉ mua mấy cây bút thôi, vẫn còn dư hơn bốn trăm cơ."

"Cậu cũng tiết kiệm gớm."

Ôn Nhiên đáp: "Tại mua."

"Thế thì đây trưng cái bộ mặt oán phụ làm gì."

"Tôi giả vờ." Cứ thấy mặt Cố Quân Trì là Ôn Nhiên nhớ tới một nỗi sầu t.h.ả.m thiết khác, đ.á.n.h bạo hỏi: "Pheromone của ... lúc ngửi thấy, nó thối thật hả?"

Độ tương thích cao thấp quyết định sự khác biệt về mùi hương khi Alpha và Omega ngửi thấy pheromone của đối phương. Đối với Ôn Nhiên, pheromone của rốt cuộc mùi gì thực cũng chả quan trọng mấy, cái quan trọng nhất là Cố Quân Trì ngửi thấy mùi thối, Cậu lôi cải tạo phẫu thuật diện chỉ để phục vụ mục đích duy nhất là Cố Quân Trì, thế mà đến cuối cùng toả cái mùi hôi thối nồng nặc đập mũi . Xét ở một góc độ nào đó, đây chính là một ca phẫu thuật thất bại tập.

"Liên quan quái gì đến ." Cố Quân Trì hất hàm: "Cái độ tương thích đó vẫn đủ làm hài lòng ?"

" nếu ngửi thấy mùi thối thì cũng tồi tệ lắm chứ." Ôn Nhiên với sự ngây thơ vô tội bắt đầu thực hiện hành vi "quấy rối tình dục" Cố Quân Trì: "Pheromone của thơm lắm, một mùi thơm cực kỳ đặc biệt, từ đợt ngửi thấy tới giờ vẫn quên ."

Cố Quân Trì híp mắt hỏi: "Hôm nay lặn lỡ đ.á.n.h rơi đồ ."

Ôn Nhiên vắt óc nhớ , lắc đầu: "Không , ?"

"Thế cái liêm sỉ của ."

"Tôi..." Não bộ load chậm mất vài giây mới nhận đang ăn chửi, Ôn Nhiên trợn tròn mắt: "Chỉ khen pheromone của thơm thôi cũng ?"

"Cậu cứ thử khen mấy thằng alpha khác bằng cái giọng đó xem." Cố Quân Trì nhếch mép nhạt nhẽo: "Chúng nó chỉ nghĩ là đang lên giường với chúng nó thôi."

Ba chữ cuối cùng " lên giường" văng thẳng mặt khiến Ôn Nhiên choáng váng. Cậu đơ một lúc lâu mới lắp bắp phản bác: "Tôi sẽ bao giờ những lời đó với alpha khác, chỉ với một thôi." Ngẫm nghĩ một chút thấy sai sai, hình như càng giải thích càng bôi đen, chẳng hiểu mặt và tai Ôn Nhiên nóng bừng lên. Cậu ấp úng bổ sung: "Cho... cho dù mấy lời đó với , thì ý cũng lên giường với ."

Cố Quân Trì phũ phàng ném một câu: "Đang mơ giữa ban ngày ."

Nói xong, ngoắt bỏ . Ôn Nhiên lấy mu bàn tay cọ cọ hai má đang nóng ran, vội vàng đuổi theo, sóng bước bên cạnh , giữ cách đúng một cánh tay, lèo nhèo: "Thực mùi thối đúng ?"

"Thối."

"Không ." Ôn Nhiên vẫn cố chấp.

"Thế thì còn hỏi làm cái gì."

"Vậy rốt cuộc là thơm ?"

Cố Quân Trì rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong bao , liếc xéo một cái: "Nếu bế lên phường vì tội quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c thì ngậm cái mồm ."

Loading...