(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 41: Lão Gia Tử Ra Tay, Cháu Dâu Được Cưng Chiều

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:57
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ba con .” Thích Chấp Thuật bất đắc dĩ né tránh.

Thích lão gia t.ử cũng là nóng tính: “Nói cái gì mà !? Có gì ?” Hai cú đ.ấ.m hụt khiến ông tức giận lườm Thích Chấp Thuật, đó trở tay vớ lấy cây gậy trong tay, trực tiếp ném về phía .

Thích Chấp Thuật thong dong tránh , phủi phủi lớp bụi tồn tại, khiến Thích lão gia t.ử một trận trợn mắt phồng râu.

Lại Thích Chấp Thuật : “Người m.a.n.g t.h.a.i là Bạch Bạch.”

“Tôi quản ...” Thích lão gia t.ử nửa câu đầu định mắng tiếp, đến khi rõ xong, ông khựng . Nắm đ.ấ.m vung lập tức thu thế định tìm chỗ nhét , nhét nửa ngày phát hiện túi áo, đó ngượng ngùng định đặt tay lên cây gậy đầu rồng của , gậy...

Thích lão gia t.ử theo, cây gậy đang ngay chân Thích Chấp Thuật.

Thích Chấp Thuật mặt đổi sắc đưa gậy cho ông, đề phòng già lãng tai, thế là lặp : “Vợ con, Dụ Vi Bạch, m.a.n.g t.h.a.i .”

“Nghe thấy thấy .” Thích lão gia t.ử hai tay chỗ để xoa xoa vài cái, “Cái ... cái nên bao bao lì xì lớn ... Lúc vợ thằng cả sinh lão già tặng cổ phần, Bạch Bạch thì... Khoan , Bạch Bạch chẳng là Beta ?”

Người đều Beta khó thụ thai, nếu Thích lão gia t.ử cũng sẽ hiểu lầm Thích Chấp Thuật tìm bên ngoài.

Thích Chấp Thuật lời ít ý nhiều: “Thì là m.a.n.g t.h.a.i .”

Thích lão gia t.ử quan sát thần sắc của , thầm nghĩ: Thôi, ông vẫn là hỏi nữa, đỡ để thằng nhóc thối đắc ý.

Thích Chấp Thuật hề thật căn bản đắc ý, thậm chí từ khi tin còn từng nghĩ đến chuyện giữ đứa bé . Hắn chỉ nhàn nhạt liếc Thích lão gia t.ử một cái: “Sau việc gì thì đừng giả bệnh.”

Để gọi về, Thích lão gia t.ử diễn một màn kịch lớn.

Thích lão gia t.ử thấy bộ dạng chút đùa của bỗng nhiên nổi giận, nện nện cây gậy trong tay: “Còn xem chứ, chuyện như tại báo cho ngay từ đầu!” Nếu ông cũng chẳng cần giả bệnh.

“Quên ,” Thích Chấp Thuật bình tĩnh lên tiếng, tranh thủ khi đối phương nổi hỏa thì tiếp tục, “Không việc gì thì con về đây, Bạch Bạch còn đang đợi con ở công ty.”

Thích lão gia tử: “Đi , khoan , cái cầm lấy.” Ông móc một chiếc thẻ đưa qua, còn về phần cổ phần thì tìm luật sư tới.

“Lập thêm cho Bạch Bạch một cái quỹ nữa ...”

Lúc Thích Chấp Thuật rời , Thích lão gia t.ử vẫn còn đang cân nhắc xem đứa bé sinh thì tặng cái gì.

“Cái thật sự đưa cho em ?” Nhận thẻ đen, Dụ Vi Bạch ngẩn .

Thích Chấp Thuật ôm lòng, dán sát tai : “Cầm lấy .”

Dụ Vi Bạch đáp một tiếng: “Sức khỏe của ba thế nào ạ?”

Thích Chấp Thuật: “Rất .”

Dụ Vi Bạch đang định hỏi thêm gì đó, liền tiếp tục: “Còn thể rồng hùm hổ mạnh đuổi theo đ.á.n.h nữa.”

Nghe , Dụ Vi Bạch ‘a’ một tiếng, chút nghi hoặc mặt sang, Thích Chấp Thuật rũ mắt, tại khiến thấy vài phần dáng vẻ ủy khuất: “Anh ăn mấy đ.ấ.m của ông ...”

Dụ Vi Bạch kể xong chuyện khi về lão trạch, luôn cảm thấy Thích Chấp Thuật cũng tính cách yên cho đánh, nhưng hành động của Thích lão gia t.ử vẫn khiến lòng ấm áp: “Lẽ nên cho ba sớm hơn.”

Chủ yếu là m.a.n.g t.h.a.i là kỳ dễ cảm của Thích Chấp Thuật, đó Dụ Vi Bạch cả mơ mơ màng màng, quên mất chuyện .

Thích Chấp Thuật thần sắc bình tĩnh: “Ông cũng hỏi.”

Dụ Vi Bạch nghẹn , cẩn thận quan sát biểu cảm của : “Anh đang thù dai ?”

Chuyện như Thích lão gia t.ử hỏi ?

Thích Chấp Thuật gì, chỉ vùi đầu cổ : “Em quan tâm ông đ.á.n.h trúng ?”

Dụ Vi Bạch thuận theo lời hỏi: “Vậy đ.á.n.h trúng ?”

“Đánh trúng ,” Thích Chấp Thuật xắn tay áo lên, lộ cánh tay một vết tích, “Đau.”

Dụ Vi Bạch cúi đầu : “Không mà.”

Thích Chấp Thuật: “Ở phía một chút.”

Dụ Vi Bạch giúp xắn tay áo lên cao hơn: “Không .”

Thích Chấp Thuật: “Cởi quần áo xem thử .”

Dụ Vi Bạch làm theo lời định vén áo lên, mở một góc liền khựng . Dụ Vi Bạch ngước mắt, liền chạm ánh mắt đen thẫm đang tới của Thích Chấp Thuật.

“Đây là văn phòng!” Cậu nhắc nhở.

Thích Chấp Thuật cũng giả vờ nữa, từ phía bế lên, đỡ lấy m.ô.n.g , một bàn tay ấn ấn thắt lưng , thong thả đáp một câu: “Anh .”

Tiếp đó, Dụ Vi Bạch đặt lên giường trong phòng nghỉ bên trong.

Thích Chấp Thuật còn : “Đây là phòng nghỉ.”

Dụ Vi Bạch: “...”

Thích Chấp Thuật hôn cằm : “Em nhớ ?”

Dụ Vi Bạch che nửa khuôn mặt phía , cánh tay che khuất đôi mắt, nỡ : “Không...”

Kết quả mới mở lời, lập tức cảm nhận động tác hài lòng của Thích Chấp Thuật.

Dụ Vi Bạch hít một lạnh, phát tiếng nức nở: “Anh, đồ khốn.”

Thích Chấp Thuật khẽ một tiếng: “Ừm, đồ khốn sắp bắt đầu ăn sạch em đây.”

Trong phòng nghỉ điều hòa mở quá cao , nhiệt độ dần dần tăng lên, khiến Dụ Vi Bạch nóng đến toát mồ hôi hột. Đợi đến khi từ bên trong , sắc trời bên ngoài tối sầm .

Cuối cùng cũng thực hiện văn phòng play, Thích Chấp Thuật vẻ mặt thỏa mãn, ôm eo : “Những khác chắc đều về hết , ngoài thôi.”

Dụ Vi Bạch uể oải, Thích Chấp Thuật liền bế thốc lên, Dụ Vi Bạch thuận theo động tác của , c.ắ.n một cái lên cổ Thích Chấp Thuật. Giống như động vật nhỏ phát tiết, thực tế căn bản dùng lực, trong mắt Thích Chấp Thuật, càng giống như là... quyến rũ.

Đầu ngón tay Thích Chấp Thuật khẽ nhéo nhéo , khàn giọng lên tiếng: “Không đói ? Hay là tiếp tục?”

Dụ Vi Bạch lập tức động đậy nữa, nhắm mắt bắt đầu giả vờ ngủ.

Thích Chấp Thuật rũ mắt, chỉ cảm thấy trong lòng như nhét một viên kẹo bông gòn, ngọt lịm, mềm mại, tan nơi mềm yếu nhất tận đáy lòng. Hắn trân trọng ôm lấy , hít sâu một , mới đưa xuống lầu lái xe về nhà.

Ngày hôm , Thích lão gia t.ử căn bản kìm nén gửi tin nhắn tới, bảo họ về ăn cơm, cũng là gặp Dụ Vi Bạch.

Vừa vặn là cuối tuần, hai tới lão trạch.

Dụ Vi Bạch lúc đầu còn lo lắng trong bữa tiệc gia đình sẽ gặp Thích Dịch Lăng, kết quả chỉ Thích Dịch Lăng, đến cả Thích Dịch Xuyên cũng mặt. Thích Chấp Mục thì ở đó, vẫn là dáng vẻ ôn văn nhã nhặn như cũ, thấy họ đến thì gật đầu chào.

Thích lão gia t.ử thấy Dụ Vi Bạch liền lộ nụ : “Bạch Bạch tới , dạo cảm thấy thế nào? Chấp Thuật chăm sóc con ? Nếu thì vẫn là...”

Thích Chấp Thuật nhíu mày: “Ba.”

Thích Chấp Mục thản nhiên uống , coi như liên quan đến .

Nghĩ năm đó, lúc vợ mang thai, Thích lão gia t.ử cũng là bộ dạng hận thể đưa tất cả làm ở lão trạch đến chỗ , đáng tiếc vợ mất sớm...

Thích lão gia t.ử lườm , về phía Dụ Vi Bạch.

Dụ Vi Bạch mỉm với ông, cảm nhận ánh mắt của bên cạnh đang chằm chằm, ánh mắt nóng rực đó, dường như sai một câu là sẽ lập tức đưa về phòng ngay tại chỗ: “Con ạ, kết quả kiểm tra cũng . Chấp Thuật ... cũng ạ.”

Nói xong, chỉ cảm thấy ánh mắt rơi những biến mất, ngược càng trở nên nóng bỏng dính hơn, Dụ Vi Bạch nhịn đưa tay gầm bàn nhéo Thích Chấp Thuật, đối phương trở tay nắm chặt. Ngay đó, mười ngón tay đan , Thích Chấp Thuật nể nang ai mà ở bàn dùng ngón tay chen kẽ tay , cho phép phản kháng.

Một bữa cơm gia đình khiến Dụ Vi Bạch ăn đến kinh hồn bạt vía, chỉ sợ bên cạnh làm hành động gì quá giới hạn.

Vì mang thai, Thích Chấp Thuật lâu thể thực sự làm gì , Dụ Vi Bạch đều sợ đợi đến lúc sinh xong.

Ăn cơm xong, Thích lão gia t.ử đưa Dụ Vi Bạch đến phòng sưu tập của ông? Có thứ đưa cho .

Trên bàn ăn còn hai em Thích Chấp Thuật.

Thích Chấp Mục nhấp một ngụm nước , giọng điệu bình thản: “Dịch Lăng sẽ xuất hiện mặt nữa.”

Tuy rằng thời gian qua Thích Dịch Lăng cũng giống như đây ngoài ăn chơi đàng điếm với , nhưng đối phương mấy khiêu khích Thích Chấp Thuật, tư thế tranh đoạt ‘tiểu thẩm’, Thích Chấp Mục mà đau đầu, dứt khoát mắt thấy tâm phiền mà tống cổ nó nước ngoài. Dù ở nước ngoài cũng sản nghiệp của Thích gia, để nó ở bên ngoài mài giũa tính tình cũng .

Thích Chấp Thuật biểu cảm gì thăng trầm: “Vâng.”

Thích Chấp Mục thấy bộ dạng làm gì cũng bình thản của , thầm nghĩ nếu để Dịch Lăng khi còn để một câu: “Nếu tiểu thúc cho hạnh phúc, thì hãy để con.”

đợi Thích Chấp Thuật chuyện để xử lý nó, Thích Dịch Lăng Thích Chấp Mục đá cho một cú trời giáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-41-lao-gia-tu-ra-tay-chau-dau-duoc-cung-chieu.html.]

Còn hạnh phúc cái gì, lúc đầu làm gì chứ.

đây cùng lắm chỉ là sự chiếm hữu của Alpha trỗi dậy, Thích Chấp Mục để nó nước ngoài bình tĩnh , bình tĩnh thì đừng về nữa.

Về phần Thích Dịch Xuyên, lẽ nó mới là đứa chịu đả kích lớn nhất.

Bấy lâu nay nó luôn tự xưng là thừa kế của Thích Chấp Thuật, kết quả ngờ Dụ Vi Bạch mang thai, thế là lẳng lặng thu dọn đồ đạc, nghĩ bụng nước ngoài cùng đứa em trai đen đủi của cho xong.

Cuối cùng vẫn là Thích Chấp Mục xách cổ nó về.

Nói nhảm.

Không xách về thì Duệ Thành ai quản? Thích Chấp Mục tiếp quản mớ hỗn độn đó, chỉ thể giữ một đứa con trai, đuổi một đứa , sắp xếp đấy.

Nghĩ đoạn, Thích Chấp Mục đầu Thích Chấp Thuật, chậm rãi lên tiếng: “Gần đây trúng...”

Đối với việc xử lý Thích Dịch Lăng, Thích Chấp Thuật còn tính là hài lòng, tóm đừng xuất hiện nữa là nhất: “Lần , thể trực tiếp liên hệ với Tiểu Lâm.”

Thích Chấp Mục rụt rè gật gật đầu, mặt kìm lộ nụ , giống cha của hai đứa con: “Trong nhà chú là đáng tin nhất.”

Thích lão gia t.ử dẫn Dụ Vi Bạch vặn thấy câu , hừ lạnh một tiếng: “Trong nhà đáng tin nhất.”

Nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía , Thích Chấp Mục ngước mặt lên trần nhà, coi như thấy gì.

Thích lão gia t.ử tới định véo tai .

Thích Chấp Thuật thì lẳng lặng tiến lên dắt Dụ Vi Bạch, lấy lợi lộc cũng cần thiết ở xem cả đ.á.n.h nữa, thế là kéo ngoài. Họ ngang qua Thích Chấp Mục đang véo tai, rốt cuộc giữ tư thế nhã nhặn, và Thích lão gia t.ử đang véo tai với vẻ mặt ghét bỏ.

Dụ Vi Bạch mắt cong cong: “Anh cả và ba tình cảm thật .”

Thích Chấp Thuật lẳng lặng bế lên đồng thời che mắt , ngăn cho thấy biểu cảm đau đến nghiến răng nghiến lợi của Thích Chấp Mục: “Ừm.”

Dụ Vi Bạch che mắt cũng vội, tràn đầy tin tưởng tựa lòng , chậm rãi mà rõ ràng : “Chúng cũng .”

Thích Chấp Thuật khựng , so sánh tình cảm của với cặp cha con một véo hăng hái một kịp .

Hắn trầm giọng : “Chúng hơn.”

Dụ Vi Bạch cong khóe môi mím một nụ , lúm đồng tiền nhỏ bên má liền Thích Chấp Thuật l.i.ế.m một cái.

Cậu lập tức thu nụ , vùi mặt lòng , cho tiếp tục nữa.

Thích Chấp Thuật nể tình sức khỏe của , dám làm gì. đợi t.h.a.i nhi định , giữa phu phu là thể cùng phòng, quyết định khám t.h.a.i tới sẽ hỏi Lục Tấn một chút.

“Cậu cũng quá nôn nóng đấy.” Lại một khám thai, thấy câu hỏi của Thích Chấp Thuật, Lục Tấn vẻ mặt cạn lời.

t.h.a.i phu dinh dưỡng thật sự , tin tức tố cũng cung cấp đầy đủ — tuy Dụ Vi Bạch là một Beta, nhưng đứa bé trong bụng còn giới tính thứ hai là gì, vẫn cần tin tức tố của cha Alpha khác.

Thời gian qua, tất cả lịch trình cần công tác của Thích Chấp Thuật đều hủy bỏ, chỉ ở bên cạnh yêu của . Đây là đầu tiên, Beta của cũng cần tin tức tố của , chứ mù quáng thực hiện những đ.á.n.h dấu bất kỳ tác dụng nào.

Beta m.a.n.g t.h.a.i vì bạn đời Alpha của mà cần cung cấp tin tức tố cho đứa trẻ, đây là thứ hai Thích Chấp Thuật cảm thấy, đứa trẻ vẫn chút tác dụng.

Hắn liếc Lục Tấn: “Trả lời câu hỏi của .”

“Được , chứ gì,” Lục Tấn suýt nữa trợn trắng mắt, “ chú ý chừng mực, đừng... đè bụng t.h.a.i phu.”

Thích Chấp Thuật gật gật đầu, như đang suy tư gì đó — những tư thế đè bụng gồm ...

Lục Tấn đang suy tư cái gì: “Vợ chắc sắp xong đấy, còn qua đó?”

Vừa nãy Dụ Vi Bạch vệ sinh, bình thường ngay cả lúc Thích Chấp Thuật cũng theo, nhưng vì chuyện hỏi nên trì hoãn.

Thích Chấp Thuật chút do dự: “Đi đây.”

Lục Tấn: “...”

Đợi , ấn ấn nhân trung của .

Lục Tấn lẩm bẩm: “Hắn trả nhiều tiền... Hắn trả nhiều tiền...”

Ra khỏi văn phòng của Lục Tấn, Thích Chấp Thuật thẳng về phía nhà vệ sinh.

Dụ Vi Bạch vệ sinh xong , liền thấy hành lang truyền đến một trận tiếng thét chói tai.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Mày cái gì! Sảy thai?! Không, thể nào, tao thể nào sảy t.h.a.i !”

Giọng quen thuộc khiến dừng bước.

Dụ Vi Bạch theo nguồn âm thanh, thấy Dụ Trọng Cẩn đang cầm tờ giấy gào thét với một y tá.

Sảy thai?

Dụ Trọng Cẩn m.a.n.g t.h.a.i từ bao giờ?

Dụ Trọng Cẩn đẩy mạnh mặt , nén cơn đau bụng , lảo đảo chạy về phía bên , chú ý đến Dụ Vi Bạch đang bên cạnh, chỉ lo lấy điện thoại gọi .

“Anh Trình, em khám t.h.a.i xong , bảo bảo khỏe mạnh, thể đến đón em ...” Giọng dịu dàng của Dụ Trọng Cẩn vang lên, “Vâng, ở bệnh viện tư nhân Lập Thành... Chuyện kết hôn của chúng ... Cái gì? Không kết hôn nữa? Trình Lãm! Em đang mang trong cốt nhục của Trình gia các đấy!

“Tốt , cho Trình Lãm, thấy nhà em phá sản là lật lọng vô tình đúng ? Không kết hôn thì đừng hòng em sinh đứa bé cho !”

Cuộc đối thoại đơn giản nhưng lượng thông tin kinh .

Hóa Dụ Trọng Cẩn lúc đầu thật sự bắt sóng với Trình Lãm, bây giờ còn mang thai... Không, là sảy thai.

Ngay cả khi tin sảy thai, Dụ Trọng Cẩn vẫn thể ngay lập tức tìm phương án lợi cho , định dùng cái để khống chế Trình Lãm. Nào , Trình Lãm cho dù loại hoa hoa công t.ử trăng hoa khắp nơi như Thích Dịch Lăng, nhưng cực kỳ coi trọng môn đăng hộ đối, sẽ cưới một Omega gia đình sa sút, chút tác dụng nào đối với cửa.

Dụ Trọng Cẩn mắt đỏ ngầu, đầu, thần trí hỗn loạn vẫn khiến ngay lập tức thấy Dụ Vi Bạch đang định rời ở bên cạnh.

“Là mày,” giọng khàn đặc của Dụ Trọng Cẩn truyền đến, “Dụ Vi Bạch! Mày đó cho tao!”

Dụ Vi Bạch dừng , cố gắng giữ cách với .

“Mày nãy đều thấy hết ? Tao cảnh cáo mày, đừng bậy!” Dụ Trọng Cẩn nhếch môi, bỗng nhiên , “Ba, đúng, cái đồ ch.ó Dụ Nham Sơn đó đoạn tuyệt quan hệ với mày . Vậy chắc mày còn nhỉ, cái thằng tiện nhân Dụ Nham Sơn đó ở bên ngoài còn một đứa con riêng Omega nữa.”

Chuyện Dụ Vi Bạch thật sự .

Dụ Trọng Cẩn lạnh: “ con mụ nhân tình mà lão b.a.o n.u.ô.i cũng chẳng hạng , khi lão tuyên bố phá sản và ly hôn với tao, tiền bạc mụ nhân tình cuỗm sạch . Ồ, cũng cần mày , hộ khẩu của mày đều chuyển , hì hì... Tao thể theo về Lữ gia, còn mày thì cứ tự sinh tự diệt .”

Có lẽ là do kích động nhận quá lớn, Dụ Trọng Cẩn liên tục nhiều, đoạn định tiến gần Dụ Vi Bạch.

Dụ Vi Bạch lùi phía một chiếc bình hoa: “Tôi sẽ tự sinh tự diệt .”

Dụ Trọng Cẩn khựng : “Mày cái gì?”

Dụ Vi Bạch nghiêm túc , em trai đang cực kỳ t.h.ả.m hại, ngày thường luôn thanh cao kiêu ngạo quát tháo : “Tôi , thể tự nuôi sống bản , cần theo bà về.”

“Mày?” Dụ Trọng Cẩn giống như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, “Chỉ dựa mấy đồng lương bèo bọt đó của mày thì làm gì?”

Hắn tìm cảm giác ưu việt đây Dụ Vi Bạch, giẫm nát trai rõ ràng lớn hơn vài tuổi nhưng sống như một con chuột nhắt cống rãnh chân.

Tuy nhiên, ngày thường trông như một con chuột nhắt , lúc rạng rỡ hơn , bao phủ ánh sáng của đèn huỳnh quang, chiếu rọi đang trong góc bóng tường che khuất một nửa càng giống chuột cống hơn.

Trên mặt Dụ Trọng Cẩn nổi lên những đường gân xanh như giun bò, dáng vẻ bình tĩnh của Dụ Vi Bạch, mắt nứt .

Dụ Vi Bạch thản nhiên mặt , thèm tranh luận với nữa.

Thái độ của càng làm Dụ Trọng Cẩn tức giận hơn, theo bản năng lao tới.

Dụ Vi Bạch hiểu rõ tính nết của đứa em trai , lúc đối phương thể sẽ phát điên, thế là sẵn sàng dùng chiếc bình hoa bên cạnh để tự vệ.

bàn tay Dụ Trọng Cẩn định bóp cổ mới chạy hai bước, cả liền ngã ngửa .

Tin tức tố Alpha vô tình nghiền ép đó xuống đất, bảo vệ của bệnh viện ngay từ đầu nhận tin thể gây rối, lúc tin liền chạy tới.

Thích Chấp Thuật bất động thanh sắc thu liễm tin tức tố, để một chút dấu vết, chuyển sang liếc bảo vệ: “Người định hành hung yêu của , kiện , báo cảnh sát, phiền các khống chế .”

Dứt lời, tiến lên ôm lấy Dụ Vi Bạch đang bên cạnh bình hoa: “Xin .”

Đầu ngón tay ôm khẽ run rẩy, Dụ Vi Bạch ngước mắt, chạm ánh mắt đầy vẻ sợ hãi của Thích Chấp Thuật. Cậu liếc bảo vệ bên cạnh chú ý đến họ, c.ắ.n răng, rướn lên hôn nhẹ khóe môi Thích Chấp Thuật, đó nhanh chóng lùi : “Em mà.”

Ánh mắt Thích Chấp Thuật trầm xuống, trấn tĩnh một chút, lúc mới dùng ánh mắt như c.h.ế.t liếc Dụ Trọng Cẩn đang khống chế đất. Tin tức tố thu hồi kịp thời, ngất , lúc đang dùng ánh mắt kinh hoàng bất an hai .

Mồ hôi lạnh thấm đẫm cả lưng Dụ Trọng Cẩn.

Thích Chấp Thuật nắm tay Dụ Vi Bạch: “Chúng về nhà .”

Loading...