[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 12: Một viên thuốc đặc hiệu bị vứt ra khỏi phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:19
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đất trời đảo lộn. Ôn Nhiên hoảng hốt trợn tròn mắt. Nương theo ánh sáng yếu ớt, thấy Cố Quân Trì chỉ mặc độc một chiếc quần. Mái tóc còn ướt rượt, nửa trần trụi hãy còn đọng những giọt nước lăn dài qua từng múi cơ bụng và cơ liên sườn sắc nét.

Cố Quân Trì co một bên đầu gối chèn chặt giữa hai chân Ôn Nhiên. Đôi môi đỏ rực lên vì sốt cao, ánh mắt sắc như d.a.o găm xoáy sâu mặt , nhưng lời thốt lạnh buốt thấu xương: "Cậu thả pheromone."

Hắn quá cao lớn, gần như che khuất bộ tầm phía . Dù cách cả nửa cánh tay, Ôn Nhiên vẫn cảm nhận một luồng áp bức khủng khiếp mang theo nóng rực toả từ . Cơ thể lún sâu lớp đệm êm ái, giọng run rẩy giấu giếm: "339 với ... ông Cố bảo pheromone của thể làm ..."

"Xem ngu thật." Ánh mắt Cố Quân Trì âm u như mực, săm soi từng tấc gương mặt : “Còn lôi cả ông nội để chèn ép cơ đấy."

"Tôi ý đó." Kỳ lạ thật, cái mùi hương càng lúc càng nồng đậm. Tứ chi Ôn Nhiên mơ hồ bủn rủn, nhưng cũng đến mức sợ hãi tới độ , chẳng hiểu nổi. Lòng bàn tay và lưng túa mồ hôi lạnh. Ôn Nhiên cảm thấy xa lạ và hoảng loạn tột độ với những phản ứng của chính cơ thể , lắp bắp: "Chỉ là... bớt khó chịu một chút... khoẻ, khoẻ nhanh hơn thôi."

"Không cần." Cố Quân Trì đột ngột buông tay, chống tay xuống lớp chăn bên gáy Ôn Nhiên, lồng n.g.ự.c phập phồng: "Cút ngoài."

Thế thì lên chứ... Ôn Nhiên hỗn loạn thở dốc, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống. Đầu óc thứ mùi hương bao trùm lấy đ.á.n.h gục, nhưng vẫn trong cơn mơ hồ mà cố gắng suy luận. Đột nhiên, tìm đáp án, Ôn Nhiên ngước mắt lên, thẫn thờ thốt : "Tôi ngửi thấy pheromone của ."

"Nói thừa." Cố Quân Trì lạnh nhạt liếc một cái.

Với Cố Quân Trì thì đó là câu thừa, nhưng với Ôn Nhiên thì chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.

Cậu thể ngửi thấy pheromone của alpha . Điều đó nghĩa còn là một beta nữa. Tuyến thể omega nhân tạo và đám pheromone tiêm gáy đang đổi giới tính của một cách triệt để. Ôn Nhiên từng lúc nghĩ tuyến thể giống như một khối u ác tính, vốn dĩ thuộc về cơ thể , thế mà cứ chềnh ềnh ghim sâu lớp da thịt khiến chán ghét đến buồn nôn. Ấy mà giờ đây, nó thực sự phát triển thành một cơ quan chỉnh. Ngoài việc chấp nhận phận, chẳng còn đường lui.

Cách một lớp vòng cổ, tay Ôn Nhiên vòng gáy, ôm lấy tuyến thể đang nóng ran lên. Chắc do tinh thần chấn động quá mức, thốt một câu rồ dại: "Pheromone của mùi thơm lắm." Rồi ngây ngốc hỏi: "Thế pheromone của mùi gì ?"

Người bình thường chẳng ai hỏi cái câu thần kinh trong cảnh như thế, Cố Quân Trì giơ tay lên, bóp chặt cằm Ôn Nhiên, ép ngửa đầu lên. Hắn ghé sát , hít một đầy kiềm chế mới cất giọng khàn đặc: "Cậu hiểu tiếng ?"

"Nghe hiểu mà, đừng giận." Ôn Nhiên bóp đau điếng, năng cũng lúng búng. Cậu đưa tay đẩy nhẹ vai Cố Quân Trì. Lòng bàn tay ướt đẫm, nhớp nháp nóng rực, chẳng rõ là mồ hôi của là chạm nước Cố Quân Trì nữa. Cậu dỗ dành: "Đừng bóp mặt nữa, ngay đây."

Cố Quân Trì thở dốc, chằm chằm từ xuống. Một lát , đột ngột buông tay, lùi cạnh mép giường, bực dọc mím chặt môi.

Bò dậy từ giường, mặt Ôn Nhiên vặn đối diện với phần bụng của Cố Quân Trì, thấp thoáng thấy đường V-cut lấp ló cạp quần. Cẩn tắc vô áy náy, cử động hết sức rón rén, từ từ nhích ngước lên quan sát sắc mặt đối phương. trong ánh mắt Cố Quân Trì, một sự kìm nén và áp chế cực độ, Chắc chắn là điềm báo sắp ăn đòn . Ôn Nhiên vội vàng lết sang , bật dậy.

Khép nép lách qua Cố Quân Trì nhích dần phía cửa, Ôn Nhiên liều mạng dặn dò thêm một câu: "Nếu uống rượu thì nhớ đừng uống t.h.u.ố.c hạ sốt nhé."

Cố Quân Trì lạnh băng: "Ngậm miệng. Cút."

Giọng điệu rét buốt đến mức Ôn Nhiên nghi ngờ chỉ giây tiếp theo thôi là sẽ xông c.ắ.n xé .

Đáng nhẽ khi pheromone độ tương thích cao xoa dịu, tâm trạng Cố Quân Trì định hơn mới đúng, trông còn vẻ tức giận hơn thế ? Ôn Nhiên tài nào hiểu nổi.

Bước khỏi phòng, Ôn Nhiên đực như khúc gỗ. 339 tưởng tẩn thật, lo lắng hỏi: "Cậu chứ?"

"Không ." Ánh mắt Ôn Nhiên dần tiêu cự trở , tóm gọn trong một câu: "Cậu bảo cút."

"Như cơm bữa mà bé ơi, đừng để bụng nhé. Chủ tịch cũng sẽ thấu hiểu thôi, ."

Ôn Nhiên ngẩn ngơ thêm một lát, đột nhiên đưa tay lên, vặn mức độ vòng cổ xuống thấp nhất. 339 kêu thất thanh: "Cậu định lên giường với !"

"Hả? Không ." Ôn Nhiên thẫn thờ: “Tôi chỉ ngửi thử xem thôi."

Muốn ngửi thử xem pheromone của mùi gì. Ngay lúc đây đang hoang mang tột độ, nhận thức giới tính bản lật ngược. Sự m.ô.n.g lung và sợ hãi bủa vây, chẳng nên vui mừng vì ca phẫu thuật thành công nên xót xa cho phận nữa. Cơ thể dường như rỗng tuếch, mang một cảm giác nặng nề đè nén.

Cố gắng hít hà hồi lâu mà vẫn chẳng ngửi mùi gì. Vậy mà Cố Quân Trì ngửi thấy, trong khi chính bản còn chẳng pheromone của tròn méo , ngược còn mùi của Cố Quân Trì dụ hoặc. Cái định nghĩa "độ tương thích cao" quả nhiên là một rào cản khó hiểu và khó lòng phá vỡ.

Bỏ cuộc thôi, sớm muộn gì cũng ngửi thấy. Ôn Nhiên vặn vòng cổ, đưa hai tay vò đầu bứt tai, với 339: "Thiếu gia của gội đầu xong chịu sấy tóc kìa."

"Tôi thật sự chịu hết nổi ." 339 c.h.ử.i thề hùng hổ đẩy cửa xông định sấy tóc cho Cố Quân Trì. Chưa đầy ba giây lủi , Cố Quân Trì bắt nó cút. 339 đưa kết luận cuối cùng: "Chúng mặc kệ ."

"Đợi ngủ ." Đố Ôn Nhiên dám mặc kệ đấy: “Tôi chỉ cần trong phòng một lát, chắc là cũng tác dụng đúng ?"

"Có chứ chứ, cảm ơn nha, quá mất." 339 ôm chặt lấy chân Ôn Nhiên cọ cọ: "Tôi gọi đầu bếp , lát nữa chú sẽ làm bánh mì nhỏ cho ăn."

Ôn Nhiên cảm thấy áp lực vô cùng: "Lần đừng phiền đầu bếp làm bữa đêm nữa nhé, buổi tối cũng đói lắm ."

"Được thôi, để ."

Được c.ắ.n ngập răng chiếc bánh sừng bò mới lò, Ôn Nhiên nhai nhồm nhoàm đến mức ngất lịm vì quá ngon. Cậu quyết định thu hồi cái câu "buổi tối đói lắm" ban nãy.

"Hê hê, ngay là sẽ thích mà." 339 tranh thủ dẻo miệng: "Thợ làm bánh mời từ nước ngoài về đấy, mỗi tuần chỉ đến một để làm bữa sáng cho Cố Quân Trì một ngày thôi. Cố Quân Trì cũng thích ăn bánh chú làm lắm."

"Chỉ làm một ngày thôi á? Thế những ngày khác thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-12-mot-vien-thuoc-dac-hieu-bi-vut-ra-khoi-phong.html.]

"Thì đổi đầu bếp khác làm. Tổng cộng hơn hai mươi đầu bếp luân phiên nấu ăn cho Cố Quân Trì mà, chủ yếu là sợ ăn mãi một thì ngán."

Thảo nào bữa nào ăn mùi vị cũng khác hẳn . Ôn Nhiên vuốt bụng: "Mấy nay tăng cả gần ba ký đấy."

"Oa, thế chứng tỏ thực đơn chuyên gia dinh dưỡng làm cho xịn lắm đó!"

Ôn Nhiên mập lên một chút. Cậu ốm nhom từ bé, thời gian phẫu thuật xong càng giày vò đến mức tàn ma dại, lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi buồn ngủ. Dạo gần đây tình trạng sức khoẻ cải thiện rõ rệt, ngợm cũng da thịt, khoẻ khoắn hơn hẳn. hưởng sái lộc của Cố Quân Trì.

Chén sạch sành sanh bốn cái bánh sừng bò, Ôn Nhiên đờ đẫn thè lưỡi l.i.ế.m vụn bánh khoé miệng. 339 cứ làm như sợ no bể bụng, bưng thêm cái đĩa chìa một cái nữa: "Ăn thêm miếng , thêm miếng nàooo."

Muốn từ chối lắm nhưng bánh sừng bò thơm quá. Đấu tranh tư tưởng mất vài giây, Ôn Nhiên vẫn giơ tay đầu hàng nhận lấy, dậy: "Tôi mang phòng nhé, lỡ thiếu gia ngủ thì tiện cho ăn luôn."

"Nhỡ ngủ thì ráng chịu khó túc trực cạnh chút nha."

"Ừ."

Trong phòng tối đen như mực, Ôn Nhiên bưng đĩa bánh mò mẫm tới. Đèn cảm ứng gầm giường sáng lên. Cậu liếc tủ đầu giường, t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c hạ sốt vẫn y nguyên động tới. Cố Quân Trì đeo bịt mắt ngửa giường, thở nặng nề đứt quãng, sắc mặt nhuốm một màu đỏ lựng bệnh hoạn.

Ôn Nhiên sờ lên vòng cổ, vặn nhỏ xuống một nấc. Sau tiếng 'bíp', pheromone của alpha độ tương thích cao lờ mờ vương vấn, hoà quyện cùng mùi thơm ngậy của bánh sừng bò xộc thẳng khoang mũi. Đầu óc Ôn Nhiên bắt đầu ong ong. Đèn cảm ứng vụt tắt. Cậu loạng choạng bệt xuống thảm, dựa lưng mép giường, co ro gặm hết cái bánh trong bóng tối hệt như một con chuột chù.

Miệng ngòn ngọt, Ôn Nhiên phòng tắm súc miệng mới ngay ngắn. Cậu gục cằm lên thành giường. Giữa gian tĩnh lặng, tiếng thở của Cố Quân Trì dần trở nên bình , đều đặn. Âm thanh như một điệu hát ru dần miên man thôi miên Ôn Nhiên. Mí mắt trĩu nặng, cơn buồn ngủ ập tới.

Ôn Nhiên gối đầu lên cánh tay, thầm nhủ cài báo thức rung để hai tiếng nữa tỉnh dậy chuồn lẹ. buồn ngủ quá , suy nghĩ mơ hồ chẳng thể biến thành hành động. Cuối cùng, nhắm nghiền mắt , chìm sâu giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, Ôn Nhiên giật tỉnh giấc vì một vài tiếng động sột soạt. Cả lạnh toát, xoa xoa cánh tay... lạnh buốt, chẳng chăn mất . Chợt một tiếng 'bíp' khẽ, ngay đó rèm cửa tự động kéo chầm chậm mà một tiếng động. Ánh ban mai hắt thẳng mặt, Ôn Nhiên nheo mắt, bộ não load cực kỳ khó khăn: Căn phòng lắp rèm cửa tự động từ bao giờ thế? Cây phượng tím ngoài cửa sổ ?

Mặt nệm rung lên. Ôn Nhiên dụi mắt, lơ ngơ bò dậy, ... chạm ngay ánh mắt của Cố Quân Trì, cũng đang chống tay nửa dậy, trong tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai.

Không khí im bặt như tờ. Mùi pheromone alpha lạnh lẽo, đậm mùi sát khí bóp nghẹt gian. Tim ngừng đập. Ôn Nhiên sực tỉnh . Đây là phòng của Cố Quân Trì, giường của Cố Quân Trì.

Bây giờ mà phân tích xem mộng du bò lên giường bằng cách nào thì quá muộn màng. Chắc là do bệt sàn gục đầu ngủ đau lưng quá, nên trong cơn ngái ngủ, bản năng mách bảo lết xác lên đuôi giường, to gan lớn mật đ.á.n.h một giấc ngon lành tới tận bây giờ. Thảo nào nãy tìm chăn thấy, thì đè lưng mất .

"Tôi xin ." Ôn Nhiên lí nhí tạ tội với cái bản mặt vô cảm nhưng lạnh lùng đến mức thể đóng thẳng một chiếc quan tài băng tiễn chầu trời. ngôn ngữ lúc quá đỗi yếu ớt vô dụng, gì cũng chẳng dập tắt nổi sát ý của Cố Quân Trì. Cậu đành giãy c.h.ế.t thoi thóp thêm một câu: "Tôi cố ý ."

Nếu cái giường của Cố Quân Trì mà to chà bá thế thì mấy. Ôn Nhiên tuyệt vọng c.ắ.n răng tự rủa, lỡ mà Cố Quân Trì đạp lọt giường nửa đêm thì ít vẫn còn cơ hội tỉnh mộng mà lết về phòng, thế là kịp thời bảo mạng sống.

"Tôi là bảo cút ngoài cơ mà."

Giọng một trận sốt cao khàn đặc và trầm đục. Ôn Nhiên mà rùng , ánh mắt hoang mang đảo lia lịa, quét dọc từ mái tóc rối bù đến bờ n.g.ự.c trần của Cố Quân Trì, lúng túng chẳng cho bớt ngượng. Cuối cùng, đành cắm mặt khuôn mặt đóng băng của , đáp: " ."

" đó ngủ mất. Tôi sợ khó chịu nên mới cạnh giường canh cho hạ sốt mới về. Ai ngờ ngủ quên mất. Tôi xin ."

Từng câu từng chữ đều là sự thật mười mươi, nhưng chính tai Ôn Nhiên còn thấy cái mùi nguỵ biện, giả vờ ngây thơ vô tội bốc lên nồng nặc. Huống hồ là Cố Quân Trì sẽ nghĩ gì? Chắc mẩm là đang đinh ninh thừa nước đục thả câu, dùng pheromone làm mồi nhử để giở trò đồi bại chứ gì.

Bầu khí đóng băng. Cố Quân Trì với cái bản mặt lạnh tanh, thèm tin lấy một dấu phẩy trong câu giải thích , đột ngột bước xuống giường, sầm sập tiến về phía đuôi giường. Ánh sáng chan hoà, soi rõ từng tấc da thịt và cơ bắp cuồn cuộn hình . Ôn Nhiên hoảng hốt mặt , qua khoé mắt thấy Cố Quân Trì tóm lấy góc chăn. Cậu cứ tưởng siêng năng đến độ định gấp chăn luôn, định bụng co giò chuồn lẹ. Chợt mắt tối sầm, Cố Quân Trì trùm thẳng cái chăn lên đầu .

Bị tước đoạt tầm , Ôn Nhiên vẫn đang trợn tròn mắt ngơ ngác thì ngay lập tức cơ thể hẫng lên. Cố Quân Trì dứt khoát cuộn tròn trong chăn kẹp ngang hông xách bằng một tay. Hắn sải bước cực kỳ nhanh, Ôn Nhiên hồn, linh cảm sắp ném từ lầu hai xuống đất, vùng vẫy loạn xạ trong cái chăn kén: "Tôi xin ... đợi chút ! Tôi..."

Cố Quân Trì làm lơ, sải chân vẫn vùn vụt. Tiếng cửa mở vang lên. Chỉ cần thêm vài bước nữa là sẽ chính thức thành cú nhảy dù dù. Ôn Nhiên tuyệt vọng tột độ, lầu hai ném xuống thì c.h.ế.t , nhưng gãy xương thì , và chắc chắn sẽ đau thấu trời xanh.

Đột nhiên, vòng tay đang siết chặt quanh eo buông thõng. Cảm giác trọng lượng ập tới, thực sự ném ngoài, nhưng chỉ nửa giây chạm đất cái "bịch". Ôn Nhiên ngã đau điếng thốt lên "Á!" một tiếng. Cố Quân Trì quẳng lẫn chăn ngoài hành lang hệt như vứt một bao rác bự.

"Gọi lao công lên ga giường ."

Cố Quân Trì buông một câu lạnh lẽo, Rầm, cửa phòng đóng sầm . Ôn Nhiên im lặng bẹp đất một lúc, mới lóp ngóp sờ soạng kéo chăn , chui đầu ngoài.

339 nãy giờ sợ hãi bụm mồm bụm miệng giờ mới dám buông tay, mếu máo kéo Ôn Nhiên dậy: "Cậu chứ..."

"Không ." Ôn Nhiên rùng ớn lạnh dậy, xuống đống chăn lùng bùng: "Cái tính đây?"

"Lao công sẽ lo mà, đừng lo. Tụi mau xuống nhà , sợ xíu nữa vác s.ú.n.g b.ắ.n bây giờ."

Bữa sáng đang chuẩn dọn , nhưng cho tiền Ôn Nhiên cũng dám ở ăn. Lúc đang giày, 339 ôm một cái túi giấy chạy hồng hộc tới: "Trong năm cái bánh sừng bò với hai cái sandwich đầu bếp mới làm xong, đừng để bụng đói, đường nhớ ăn nha!"

Không thể cưỡng sức hút của bánh sừng bò, Ôn Nhiên nhận lấy, tiếng cảm ơn. 339 gọi tài xế cho , nó tiễn tận cửa, nắm lấy tay Ôn Nhiên: "Cảm ơn , vất vả ."

"Tôi làm gì ." Ôn Nhiên mỉm : " chắc học , từ thứ Hai tuần chắc là đến đây nữa . Nếu việc gì cần thì cứ liên lạc với nhé."

339 chớp chớp mắt, rớt nước mắt lã chã: "Vậy ước ngày nào Cố Quân Trì cũng sốt..."

Ôn Nhiên: "Thôi bớt trù ẻo ba..."

Loading...