Alpha đè thấp giọng hỏi: "Cậu chúng đang làm gì ?"
"..."
Nghe , gương mặt ửng hồng của gần như lan xuống tận cổ.
Trước đây, dù chỉ là hôn môi trong văn phòng, cách đồng nghiệp cả bộ phận chỉ một cánh cửa, cũng vô cùng thẹn thùng. Huống chi hiện tại, chỉ dừng ở hôn môi.
Quý Dã Châu còn thương tiếc như nữa. Hắn khép hờ đôi mắt, hàng mi đen nhánh ướt đẫm nước, độc ác chỉ t.h.ả.m hơn một chút nữa. Ít nhất, đây cũng là một cách để ghi nhớ.
Khi buông , Giang Du Bạch vội vã dậy chạy nhanh nhà vệ sinh. bóp cằm, cuối cùng chịu nổi, yết hầu trượt lên xuống.
Giang Du Bạch dồn đến đường cùng, đuôi mắt ướt đẫm ửng hồng: "Khụ khụ... Cậu làm, cũng làm xong... Khụ... Bây giờ thể về khách sạn ?"
Trước đuổi , bây giờ cũng . Thậm chí lời cũng chẳng đổi là bao.
Trước , thể vì những lời đuổi khách mà chủ động rời , nhưng bây giờ chúng còn đủ sức lay động nữa.
Đêm đó, Quý Dã Châu hề rời .
Chiếc giường chỉ rộng 1 mét 5, dát giường cũng chỉ là gỗ đặc đơn giản, cấn.
Nhà tự xây ở thị trấn, cảnh chắc chắn thể so bì với Tinh Thành.
Lớp sơn tường loang lổ dấu hiệu bong tróc, dù căn phòng thu dọn sạch sẽ ngăn nắp nhưng trông vẫn cũ kỹ. Cầu thang hẹp dốc, ngay cả bức tường cạnh đầu giường cũng dấu hiệu ố vàng thâm đen. giờ phút , khi ở đây, một cảm giác thuộc đến khó tả.
Cứ phảng phất như bao năm qua liên tục công tác, bận rộn mở rộng chi nhánh khắp nơi, cuối cùng tìm chốn dừng chân.
Anh chắc là mệt lắm , nhắm mắt ngủ say, còn rúc lòng .
Hai chiếc giường chật hẹp, lẽ cũng cái lợi của nó.
Ban đêm vẫn còn se lạnh. Trước đây, Giang Du Bạch dường như sợ lạnh hơn thường, ngón tay luôn lạnh băng nắm trong lòng bàn tay xoa cho ấm.
Trên giường chỉ một tấm chăn mỏng đắp hờ, nhẹ nhàng kéo chăn mỏng lưng cho ngay ngắn. Làm xong những việc đó, mượn ánh đèn bàn đầu giường, cẩn thận dùng ánh mắt phác họa ngũ quan của .
Chỉ lúc , mới thể dùng ánh mắt tủi , tổn thương, quyến luyến đến thế để mắt.
...
Hiệu sách đóng cửa 3 ngày cuối cùng cũng mở cửa buôn bán.
Tin tức hiệu sách đập phá tối hôm qua cũng lan truyền, sáng sớm trong tiệm ít học sinh.
Có cánh cửa kính vỡ nát, than thở: "Tên Chương Minh đó đúng là mà, ỷ nhà chút quan hệ là làm càn làm bậy. Tội nghiệp ông chủ quá."
"Chương Minh thả á? Hắn làm thương như mà. Trấn chỉ một hiệu sách thôi đó! Hắn đừng mà phá cho sập tiệm luôn nha!"
Trấn Hoài lớn, tin đồn lan truyền nhanh. Có điện thoại : "Vãi, tối qua Chương Minh đ.á.n.h nhập viện , thật giả thế?"
Chương Minh là ác bá tiếng ở trấn Hoài, ỷ là Alpha, nhà điều kiện, thường xuyên dắt theo mấy đồng bọn nghênh ngang. Người khác thấy đều chỉ dám đường vòng.
Một đám xúm xem, đầu Chương Minh bầm tím, mặt sưng vù.
"Ai làm thế!"
Chủ đề của đám học sinh luôn đổi nhanh, bọn họ sang bàn tán về lễ hội văn hóa trấn Hoài hai ngày .
"Hôm qua tao vẻ trai của ảnh làm cho c.h.ế.t ngất luôn! May mà tao sớm giành vị trí , cách ảnh tới 100 mét, suýt nữa chân mềm nhũn vững!"
Người bên cạnh hùa theo: "Trấn Hoài cũng tương lai ghê, khách mời thần bí là sáng lập JY. Cả đời cuối cùng cũng thấy ảnh, hu hu."
"Cảm giác ngoài đời còn trai hơn video nữa, mà mặt vĩ đại đến thế chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-82.html.]
"Nếu bây giờ ảnh mà xuất hiện mặt tao, tao thề hôm nay sẽ học hành chăm chỉ, lơ đãng."
"Mày thề thốt làm gì, thà lát nữa ngủ luôn cho ."
Sau khi lễ hội văn hóa kết thúc, du khách gần như về hết, những khách mời tối qua về cơ bản cũng rời .
Đây chỉ là một câu đùa, cho vui tai mà thôi.
Trần Ngạn đang bận rộn xử lý đơn đặt hàng ở quầy. Hiện tại việc buôn bán trong tiệm cũng coi như tệ.
Mở cửa hàng, khó tránh khỏi ồn ào.
Hiệu quả cách âm của căn nhà kém, Quý Dã Châu tỉnh từ sớm.
Sợ chuyện của Chương Minh làm phiền , thị trưởng gọi điện thoại tới, thông báo cho kết quả xử lý. Chương Minh gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của trấn Hoài, gộp nhiều tội , sẽ cơ hội ngoài gây rối nữa.
Do tối qua Quý Dã Châu bắt nạt quá tàn nhẫn nên Giang Du Bạch vẫn tỉnh .
Quý Dã Châu uể oải, tùy ý bước xuống lầu, chạm mặt mấy cô học sinh đang định bước hiệu sách.
Sau đó, cả hiệu sách im phăng phắc.
Quý Dã Châu thấp giọng : "Các em nhỏ một chút, lầu đang nghỉ ngơi."
"...."
"..."
"..."
"...!!!!!!!"
Mọi đều ngoan ngoãn im bặt nhưng vẻ kích động thể che giấu gương mặt, cố kìm nén tiếng hét đúng là làm khó bọn họ.
Ai mà ngờ chứ!
Một mà ngày thường chỉ thể thấy màn hình điện thoại, tham gia lễ hội văn hóa gần nhất cũng cách 100 mét, bây giờ sống sờ sờ xuất hiện ngay mặt !
Đặc biệt là câu đó! Nghe mà cưng chiều thế ?!!
Mãi đến khi Quý Dã Châu nữa lên lầu, tự nhiên như về chính nhà .
Cuối cùng cũng nhỏ giọng lên tiếng: "Tớ lầm chứ?????"
"Ảnh ở đây qua đêm á? Ảnh với ông chủ là quan hệ gì???"
"A a a a a a a nãy ảnh cách tớ 5 mét! Sao ngoài đời trai trời!!!"
Trước đây cảm thấy gì đó mờ ám, nhưng nghĩ ông chủ hiệu sách ở tận trấn Hoài, cách Tinh Thành quá xa nên cũng dám đoán theo hướng đó.
"Không thể nào... Tớ gày nào cũng gặp ông chủ, ngờ chính là Beta mà ảnh theo đuổi từ hai năm ??!"
"Vậy ảnh tới trấn Hoài, chẳng là vì ông chủ ?"
Tiếng bàn tán xì xào ngớt. Dĩ nhiên cũng truyền đến tai Trần Ngạn.
Trần Ngạn bỗng nhiên nhớ , khi tỏ tình, từng hỏi Giang Du Bạch vài vấn đề liên quan đến tình cảm.
Anh từng nhắc tới mối tình đó là hai năm , cũng đúng là thời điểm đến trấn Hoài.
Lúc đó còn đang nghĩ: Nếu thể hẹn hò với Giang Du Bạch thì ai nỡ buông tay.
Đối tượng yêu đương đó... chẳng lẽ chính là Quý Dã Châu?