[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 11: Một viên thuốc đặc hiệu bước vào phòng
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:18
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Quân Trì hút điếu t.h.u.ố.c xong thì mất hút, bỏ về giữa chừng, khi lên giường với ai cũng nên. Ôn Nhiên tìm một góc im, ngắm đủ loại qua trong hội trường. Cậu vô tình liếc mắt về phía lối , vặn thấy một alpha mặc vest xám đậm và một omega kẻ bước . Tóc tai omega nọ xộc xệch, mặt vẫn còn lưu vệt ửng đỏ khả nghi.
Tên alpha đó... Ôn Nhiên sửng sốt. Nếu nhớ lầm thì đó là một trong những cùng bàn lúc Ôn Duệ đưa đến Hồ Nham Công Quán ăn tối. Họ Ngụy họ Đường gì đó, nhớ rõ nữa. Ôn Nhiên lặng lẽ đầu , nhấp một ngụm nước cam để ép xuống cơn giật .
vẻ ly nước cam chẳng ép nổi cái sự giật xuống. Gã alpha nọ tiện tay lấy một ly rượu, hàn huyên vài câu với bên cạnh lia mắt về phía góc . Ôn Nhiên ngẩng đầu lên trân trối đối phương sải bước tới ngay mặt .
"Đây chẳng là em trai của Ôn Duệ ?" Alpha yên, thong thả tựa mép bàn, đ.á.n.h giá Ôn Nhiên từ xuống .
Ánh mắt của gã làm Ôn Nhiên thấy thoải mái. Lại nhớ tới chuyện dâm ô đối phương làm ban nãy, làm như việc gì nhích lùi phía một chút, miễn cưỡng gọi một tiếng: "Cháu chào chú."
"Ô, xem vẫn nhớ nhỉ." Gã alpha cúi sát về phía : “Nghe dạo qua thiết với Cố Quân Trì lắm?"
Một câu dò xét trắng trợn. Ôn Nhiên lắc đầu: "Không ạ."
"Có thì cũng chẳng , đằng nào sớm muộn gì cũng cả thôi. Mà nhắc mới nhớ, cái thằng Cố Quân Trì đó khó ở lắm đúng ? Ngạo mạn, tính chó, lúc nào cũng làm cái bộ dạng bề khệnh khạng, chẳng coi ai gì."
Kẻ dám thẳng thừng buông lời mỉa mai Cố Quân Trì thế , e là đào khắp cái thủ đô cũng chẳng mấy . Ôn Nhiên dám chắc gã họ Ngụy.
Nhà họ Ngụy, tầng lớp tân quý của thủ đô. Dựa cuộc hôn nhân chính trị giữa con trai độc nhất Ngụy Lăng Châu và trưởng nữ của Chủ tịch Hội đồng Quản trị mà chen chân tầng chóp kim tự tháp của Liên minh. Bọn họ dã tâm bừng bừng nhăm nhe vượt mặt nhà họ Cố, tiếc là đến tận bây giờ vẫn với tới nổi cái tư cách làm đối thủ cạnh tranh ngang tầm, mãi mãi nhà họ Cố đè đầu cưỡi cổ.
Gã alpha mắt chắc mẩm là Ngụy Lăng Châu , thảo nào ngứa mắt với Cố Quân Trì đến thế.
ngứa mắt thì giải quyết cái thá gì. Dựa con gái Chủ tịch, vơ vét tiện nghi và lợi lộc to bằng trời, thế mà còn mặt dày vô sỉ ngoài ăn vụng. Không tống rọ trôi sông là phúc ba đời . Ôn Duệ mà cũng chơi chung với loại thì đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
"Cháu , cháu ít tiếp xúc với ." Ôn Nhiên vẻ nghiêm túc đáp lời: “ chắc coi ai gì cũng là lý do cả đấy."
Ngụy Lăng Châu vẻ khá bất ngờ. Gã chằm chằm một lúc lâu, nở nụ khó dò: "Không đấy, tính tình nhóc con cũng ghê gớm phết nhỉ."
Ôn Nhiên nhíu mày, trưng bộ mặt ngây thơ vô tội: "Chú thế là ý gì ạ?"
"Lăng Châu." Ôn Duệ từ chui , vỗ nhẹ lên cánh tay Ngụy Lăng Châu một cái: “Ông đây nhăng cuội gì với một đứa con nít thế."
"Trẻ con ." Ngụy Lăng Châu thẳng dậy, hừ một tiếng: “Cũng , thảo nào ăn cứ như trẻ con kiêng dè gì cả."
Đợi khuất, Ôn Duệ mới sang hỏi: "Hắn tìm mày chuyện gì đấy?"
"Dạ gì." Ôn Nhiên nhấp một ngụm nước cam, tỉnh bơ đáp: "Chắc nốc nhiều rượu quá nên lên cơn điên."
Tiệc tối tàn, tiếp theo là một chầu tiếp khách mang tính cá nhân hơn, nhưng Ôn Duệ bảo nữa. Mặt Trần Thư Hồi lộ rõ vẻ khó chịu. Ôn Nhiên đoán bà chắc chắn chuyện giữa Ôn Duệ và Phương Dĩ Sâm, đồng thời kịch liệt phản đối.
Phương Dĩ Sâm mới là nạn nhân. Ôn Nhiên . Phương Dĩ Sâm tựa hồ cũng nhận , đưa mắt . Ôn Nhiên chột , đầy áy náy.
"Thôi bỏ , con trai vô dụng thì chỉ tự ." Lúc câu , Trần Thư Hồi gườm gườm lườm Ôn Duệ một cái. Ôn Duệ mặt lạnh tanh, hai tay đút túi quần, vẻ như khinh khỉnh, giống như lười chẳng buồn phản bác.
Xét ở một khía cạnh nào đó, Trần Thư Hồi là một omega vô cùng xuất sắc: làm việc quyết đoán, thủ đoạn cứng rắn. Từ một nghệ sĩ vùi trong tiếng đàn Cello lột xác thành phụ nữ đơn độc chống đỡ cả một công ty đang lung lay chực đổ. Gạt những phương diện khác sang một bên, Ôn Nhiên thực sự khâm phục bà .
Trên đường về, Phương Dĩ Sâm ghế phụ, Ôn Nhiên và Ôn Duệ ghế . Trước khi lăn bánh, Ôn Duệ dặn tài xế: "Đưa Ôn Nhiên về nhà ."
"Sẽ tiện đường qua nhà , cho xuống ." Phương Dĩ Sâm lên tiếng.
Ôn Nhiên ngoảnh mặt ngoài cửa sổ, lẽ nên trong chiếc xe thì hơn.
Im lặng chừng vài giây, Ôn Duệ trầm giọng: "Cậu đến chỗ ." Gã một căn hộ riêng ở trung tâm thành phố.
Phương Dĩ Sâm từ chối: "Ngày mai công tác, nghỉ ngơi sớm . Tôi về còn chút tài liệu cần xử lý."
Ôn Duệ thêm lời nào, mặt tối sầm . Tài xế quá sành sỏi cách đối phó với tình huống , lẳng lặng lái xe thẳng đến cổng khu chung cư của Phương Dĩ Sâm. Phương Dĩ Sâm mở cửa bước xuống, Ôn Duệ cũng sầm sập theo . Cửa xe đóng, tài xế lập tức đạp ga chạy thẳng.
Qua kính chiếu hậu, Ôn Nhiên thấy Ôn Duệ nắm chặt cổ tay Phương Dĩ Sâm lôi xềnh xệch trong. Phương Dĩ Sâm phản kháng, bình thản bước theo gã.
Cậu hiểu nổi, rõ ràng Ôn Duệ mang một lớp vỏ bọc hào nhoáng bảnh bao, nhưng rặt thích làm những chuyện khốn nạn. Tâm trạng phức tạp nặng nề, Ôn Nhiên bỗng nhiên Cố Quân Trì c.h.ử.i rủa nhà họ Ôn thêm một trận, xong sẽ thấy dễ chịu hơn.
Thứ Sáu, Ôn Nhiên đến trường dự làm bài kiểm tra đầu . Ngành học trực thuộc Chính phủ Liên minh, điều kiện tiên quyết để nhập học là cấp độ pheromone đạt từ hạng A trở lên, đồng thời vượt qua bài đ.á.n.h giá năng lực đặc biệt. Lý do nhét ngôi trường đơn giản: Cố Quân Trì cũng học ở đây, hơn nữa đa học sinh trong trường đều gia thế khủng, đây chính là một bệ phóng tài nguyên và là một biểu tượng của tầng lớp thượng lưu.
Hai ngày nay Cố Quân Trì nhà. Nghe tham gia một hoạt động do trường tổ chức, và hoạt động đó chỉ giới hạn cho alpha cấp S. Còn về việc tại một kẻ đến trường học cũng lười lết xác tới như Cố Quân Trì chịu khó tham gia hoạt động, hiển nhiên là vì thấy bản mặt . Ôn Nhiên thừa điều đó.
Thi xong lúc bốn giờ chiều. Ôn Nhiên đeo cặp táp bơ vơ cổng trường vắng ngắt. Không cần suy nghĩ nhiều, quyết định đến nhà Cố Quân Trì để đoàn tụ với mô hình máy bay yêu dấu của , một khi nhập học thì chẳng còn lý do gì để ngày nào cũng qua đó làm phiền nữa, coi như đây là những giây phút vớt vát cuối cùng.
Không gọi tài xế, Ôn Nhiên tự bắt xe đến khu biệt thự. Dạo gần đây bảo vệ nhẵn mặt qua cửa kính xe, nên chỉ gọi điện xác nhận với vệ sĩ của Cố Quân Trì một tiếng lấy xe điện tuần tra chở tới tận cửa.
"Tôi còn tưởng hôm nay đến nữa cơ!" 339 mừng rỡ hớn hở chào đón .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-11-mot-vien-thuoc-dac-hieu-buoc-vao-phong.html.]
"Thi xong thấy còn sớm nên ghé qua."
Ôn Nhiên thẳng phòng khách nhỏ. Đống linh kiện vương vãi t.h.ả.m sắp lắp ráp chỉnh trở thành một chiếc trực thăng. Vì tháo lắp cần bản vẽ nên tiến độ cực kỳ nhanh chóng, sắp công đến nơi . Cậu vứt cặp xuống, xổm mặt đất bắt đầu táy máy, 339 lạch bạch chạy theo bám đuôi.
Mới chớp mắt trời tối mịt. Tranh thủ lúc Ôn Nhiên đang cắm mặt mô hình, 339 lén lút gọi đầu bếp tới nấu bữa tối. Ôn Nhiên đành nán ăn cơm. Ăn xong, chợt nhớ ngày mai là thứ Bảy, an tâm lắp ráp tiếp, đằng nào thì Cố Quân Trì cũng nhà mà sợ.
Đến lúc ngẩng lên xem giờ thì hơn chín giờ tối. Ôn Nhiên tiện miệng hỏi: "Thiếu gia của bao giờ thì về?"
"Hôm nay á."
"Hả? Thế chuồn đây."
"Đừng về vội mà! Cậu sắp tới nhà , với hệ thống giám sát báo là sốt kìa."
Đang dở thì phòng khách truyền đến tiếng động. Ôn Nhiên ló mặt , thấy Cố Quân Trì quẳng cặp sách cái rầm lên sô pha, lê bước về phía thang máy. Dọc đường liếc xéo Ôn Nhiên một cái: "Đây là nhà nhà ?"
Vào mấy lúc ốm đau thế , lệ khí lúc nào cũng nồng nặc đến đáng sợ. Ôn Nhiên nuốt nước bọt cái ực: "Là nhà , ngay đây."
"Cần gọi bác sĩ ?" 339 cũng nhẫn nhục chịu đựng. Mấy ngày qua mà nó vẫn xay xong hai mươi pound hạt cà phê để chuộc .
Cửa thang máy từ từ khép . Rõ ràng là trả lời câu hỏi của 339, nhưng ánh mắt Cố Quân Trì chĩa thẳng như d.a.o găm Ôn Nhiên, gằn từng chữ: "Không cần."
"Cậu ." Thang máy lên tầng, 339 chặn ngay đường thoái lui của Ôn Nhiên: “Cậu chịu gặp bác sĩ , ... giúp chăm sóc một lát ?"
"Tôi cảm giác sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất." Bản ý của Ôn Nhiên dĩ nhiên là diễn tròn vai mỗi khi Cố Quân Trì đổ bệnh, nhưng cái ánh mắt như nhai đầu khác ban nãy của đúng làm rén. Dù thì giữ mạng vẫn quan trọng hơn. Cậu từ chối: "Cậu đem t.h.u.ố.c với nước lên cho , về đây."
"Không ! Tôi xin đấy, xin đấy..." Chưa kịp cầu xin xong, hệ thống bỗng nhiên mất tín hiệu đo lường, 339 hoảng hốt hét toáng lên: "Á! Cậu tháo vòng cổ tay ! Cái đồ thần kinh , sốt đùng đùng còn tắm rửa cái nỗi gì!"
Ôn Nhiên cũng cạn lời: "Thiếu gia nhà ưa sạch sẽ thật đấy..."
Cuối cùng vẫn thoát , sự van nài ỉ ôi của 339, Ôn Nhiên đành xách t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c hạ sốt lên lầu hai. Ngay khi mở cửa phòng, 339 gọi giật , giọng điệu phần nghiêm trọng: "Tôi bắt buộc cho chuyện . Cậu còn nhớ Cố Quân Trì sốt ? Chỉ một buổi chiều là hạ sốt, nhanh hơn bất kỳ nào đó."
"Nhớ chứ."
"Thực lý do là vì vòng cổ của vặn ở mức cao nhất, pheromone rò rỉ ngoài nên mới khoẻ nhanh như thế, hiểu ?"
"Tôi hiểu." Ôn Nhiên đột nhiên sững : “Hả?"
"Ừm... bây giờ thể hạ thấp mức độ xuống một nấc nữa ?"
Logic vô cùng đơn giản, chẳng cần vắt óc suy nghĩ cũng đủ hiểu ngọn ngành. Thảo nào 339 phản ứng bất thường, nhất quyết đòi ở đến thế. Ôn Nhiên ngờ Cố Quân Trì thực sự thể ngửi thấy chút xíu pheromone rỉ từ , càng ngờ bản chính là một viên t.h.u.ố.c đặc hiệu sống.
Một khi 339 phát hiện chuyện thì chắc chắn Cố Bồi Văn cũng từ lâu. Vậy nên Ôn Nhiên tư cách từ chối, máy bật sẵn, hàng ghế khán giả là một nhân vật tai to mặt lớn đang nắm giữ quyền sinh sát nhà họ Ôn. Cậu bắt buộc cống hiến hết và diễn cho xong vở kịch mà để lộ bất kỳ sơ hở nào.
"Tôi ." Ôn Nhiên gật đầu. Tay sờ lên mép vòng cổ, tiếng 'bíp' vang lên, mức độ phong toả hạ xuống một nấc.
Hội chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c thể tìm vô vàn omega khác để giải quyết. Khối kẻ sẵn sàng trèo lên giường Cố Quân Trì. những triệu chứng bệnh lý khác thì bắt buộc dựa cái độ tương thích cao chót vót của để xoa dịu. Phải thừa nhận rằng, nhà họ Ôn đ.á.n.h và chộp trúng cái huyệt t.ử cực kỳ chuẩn xác.
"Cậu đừng buồn nha." 339 rủ đôi mắt điện t.ử xuống, vẻ tiu nghỉu: "Đây là chỉ thị từ phía trợ lý của Chủ tịch truyền xuống. Có lẽ họ hy vọng thể giúp bớt những căn bệnh hành hạ. Hôm nay coi như... thử nghiệm ."
"Tôi hiểu mà." Ôn Nhiên nở nụ an ủi: “Vốn dĩ đây là việc nên làm."
Nếu làm thì tư cách ở đây? Học phụ đạo chỉ là cái cớ che mắt thiên hạ, là danh nghĩa cho danh chính ngôn thuận, kể cái dự án sáu chục triệu tệ nữa, đời làm gì bữa trưa nào miễn phí.
Thế nhưng 339 rầu rĩ hỏi: " tại thấy buồn thế hả Ôn Nhiên?"
Ôn Nhiên bất ngờ. Bàn tay đang đặt nắm cửa khựng . Cậu cúi xuống 339: "Chắc là vì... coi là bạn."
Ở nhà họ Ôn, là con cờ tranh quyền đoạt lợi. Ở nhà họ Cố, là liều t.h.u.ố.c an thần khi Cố Quân Trì mất kiểm soát pheromone. Nghe qua thì vẻ như tầm ảnh hưởng lớn lao, là kẻ độc nhất vô nhị thể thế, nhưng thực chất chỉ là một công cụ để tất cả bọn họ tuỳ ý sai khiến, gọi bảo . Bị đối xử lạnh nhạt, khinh khi miệt thị, một phận kỳ quặc và đầy rẫy mâu thuẫn. Thế mà Ôn Nhiên nhẫn nhục chấp nhận tất cả. Cậu giỏi trong việc cam chịu, và cũng chỉ thể, bắt buộc cam chịu.
Vậy mà đời vẫn còn cảm thấy buồn cho , dẫu cho đó chỉ là một cỗ máy vô tri.
Đẩy cửa bước . Căn phòng im ắng đến rợn . Chỉ dải đèn led mảnh chạy quanh đầu giường phát thứ ánh sáng leo lét, căn phòng tối tăm đến mức rõ đường lối chân. Phả mặt Ôn Nhiên là một luồng hương thơm từng ngửi thấy bao giờ: nhạt, thoang thoảng mùi hoa cỏ hoặc trái cây, quyện thêm một chút men rượu say đắm. Chắc là Cố Quân Trì mới đổi một loại hương liệu cao cấp nào đó chăng, Ôn Nhiên hít hà vài cái, trong đầu đột nhiên trống rỗng, chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất: Phải hỏi xem đây là hãng nào mới .
Từ đến nay từng hứng thú với nước hoa, đây là đầu tiên ngửi thấy một mùi hương mang sức hút mãnh liệt đến , thậm chí còn chẳng hiểu nguyên do vì .
Căn phòng quá rộng. Càng sâu trong, lờ mờ thấy bóng Cố Quân Trì ở trong phòng tắm. Điện bật, lẽ tắm xong. Ôn Nhiên sợ bóng sợ gió, nhưng cuối cùng vẫn cam chịu lên tiếng: "Tôi mang t.h.u.ố.c lên cho đây."
Không tiếng trả lời. Ôn Nhiên bước về phía giường, định đặt t.h.u.ố.c lên tủ đầu giường. Mới một hai bước, thấy tiếng bước chân Cố Quân Trì bước khỏi phòng tắm. Không nhanh chậm. Khi dẫm lên thảm, tiếng bước chân từ rõ ràng chuyển sang trầm đục. Ôn Nhiên dám ngoái đầu , sợ chạm mắt ăn chửi.
Cậu đặt t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c hạ sốt lên tủ, cẩn thận rót nửa ly nước. Tiếng bước chân trầm đục phía tiến sát sạt. Ôn Nhiên buông ly nước xuống, dặn: "Cậu uống rượu ? Nếu uống rượu thì uống thuố..."
Câu còn kịp dứt chặn nghẹn ứ nơi cổ họng. Ôn Nhiên còn kịp rõ cục diện, cả Cố Quân Trì bóp chặt cổ, đè nghiến xuống giường. Một tiếng rên thảng thốt bật từ kẽ răng.