[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-03-06 11:56:19
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Du Bạch: "... Không ."

Khi mới đến trấn Hoài, ban đêm nhắm mắt hàng giờ mà tài nào ngủ . Môi trường xa lạ khiến vô cùng khó thích ứng. Anh về trạng thái cô độc một , bên cạnh ngay cả một chuyện cũng .

Càng sẽ ai mỗi ngày liên lạc với , chia sẻ với những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Thói quen là một thứ đáng sợ. Đôi khi sáng sớm tỉnh dậy, sẽ bất giác lật xem điện thoại, rõ ràng sim điện thoại đổi, bên trong chẳng gì cả. Sau nghĩ đến chú ch.ó nhỏ gặp ở khu nghỉ dưỡng. Bác sĩ tâm lý đây cũng từng đề nghị nuôi một con thú cưng để kiểm soát cảm xúc hơn.

Từ khi Kẹo Sữa, tình hình của mới dần lên một chút.

Không ai thật sự thích cô độc, điều đáng sợ nhất chẳng qua là khi quen với sự náo nhiệt, chỉ còn một cùng đống hỗn độn. nuôi thú cưng thì sẽ những nỗi lo đó.

Kẹo Sữa dường như ai là nên lấy lòng nhất, nó "Gâu ô" hai tiếng, đến mặt Giang Du Bạch, dùng cái đầu lông xù của dụi .

Giang Du Bạch đưa tay vuốt ve Kẹo Sữa, động tác như thể đang trấn an.

Alpha im lặng , chút dịu dàng hiếm hoi lúc bôi t.h.u.ố.c ban nãy dần nguội lạnh.

Ngay cả một con ch.ó mà cũng luyến tiếc.

Còn thì ?

Dường như trong mắt , chẳng bằng bất cứ ai.

Thậm chí còn ở Vinh Tinh, Giang Du Bạch định mời đồng nghiệp cùng bộ phận ăn một bữa cơm khi điều chuyển. Mọi trong bộ phận tuy nhưng khi thấy Giang Du Bạch bàn giao công việc với trưởng phòng mới, ít nhiều cũng đoán nguyên do.

Quá khứ, hiện tại. Vẫn như một.

Chỉ , nào cũng đuổi chỉ bằng một câu .

Nếu thể yêu đương bình thường, thì bọn họ cũng cách khác để dây dưa cả đời.

"Muốn mang nó theo cũng ." Quý Dã Châu thong thả , ngón tay vuốt ve cánh môi mềm mại của , đốt ngón tay dường như thăm dò sâu hơn: "Giúp ..."

"..."

"Hơn nữa, tối nay cũng cứu , thích nợ ân tình khác nhất ?"

Nếu phân chia rạch ròi với như , thì ngoài cơ thể cũng chẳng còn gì khác để trả.

Loại chuyện , đây bọn họ từng làm.

Hắn cho rằng da mặt quá mỏng, sợ chọc thoải mái sẽ thèm để ý đến nữa.

Hắn cũng chừng mực. Cổ thon gầy, môi hồng nhạt, hé cũng chỉ rộng bằng một đốt ngón tay . Lúc ăn cơm cùng cũng luôn ăn từ tốn, từng miếng nhỏ, phát tiếng động gì.

Lòng bàn tay Alpha vết chai mỏng, ma sát khiến cánh môi nhạt màu trở nên đỏ bừng.

Giang Du Bạch nghiêng mặt . Dưới ánh đèn dây tóc, gương mặt trắng bệch gần như trong suốt, hàng mi đen dài che đôi mắt.

Kẹo Sữa hiểu bọn họ đang gì, còn định tiếp tục dụi , Quý Dã Châu kéo cái yếm đeo cổ nó, lôi nó đến bên cạnh . Kẹo Sữa khá nặng, lúc nó bướng lên cũng 40kg.

"... Gâu gâu... Gâu!"

Kẹo Sữa chỉ là một chú cún con lông trắng xù, làm so với kẻ tính.

Quý Dã Châu tìm thấy dây dắt của nó, móc vòng cổ, định tạm thời buộc nó bên giá sách.

Giang Du Bạch lúc mới run rẩy lên tiếng: "... Giữ nó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-81.html.]

Anh tưởng rằng Quý Dã Châu đem Kẹo Sữa .

Ba chữ chính là câu trả lời của cho .

Nghe hiệu sách xảy chuyện, nửa đêm Trần Ngạn cũng chạy tới. Cậu gọi điện thoại cho , mà bộ qua cũng gần.

Thấy ngoài cửa là mảnh kính vỡ, lo lắng đến mặt Giang Du Bạch hỏi: "Anh thương ở chứ?"

"... Không ."

Trần Ngạn lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lúc mới thấy Quý Dã Châu đang ở bên cạnh, nghĩ rằng chắc chắn cũng nhờ giúp đỡ ít, bèn : "Cảm ơn . Ngày mai nếu , lát nữa lấy chút đặc sản trấn Hoài qua, đây cũng là chút tấm lòng của chúng ."

"Chúng "? Quan hệ cũng thiết ghê.

"Tôi ." Quý Dã Châu liếc mắt về phía : "Vẫn còn việc khác xử lý."

." Trần Ngạn thoáng chút hổ, phân tích tình hình mắt, lo lắng : "Không ngờ từ trại tạm giam tìm tới cửa, gan cũng lớn thật! Chờ tù, e là vẫn sẽ trả thù, đến lúc đó chỉ sợ nguy hiểm."

Nỗi lo , đặt lên bình thường thì cũng dễ hiểu.

Chẳng trách Quý Dã Châu đòn hạ gục đối thủ. Tên Beta mắt rốt cuộc điểm nào so với ? Thân phận, ngoại hình, là tình cảm dành cho ?

Ít nhất là cái cô Trần Tiểu Vũ ở Vinh Tinh đây thích Giang Du Bạch, trong hai năm qua cũng tìm bạn đời mới. Hắn vô tình bắt gặp lúc ngang qua tòa nhà văn phòng Vinh Tinh, thấy Trần Tiểu Vũ đang khoác tay một Beta nam khác.

Thời gian quả thật thể làm phai nhạt nhiều ký ức. mỗi khi thấy tấm ảnh chụp chung đặt bàn làm việc, thể kìm nén mà nghĩ đến buổi hẹn hò duy nhất của bọn họ.

Và, Giang Du Bạch còn nợ một bộ phim xem.

Quý Dã Châu lạnh giọng : "Sẽ ."

"... Cái gì???" Trần Ngạn cứ nghĩ nhà gã ở trấn Hoài cũng coi như m.á.u mặt, e là chạy vạy quan hệ: "Ý , sẽ thả nữa?"

"Ừm."

"Vậy thì quá." Trần Ngạn : "Sau hiệu sách coi như yên , cứ canh cánh chuyện mãi."

Thật cũng " " nữa, chỉ là Trần Ngạn lúc còn tình cảnh của Giang Du Bạch.

Trần Ngạn thấy cửa lớn đập nát bét, lầu còn bao nhiêu sách, e là trông coi mới . Thời tiết tháng 5, tháng 6, ban đêm cũng quá lạnh. Cậu đề nghị ngủ tạm đất để trông tiệm, dù sáng mai cũng mở cửa. Cậu sẽ dọn dẹp sạch sẽ đống mảnh kính vỡ .

Trần Ngạn quá mức cố chấp.

Giang Du Bạch chút gấp gáp : "Cậu về , sáng mai qua cũng mà."

Trần Ngạn : "Không , ngủ tạm đất thôi mà. Hơn nữa du khách vẫn về hết, camera ở giao lộ hình như cũng hỏng ."

Đối với , ngủ tạm đất là chuyện thường. Trước khi du lịch phát triển, cây ăn quả trồng núi, để phòng phá hoại, thường xuyên ngủ ở đó để trông coi.

"Vậy ở ." Quý Dã Châu khẽ nhếch miệng. Hắn đêm nay dĩ nhiên cũng ý định về khách sạn.

Thời gian khuya, lầu ngoài phòng ngủ chính còn một phòng cho khách.

Kẹo Sữa buộc dây dắt . Cửa hiệu sách thủng một lỗ lớn như , lỡ du khách ngang qua. Còn phòng khách, đó chỉ một tấm đệm giường đơn sơ, quanh năm ở.

Quý Dã Châu ý định ngủ phòng khách.

So với tối hôm qua, tình hình dường như càng thêm khó xử. Chỉ một cánh cửa gỗ đóng đủ kín ngăn cách.

Mái tóc dường như dài hơn một chút, ngoan ngoãn rũ xuống trán khiến thấy rõ biểu cảm.

Alpha rũ mi, bàn tay to rộng vuốt ngược tóc mái trán , để lộ đôi mắt ươn ướt. Gương mặt thanh tú cũng bức cho ửng hồng diễm lệ.

Loading...