Giang Du Bạch bây giờ là mấy giờ. Trong phòng đồng hồ, điện thoại cũng ở bên cạnh. Anh chỉ thể dựa chút ánh sáng lọt qua rèm cửa để đoán thời gian, chắc là giữa trưa.
Bụng co rút đau đớn, ngón tay ấn lên lớp da mỏng phẳng lì. Tối hôm qua, cứ ngỡ sẽ hỏng mất. Mặc dù khi rời , Alpha còn chu đáo bế phòng tắm rửa sạch sẽ, ga giường mới, nhưng bây giờ cơn đau ập đến khiến vã mồ hôi lạnh.
Anh mơ hồ thấy tiếng cào cửa phòng. Có lẽ Alpha , Kẹo Sữa còn kiêng dè gì nữa mà "Gâu gâu" sủa lớn.
Giang Du Bạch lúc mới dần tỉnh táo , mở to đôi mắt mờ mịt, ẩm ướt, tìm kiếm bên mép giường. Cặp kính đặt ở tủ đầu giường, mò mẫm đeo lên mũi, lúc mới rõ tình cảnh của .
Dây xích khóa ở đầu giường đủ dài hạn chế hoạt động của trong phòng. Anh màng gì nữa, bước xuống giường, nhưng chân chạm đất mềm nhũn, thể chống đỡ nổi cơ thể. Ngón tay vội bám trụ lấy mép giường mới tránh cảnh ngã sõng soài. Dù , đầu gối vẫn khuỵu xuống, suýt chút nữa là quỳ gục mặt đất.
Kẹo Sữa sủa lớn bên cửazz: "Gâu ô ~ Gâu ~"
Môi của chà đạp đến thê thảm. Anh c.ắ.n chặt răng, khó khăn lết đến cửa, mở cửa cho Kẹo Sữa.
"Gâu gâu ~" Kẹo Sữa tình cảnh của chủ nhân, nó chỉ mừng rỡ khi thấy . Nó dùng cái đầu lông xù của dụi tay chạy vòng quanh chân .
Giang Du Bạch lúc mới chút cảm giác đang sống. Anh lấy một gói thịt khô trong tủ cho Kẹo Sữa ăn. Dây xích sắt nặng, khiến cử động của tay vô cùng bất tiện.
... Nếu là bạn giường, bọn họ bây giờ tính là gì? Alpha tỏ hứng thú nồng nhiệt với khoang sinh sản của hơn bao giờ hết. Thậm chí còn thành công.
Anh dám nghĩ đến . Càng dám nhớ cảm giác sợ hãi đến nghẹt thở, run rẩy của tối hôm qua. Rõ ràng là bên cạnh đối phương bạn đời định mệnh.
Mà tối hôm qua, Alpha với định sẽ xích luôn giường. Ý đồ như cần cũng . Hai năm là ngắn, đủ để đổi một con .
Quý Dã Châu chắc là tham gia hoạt động ở lễ hội văn hóa, ít nhất buổi chiều sẽ . Giang Du Bạch quanh, tìm thứ gì đó để mở khóa.
Anh thể tiếp tục ở đây.
...
Vì buổi sáng gửi mấy tin nhắn mà Giang Du Bạch đều trả lời. Dù ốm, cũng đến mức giữa trưa vẫn thấy . Trần Ngạn gửi thêm một tin nữa, vẫn nhận hồi âm.
Nhà cách hiệu sách đến 800 mét, nhưng nghĩ đến tối qua tỏ tình nên cũng ngại tùy tiện qua đó.
Tối qua suy nghĩ quá ít, ban đầu chỉ gọi mấy bạn đến cổ vũ, lấy can đảm, nhưng quên mất hai ngày nay lễ hội văn hóa đông du khách. Về nhà đợi hết men say, mới nghĩ quá vội vàng .
Cậu chần chừ ở cửa, gọi điện thoại thì báo tắt máy.
Mấy du khách ngang qua, sắc mặt lắm.
"Có Alpha nào đang trong kỳ mẫn cảm ? Tôi suýt nữa thì tưởng toi . Cái thị trấn mà cũng Alpha cấp S???"
"... Vừa áp chế đến dám thở luôn, pheromone mạnh quá."
"May mà là Alpha, chứ nếu là Omega chắc xỉu tại chỗ. mà cũng giống kỳ mẫn cảm lắm. Có lẽ là đ.á.n.h dấu Omega nào đó thôi."
"Hiệu sách cũng mở cửa, lẽ là từ đó phát đấy chứ?"
"Ông chủ là Beta ? Anh làm gì pheromone."
Nghe thấy liên quan đến hiệu sách, Trần Ngạn vội vàng tiến lên hỏi: "Các pheromone gì thế?"
"Chính là lúc qua con đường chỗ hiệu sách , pheromone Alpha cấp S nồng nặc, khó chịu kinh khủng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-77.html.]
"..."
Ở thị trấn , Alpha cấp A khó gặp, gì đến cấp S. Nghe bọn họ nhắc đến hiệu sách, Trần Ngạn chần chừ nữa.
Gã Alpha mất kiểm soát pheromone , vì tội cố ý gây thương tích nên tạm giam đúng một tháng. Vốn dĩ hành vi ít nhất phán tù nhưng nhà quan hệ, lót đường một chút nên phán nhẹ.
Trần Ngạn là Beta, ngửi thấy mùi pheromone. Cậu thường xuyên đến mở cửa buổi sáng nên chìa khóa hiệu sách. Tầng vẫn như khi, gì đổi lớn.
Kẹo Sữa dường như cảm nhận đến, vội vàng chạy , nhảy cẫng lên mừng Trần Ngạn.
"Gâu ~"
Trần Ngạn xoa đầu Kẹo Sữa, ít nhất thì chuyện lo lắng chắc là xảy . Cậu lên lầu, cánh cửa gỗ hé mở.
Cậu hỏi: "... Em lên bây giờ ạ?"
"Chờ một lát."
Giọng nghèn nghẹt, còn trong trẻo như khi. Trần Ngạn tạm thời hỏi nhiều, đợi đến khi , mới lên lầu.
Trong phòng gì bất thường, chỉ là Giang Du Bạch vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi của ngày hôm qua. Anh ngày thường ưa sạch sẽ, sẽ mặc quần áo hai ngày liên tiếp, huống chi đây là tháng 5, tiết trời oi bức.
Giang Du Bạch tìm một vòng trong phòng nhưng thấy dụng cụ nào thể dùng để mở khóa. Điện thoại hiện cũng ở bên cạnh, chỉ thể nhờ Trần Ngạn giúp đỡ.
Anh lấy quần trong tủ , vết tích cổ chắc chắn ít, tìm một miếng băng gạc che , trông kỳ quặc.
Trần Ngạn còn mang theo canh gà đến, đặt hộp giữ nhiệt lên tủ đầu giường, : "Canh hầm xong, ăn trưa ạ?"
Ánh mắt liền quét trúng sợi xích sắt ở đầu giường.
"... Đây là?" Trần Ngạn kinh ngạc, chẳng lẽ gã Alpha thật sự tìm đến cửa trả thù?
Giang Du Bạch nhắc nhiều đến chuyện tối qua, chỉ : "... Ở trấn Hoài ai mở khóa ?"
"Có... Có." Trần Ngạn tuy kinh ngạc, nhưng là dân bản địa ở trấn Hoài, liền tìm một dãy trong điện thoại gọi . Chưa đến 10 phút, một thợ mở khóa chuyên nghiệp xách túi đồ nghề đến. Cũng may là Beta, chứ đổi sang giới tính khác thì thể đến gần.
Anh luồn một sợi dây thép ổ khóa, cạy vài cái, đầy vài giây thì chiếc còng siết cổ tay liền mở .
Rốt cuộc cũng thoát khỏi trói buộc. Một vệt đỏ hằn rõ rệt, phảng phất như siết chặt da thịt, trông giống như vết hằn của còng sắt bình thường.
Chờ thanh toán xong cho thợ mở khóa, khi đó rời , Trần Ngạn mới nhận , vội : "... Là gã Alpha tìm đến cửa ? Có báo cảnh sát ???"
Giang Du Bạch lắc đầu: "Bây giờ là mấy giờ?"
"... 2 giờ chiều ạ."
Lễ hội văn hóa trấn Hoài bắt đầu từ giữa trưa, kéo dài đến 8 giờ tối. Tối hôm qua gặp Quý Dã Châu cũng xấp xỉ thời gian . Vẫn còn 6 tiếng đồng hồ, ít nhất cũng đủ để thu dọn hành lý đơn giản, tạm thời chuyển đến nơi khác.
Trần Ngạn đề nghị: "Hay là mấy ngày nay qua chỗ em ở tạm , để tránh tìm đến cửa?"
Ở nhà Trần Ngạn tiện lắm, Giang Du Bạch nghĩ là tìm khách sạn ở tạm. Tình trạng của lúc thật sự cách nào xa.
Trần Ngạn : "Nhà em bốn phòng, lầu ngày thường cũng ai ở, thể ở lầu, ai làm phiền ."
đúng lúc , ở cửa cầu thang truyền đến tiếng bước chân.