(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 4: Sự Chán Ghét Của Người Chồng Tệ Bạc
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:13
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc kính rơi bồn hoa cũng dính bùn đất, Thích Chấp Thuật đưa nó ngay. Dụ Vi Bạch vẫn chằm chằm chiếc kính của , tầm tuy vẫn mấy rõ ràng, nhưng thể thấy đôi ngón tay xương xẩu rõ ràng đó đang cầm chiếc khăn tay màu xanh thẫm khẽ lau chùi.
Cậu sững sờ.
Rất nhanh, chiếc kính lau sạch đưa đến mặt.
Dụ Vi Bạch nhận lấy kính từ tay Thích Chấp Thuật đeo lên, tầm vốn mờ mịt lập tức trở nên rõ nét, cũng rõ ngũ quan lạnh lùng của mặt.
"Gọng kính lỏng ." Thích Chấp Thuật đột nhiên một câu.
Dụ Vi Bạch ngơ ngác ngẩng mặt lên.
Kính gọng đen đeo , khuôn mặt vốn lớn của lập tức che một nửa, đôi mắt tròn trịa trong trẻo ẩn tròng kính, chỉ còn chiếc mũi nhỏ nhắn tròn trịa và đôi môi mang chút sắc hồng nhạt là mái tóc mái quá dài che khuất, Thích Chấp Thuật trầm giọng : "Nên ."
Gọng kính của chiếc kính thực từ tháng lỏng , Dụ Vi Bạch thỉnh thoảng đẩy lên một cái, nhưng vẫn luôn ý định , bây giờ cũng .
Tuy nhiên khi mở miệng, gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Vâng."
Nói xong, Dụ Vi Bạch vùi đầu xuống, ánh mắt rơi gạch lát nền, vô thức rơi vị trí làm vấp ngã.
Hóa là độ cao của hai viên gạch lát nền khớp , suy cho cùng vẫn là do bản đường, cho nên mới vấp ngã.
Dụ Vi Bạch nghĩ vẩn vơ trong đầu, cảm thấy xung quanh yên tĩnh , tuy nhiên cũng gì. Thậm chí, đó Dụ Vi Bạch từng nghĩ sẽ tiếp xúc với .
Có lẽ vì gả cho cháu trai của ngài chăng.
Nên mới bụng kéo từ đất dậy.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Trong lúc im lặng , phía xa vang lên tiếng bước chân, tiếng hầu chuyện truyền đến, "Nhị thiếu phu nhân, hóa ngài ở đây."
Dụ Vi Bạch đầu , trong lúc , dư quang phát hiện bên cạnh còn bóng dáng cao ráo thẳng tắp đó nữa. Không từ lúc nào, thất thần hóa lâu như ...
"Thiếu phu nhân, nhị thiếu đang tìm ngài đấy ạ." Người hầu đó lau mồ hôi trán.
Dụ Vi Bạch khựng một chút, đó lẳng lặng theo hầu trở về.
Thích Dịch Lăng Thích Chấp Mục dạy dỗ một trận, đang sấp giường trong phòng ngủ nhe răng trợn mắt, thấy động tĩnh truyền đến từ cửa phòng, ngẩng đầu lên : "Lại đây giúp bôi thuốc."
Thích Chấp Mục nương tay, đợi , vơ lấy chiếc gậy của Thích lão gia t.ử quất mấy cái. Thích Dịch Lăng thấy mất mặt, tìm bác sĩ qua, mà bảo hầu tìm Dụ Vi Bạch.
Lúc bước cửa cũng chỉ .
Dụ Vi Bạch xách hộp t.h.u.ố.c tay, đây là do hầu đưa cho, đến bên giường, thấy Thích Dịch Lăng cởi trần, lưng thêm vài vệt đỏ.
"Dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp." Thích Dịch Lăng sấp một nửa, liếc mắt sang, đối với chuyện xảy ở ban công nhỏ ban nãy hề ý định giải thích nửa lời, dù đối tượng là Beta của .
Dụ Vi Bạch theo chỉ dẫn của lấy rượu t.h.u.ố.c , đổ một ít lòng bàn tay đó ấn lên lưng Thích Dịch Lăng, tuy là một công t.ử đào hoa, suốt ngày uống rượu thì cũng là bar, nhưng dù cũng là Alpha, đường nét cơ bắp lưng trôi chảy săn chắc.
Rượu t.h.u.ố.c mát lạnh chạm vùng da đang nóng rát đó chút dễ chịu, tiếp đó là đau, Thích Dịch Lăng nhíu mày, "Cậu nhẹ tay chút."
Dụ Vi Bạch làm theo lời , xoa bóp cho nhẹ.
rượu t.h.u.ố.c xoa bóp cho thấm mới hiệu quả, hứa với lão gia t.ử ngày mai đến công ty, Thích Dịch Lăng cũng ngày mai vì chút vết thương mà cửa, nghiến răng một cái, "Thôi bỏ , dùng sức xoa cho rượu t.h.u.ố.c thấm ."
Dụ Vi Bạch tiếp tục làm theo.
Thích Dịch Lăng luôn cảm thấy, vợ Beta của giống như một con robot bài bản. Nhìn vẻ cảm xúc gì, đôi khi tỏ vô cùng đờ đẫn, nhưng cái lời.
Chỗ gậy đ.á.n.h trúng từ lúc đầu chạm đau âm ỉ, đó dần dần rượu t.h.u.ố.c thấm , đồng thời trào lên từng đợt nóng hổi, chỉ những ngón tay đè lên mang theo lạnh, thỉnh thoảng quét qua lưng một cái.
Thích Dịch Lăng tự chủ sờ lên quần , thở dốc một nặng nề, nhíu mày, mắng thấp một câu, "Đừng làm nữa, đây giúp vuốt một chút." Hôm nay ở ban công nhỏ lúc đó căn bản làm gì, vốn dĩ cũng định làm gì, nhưng cũng ngờ sẽ phát hiện.
Dục vọng của Alpha luôn mạnh mẽ như , vả Thích Dịch Lăng còn là một Alpha cấp A, tin tức tố vị rượu vang đỏ gần như lập tức bay đầy phòng, bày tỏ sự bất mãn của .
Dụ Vi Bạch ngửi thấy, Thích Dịch Lăng nghiêng về phía , chỉ thể đưa tay .
Cậu kinh nghiệm đối với chuyện , động tác cũng vụng về đờ đẫn, Thích Dịch Lăng vẫn là đầu tiên bảo giúp như , đây đều là trực tiếp làm luôn. Lúc đây, Dụ Vi Bạch cảm thấy tay như còn là của nữa, xoa bóp rượu t.h.u.ố.c lâu như , bây giờ chút mỏi.
Thích Dịch Lăng cảm thấy chẳng sướng chút nào.
Tên Beta chẳng chút chiêu trò hoa mỹ nào cả, làm nghĩ đến lúc hai làm chuyện đó, đối phương cũng ngay ngắn ở đó, như một con cá c.h.ế.t cứng đờ.
Thích Dịch Lăng gạt tay , đôi mắt đào hoa liếc nọ một cái, dậy tự làm, gắt gỏng : "Ra ngoài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-4-su-chan-ghet-cua-nguoi-chong-te-bac.html.]
Quả nhiên, Beta chính là vô vị.
Dụ Vi Bạch ngoài, thẳng đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang tầng hai, mở vòi nước rửa tay.
Khi rời khỏi nhà vệ sinh, chạm mặt Thích Dịch Lăng từ trong phòng , quần áo đối phương còn coi là chỉnh tề.
Thích Dịch Lăng chỉ là đ.á.n.h hai cái lưng, ảnh hưởng đến việc , cũng ảnh hưởng đến việc bây giờ ngoài tìm một công cụ giải tỏa, thấy Dụ Vi Bạch mang theo một tin tức tố của từ nhà vệ sinh , ánh mắt rơi khuôn mặt tái nhợt của , theo bản năng chán ghét nhíu mày.
Tên Beta luôn như , luôn là một bộ dạng như bắt nạt, luôn mím môi, khuôn mặt lộ tái nhợt và chút huyết sắc.
Mỗi thấy bộ dạng của , Thích Dịch Lăng đều khó chịu, sự khó chịu lẽ bắt nguồn từ việc ép hôn, cũng lẽ bắt nguồn từ việc đối phương là một Beta chứ Omega.
Cho nên mỗi giường, Thích Dịch Lăng đều thấy khuôn mặt đó của đối phương.
Tắt đèn thì cũng như cả thôi.
Thích Dịch Lăng nhạo một tiếng, thu hồi ánh mắt thẳng xuống lầu.
Mặc dù mới " dạy dỗ", nhưng điều cũng nghĩa là trong thời gian tới sẽ ai quản , phía công ty cũng chỉ cần làm cho lệ, việc gì lớn thì những tay sẽ giúp xử lý công việc.
Tất cả đại quyền của tập đoàn Thích thị đều trong tay tiểu thúc của , công ty mà và trai Thích Dịch Xuyên quản lý chỉ là một nhánh nhỏ, coi như là rèn luyện — vì tiểu thúc của là S-Class Alpha, bất kỳ Omega nào thể chịu đựng tin tức tố bạo ngược đối phương, mà giữa Alpha và Alpha tin tức tố sẽ bài xích lẫn , nên ngài thể sẽ tìm một Beta làm bạn đời.
Về mặt y học, khoang sinh sản của Beta teo nhỏ, khả năng m.a.n.g t.h.a.i chỉ đầy 1% — đây cũng là một trong những lý do khiến Beta trở thành tầng lớp thấp kém trong xã hội hiện nay.
Khoang sinh sản teo nhỏ của Beta khó thể kết thành nút, cho nên tiểu thúc của xác suất lớn sẽ con cái của riêng , thừa kế chỉ thể chọn từ trong gia tộc, ngoài dự đoán sẽ là hoặc trai .
Thích Dịch Lăng và Thích Dịch Xuyên là em cùng sinh , tình cảm vô cùng , nhiều khi đều sẽ bao che cho , thậm chí sẵn sàng tiếp nhận những mớ hỗn độn mà Thích Dịch Lăng quản. Như , dù cuối cùng quyền thừa kế rơi tay Thích Dịch Xuyên, Thích Dịch Lăng cũng tổn thất gì quá lớn.
"Vậy ." Nghe thấy quản gia đến báo cho nhị thiếu việc đột xuất đến công ty một chuyến, Dụ Vi Bạch mới rời mấp máy môi.
Quản gia mỉm với , "Tôi báo với lão gia một tiếng."
Yến tiệc gần đến hồi kết, Thích lão gia t.ử chỉ lộ diện một chút trong bữa tiệc, tuy nhiên điều cũng làm các quan khách hài lòng. Dù yến tiệc giao quyền cho Thích Chấp Thuật, đương gia hiện tại của Thích gia.
Hôm nay buổi yến tiệc vốn dĩ cũng là tổ chức vì đối phương.
Dụ Vi Bạch hứng thú gì với yến tiệc, vốn định về phòng, nhưng Dụ Nham Sơn khi gọi ngoài. Cậu đành về phía bãi đỗ xe, tiếp đó liền thấy Dụ Nham Sơn đang bên cạnh xe.
Có lẽ là do đợi lâu, Dụ Nham Sơn đang nhíu mày, thấy đứa con trai cả đến muộn, tiên ông lộ thần sắc vui, tiếp đó khi chú ý thấy tin tức tố vương thì khựng , giọng ôn hòa: "Có ba làm phiền con ?"
Dụ Vi Bạch mờ mịt.
"Lần gì tiện cứ thẳng, cần ba gọi con là con đến." Dụ Nham Sơn .
Dụ Vi Bạch từ nhỏ tiếp nhận giáo d.ụ.c chính là trưởng bối gì, làm nấy. Lúc , gì, chỉ gật đầu.
Dụ Nham Sơn gọi ngoài dường như cũng việc gì lớn, cuối cùng nghiêm túc nhắc nhở: "Khi ở cùng nhị thiếu cố gắng hiền thục một chút, đừng làm ghét, con nhớ dỗ dành vui vẻ..."
Dụ Vi Bạch cụp mắt , một nửa, cửa sổ xe bên cạnh gõ hai cái, Dụ Trọng Cẩn thò nửa cái đầu , nũng nịu với Dụ Nham Sơn, "Ba ơi, hai xong ạ, con buồn ngủ quá , về ngủ."
Thần sắc Dụ Nham Sơn lập tức trở nên ôn hòa, đầu, "Đến đây, ba thêm với trai con hai câu nữa."
Dụ Trọng Cẩn hừ một tiếng, cũng thèm Dụ Vi Bạch, cứ như sự mật trong sảnh tiệc từng xảy , và nó cũng quen Dụ Vi Bạch .
Dụ Vi Bạch sớm quen với sự phớt lờ của nó, tiếp tục Dụ Nham Sơn vài câu.
Cho đến khi tiễn xe rời khỏi trang viên, Dụ Vi Bạch mới di chuyển bước chân về phía lão trạch.
Vừa từ quản gia tuần chính là thọ yến của Thích lão gia tử, cho nên chắc là ở đây cho đến khi thọ yến kết thúc. Nơi là ngoại ô, dễ bắt xe, ngày mai đến công ty bằng cách nào đây...
Dụ Vi Bạch trở sảnh chính, những hầu đang bận rộn dọn dẹp, về phía cầu thang, đến tầng hai, bất thình lình liền chạm mặt bóng ở đầu cầu thang.
Im lặng vài giây , gọi một tiếng: "... Tiểu thúc."
Thích Chấp Thuật , gì.
Dụ Vi Bạch ngài chằm chằm đến mức chút luống cuống, gì cho .
Giây tiếp theo, liền thấy đối phương : "Tin tức tố."
Dụ Vi Bạch vẻ mặt mờ mịt.
Giọng mang theo bất kỳ tình cảm nào của Thích Chấp Thuật vang lên, lạnh như băng, "Một tin tức tố, thì đừng chạy lung tung."
Tin tức tố Beta gần như tràn ngoài, thấu d.ụ.c vọng nồng đậm, là thở của một Alpha khác, nồng nặc đến mức khiến khó chịu.