(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 6: Bữa Tối Muộn Tại Tập Đoàn Hoàn Vũ
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:16
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dụ Vi Bạch bàn làm việc, mới nộp xong báo cáo tuần, thời gian ở góc bên máy tính hiển thị là 16:45.
Còn mười lăm phút nữa là tan làm .
Cậu thất thần một chút, cho đến khi bàn làm việc gõ hai cái.
Vương Cường tay cầm một tập hồ sơ, nuốt nước bọt chứa đờm trong cổ họng, giọng thô kệch, khuôn mặt đầy thịt mỡ đôi mắt híp chằm chằm Dụ Vi Bạch, "Tiểu Bạch , công việc làm xong hết chứ?"
Đại não đang thả lỏng của Dụ Vi Bạch dần dần tỉnh táo , ánh mắt tập trung khuôn mặt gã, đợi mở miệng trả lời, Vương Cường tự vận động : "Hôm nay tụ tập ăn uống, chắc nhỉ? lúc giúp đối chiếu bản tài liệu một chút... chị dâu với là cảm ơn đấy, đợi thứ hai về mang cho món thịt chiên giòn chị dâu làm."
Gã , lùi bước về phía cửa, cứ như đinh ninh Dụ Vi Bạch sẽ từ chối, nhanh biến mất trong văn phòng.
Dụ Vi Bạch bản tài liệu đó, hồi lâu nhúc nhích.
"Gã cứ tìm giúp đỡ mãi thế." Lúc , đồng nghiệp cạnh đợi nhịn phàn nàn, cô gái hất hất cằm với , "Hay là đừng giúp gã nữa, công việc của thì tự làm chứ."
Nói đến đây, cô khựng , nhớ tới cũng chỉ một nhờ Dụ Vi Bạch giúp đỡ, khỏi chút chột .
Đồng nghiệp nữ tên là Trần Tinh, cũng là một Beta giống như Dụ Vi Bạch, thời gian làm cũng xấp xỉ , cũng quen với việc những khác mang công việc đến tìm Dụ Vi Bạch "giúp đỡ".
Tuy nhiên đây vẫn là đầu tiên cô chủ động với Dụ Vi Bạch những lời như .
Trần Tinh đang định thêm gì đó, tiếp đó liền thấy Dụ Vi Bạch nhanh chóng cầm lấy tài liệu bắt đầu đối chiếu, động tác máy móc mở máy tính quét mã. Thời gian sắp kịp nữa , nhanh chóng làm xong...
Nhìn thấy động tác của Dụ Vi Bạch, Trần Tinh vốn dĩ còn gì đó, cuối cùng thôi.
Có lẽ là đắc tội Vương Cường — nếu ngay từ đầu cô nên lên tiếng ngăn cản. Cũng thể là... Dụ Vi Bạch thật sự từ chối như , như thế bận quá làm xuể tìm ai giúp đỡ.
Trong công ty dường như cần một luôn sẵn sàng làm những việc vặt vãnh.
Cứ như tất cả đều hẹn mà gặp đem những công việc làm xong giao tay Dụ Vi Bạch.
Một Beta âm thầm tiếng tăm, sự hiện diện, và phản kháng.
Cuối cùng Dụ Vi Bạch vẫn muộn.
Khi rời khỏi Phong Hành, sắc mặt chút tái nhợt, tiên với Trương Thần một câu: "Cháu xin ."
Trương Thần vội xua xua tay, thấy dáng vẻ Dụ Vi Bạch cứng đờ, liền qua mở cửa xe cho , "Thiếu phu nhân công việc nhiều lắm ?"
Dụ Vi Bạch cúi đầu, nên trả lời câu hỏi như thế nào.
May mà Trương Thần cũng cần câu trả lời của , chỉ nhanh chóng chuyển chủ đề.
Không chỉ trích, mắng mỏ...
Dụ Vi Bạch lúc mới bàng hoàng phản ứng đang đối mặt hiện tại là ai, khẽ : "Cháu đến muộn ."
Trương Thần mỉm : "Đến muộn là chuyện thường tình mà, trong công việc tình huống đột xuất là chuyện bình thường."
Dụ Vi Bạch an ủi.
Một lát , phát hiện lộ trình lái xe đúng lắm, nhịn đầu Trương Thần.
Trương Thần chú ý tới ánh mắt của , mở miệng. Cho đến khi phía đèn đỏ, xe từ từ dừng , mới tiếp tục: "Bây giờ đến Hoàn Vũ , nhị gia còn một cuộc họp."
Dụ Vi Bạch ngơ ngác, "Dạ."
Trương Thần: "Thiếu phu nhân cần đợi nhị gia họp xong cùng về lão trạch."
Còn đợi Thích Chấp Thuật, Dụ Vi Bạch nghĩ đến khí trường vô hình nọ, thở ngưng trệ. Nếu thể, để Trương Thần thả xuống đây, tự bắt xe về.
Tuy nhiên đối phương lặn lội đường xa từ Hoàn Vũ tới, đợi lâu như ở bãi đỗ xe, Dụ Vi Bạch chút áy náy, cho nên gì cả.
Ngay cả khi Trương Thần đợi lâu như , chắc cũng mở miệng nổi.
Xe chạy thẳng bãi đỗ xe ngầm của Hoàn Vũ, Trương Thần tháo dây an , "Thiếu phu nhân cùng lên , đến phòng họp đợi nhị gia nhé."
Dụ Vi Bạch thể .
Đi theo Trương Thần quẹt thẻ thang máy chuyên dụng, hai thẳng lên tầng năm mươi tám.
"Văn phòng của nhị gia ở bên trong." Trương Thần chỉ đường.
Hai ngang qua văn phòng thư ký, ít ánh mắt hướng về phía Dụ Vi Bạch. Trương Thần là tài xế của Thích Chấp Thuật, đồng thời cũng là trợ lý, bình thường cũng sẽ xử lý một việc vặt cho ngài .
Không ít đều đang tò mò thể bên cạnh Trương Thần, còn để đối phương đóng vai trò hướng dẫn viên là ai.
Dụ Vi Bạch đến mức chút tự nhiên, giây khi Trương Thần quẹt thẻ văn phòng, thấp giọng mở miệng: "Sẽ tiện ạ."
Trương Thần khựng , "Thiếu phu nhân lên tầng thượng xem chút ?"
Tầng thượng các địa điểm ăn uống, nghỉ ngơi, trong đó còn mở một cơ sở giải trí, ví dụ như ngắm cảnh, xem phim và tập gym.
"Phòng nghỉ ở ạ?"
"Ở tầng ," Trương Thần đáp, "Thiếu phu nhân đến phòng nghỉ ngơi một lát."
Vừa họp xong , Thích Chấp Thuật phía theo một nhóm . Nghe thấy lời của Trương Thần, ngài dừng chân, với tổng trợ lý bên cạnh vài câu, thang máy.
Trương Thần nhanh trí theo, nhấn nút thang máy tầng năm mươi chín, "Thiếu phu nhân tăng ca nửa tiếng, chắc là mệt."
"Tăng ca?"
Trương Thần: "Vâng, năm giờ rưỡi mới đón ."
Thích Chấp Thuật bước khỏi thang máy.
Trương Thần mở cửa phòng nghỉ xong liền đợi ở bên ngoài.
Trong phòng nghỉ vô cùng yên tĩnh, ánh sáng cũng mờ ảo, bên trong bật đèn.
Thích Chấp Thuật bước , khả năng đêm của S-Class Alpha giúp ngài nhanh chóng phát hiện một cục cuộn tròn ghế sofa. Beta cuộn tròn ghế sofa, phòng nghỉ bật điều hòa thấu vài phần lạnh lẽo, giữa lúc cửa lớn đóng mở, từng sợi khí lạnh len lỏi cổ nọ.
Thích Chấp Thuật thấy đối phương nhắm mắt chặt hơn, cứ như ngủ yên giấc.
Hẳn là đang ở trong môi trường xa lạ, khoảnh khắc phòng nghỉ mở ánh sáng lẻn từ bên ngoài khiến Dụ Vi Bạch chút phản ứng, từ từ mở mắt, thấy bóng dáng ở giữa phòng nghỉ đó.
Không đó bao lâu .
Dụ Vi Bạch dọa cho giật , suýt chút nữa thốt lên kinh hãi.
Giọng trầm thấp dày dặn của đàn ông liền lọt tai , "Tỉnh ."
Dụ Vi Bạch khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-6-bua-toi-muon-tai-tap-doan-hoan-vu.html.]
Bóng phía tiến gần cửa vài bước, theo tiếng 'tạch' vang lên, đèn phòng nghỉ bật sáng.
Ánh sáng chói mắt đột ngột bật lên khiến Dụ Vi Bạch khó chịu giơ tay che mắt .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Sao bật điều hòa." Một lát , Thích Chấp Thuật hỏi: "Có lạnh ?"
Dụ Vi Bạch dần dần thích nghi với ánh sáng, ngẩng mặt về phía Thích Chấp Thuật vẫn đang cách xa. Lần đầu tiên hỏi thăm bằng giọng điệu gần như quan tâm , Dụ Vi Bạch sững sờ vài giây, theo bản năng lắc đầu.
"Hửm?" Thích Chấp Thuật dường như tin lời , chỉ phát một âm tiết từ khoang mũi.
Dụ Vi Bạch thành thật : "Có một chút ạ."
Thích Chấp Thuật , "Lần nhớ bật điều hòa, trong tủ chăn."
Dụ Vi Bạch ngài dặn dò xong, ánh mắt vô thức chạm đôi mắt đen sâu thẳm đó, thấy phản ứng, chủ nhân của đôi mắt đó hỏi một nữa.
"Nghe rõ ?"
Rõ ràng là một câu bình thản, Dụ Vi Bạch cảm giác như dựng lên tra hỏi, chỉ thể ngoan ngoãn gật đầu, "Rõ ạ."
Thích Chấp Thuật gật đầu, "Tôi còn vài bản tài liệu cần xử lý, lát nữa bảo Trương Thần mang cơm qua cho em."
Dụ Vi Bạch sắp xếp, tiếp tục gật đầu.
Thích Chấp Thuật thấy từ lúc tỉnh dậy đến giờ vẫn luôn ghế sofa, giữ nguyên một động tác, là tỉnh táo là ngủ đến ngơ ngác , gì là nấy.
"Vậy em ở đây nghỉ ngơi." Thích Chấp Thuật xong câu cuối cùng xoay rời , khi bước khỏi phòng nghỉ, ngài bật điều hòa lên.
"Vâng." Dụ Vi Bạch vẫn ghế sofa nhúc nhích, cho đến khi tiếng cửa phòng nghỉ đóng gọi thần trí trở về.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên nhanh, xoa xoa cánh tay ấm một chút, cửa.
Không lâu , Trương Thần liền xách hộp cơm , "Thiếu phu nhân đói chứ."
Anh lấy cơm canh trong hộp cơm bày lên bàn, phong phú ngoài dự liệu của Dụ Vi Bạch, nhịn lẩm bẩm: "Nhiều quá ạ."
Cậu ăn hết nhiều như .
Dụ Vi Bạch thường sẽ lãng phí lương thực.
Mặc dù Dụ gia là gia đình nhỏ lẻ gì, nhưng cơm nước từ nhỏ của đều định lượng, đổ , nếu bên tai sẽ tràn ngập những lời mắng nhiếc từ cha , điều cũng khiến Dụ Vi Bạch hình thành thói quen mỗi xới cơm đều chỉ xới nửa bát.
Trương Thần khựng , để vài món.
Dụ Vi Bạch mím môi, phồng má hồi lâu, cuối cùng lấy hết can đảm một câu: "Vẫn nhiều ạ."
Nói xong, để hai đĩa thức ăn .
Trước mặt chỉ còn một bát cơm và một món mặn.
Trương Thần ngỡ ngàng, "Thiếu phu nhân là sợ lãng phí ?"
Dụ Vi Bạch cúi mắt, "Vâng."
Trương Thần: "Sẽ lãng phí , lát nữa còn mang cho nhị gia nữa."
Bàn tay Dụ Vi Bạch đang định cầm đũa đột nhiên khựng , đột ngột ngẩng đầu về phía Trương Thần.
"Những thứ thực là bữa tối của nhị gia," Trương Thần , "Nhị gia thích ăn cơm của công ty, cộng thêm hôm nay thứ sáu, cửa sổ nhà ăn mở ít, nhị gia liền bảo mang bữa tối của ngài qua đây."
Nói đoạn, Trương Thần cảm thấy nhiều, vội vàng lùi vài bước, "Thiếu phu nhân dùng bữa ngon miệng."
Dụ Vi Bạch dùng bữa quả thực chậm, gần như cảm giác khó nuốt trôi.
Không cơm canh ngon, ngược , vô cùng mỹ vị. Nước canh hầm trắng đục đặc sánh, nấm bên trong tan ngay trong miệng, hương vị tươi ngon tầng tầng lớp lớp lan tỏa trong miệng, khiến nhớ mãi quên.
đây là bữa tối của khác.
Dụ Vi Bạch ăn bao nhiêu, nhanh Trương Thần xách hộp cơm xuống. Cậu dám nghĩ lát nữa những thứ bên trong chui miệng một khác , đĩa thức ăn ăn hết, nhưng những món khác Dụ Vi Bạch chạm , đĩa thức ăn đó chắc sẽ động đến...
Dụ Vi Bạch nghĩ như , bắt đầu thất thần.
Cho đến khi Trương Thần qua báo cho Thích Chấp Thuật sắp kết thúc công việc, bọn họ chuẩn về , Dụ Vi Bạch lúc mới theo rời khỏi phòng nghỉ.
Trương Thần trực tiếp đưa đến bãi đỗ xe.
Không lâu , bóng dáng Thích Chấp Thuật liền xuất hiện.
Dụ Vi Bạch cúi đầu về phía ghế phụ.
"Ngồi phía ."
Phía vang lên một giọng .
Động tác mở cửa xe của Dụ Vi Bạch cứng đờ.
Trương Thần liếc một cái, nhanh chóng chui ghế lái, khóa cửa ghế phụ .
Cách âm trong xe , Dụ Vi Bạch hề thấy tiếng khóa cửa xe bên trong. Cậu chỉ tại chỗ hai giây, đó liền buông tay đang nắm tay nắm cửa ghế phụ , di chuyển về phía ghế .
Thích Chấp Thuật cảm thấy vợ của cháu trai chút sợ .
nhiều sợ ngài .
Tiểu Beta bên cạnh chỉ là một trong đó.
Dụ Vi Bạch yên lặng ở phía bên , hai tay đặt đầu gối, quy củ.
Giống hệt tư thế khi ở nhà.
Có lẽ đối phương là tiểu thúc của chồng, cộng thêm phận siêu nhiên, khiến Dụ Vi Bạch dám tùy ý tiếp cận.
Suốt dọc đường đều một câu nào, thậm chí nửa điểm tiếng động cũng phát .
Điều khiến cảm thấy may mắn là, Alpha ở phía bên cũng giống như , yên tĩnh, xe cứ thế chạy về lão trạch.
Lúc xuống xe, Dụ Vi Bạch cảm ơn xong tiên phong chạy về phía lão trạch, đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là thở khi lão trạch gặp hầu tiến lên, nhị thiếu về thắt .
"Nhị thiếu uống say , đang tìm thiếu phu nhân đấy ạ." Người hầu .
Đây đầu tiên Thích Dịch Lăng uống say, mà Dụ Vi Bạch cũng đầu tiên hầu hạ Thích Dịch Lăng uống say.
rượu đối phương uống đôi khi sẽ chứa một thành phần khác, Dụ Vi Bạch trong tiềm thức lên lầu, do dự, mới xoay nửa liền chạm một ánh mắt sâu thẳm.
Thích Chấp Thuật lưng bao lâu, bao lâu .