[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:57:42
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù bây giờ khuya nhưng hành lang khó tránh khỏi vẫn qua.

Giang Du Bạch : "Tôi mở cửa."

"Ừ." Quý Dã Châu đáp một tiếng.

Lần Giang Du Bạch nhập mật mã, cố tình che chắn Quý Dã Châu.

Quý Dã Châu lẩm bẩm: "Tôi mật mã, lỡ bệnh thì làm ?"

"…" Giang Du Bạch trả lời.

"Chẳng lẽ sợ trộm đồ của ?"

"Không ."

"Rõ ràng là . Anh còn chịu chuẩn cho đôi dép chân, cố ý làm khó ."

"…"

Quý Dã Châu càng lúc càng quá đáng.

Một tiếng "tinh" vang lên, cửa mở, Giang Du Bạch bật đèn ở huyền quan.

Trong phòng sáng sủa, cửa phòng khóa chặt, cửa sổ còn mở để thông gió.

Giang Du Bạch đưa cho Quý Dã Châu một đôi dép, quả thực chân. Chỉ thể trách Quý Dã Châu cao lớn quá, vốn dĩ trong nhà cũng chuẩn đồ cho khách.

Nhận Giang Du Bạch đồng hồ, Quý Dã Châu vội vàng : "Liên lạc với mãi , lo lắng đến mức còn ăn cơm. Bây giờ đói lắm ."

"Vậy xuống lầu ăn ." Giang Du Bạch đáp.

"Tôi dị ứng hành, ăn cay. Đói một lát chắc cũng quen thôi."

"…"

Khẩu vị ở Tinh Thành thường đậm đà, đồ ăn khuya lầu hầu hết đều là đồ nướng.

Phòng bếp trong nhà ở ngăn riêng, diện tích lớn, cửa kính treo một cái tạp dề màu cam vàng.

Quý Dã Châu mà thầm nghĩ: Nếu Giang Du Bạch chỉ mặc mỗi chiếc tạp dề đó thì mấy.

Dây lưng buộc eo gầy, đôi chân dài cân xứng, bàn tay kéo dây buộc khéo léo. Hình ảnh khiến Quý Dã Châu tự động não bổ.

Trong nồi đang bốc khói nghi ngút, Giang Du Bạch đầu liền thấy Quý Dã Châu dựa cửa, ánh mắt chăm chú như xuyên thủng lớp bình tĩnh vốn .

"Trên bàn giấy, ?" Giang Du Bạch nhíu mày.

"…" Quý Dã Châu vội dụi mũi, rút mấy tờ giấy lau m.á.u mũi. Ai bảo sức tưởng tượng của thanh niên quá mạnh, nếu thật thì chắc chắn Giang Du Bạch sẽ đuổi thẳng khỏi nhà.

"Có lẽ là lên cơn nóng trong, gần đây hỏa khí nặng." Quý Dã Châu chữa cháy.

Nói cũng sai, dạo gần đây mỗi ngày đều dùng nước đá chườm mới hạ nhiệt.

Phòng bếp nhỏ hẹp, hai chen chúc tiện, Giang Du Bạch bảo ngoài .

Chưa tới mười phút, hoành thánh nấu xong. Không bỏ hành, chỉ rưới chút dầu mè.

Giang Du Bạch đặt bát mặt , còn đưa thêm cái thìa.

"…" Như khác nào chiếu cố đặc biệt, Quý Dã Châu cầm thìa, ngước mắt : "Anh ăn ?"

"Tôi ăn ."

Bữa tối Giang Du Bạch ăn qua loa ở bệnh viện. Tác dụng phụ của Paroxetine làm chán ăn, nhiều khi chỉ miễn cưỡng ăn để duy trì cơ thể.

Quý Dã Châu ăn ngon miệng, Giang Du Bạch nấu ăn từ sớm, tài nghệ nấu nướng đây cũng từng khen ngợi. Sau sống một thì ít bếp hơn, ngày thường bận rộn thì chỉ ăn sáng bằng yến mạch.

Cuối tuần việc gì, sẽ trồng ít cây xanh ở ban công, hoặc tự làm vài món đơn giản.

Quý Dã Châu ăn chậm rãi, một bát hoành thánh mất gần cả giờ.

"Lạnh thì ăn nữa." Giang Du Bạch lớp dầu mỡ mặt sắp đông .

"…" Quý Dã Châu mới chịu ăn nhanh hơn, còn :

"Vì quá ngon nên luyến tiếc ăn hết. Anh chỉ tiện tay nấu một bát hoành thánh thôi mà cũng ngon như , học qua hả?"

Muốn theo đuổi thì khen nhiều, như sẽ ấn tượng . Quý Dã Châu cũng chẳng sai.

"Trước học bận quá, nên nấu mấy món cho tiện."

"…" Quý Dã Châu vốn còn định , giá như ngày nào cũng ăn hoành thánh Giang Du Bạch nấu thì mấy. nhắc tới thời còn học, cam tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-32.html.]

Cảm xúc đè nén, cuối cùng cũng nén .

Ăn xong bát hoành thánh, Quý Dã Châu hôm nay quấy rầy đủ , cũng dám ở thêm, chỉ thuận theo quy trình bình thường mà chào tạm biệt.

Trong đầu vạch kế hoạch: Trước tiên làm quen , mở lòng, dần dần bày tỏ tình cảm. Sau đó đạt thành nhận thức chung về việc sống chung.

Mỗi ngày cùng một giường, tỉnh dậy là thấy Giang Du Bạch rúc trong n.g.ự.c , buổi sáng còn nụ hôn chào ngày mới, đó cùng tắm rửa.

Rồi đến lúc đó, nhất định bắt Giang Du Bạch chỉ mặc tạp dề cho ngắm.

Rời , Quý Dã Châu còn cố ý lớn: "Tôi đây."

"Ừ."

"Bên ngoài lạnh như , về một khi an ."

"Cậu xe."

"Hình như trời đang mưa, mang ô".”

"Đây, cầm ." Giang Du Bạch đưa cho một chiếc ô đen.

"…" Không giữ một chút nào, giống tiến trình tình yêu mà tưởng tượng.

Người khác yêu , chẳng sẽ những màn đưa tiễn, kiểu như "Anh đưa em về", "Bên ngoài mưa , đêm nay ngủ ", "Trời lạnh, mau ôm cho ấm".

Quý Dã Châu khỏi cửa, mặt mày còn u ám hơn cả màu ô.

Vừa bước thang máy, bên trong hai Omega sẵn.

Đến tầng một, khi , lờ mờ thấy họ thì thầm:

"Hình như là tên Alpha xu hướng bạo lực , đáng sợ thật."

"Tôi rõ mặt, chắc là trông cũng đáng sợ."

"Tôi vẫn thích kiểu ôn nhu, chăm sóc và quan tâm khác hơn. Vừa nãy thấy tính tình kém .”

Quý Dã Châu câm nín.

Giang Du Bạch dọn dẹp bàn, rửa sạch chén bát, sắp xếp gọn gàng theo thói quen.

Lúc vang lên tiếng thông báo vang, điện thoại sạc đầy.

Việc điện thoại của tắt máy mở máy thật khác biệt là bao. Anh hầu như mấy xã giao. Xong việc, tin nhắn trong nhóm xem cũng ảnh hưởng đến cuộc sống.

Chỉ là dạo gần đây, luôn một khung chat xuất hiện cố định ở đầu.

Sau khi mở điện thoại, tin nhắn đầu tiên hiện chính là của Quý Dã Châu.

[Z]: [hình ảnh]

[Z]: Cảm giác mặt nổi mụn nhiều quá, nên dùng t.h.u.ố.c gì cho khỏi?

[Z]: Ta tự thành lập thương hiệu riêng, đừng tưởng chỉ dựa nhà họ Quý, sớm muộn gì cũng vượt qua Phó Lẫm.

[Z]: Anh thích mẫu như thế nào?

[Z]: [hình ảnh]

[Z]: Tôi đen ?

[Z]: Người ? Giờ thể đang ngủ mà thấy tin nhắn của , đúng ?

[Z]: Giang Du Bạch, thật sự mặc kệ khác, thấy ai như !

[Z]: Anh sẽ ốm nữa đấy chứ??? Anh ?????

[Z]: [Tin nhắn gửi ]

[Z]: [Tin nhắn gửi ]

[Z]: [Tin nhắn gửi ]

...

Giang Du Bạch mở hình ảnh Quý Dã Châu gửi: góc nghiêng hảo 45 độ, ánh mặt trời, gương mặt hề lộ khuyết điểm. Môi mỏng, sống mũi cao, ngũ quan rõ ràng, trai đến mức lóa mắt.

Trên mặt chẳng thấy mụn , còn nắng đen ư? Nắng đến nửa ngày thì làm đen nhiều đến thế ?

 

Loading...