[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 1: Bị người thành phố các người doạ chết mất
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:05
Lượt xem: 50
"Vào ngày mùng 9 tháng , Tập đoàn Bách Thanh chính thức tuyên bố thu mua Ricno. Thoả thuận trao cho Bách Thanh quyền sử dụng nền tảng công nghệ DSAE độc quyền của Ricno. Ngoài , Tập đoàn Bách Thanh cũng sẽ thâu tóm bộ chuỗi nghiên cứu lâm sàng của Ricno, bao gồm..."
Trên nút kim loại đáy máy đo lường pheromone lờ mờ phản chiếu bản tin kinh tế buổi sáng. Ôn Nhiên khó nhọc mở mắt, sấp gối, thẫn thờ chằm chằm cái nút trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Trong phòng bệnh văng vẳng tiếng trò chuyện, nhưng lẫn tiếng phát thanh viên nên rõ. Ôn Nhiên định bụng chợp mắt thêm vài phút nữa, thế nhưng cơn đau nhức từ gáy kéo đến nhanh hơn cả sự tỉnh táo. Trận chóng mặt ập tới mang theo cảm giác buồn nôn quặn lên trong dàuy. Cậu thành thục hé miệng, hít thở sâu vài nhịp để ép cơn buồn nôn xuống.
Y tá bước thuốc. Trong lúc thao tác, từng giọt mồ hôi rịn trán Ôn Nhiên, đôi môi vốn nhạt màu nay càng thêm trắng bệch. Cô y tá cúi sát xuống mặt gối, khẽ khàng hỏi: "Vẫn còn đau lắm đúng ?"
Ôn Nhiên gắng gượng nặn một nụ : "Đỡ hơn nhiều , cảm ơn chị."
"Khoảng hai ngày nữa là sẽ hơn thôi." Y tá liếc nhanh về một hướng nào đó, vội vã thẳng dậy, thu dọn đồ đạc và rời .
Vài lời an ủi như chẳng tác dụng mấy với Ôn Nhiên. Sự thật là bao nhiêu cái "hai ngày" trôi qua . Cậu liệt giường bệnh suốt hai mươi tư giờ mỗi ngày chẳng khác nào thực vật. Thậm chí, hầu hết những thực vật thực thụ cũng chẳng khổ sở giữ rịt tư thế sấp trong thời gian dài như , chỉ để tránh đè trúng vết mổ gáy.
Bên gối chỉ đúng một cuốn sách mang từ nhà theo. Cậu lật lật đến mức gần như thuộc làu cả nội dung bên trong.
Bản tin kinh tế kết thúc, tiếng trò chuyện cũng ngưng bặt. Qua khóe mắt, Ôn Nhiên thấy bác sĩ bước khỏi phòng, ngay đó tiến gần giường bệnh.
"Mẹ." Ôn Nhiên khó khăn nghiêng đầu, cố nhấc cằm lên một chút để chủ động chào hỏi.
Trần Thư Hồi đang cắm mặt điện thoại, tiếng móng tay gõ lên màn hình vang lên những tiếng lách cách dồn dập. Tranh thủ lúc ngừng gõ, bà liếc một cái: "Đừng cựa quậy. Lỡ mà động trúng vết thương thì cả đời mày khỏi mong bước xuống khỏi giường bệnh đấy."
Ôn Nhiên ngoan ngoãn "" một tiếng, im lặng gục đầu trở gối.
"Bác sĩ chỉ cần các chỉ vấn đề gì, thì những phản ứng khó chịu mày hiện tại sẽ từ từ biến mất thôi, cố nhịn một chút." Bà tắt điện thoại, chằm chằm Ôn Nhiên: "Trước khi về nước sẽ tiến hành lấy mẫu pheromone của mày để xét nghiệm độ tương thích chuẩn xác một nữa. Thế nên, lời bác sĩ, lo mà tĩnh dưỡng cho . Tao hi vọng đến lúc đó xảy sự cố gì ."
"Con ."
Cánh cửa mở đóng , phòng bệnh một nữa chỉ còn Ôn Nhiên. Cậu kéo gối xuống một chút, quờ tay lấy cuốn sách bên mép giường, lật mở trang đầu tiên.
Từ trang đầu đến trang cuối, từ chớm xuân đến tận đầu hạ, chuỗi ngày viện đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc nhờ tờ giấy báo cáo độ tương thích pheromone, 96.8%. Một con cụ thể, cao đến mức đáng sợ, nhưng làm bất kỳ ai thất vọng. Đây là đầu tiên Ôn Nhiên thấy Trần Thư Hồi nở một nụ như , tựa như bà đang thật tâm chúc mừng bình phục.
Thu dọn xong đồ đạc xuất viện, Ôn Nhiên cạnh quầy y tá chờ tài xế gọi điện. Hành lý chỉ vỏn vẹn một túi nhỏ. Cậu xách túi, ngơ ngẩn cửa thang máy. Trên vẫn là bộ quần áo tay dài mặc từ lúc nhập viện hồi mùa xuân, để lộ lớp da tái nhợt nơi cổ tay. Quanh chiếc cổ gầy gò là một vòng cổ kim loại màu đen rịt chặt.
"Xuất viện , chúc mừng em nhé."
Ôn Nhiên đầu . Là hai nữ y tá vẫn luôn theo dõi, t.h.u.ố.c cho suốt mấy tháng qua nhưng cấm giao tiếp quá nhiều. Họ đang trong quầy tư vấn, mỉm nhẹ nhàng .
"Dạ." Đã quá lâu giao tiếp với ai, Ôn Nhiên khựng hai ba giây mới tiếp: “Thời gian qua làm phiền các chị nhiều ."
"Không gì . Về nhà nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, nếu thấy trong chỗ nào khó chịu thì báo ngay..." Nữ y tá bỗng im bặt, trao đổi một ánh mắt ngập ngừng với đồng nghiệp gượng gạo chuyển chủ đề: "Em nhớ tự chăm sóc cho bản nhé."
Đó là tông giọng chứa chan sự thương hại và đồng cảm. Sau ca phẫu thuật với tỷ lệ thành công chỉ vỏn vẹn 60%, Ôn Nhiên đẩy phòng hồi sức tích cực. Thuốc mê khiến não bộ thể tỉnh táo ngay lập tức. Trong cơn mơ màng, cũng từng thấy một cô y tá cất giọng điệu y hệt thế , khẽ khàng thở dài: "Tội nghiệp quá."
"Em sẽ chú ý, cảm ơn các chị." Điện thoại trong túi rung lên, Ôn Nhiên cất lời: "Vậy em xin phép , tạm biệt các chị."
Đã quá lâu phơi ánh nắng ban trưa, chỉ vài bước xuống bậc thềm mà Ôn Nhiên thấy khó thở. Kéo cửa xe , mới phát hiện Ôn Duệ cũng đang ở ghế .
"... Anh." Ôn Nhiên cất tiếng gọi, chút quen miệng.
"Trông mày y như con chuột cống nhỉ." Ôn Duệ khoanh tay, nhàn nhã dựa lưng ghế: “Xem lúc về nước đăng ký cho mày vài khoá giao tiếp mới . Cứ trưng cái bộ mặt mãi mà làm ăn."
Ôn Nhiên buồn đồng tình, bởi trong mắt , chuột cống trông còn tràn trề sức sống hơn nhiều.
"Bao giờ về nước ?"
"Khoảng hơn nửa tháng nữa. Đám công ty bên còn rắc rối cần tao giải quyết cho xong, nếu tao cũng chẳng rảnh mà lặn lội sang đây chuyến ." Ôn Duệ mở điện thoại xem tin nhắn: “Mày đừng tưởng tao cất công sang đây chỉ để đón mày về nước đấy nhé?"
"Em nghĩ ." Ôn Nhiên tự phận đáp lời.
Nghe , Ôn Duệ nở nụ quái gở: "Thực mày cứ nghĩ thế cũng . Dù thì nhà họ Ôn cũng trông cậy cả mày mà, đúng ?"
Nghe những lời đầy ẩn ý đó, Ôn Nhiên cảm thấy chẳng gì để đáp , đành đầu ngoài cửa sổ xe.
Ngày họ về nước, trời đổ mưa. Thủ đô phồn hoa, nơi mà suốt mười bảy năm cuộc đời Ôn Nhiên một đặt chân tới, đang bủa vây bởi màn sương nước mù mịt, toát lên một thở xa lạ và đầy rẫy sự bất trắc. Chẳng do điều hoà trong xe thấp mà Ôn Nhiên khẽ rùng .
Chiếc xe xuyên qua một con đường rợp bóng cây dừng cổng chính của khu vườn nhà họ Ôn. Mưa ngớt. Ôn Nhiên mở cửa bước xuống, ngẩng đầu lên căn biệt thự tông đen trắng. Hiển nhiên lâu toà nhà tu sửa bảo dưỡng, giờ đây nó trơ trọi giữa làn mưa phùn, toát lên một vẻ suy tàn, hoang lạnh.
"Mày nhà , tao đến công ty một chuyến." Trần Thư Hồi trong xe cất giọng: “Đói thì bảo dì Phương kiếm chút gì cho mà ăn."
"Dạ."
Ôn Nhiên đóng cửa xe, vòng cốp xách đồ của , cùng tài xế từ cửa phụ vườn . Vừa bước lên thềm, cửa lớn mở . Một phụ nữ beta mặc tạp dề bước nhanh từ trong biệt thự đón, môi treo nụ khách sáo: "Nhiên Nhiên về đấy , đưa hành lý đây dì xách cho."
"Cháu chào dì Phương." Ôn Nhiên chào đáp: “Dạ , cháu tự xách ạ."
Tài xế đẩy vali của Trần Thư Hồi phòng khách, dặn dò dì Phương một câu: "Dì đem vali của bà chủ lên phòng giúp nhé" vội vã lao giữa trời mưa, đưa Trần Thư Hồi đến công ty.
Dì Phương bèn xách vali dẫn Ôn Nhiên lên lầu. Chiếc cầu thang bằng gỗ óc ch.ó đen bám màu năm tháng, mỗi nhịp chân dẫm lên đều phát tiếng cọt kẹt. Ôn Nhiên đảo mắt quanh. Phòng khách thông tầng rộng thênh thang và lạnh lẽo. Chùm đèn pha lê dài mười mấy mét tắt ngấm, lơ lửng trần nhà trông như một con quái thú đen ngòm đang treo ngược.
Ngang qua căn phòng ngủ phụ duy nhất hướng Bắc, dì Phương dừng , đẩy cửa: "Nhiên Nhiên, đây là phòng của cháu." Rồi bà chỉ tay về phía hai căn phòng ngủ chính hướng Nam: "Phòng của bà chủ và Duệ ở đằng ."
"Cháu cảm ơn dì Phương, để cháu cất đồ ." Ôn Nhiên mỉm với bà.
"Ừ, ."
Căn phòng lớn, đồ đạc cũng bày biện đơn giản với một chiếc giường, một tủ quần áo và một bàn học. Bên ngoài cửa sổ là một cây phượng tím đang vươn những tán lá rộng. Ôn Nhiên tì tay lên bệ cửa sổ xuống , gốc cây trải t.h.ả.m hoa rụng rực rỡ sắc xanh tím. Nghe tiếng bước chân phía , đầu . Dì Phương đang ở cửa phòng, hỏi: "Cháu đói ? Để dì nấu bát mì nhé."
"Cháu cũng đói, làm phiền dì ạ."
Ánh mắt dì Phương khựng gương mặt Ôn Nhiên chừng hai giây, bà mới mỉm : "Không phiền gì , nấu xong dì gọi."
Cửa phòng khép , Ôn Nhiên bước nhà vệ sinh. Tấm gương lau chùi bóng loáng, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống của . Cậu cẩn thận tháo chiếc vòng cổ , tay chậm rãi sờ gáy. Vết sẹo phẫu thuật gần như liền bằng phẳng, chỉ còn một khối u nhỏ gồ lên da là minh chứng cho việc trong cơ thể thực sự cấy ghép một tuyến thể nhân tạo, đồng thời tiêm đó pheromone omega tổng hợp.
Kết quả kiểm tra khi xuất viện cho thấy tuyến thể của bắt đầu hoạt động như một cơ quan bình thường, khả năng bài tiết và tỏa một lượng nhỏ pheromone, dù bản Ôn Nhiên bao giờ ngửi thấy.
Điều đó nghĩa vẫn là một beta. Chỉ beta mới phản ứng khứu giác nhạy bén với pheromone.
Chuyến bay dài khiến tuyến thể bắt đầu sưng đau, nhưng Ôn Nhiên chỉ dám thả lỏng đầy nửa phút đeo vòng cổ . Trần Thư Hồi từng yêu cầu nhất là lúc ngủ cũng đeo, thích nghi với nó, làm quen với nó, và đinh ninh rằng sinh là một omega thực thụ.
Cuộc tẩy não bắt đầu từ lúc bước chân nhà họ Ôn với tư cách là thế mạng cho đứa con út c.h.ế.t yểu. Cậu bé bảy tuổi năm đó kế thừa thứ của đứa trẻ mang tên Ôn Nhiên khuất: từ cái tên, giới tính cho đến phận. Ngoài trong nhà họ Ôn , một ai Ôn Nhiên thật qua đời ở nước ngoài từ lâu, chẳng ai chính là gánh vác cái tên đó, thế "Ôn Nhiên" lớn lên tới năm mười bảy tuổi.
Thế nên, từ năm bảy tuổi, đeo vòng cổ, đóng trọn vai một omega hảo. Cậu gần như chẳng đến trường, tham gia bất cứ đợt khám sức khỏe tập thể nào. Trọn vẹn năm ngoái, nhốt trong viện nghiên cứu, răm rắp tuân thủ thực đơn và t.h.u.ố.c men do bác sĩ định , biến cơ thể thành một vật chứa phù hợp nhất để cấy ghép tuyến thể nhân tạo.
Chỉnh vòng cổ, Ôn Nhiên sâu cặp đồng t.ử đen tuyền của chính trong gương một lúc lâu, ánh mắt trượt xuống nốt ruồi lệ nhỏ xíu đuôi mắt . Mười năm , cũng chính nhờ nốt ruồi mà Trần Thư Hồi chọn từ đám trẻ mồ côi cùng nhóm m.á.u ở hơn chục cô nhi viện, Ôn Nhiên thật cũng một nốt ruồi lệ ở vị trí y hệt. Trên đời luôn tồn tại những sự trùng hợp quái gở đến mức chẳng thể nào lý giải nổi.
Cậu chợt nhớ vẻ mặt thất thần của dì Phương lúc ban nãy. Hẳn là bà cũng đang nhớ về vị thiếu gia khuất .
Sắp xếp xong chút hành lý ít ỏi, Ôn Nhiên thẫn thờ bên mép giường một lúc thì tiếng dì Phương gọi nhà. Cậu dậy xuống, tới nơi mới thấy Ôn Duệ cũng về và đang ăn mì. Chùm đèn pha lê khổng lồ bật sáng, nhưng kỳ lạ , bộ phòng khách vẫn toát cảm giác âm u, tối tăm đến mức ánh đèn cũng chẳng thể xua tan nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-1-bi-nguoi-thanh-pho-cac-nguoi-doa-chet-mat.html.]
Ôn Duệ về nước hai ngày, cách ăn mặc thì vẻ gã cũng từ công ty về. Khi Ôn Nhiên kéo ghế xuống đối diện, gã hất mắt lên: "Sao mày cứ mặc mấy cái đồ rách rưới vặn thế ? Mẹ mày mua quần áo mới cho mày ?"
Rõ ràng là chung một , nhưng mặt , Ôn Duệ luôn thích dùng từ " mày" để gọi Trần Thư Hồi. Ôn Nhiên đáp: "Cũng rách lắm ."
Chỉ là chật một chút thôi. Dù cũng là đồ từ hai ba năm , nguyên một năm qua chỉ mặc đồ bệnh nhân nên nhu cầu sắm sửa quần áo mới.
Ôn Duệ khẩy: "Ăn xong tao đưa mày trung tâm thương mại."
"Chắc cần ." Giờ thì Ôn Nhiên bắt đầu hoài nghi đúng là loài chuột cống thật, cứ đến nơi đông là hoảng sợ. Tuy chuột cống sức sống hơn , nhưng cái cốt lõi thì chắc cũng xêm xêm.
"Mặc như thằng ăn mày thế , kịp bước qua cửa đá văng ngoài , Ôn Nhiên ạ." Ôn Duệ rút một tờ giấy ăn lau khoé miệng: “Về thủ đô , đến lúc mày thể hiện giá trị đấy, liệu cái thần hồn mà tỉnh táo ."
Gã dậy, lúc ngang qua còn vỗ vỗ lên vai Ôn Nhiên, ném một câu bí hiểm mà cợt nhả: "Ngày mai tao đưa mày đến một chỗ ho."
Chạng vạng tối hôm , Ôn Nhiên khoác lên bộ vest mấy vặn, ngoan ngoãn lên xe cùng Ôn Duệ. Xe chạy lâu, lâu đến mức Ôn Nhiên ngủ gật lúc nào . Cuối cùng, chiếc xe cũng rẽ một khu vực trông giống khu nghỉ dưỡng cao cấp, ngập tràn cây xanh và hồ nước nhân tạo.
Đến nơi, phục vụ đợi sẵn ở cửa đưa họ lên thang máy, bước thẳng một phòng bao riêng tư. Trong khu vực dùng bữa đang mấy gã alpha hút thuốc, tán gẫu.
"Đại thiếu gia nhà họ Ôn cuối cùng cũng đến đấy . Để xem nào, omega lạ hoắc nhỉ, vớt học sinh cấp ba ở thế?"
"Không vớt ở cả." Ôn Duệ dẫn Ôn Nhiên xuống bàn: “Em trai đấy."
"Ồ, về nước ? Xinh xẻo cỡ bảo cứ giấu kỹ thế, sợ tăm tia mất chứ gì?"
Ôn Duệ lấp lửng: "Trẻ con thôi, đừng dọa nó. Bảo phục vụ dọn món ."
Chủ đề câu chuyện nhanh chóng chuyển sang hướng khác. Ôn Nhiên nhẫn nhịn ngửi mùi khói thuốc, cắm cúi ăn phần của . May , mục đích của đám dường như là ăn uống. Chẳng bao lâu , họ kéo sang ghế sô pha ở khu vực tiếp khách bên cạnh để uống rượu, để Ôn Nhiên rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Giữa những tiếng lanh canh của ly rượu, giọng ngày càng trầm xuống, rõ ràng là họ bắt đầu bàn công việc chính. Ôn Nhiên tự giác bước qua: "Anh, em ngoài dạo một chút."
Ôn Duệ ngà ngà say. Gã moi từ túi áo sơ mi một tấm thẻ, kẹp giữa hai ngón tay đưa cho : "Lên thang máy quẹt thẻ, đến tầng thì cứ chơi ."
"Dạ." Ôn Nhiên đón lấy tấm thẻ.
"Chào các chú Nguỵ, chú Đường hẵng ."
Chẳng ai là chú Ngụy, ai là chú Đường, Ôn Nhiên cứ ngoan ngoãn gập : "Cháu chào chú Ngụy, chú Đường cháu ạ."
Có bật văng tục một câu, sang hỏi Ôn Duệ cớ gì gã làm mà bọn họ gọi là chú.
Ra khỏi phòng bao, Ôn Nhiên bước thang máy, quẹt thẻ xong, nút bấm tầng chín tự động sáng lên. Cậu lật mặt thẻ , dòng chữ Lệ thư ở góc trái đập mắt: Hồ Nham Công Quán.
Ting, Cửa thang máy mở . Bên ngoài là hành lang, mà là một căn phòng. Ôn Nhiên chần chừ một lát mới bước . Nơi trông như một phòng chờ tiếp khách, nhưng trang hoàng lộng lẫy đến mức xa xỉ.
"Xin chào, chào mừng quý khách." Một omega trong bộ đồng phục đen lên từ phía chiếc bàn gần đó: “Xin hỏi quý khách một ạ?"
Cô đeo một món đồ trang trí che nửa khuôn mặt, trông giống như mặt nạ hội. Ôn Nhiên đáp: "Vâng, một ."
"Dạ ." Cô gái đưa hai tay , Ôn Nhiên theo phản xạ cũng đưa tấm thẻ qua.
Nhận thẻ, quẹt qua máy từ một lượt, cô trả cho . Sau đó, cô lấy một chiếc mặt nạ hội mới tinh, vẫn đưa bằng hai tay: "Quý khách vui lòng đeo mặt nạ trong suốt quá trình ở , và tuyệt đối sử dụng điện thoại di động bên trong ạ."
Tuy hiểu mô tê gì nhưng Ôn Nhiên vẫn gật đầu. Cô gái vòng qua bàn tiến gần, cẩn thận kiểm tra xem vòng cổ của đeo chắc chắn . Xong xuôi, cô bước đến đầu của căn phòng, quét vân tay mở khoá.
Cánh cửa từ từ mở , Ôn Nhiên bước tới vài bước. Sau khi chỉnh mặt nạ cho ngay ngắn, ngước mắt lên. Cùng lúc với tiếng chúc "Chúc quý khách một buổi tối vui vẻ" dịu dàng của cô gái omega vang lên, bên hành lang tình cờ hai gã alpha mặc âu phục bước qua cánh cửa.
Cả hai đều cao lớn vượt trội. Vì góc , Ôn Nhiên chỉ rõ gã alpha phía sát cửa, mái tóc vuốt tuỳ ý, một tay hờ hững đút túi quần tây, ống tay áo để lộ khớp cổ tay trắng ngần cùng chiếc vòng cổ tay màu đen chuyên dụng của giới alpha.
Có lẽ nhận ánh mắt của Ôn Nhiên, alpha đó nghiêng đầu sang. Kỳ lạ , thời gian trong khoảnh khắc như đột ngột trôi chậm . Ánh sáng mờ ảo từ trần hành lang hắt xuống, phủ lên sườn mặt mặt nạ che khuất một nửa của nọ.
Sống mũi hảo, đường nét xương quây hàm cực phẩm, đôi môi mím chặt lạnh lẽo, cùng ánh mang đậm vẻ bề , chỉ trong một giây ngắn ngủi, ánh sáng và bóng tối đan xen như một thước phim chậm, in sâu đáy mắt Ôn Nhiên. alpha chỉ liếc một cái hờ hững thu hồi tầm mắt, tiếp tục bước và mất hút cánh cửa.
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, tự nhiên thấy rùng ớn lạnh. Hoàn hồn , bước khỏi phòng, sang bên , đoán chừng đó là một căn phòng khác thông với lối thang máy bên .
Trong hành lang ngập tràn một thứ hương thơm lạ lẫm, lớp t.h.ả.m trải sàn dệt hoa văn đỏ sẫm chân mềm mại đến khó tin. Ôn Nhiên dọc theo con đường ngoằn ngoèo, bóng lưng hai gã alpha phía xa lúc ẩn lúc hiện những khúc cua quẹo.
Vượt qua hành lang loằng ngoằng như mê cung, ở điểm tận cùng hiện một cánh cửa lớn nạm vàng. Nhân viên bảo an lượt mở cửa cho hai gã alpha và Ôn Nhiên. Ngước lên mái vòm hình tròn của phòng tiệc nhỏ, thấy một bức bích hoạ thời Trung cổ với tông màu và nội dung xa hoa trụy lạc đến cực điểm. Không đèn chùm, trong phòng chỉ lập loè ánh sáng cam vàng từ mấy ngọn đèn gắn tường. Tiếng nhạc văng vẳng bên tai, chẳng rõ phát từ hướng nào.
Ôn Nhiên sắp xếp ở khu vực chính giữa. Chỗ đều là những băng sô pha độc lập vách ngăn bán nguyệt, lượng nhiều, bài trí so le để đảm bảo khán giả đều thể quan sát sân khấu thiết kế dạng lõm xuống ở trung tâm mà che khuất tầm .
Cả sân khấu phủ một tấm t.h.ả.m nhung đỏ rực. Xung quanh bày biện những bức tượng thiên thần và Đức đồng trinh đúc bằng vàng ròng, còn ngay chính giữa là một chiếc lồng chim khổng lồ cũng mạ vàng.
Ban đầu, Ôn Nhiên để ý đến cảnh tượng bên trong lồng chim. Cậu ngay ngắn sô pha, cảm thấy bức bối nên định cởi thêm một cúc áo sơ mi. lúc , khóe mắt loé lên chuyển động lạ. Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, kịp phòng mà chứng kiến ngay một cảnh tượng chấn động: trong chiếc lồng chim là một omega và một alpha, cả hai một mảnh vải che , đang công khai giao cấu.
Gần nửa phút , Ôn Nhiên mới kéo hồn phách về từ cú sốc mắt, và rốt cuộc cũng giác ngộ định nghĩa " ho" của Ôn Duệ là gì.
Bên ngoài đội lốt một Hồ Nham Công Quán thanh nhã thượng lưu, nhưng bên trong thực chất là một động tiêu tiền dâm ô xa xỉ của giới tư bản. Mùi hương, âm nhạc và ánh sáng ở đây chắc chắn đều thiết kế đặc biệt để kích thích giác quan của khách làng chơi. Ôn Nhiên cố gắng khống chế bản về phía chiếc lồng chim nữa, chỉ đầu sang một bên, âm thầm quan sát những vị khách khác.
Đa đều là alpha, và ngoại lệ, ai nấy đều đeo mặt nạ, quần áo chỉnh tề phẳng phiu. Trông bề ngoài thì tĩnh lặng, nhưng khoé môi và ánh mắt của họ tố cáo sự phấn khích, đắm chìm và ngập tràn nhục dục.
Khi đảo mắt sang dãy ghế phía bên trái, Ôn Nhiên bắt một cảm xúc giống như là "nhàm chán".
Vẫn là hai gã alpha lúc nãy. Một lười biếng dựa hẳn sô pha, nghiêng đầu nhắm mắt dưỡng thần, làm như đến đây chỉ để nhạc dễ ngủ. Người còn thì chống cằm vẻ lơ đãng, mắt vẫn hướng về phía sân khấu nhưng vẻ mặt lạnh nhạt đến mức chẳng chút gì gọi là nhập tâm. Cái điệu bộ dò xét đầy hờ hững đó làm tim Ôn Nhiên và tuyến thể gáy đột ngột giật nảy lên một nhịp chẳng vì cớ gì. Cậu bất an đầu , thầm xác nhận bọn họ chắc chắn là alpha cấp S.
Màn biểu diễn vẫn đang tiếp tục. Ôn Nhiên đống lửa, ngại vì xung quanh chẳng ai rời nên cũng đành bấm bụng nán . Trên bàn mặt bày cà phê và bánh ngọt, nhưng cho tiền Ôn Nhiên cũng dám đụng .
Cậu cúi gằm mặt ngẩn ngơ. Rất lâu , từ phía sân khấu truyền đến tiếng động, Ôn Nhiên dè dặt ngẩng đầu. Chiếc lồng chim dọn từ lúc nào, bục thăng hạ đang từ từ đẩy lên một chiếc bàn tròn nhỏ với thiết kế độc đáo. Trên bàn là một vật thể hình chữ nhật cao cỡ nửa , phủ kín bằng lụa đen. Một cô gái bốc lửa hoá trang thành thỏ ngọc cạnh bàn, nụ lộ ngoài chiếc mặt nạ trông ngọt ngào và đáng yêu vô cùng.
Ôn Nhiên thở phào, thầm đoán chương trình ở đây theo lộ trình "mặn nhạt kết hợp", lẽ màn là biểu diễn ảo thuật. Cậu ngoái thử. Gã alpha lúc nãy đang ngủ thì vẫn ngủ say sưa, nhưng còn thì biến mất, ghế để trống.
Tất cả đèn treo tường đột ngột vụt tắt, chỉ còn ánh sáng hắt xuống từ trung tâm sân khấu. Ôn Nhiên . Khi ánh mắt vặn rơi chính giữa sân khấu, cô gái thỏ ngọc mỉm , giơ tay nhẹ nhàng kéo tấm lụa đen xuống.
Bên là một chiếc thùng thuỷ tinh trong suốt. Chỉ là một chiếc thùng thuỷ tinh cao cỡ nửa , nhưng bên trong ... chứa một con .
Đồng t.ử vô thức giãn to. Đợi đến khi não bộ kịp phản ứng , một cơn buồn nôn cuộn trào lên tận cổ họng thể nhịn nổi nữa. Khoảnh khắc , Ôn Nhiên chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến ánh mắt khác, bật dậy như lò xo, cắm đầu lao thẳng ngoài cửa.
Đó là một con tứ chi, một con vẹn.
Phục vụ ngoài hành lang ân cần bước tới định đỡ lấy , nhưng Ôn Nhiên xua tay, khàn giọng cần. Cậu cắm cổ bước thật nhanh, chỉ thoát khỏi cái hành lang ngoằn ngoèo càng sớm càng , thế nhưng thứ mùi hương quỷ dị cứ bám riết lấy mũi buông, hệt như khuôn mặt tê dại và đôi mắt đờ đẫn của trong lồng kính cứ ám ảnh mãi trong tâm trí .
Tay men theo tường bỗng chạm một gờ nổi, là tay nắm cửa. Có lẽ là cửa thông ban công. Để nôn oẹ thảm, Ôn Nhiên gắng sức mở cửa, nhưng tay nắm cứng ngắc. Cậu sốt ruột đập mạnh lên cửa vài cái.
Cạch, Nửa cánh cửa bên trái đột ngột ai đó mở từ bên ngoài, gió đêm ùa . Ôn Nhiên thở hổn hển, ánh mắt mờ ảo lướt theo đôi chân thon dài của cửa chậm rãi ngước lên.
Bàn tay alpha đang đặt nắm cửa trắng lạnh lẽo, các khớp xương rõ ràng. Giữa hai ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ, lướt qua chiếc ghim cài áo hình thần Mặt Trời đính đầy kim cương nước D và kim cương vàng lấp lánh ve áo vest, phô diễn trọn vẹn vẻ kiêu sa của nó bầu trời đêm.
Cuối cùng, Ôn Nhiên ngửa hẳn đầu lên, chạm đôi mắt đen sâu thẳm .
Gió đêm thổi tung phần tóc là xoà trán alpha, tạt thẳng mặt Ôn Nhiên, chốc lát cuốn phăng quá nửa cơn khó chịu đang trực trào trong cơ thể .