[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 18: Sự sụp đổ của Tam giác vàng
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:26
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi cơ thể hồi phục, Ôn Nhiên trở về với nhịp sống lẻ bóng một , cắm mặt sách vở. Có điều, tuyệt nhiên bao giờ bén mảng đến con đường cũ để đón tàu điện ngầm nữa. So thì dư chấn tâm lý của Tống Thư Ngang vẻ còn trầm trọng hơn. Sau nhiều Ôn Nhiên với vẻ mặt thôi, cuối cùng một ngày, ngập ngừng buông lời: "Sao dây dưa với ..."
Chẳng hiểu Tống Thư Ngang rốt cuộc hiểu lầm chuyện gì, và trí tưởng tượng bay xa đến mức nào, nhưng Ôn Nhiên làm thể phơi bày bộ sự thật cho . Cậu đành mượn cớ lấp l.i.ế.m bằng một câu: "Chuyện dài lắm..."
"Thôi ." Tống Thư Ngang lộ vẻ đồng cảm sâu sắc: “Chúc bình an vô sự."
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc đầy hồi hộp và căng thẳng, xả đúng hai ngày rục rịch khăn gói lên đường tham gia trại hè. Hành lý của Ôn Nhiên ít đến đáng thương, nhét đủ kiểu cũng chỉ đầy chừng nửa chiếc vali cỡ nhỏ. Cậu chợt nhớ cái ngày trở về nước cũng chỉ mang theo ngần đồ đạc, đó là bộ gia tài của .
Nghe thấy nhà tiếng động, Ôn Nhiên mở cửa phòng ló mặt thì thấy Trần Thư Hồi về. Trông bà vẻ tàn cuộc nhậu, mặt mũi ngà ngà say. Ôn Nhiên lật đật xuống lầu đỡ bà, dì Phương thì vội vàng nấu canh giải rượu.
Đỡ Trần Thư Hồi phòng, bà vứt cái túi xách lên ghế sofa thẳng phòng đồ để áo ngủ. Chiếc túi ném chỏng chơ khiến chiếc điện thoại trượt , rơi tộp xuống tấm t.h.ả.m lông. Ôn Nhiên cúi xuống nhặt lên, vô tình phát hiện màn hình khóa. Trên thanh thông báo đang hiển thị một tin nhắn mới gửi đến. Người gửi là "Giám đốc Lưu". Nội dung tin nhắn vỏn vẹn hai con : 10, 3.
Chẳng mảy may suy nghĩ, Ôn Nhiên tắt màn hình . Trần Thư Hồi áo ngủ bước , chui phòng tắm. Bà búi tóc gương hỏi: "Thi cử thế nào ?"
"Cảm thấy cũng tàm tạm ạ." Ôn Nhiên dè dặt trả lời.
"Đừng làm mất mặt là . Còn chuyến trại hè sắp tới nữa, là chủ tịch Cố con thì con cứ cố gắng trải nghiệm cho đàng hoàng. Bắt cơ hội nào thì chủ động nắm lấy, đừng lúc nào cũng rúc xó xỉnh."
Ôn Nhiên c.ắ.n răng gật đầu trái với lương tâm: "Vâng ạ."
Trần Thư Hồi bôi sáp tẩy trang: "Nghe chi phí trại hè lên đến hơn hai mươi vạn lận, nhưng bên nhà họ Cố thanh toán giúp con . Chẳng Cố Quân Trì ."
Bị con khủng làm choáng váng, mất hai giây Ôn Nhiên mới hồn, lên tiếng: "Cậu ạ."
"Sao con ." Trần Thư Hồi dừng tay, ngoái đầu : “Hai đứa trò chuyện với ?"
"Hôm nọ... tình cờ gặp , nên con hỏi thử."
"Hiếm hoi lắm mới thấy nó chịu để ý đến con ở bên ngoài đấy." Trần Thư Hồi lau mặt xong bèn bóc một miếng mặt nạ: “Không thì thôi, ai mà quản nổi nó."
"Công ty... dạo vẫn bận lắm ạ?"
"Chuyện đó đến lượt con lo." Trần Thư Hồi bước ngoài, xuống sofa, liếc Ôn Nhiên một cái tiếp lời: “ tựu trung thì trong đó cũng một phần công sức của con, khiến quá thất vọng."
Thế coi là một lời khen ngợi , Ôn Nhiên cảm thấy bất ngờ. Từ lâu lắm , luôn cất giấu một mớ cảm xúc vô cùng phức tạp đối với Trần Thư Hồi: dè dặt, lấy lòng, kỳ vọng. Cậu khó lòng tha thứ cho việc bà nhẫn tâm đẩy cuộc phẫu thuật đau đớn tột cùng , coi bản như một con thí. Cậu cũng từng oán hận bà trong thoáng chốc. thẳm sâu trong tâm hồn, khao khát nhận sự công nhận và khẳng định từ bà. Bởi lẽ, chỉ như thế, mới cảm giác một trong giây lát.
Có như thế, mới cảm thấy bản đang tạo những giá trị và báo đáp xứng đáng trong khả năng của , để đền đáp miếng cơm manh áo và những thành viên gia đình hữu danh vô thực mà nhà họ Ôn ban cho .
"Đó là việc con nên làm mà... Chỉ cần tình hình của công ty Thịnh Điển thể khôi phục như xưa."
Tuy nhiên, Trần Thư Hồi chằm chằm điện thoại, khẽ nhếch mép nhạt: "Thịnh Điển á? Chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch mà thôi, sập tiệm cũng chẳng ."
Ôn Nhiên sững sờ, hóa đá trong sự ngỡ ngàng. Thịnh Điển vốn là cơ ngơi tích lũy qua nhiều đời của nhà họ Ôn, là tâm huyết mà Ôn Ninh Uyên từ bỏ lý tưởng của để gìn giữ và kế thừa. Trần Thư Hồi cũng từng vì nó mà dang dở cả con đường nghệ thuật, gồng gánh vác, Ôn Nhiên vẫn luôn đinh ninh rằng tất thảy những gì bà làm đều là vì sự hồi sinh của Thịnh Điển.
" dù cũng làm màu cho nhà họ Cố xem. Muốn rút tỉa lợi lộc từ Bách Thanh, thì cái mác Thịnh Điển vẫn là tấm bình phong đường hoàng nhất."
Thì Thịnh Điển hiện giờ chỉ là một cái xác hồn dùng để bòn rút tài nguyên. Ôn Nhiên mấp máy môi, đang định gì đó thì cửa phòng vang lên tiếng gõ. Dì Phương bưng bát canh giải rượu ngoài cửa: "Phu nhân, bà uống bát canh hẵng ngủ nhé."
"Được , cứ để đó ."
Nếu vì đang ngấm men say, Trần Thư Hồi lẽ chẳng bao giờ moi r.u.ộ.t gan kể những chuyện cho . Ôn Nhiên bừng tỉnh, lên tiếng: "Vậy con xin phép về phòng ạ."
"Ừ, mai nhớ tự gọi tài xế đưa con sân bay nhé."
"Vâng ạ."
Trở về phòng, Ôn Nhiên đóng chặt vali hành lý . Điện thoại bỗng rung lên một tiếng báo tin nhắn. Cậu cầm lên xem.
Cô Chu Trù: Ôn Nhiên, cô con về thủ đô , sức khỏe khá hơn chút nào ?
Là giáo viên dạy piano của Ôn Nhiên, cũng từng là tiền bối của Trần Thư Hồi trong Dàn nhạc Giao hưởng Thủ đô. Sau do vấn đề sức khỏe nên cô rời dàn nhạc nước ngoài tĩnh dưỡng. Trùng hợp ở cùng thành phố nên Trần Thư Hồi mời về dạy piano cho .
Ôn Nhiên ngập ngừng một thoáng lấy hết dũng khí nhắn : Con khỏe lắm ạ. Thưa cô, con gọi điện cho cô ạ?
Chu Trù: Được chứ.
Cậu bấm nút gọi thoại, đầu dây bên bắt máy ngay lập tức. Ôn Nhiên cất tiếng: "Em chào cô ạ, dạo sức khỏe của cô thế nào ạ?"
Giọng hiền hậu của một phụ nữ trạc tuổi trung niên vang lên: "Cô vẫn khỏe. Tối nay ăn nhà hàng, thấy đang đ.á.n.h đàn, bóng lưng giống cháu quá nên cô nhắn tin hỏi thăm xem ."
"Em cảm ơn cô quan tâm ạ. Em về thủ đô cũng một thời gian , cuộc sống ở đây cháu cũng quen dần ."
"Dù thì từ nhỏ em cũng lớn lên ở thủ đô mà." Chu Trù : “Cuộc đời em cũng coi như trải qua bao sóng gió. Hồi bé bệnh đưa nước ngoài chữa trị, vất vả lắm mới bình an vài năm. Đến lúc mười mấy tuổi viện một thời gian dài. Mong rằng em sẽ luôn khỏe mạnh."
Đứa bé bệnh nước ngoài chữa trị năm xưa là Ôn Nhiên hàng thật, còn kẻ viện cấy ghép tuyến thể năm mười mấy tuổi là Ôn Nhiên hàng giả. Ôn Nhiên ôm chặt bí mật tày trời , cố gắng đáp lời một cách tự nhiên nhất: "Vâng ạ, em cũng hy vọng sẽ ốm đau gì nữa." Ngập ngừng một lúc, đ.á.n.h bạo hỏi: “Thưa cô, cô còn nhớ bản nhạc Đêm Trắng Ngày 19 ạ?"
"À... nhớ chứ. Bản nhạc đó do cô sáng tác mà. Em học nhanh và đ.á.n.h lắm, còn bảo với cô là em thích bản nhạc đó nữa cơ."
" ạ. Hôm nay đột nhiên em nhớ đến nó, nên em hỏi cô xem bản nhạc đó ý nghĩa đặc biệt gì ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-18-su-sup-do-cua-tam-giac-vang.html.]
Cậu tin đời sự trùng hợp ngẫu nhiên đến mức khó tin như . Một bản nhạc do cô tự sáng tác cái tên trùng khớp với nguồn gốc tên gọi của Cố Quân Trì, xác suất đó quả thực quá nhỏ bé.
"Thực nó là một món quà sinh nhật, chỉ tiếc là cuối cùng thể trao tận tay cho nhận." Chu Trù kể : “Ban đầu nó là một bản hòa tấu giữa piano và violin. Lúc đó cô vẫn còn làm việc ở Dàn nhạc Giao hưởng Thủ đô. Vị trưởng nhóm nhờ cô hợp tác một bản nhạc, là tặng cho một hậu bối nhân dịp sinh nhật tròn sáu tuổi. chẳng bao lâu cô đổ bệnh, buộc tạm rời dàn nhạc, nước ngoài chữa trị và nghỉ ngơi."
"Bản nhạc cứ thế xếp xó. Về cô bố của bé đó qua đời trong năm . Cô nghĩ sinh nhật sáu tuổi đối với bé chắc hẳn là một ký ức đau buồn. Tên của bản nhạc đặt theo chính ngày sinh của . Việc nó thời điểm đó, lẽ cũng là một sự an ủi của phận, đau lòng thêm nữa." Giọng Chu Trù pha lẫn chút bùi ngùi xót xa: “Phần violin là do chính tay trưởng nhóm phổ nhạc, cho đứa bé đó theo học ."
Nghe đến đây, Ôn Nhiên lờ mờ đoán câu trả lời. Đây há chẳng là một sự an bài kỳ diệu khác của mệnh .
Cậu tò mò hỏi: "Cô bé đó tên gì ạ?"
"Chắc cũng trạc tuổi em đấy. Em sống ở thủ đô chắc hẳn từng qua tên , chừng hai đứa còn quen nữa cơ." Chu Trù : “Cậu tên là Cố Quân Trì."
Có khá nhiều học sinh tham gia trại hè, vì trường dự bao trọn một chiếc chuyên cơ. Vừa bước lên máy bay, Ôn Nhiên đưa mắt lướt một vòng xung quanh nhưng hề bắt gặp bóng dáng Cố Quân Trì. Ngay cả Lục Hách Dương và Hạ Úy cũng vắng mặt. Có lẽ bộ ba rủ tẩy chay tham gia.
Đào Tô Tô cũng góp mặt. Nghe cô nàng con chuột túi nuôi trong nhà đ.ấ.m cho một trận tơi bời, m.á.u mũi chảy ròng ròng. Lúc gửi tin nhắn thoại cho Ôn Nhiên, cô nàng vẫn còn thút thít nức nở, mếu máo bảo khéo tuổi đời còn mơn mởn sửa mũi mất thôi. Cô nàng còn cất công gửi cho Ôn Nhiên một loạt hình ảnh các kiểu dáng mũi phẫu thuật thẩm mỹ, bắt tư vấn xem nên chọn kiểu nào cho xinh.
Suốt hơn năm tiếng đồng hồ chuyến bay, Ôn Nhiên cứ ngủ tỉnh, tỉnh ngủ. Chiều muộn, máy bay mới hạ cánh. Sau khi lấy hành lý, cả đoàn lên xe buýt di chuyển về khách sạn. Thành phố S khí hậu mát mẻ hơn thủ đô khá nhiều, là nơi đặt trụ sở của chính phủ liên minh tối cao. Khi sắp sửa đến khách sạn, Ôn Nhiên phóng tầm mắt ngoài cửa sổ xe, Vân Loan.
Hôm nay lịch trình hoạt động nào, tự do . Bữa tối thể tự túc giải quyết hoặc ăn ngay tại nhà hàng của Vân Loan. Với cái túi tiền lép kẹp, Ôn Nhiên chẳng thể làm ăn gì . Cậu ru rú trong phòng cày suốt một buổi chiều các khóa học trực tuyến về cơ khí. Đến giờ cơm, mới mò lên lầu, hi vọng thể tìm ăn chung bàn.
May mắn , tìm . Khi Tống Thư Ngang thấy Ôn Nhiên, bộ dạng chẳng khác nào một con cú mèo đ.á.n.h thức giữa ban ngày, nép trong góc mở to cặp mắt thỉnh thoảng liếc xung quanh với vẻ căng thẳng và lo âu. Cậu bèn vẫy tay gọi Ôn Nhiên .
Con cú mèo cứu rỗi. Ôn Nhiên xuống chiếc ghế bên cạnh Tống Thư Ngang. Ba bạn cùng bàn còn đang ngay ngắn, đáp sự xuất hiện của bằng một nụ hoặc cái gật đầu thiện.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang thêm một bộ dụng cụ ăn uống cho Ôn Nhiên và bắt đầu dọn món. Mới ăn vài miếng, Ôn Nhiên ngẩng đầu lên thì thấy Cố Quân Trì, Lục Hách Dương và Hạ Úy đang rảo bước bước nhà hàng. Chẳng thèm kén cá chọn canh, bọn họ chọn bừa một chiếc bàn trống cạnh cửa sổ xuống. Quản lý nhà hàng lập tức đon đả chạy tới phục vụ.
Tống Thư Ngang cũng thấy bọn họ. Cậu Cố Quân Trì sang Ôn Nhiên, thì thầm hỏi: "Cậu đổi chỗ khác ăn ?"
"Hả? Đừng lo, đảm bảo sẽ ảnh hưởng gì đến ."
"Ơ, tớ sợ hoảng thôi." Tống Thư Ngang giải thích: “Tớ thì chẳng gì sợ cả. Ông nội tớ thiết với ông Cố lắm, sẽ làm gì tớ ."
Ôn Nhiên nhận Tống Thư Ngang chắc hẳn vẽ trong đầu hình ảnh Cố Quân Trì là một tên đầu gấu hung hăng. Hễ thấy ăn với Alpha khác, kiểu gì cũng sẽ nổi trận lôi đình lôi một góc khuất đ.á.n.h đập dã man. Thế nhưng sự thật là Cố Quân Trì còn chẳng thèm bố thí cho lấy một cái liếc mắt.
"Cơ mà lúc máy bay tớ thấy mặt mũi họ ." Ôn Nhiên nhanh trí chuyển chủ đề.
"Hình như họ đến trễ hơn bọn tầm một tiếng. Chắc bằng chuyên cơ riêng của Cố Quân Trì."
"...Ra là ." Ôn Nhiên đành cắm mặt ăn cho xong bữa.
Cơm nước xong xuôi, lục tục kéo về phòng nghỉ ngơi. Nhìn thấy quầy tráng miệng miễn phí trong nhà hàng, Ôn Nhiên tò mò bước tới xem thử. Quả nhiên cả bánh sừng bò. Không mùi vị sánh bằng tay nghề của đầu bếp nhà Cố Quân Trì . Cậu bèn nhờ nhân viên gói giúp hai chiếc mang về phòng ăn khuya.
Bước khỏi nhà hàng và tiến đến khu vực thang máy, vì trót ăn quá no, Ôn Nhiên loanh quanh vài vòng trong phạm vi hẹp để tiêu cơm. Vừa lùi sang trái vài bước, bất thình lình chạm trán Cố Quân Trì đang dán mắt điện thoại ở góc rẽ.
Bốn mắt . Phản xạ tự nhiên mách bảo Ôn Nhiên nên giả vờ như thấy lủi . nghĩ , nếu làm thế sẽ coi là bất lịch sự. Hơn nữa, Cố Quân Trì mới cứu mạng , Ôn Nhiên ấp úng bắt chuyện một cách gượng gạo: "Tôi cứ tưởng đến cơ, bữa còn bảo tham gia trại hè mà."
Cố Quân Trì: "Đừng đến quấy rối ."
"..." Mới đúng một câu quy chụp là quấy rối. Ôn Nhiên phận, nhanh chóng chuồn lẹ: "Vâng."
Vừa xoay , Lục Hách Dương chẳng lù lù ngay đằng tự lúc nào. Ôn Nhiên vội vàng cúi gằm mặt định lách qua, nhưng đối phương cất tiếng gọi: "Ôn Nhiên."
Hóa Lục Hách Dương những nhớ mặt mà còn thuộc cả tên . Ôn Nhiên lập tức khựng : "Sao ạ?"
Cố Quân Trì cũng liếc mắt Lục Hách Dương. Thế nhưng, em của đang nở một nụ mỉm thiện với Ôn Nhiên: "Ngày là sinh nhật . Tôi mời đến dự. Cậu rảnh ?"
"Tôi á?" Ôn Nhiên suýt chút nữa thì chỉ tay mũi mà hỏi . Cậu thể hiểu nổi tại Lục Hách Dương ngỏ lời mời một kẻ xa lạ, chẳng gì nổi bật như . Hơn nữa, chắc hẳn cũng thừa bạn của chán ghét đến mức nào, Ôn Nhiên bắt đầu hoài nghi về sự tồn tại thực sự của tình bạn giữa Lục Hách Dương và Cố Quân Trì.
" , mong thể đến." Lục Hách Dương vẻ hề đùa.
Chưa kịp để Ôn Nhiên phản hồi, Cố Quân Trì lạnh lùng chen ngang: "Nó thì tao ở nhà."
"Sao cũng , tùy thuộc tâm trạng của Cố thiếu gia ." Giọng điệu của Lục Hách Dương vẫn nhã nhặn, tựa như làn gió xuân hây hẩy lướt qua.
Ôn Nhiên đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhận lời xong mà từ chối cũng chẳng đành. May mắn , kịp thời xuất hiện giải vây cho khỏi tình cảnh ái ngại . Vừa về phía họ, Hạ Úy cất giọng sến súa đầy chất thơ: "Cố thiếu gia , cái nhà vệ sinh ở nhà hàng thuộc khách sạn nhà đúng là thiết kế quanh co khúc khuỷu, dẫn đến chốn bồng lai tiên cảnh."
Chẳng ai thèm đoái hoài đến .
"Ây da, đang làm gì thế." Vừa bước tới gần, Hạ Úy khựng , dán mắt Ôn Nhiên: “Ủa, đây chẳng là..."
Lục Hách Dương lên tiếng: "Tôi đang mời Ôn Nhiên tới dự sinh nhật."
Khối óc vốn đơn giản của Hạ Úy bỗng chốc thông minh đột xuất, lập tức nắm bắt ẩn ý: "Chuyện mà, chứ. Ôn Nhiên, nhất định đến nhé. Hầu như tất cả các bạn tham gia trại hè đều góp mặt cả. Cậu cũng chung cho vui, tụ tập đông đủ mới náo nhiệt."
Bị vây quanh tứ bề, Ôn Nhiên làm , liên tục đưa mắt Cố Quân Trì, để xin phép, mà là để mong chờ c.h.ử.i mắng. Chỉ cần thốt một câu kiểu "Dám vác mặt đến thì g.i.ế.c", sẽ lập tức cớ thoát . Tiếc , Cố Quân Trì chỉ trưng vẻ mặt lạnh tanh, dửng dưng hai em giả tạo diễn trò.
Hành động của Ôn Nhiên Hạ Úy hiểu lầm . Cậu đinh ninh rằng Ôn Nhiên đang âm thầm cầu xin Cố Quân Trì cho phép tham dự. Thế là Hạ Úy dùng giọng điệu nũng nịu với Cố Quân Trì: "Thiếu gia , ngài một lời chứ!"
"Tổ chức sinh nhật thì đừng làm ở Vân Loan nữa, kiếm khách sạn khác mà làm." Cố Quân Trì hờ hững thông báo cho Lục Hách Dương, đó lạnh lùng lưng, bỏ mặc tất cả để về phía thang máy.
"Bảy giờ tối ngày , tầng cao nhất của Vân Loan." Lục Hách Dương vẫn giữ nụ mỉm nhẹ nhàng, với Ôn Nhiên: “Chào mừng đến chung vui."