Quý Dã Châu về phía hộp giữ nhiệt đựng canh gà tủ đầu giường.
Có lẽ do về kịp lúc, trông nó hình như động đến.
Hắn bưng phần canh sườn củ mài đặt ở bên cạnh tới, hỏi: "Ăn sáng ?"
"..."
Bây giờ thể gọi là bữa sáng. cảnh giống nhiều đây, khi Quý Dã Châu cố tình tạo những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên ở cửa chung cư và luôn vì sở thích của mà mua hết tất cả các món ăn sáng ở lầu mang lên.
Giang Du Bạch còn kịp trả lời, chiếc thìa sứ đưa đến bên môi .
"Tôi tự ăn ." Giang Du Bạch tự nhiên mím môi.
nhượng bộ, dường như nhất quyết đút cho .
Tiếp tục giằng co cũng cách, Giang Du Bạch đành mở miệng.
Bát canh dần cạn, trong suốt thời gian đó cả hai ai với câu nào.
Quý Dã Châu : "Ngày cùng về Tinh Thành."
Đây là hỏi ý, mà là thông báo kết quả.
"..."
"Sao thế, sống chung với đến ?" Đôi mắt sâu thẳm, đen tối của Quý Dã Châu chằm chằm , hỏi:
Thấy Giang Du Bạch im lặng, nhớ tới việc Trần Ngạn năm bảy lượt mời về nhà ở.
Là luyến tiếc ?
Rốt cuộc họ ở bên 2 năm, còn thời gian và thật sự ở bên mới chỉ hơn hai tháng.
Ngay cả cái gọi là hẹn hò cũng chỉ một . Và chỉ hai ngày buổi hẹn đó, họ liền cắt đứt liên lạc.
"... Hiệu sách còn nhiều việc giải quyết, ngày gấp quá."
Giang Du Bạch hứa nhập một đợt sách cho học sinh, chắc chắn ngày hàng về, lúc đó bọn họ sẽ đến lấy. Huống chi căn nhà thuê, trong phòng còn bao nhiêu đồ đạc, lầu trong tiệm còn đủ loại sách, thể nào rời ngay ngày .
Hàng mi rũ xuống, thêm: "Sách học sinh đặt ngày mới về, bọn họ sắp thi . Thị trấn chỉ một hiệu sách thôi."
"Muộn nhất là một ngày." Quý Dã Châu nới lỏng thời hạn nhưng giọng điệu âm u: "Nếu , ngọn núi nhà Trần Ngạn, tìm một lý do để trấn Hoài sung công cũng dễ thôi."
"... Rốt cuộc thế nào, mới chịu buông tha cho ?" Giọng Giang Du Bạch chút run rẩy. Anh rõ Quý Dã Châu hiện giờ rốt cuộc là đang trả thù là vì lý do nào khác.
Hắn sẽ vì chuyện riêng của mà làm ảnh hưởng đến khác.
Rất rõ ràng, cách thức ở chung của họ bây giờ khác xưa.
Ánh mắt Quý Dã Châu tối sầm . Buông tha Giang Du Bạch?
Từ đầu tiên gặp mặt, từ khoảnh khắc đầu tiên thấy con là thể nào.
Ngay cả 2 năm , cũng bao giờ buông tay.
Ngón tay Quý Dã Châu nhẹ vuốt ve gò má : "Không một bạn giường ? Dù gì chúng cũng ngủ với nhiều như , cũng hợp hơn khác."
"..."
"Hơn nữa, một Beta như thể thỏa mãn ?"
"..."
Vì nuôi Kẹo Sữa, mở hiệu sách , mỗi ngày đều gặp đủ loại học sinh, họ những chủ đề thú vị. Cuộc sống trôi qua cũng coi như phong phú.
Dục vọng của cháy rụi đêm khi rời Tinh Thành, đó ngay cả việc tự giải quyết cũng trở nên ít.
Quý Dã Châu lạnh giọng: "Mấy ngày , đủ để cắt đứt sạch sẽ quan hệ ở đây."
Dù đây bọn họ chia tay cũng chỉ bằng một dòng tin nhắn của Giang Du Bạch. Không một dấu hiệu báo , dấu vết đều biến mất sạch sành sanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-79.html.]
Người mắt trông yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, ngón tay siết chặt tấm ga giường, sống lưng dường như cũng đang run rẩy, hốc mắt ửng hồng ẩm ướt.
Trước đây, chính vì nỡ, mới nghĩ đủ cách để lấy lòng , cứ ngỡ rằng chấp nhận .
Vốn dĩ lành gì.
"Giang Du Bạch, thể nào thả nữa. Còn , nếu dám rời khỏi đây, Trần Ngạn chắc chắn sẽ liên lụy."
Dưới lầu truyền đến tiếng động sột soạt, chắc là Trần Ngạn dắt Kẹo Sữa dạo về.
Đi dạo bên ngoài hơn nửa tiếng, Kẹo Sữa chắc mẩm Alpha . Cổ nó đeo yếm, toe toét chạy tung tăng từ lầu lên. đến cửa thì Kẹo Sữa liền dừng .
"Gâu gâu ~ Gâu ~" Kẹo Sữa xa xa thì dám sủa lớn. Sao Alpha còn ?
Quý Dã Châu nhận điện thoại, bên lễ hội văn hóa gọi hỏi thời gian của . Là khách mời thần bí, đồng thời là nhà đầu tư phát triển trấn Hoài, thể vắng mặt.
Nếu như đây, Giang Du Bạch còn ôm ảo tưởng rằng Quý Dã Châu trả thù xong ngày mai sẽ rời , còn nghĩ thể trốn .
Thì bây giờ, những lời Quý Dã Châu khiến hiểu rõ, thể nào trốn thoát.
Thời gian chắc chắn là đủ.
Có lẽ để tiện cho xử lý việc nhanh chóng, Quý Dã Châu đưa cho một chiếc điện thoại mới, bên trong chỉ lưu duy nhất của .
...
Lần đến trấn Hoài, ngoài việc tham gia lễ hội văn hóa, công ty cũng chụp một bộ ảnh tuyên truyền.
Quý Dã Châu còn giống như , lúc nào cũng dính hết tâm tư . Sau khi JY lên sàn, ngay cả nhà họ Quý cũng thể lay chuyển .
Sau khi lộ diện sân khấu lễ hội văn hóa, Quý Dã Châu liếc định vị điện thoại.
Đã 4 tiếng trôi qua, phạm vi hoạt động của vẫn chỉ dừng ở hiệu sách.
Do chuyện Giang Du Bạch cứu Omega đây lan truyền quá hot mạng nên lễ hội văn hóa cố tình nhắc đến.
Quý Dã Châu nhớ rõ, trong video lan truyền, cổ tay của quấn băng gạc, đôi môi nhợt nhạt mất hết sắc máu.
...
Hơn 8 giờ tối, du khách đến xem lễ hội văn hóa cũng vãn. Ngày mai là thứ Hai, phần lớn đều làm.
Cửa kính hiệu sách đập "Rầm rầm". Tấm kính mới tháng vụ đập vỡ, giờ dấu hiệu nứt vỡ.
Gã Alpha tạm giam một tháng hôm nay thả .
Gã triệu tập mấy đứa bạn đến đây. Nhà gã thầu hơn một ngàn mẫu đất ở trấn Hoài, bố gã cũng là thương nhân thu mua lá lớn nhất thị trấn. Vậy mà một Beta phá hỏng chuyện .
"Có ai ???" Gã gào lớn, coi Beta gì, tiếp tục đập cửa rầm rầm.
"Gâu gâu! Gâu!" Kẹo Sữa thấy động tĩnh, sủa váng ngoài.
Camera ở giao lộ phá hỏng từ lâu. Hai ngày nay hiệu sách còn đóng cửa nên qua con đường càng ít.
Giang Du Bạch sợ Kẹo Sữa thương, cà nhắc từ lầu xuống, : "Dừng tay! Tôi báo cảnh sát !"
"Báo cảnh sát? Cùng lắm thì bồi thường đồ hư, tạm giam vài ngày, tù tao đập tiếp! Một thằng Beta từ nơi khác đến mà thôi, ở trấn Hoài mày là cái thá gì?!" Thấy Beta, gã Alpha cầm gậy bóng chày đập thẳng cửa kính khiến nó nứt toác như mạng nhện.
"Rầm" hai tiếng, cửa đập thủng một lỗ.
Giang Du Bạch bảo Kẹo Sữa chạy lên lầu trốn , còn bản hành động quá bất tiện.
Thấy cửa lớn đập vỡ, đám Alpha sắp xông .
"Tao chống mắt lên xem, mày báo cảnh sát bao nhiêu ! Lần chỉ thương ở tay, rạch mặt thì thế nào?"
Gã đó cầm một con d.a.o nhọn tiến về phía .
gã Alpha đang hùng hổ đầu bỗng nhiên một lực cực mạnh giáng mặt, khiến mặt gã văng sang một bên, văng cả hai cái răng.
"Mày dám!" Gã c.h.ử.i thề một tiếng, sang mấy thằng đàn em đang núp ở bên cạnh: "Chúng mày ngây đó làm gì! Lên!!!!"
Vừa dứt lời, gã túm tóc, đập mạnh cửa.