[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:57:01
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lúc cơ hội tặng quà chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Hắn nghĩ lẽ để tìm một thời điểm thích hợp hơn.

Omega thật sự là em trai của Giang Du Bạch ?

Trong nhóm, Hạ Ngân Hà là nhiều chuyện bát quái nhất, bèn tùy tiện hỏi một câu:

[Z]: Hôm sinh nhật bà nội , nhà họ Giang đến ?

[Z]: @ Đệ nhất thâm tình Tinh Thành

[Đệ nhất thâm tình Tinh Thành]: Có chứ, còn chỉ cho xem. Omega thích , hồi đại học còn từng tìm cách bắt chuyện với .

[Z]: Nhà họ Giang chỉ một Omega thôi ?

[Đệ nhất thâm tình Tinh Thành]: Nghe đây còn một đứa trẻ hình như c.h.ế.t non. Một thời gian dài mới m.a.n.g t.h.a.i Omega đó, từ nhỏ cưng như bảo bối.

[Đệ nhất thâm tình Tinh Thành]: Đột nhiên hỏi cái làm gì?

...

Quý Dã Châu tin nhắn, ngay cả bò bít tết mặt cũng mất hứng ăn.

Hắn đây xem hồ sơ của Giang Du Bạch ở Vinh Tinh, quê quán điền là một thị trấn hẻo lánh Tinh Thành. Nhà họ Giang dù danh tiếng ở Tinh Thành, nhưng cũng khá giả hơn nhiều so với các gia đình bình thường.

Hơn nữa, thông thường khi họ nghiệp, hoặc là về nhà thừa kế gia nghiệp, hoặc là tự lập nghiệp. Rất ít sản nghiệp ở nhà mà làm thuê ở nơi khác.

Hắn hỏi Giang Du Bạch, nhưng cảm thấy tiện. Dù là Alpha, chiếm quá nhiều lợi thế, nếu tỏ đồng cảm thì chẳng khác nào giả dối.

Giang Du Bạch ăn uống vốn nhiều, chẳng mấy chốc xong.

Quý Dã Châu vẫn nén nổi tâm sự thiếu niên, hỏi: "Anh hẹn hò mấy ?"

Giang Du Bạch trả lời. Sắp 30 từng thật sự chạm tình cảm, nếu thẳng thì quá mức khó tin, dễ cho là dối.

"Thôi, coi cuối cùng là ."

"…"

"Chúng coi như làm quen nữa, theo đúng quá trình bình thường. Trước tiên là tìm hiểu , đó bàn tính chuyện khác. Như chắc chứ?"

"…" Giang Du Bạch thoáng ngẩn , dường như ngờ Alpha chủ động những lời .

Anh liền lảng sang chuyện khác: "Tôi thanh toán , về công ty xử lý ít tài liệu, buổi chiều còn công trường."

Quý Dã Châu vốn từng hẹn hò chính thức, chỉ nghĩ đến chuyện chọn địa điểm mà ngờ Giang Du Bạch trả tiền. Hắn chút mất mặt: "Khoan , ai cho trả? Rõ ràng hôm nay là mời ."

"Cậu cũng mời vài ." Giang Du Bạch .

"Sau ở bên , cần trả tiền. Tôi nuôi nổi ." Quý Dã Châu thật sự cảm thấy Giang Du Bạch đang nghi ngờ thực lực của . Lần nào cũng tính toán rõ ràng với như .

"..." Có những lúc Giang Du Bạch thật sự hiểu Quý Dã Châu tức giận. Chuyện mời khách qua là chuyện bình thường ?

Nhà hàng Tây mới mở ở tòa nhà văn phòng nổi tiếng, bên ngoài còn đang xếp hàng. Khách ở bàn bên cạnh rời , lúc hai thực tập sinh của bộ phận tới.

"Trưởng phòng Giang. "

"...Trưởng phòng Giang."

Không ngờ ăn cơm gặp lãnh đạo, các cô cũng lúng túng. Chỉ là ngờ mối quan hệ giữa trưởng phòng Giang và tổng giám đốc Quý đến thế, còn cùng ăn cơm.

Giang Du Bạch đáp , coi như chào hỏi.

Hoàn cảnh lúc quả thật thích hợp để tiếp tục chuyện, Quý Dã Châu cảm thấy khi nào làm chuyện nghiêm túc thì luôn một đống xuất hiện quấy rầy.

Tâm sự thiếu niên đến nửa chừng xong, thật buồn bực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-31.html.]

Hắn nhận một email, là bản nháp thiết kế thương hiệu do nhà thiết kế gửi cho .

Bữa cơm cuối cùng cũng chẳng kéo dài bao lâu, Quý Dã Châu đưa Giang Du Bạch trở về công ty. Trong lòng nhớ hồi đại học, nhiều yêu đương đều sẽ đưa đối phương về tận ký túc xá.

Giang Du Bạch trở văn phòng ngay mà ở hành lang bên cửa sổ.

Trời sang thu, trong khí lẫn chút se lạnh. Lá khô vàng rụng đầy đất, cành cây dần trở nên trơ trọi.

Anh theo thói quen sờ túi, mới chợt nhớ bản hút thuốc. Có lẽ đây luôn dùng công việc để lấp những bất an trong lòng.

Thực công trường cần tự , việc đó chỉ là cái cớ. Ngồi cạnh Quý Dã Châu, thể tĩnh tâm làm việc.

Anh vốn ít quan tâm đến tin tức nóng, buổi sáng hề xem gì. văn phòng cách âm quá , thường chỉ làm ngơ, hôm nay vô tình đồng nghiệp bàn tán lầu.

Việc lựa chọn định cư ở Tinh Thành lẽ vì nơi đây lưu giữ nhiều ký ức. Từ nhỏ bà ngoại nhắc tới thành phố , khó tránh khỏi sinh lòng lưu luyến.

Anh cũng cảm xúc định. Chỉ là nhiều lúc, sẽ chọn trốn tránh.

Công việc hiện tại làm gần bảy năm, lẽ cũng đủ lâu .

Buổi sáng, khi mở cửa ngoài, còn thấy tò mò trong. Anh thật sự bất kỳ ai chú ý quá nhiều.

Sau khi xong việc ở công trường, ghé qua bệnh viện lấy thuốc.

Bác sĩ chẩn đoán xong liền khuyên: nên tránh xa những thể ảnh hưởng cảm xúc của bản . Cảm xúc d.a.o động quá mạnh dễ dẫn đến xu hướng tự hủy. Có thể thử nuôi một thú cưng nhỏ để rèn luyện khả năng kiểm soát cảm xúc của .

Những điều , Giang Du Bạch đều hiểu rõ, vì mấy năm nay ít giao tiếp xã hội.

Tần Phương từng nhắn tin bảo tranh thủ về nhà một chuyến. Giang Du Bạch xem như thấy.

Từng năm, nhà họ Giang chủ động liên hệ thể đếm đầu ngón tay.

Vật chất ham , hồi trưởng thành, tiền sinh hoạt lẫn học phí nhà họ Giang cũng quản, huống chi bây giờ đủ khả năng tự lập.

Hoàng hôn buông xuống, sắc trời dần u tối. Khi Giang Du Bạch trở về chung cư, ngay cửa một bóng dáng cao lớn chờ sẵn.

Buổi chiều, Quý Dã Châu nhờ Hạ Ngân Hà tra giúp chuyện của nhà họ Giang, Hạ Ngân Hà khả năng phát hiện nhạy bén đối với những tin tức nhỏ nhặt .

Thì đứa trẻ từng nhà họ Giang tuyên bố là c.h.ế.t yểu chính là một Beta. Trong nhận thức của đa , nếu Alpha và Omega sinh Beta thì sẽ coi là điềm . Vì Giang Du Bạch từ nhỏ lớn lên ở thị trấn, hầu như bao giờ về nhà họ Giang.

Ngoại trừ vài họ hàng thiết quan hệ , còn đều cho rằng Giang Du Bạch c.h.ế.t từ lâu.

Trên đời nào bố nào tự tuyên bố con c.h.ế.t?

Biết những điều , trong lòng Quý Dã Châu mấy dễ chịu.

Hắn gửi cho Giang Du Bạch ít tin nhắn quan tâm. Ban đầu đối phương còn trả lời qua loa, nhưng cả buổi chiều hôm nay hồi âm, ngay cả điện thoại cũng thể kết nối.

Hắn nhớ bộ dáng Giang Du Bạch cả nóng bừng, cuộn tròn trong chăn đó.

Chỉ là , mật mã cửa phòng nhập báo sai.

Trong khoảnh khắc đó, Quý Dã Châu thậm chí hoảng hốt nghĩ rằng lẽ sẽ còn gặp nữa.

Hắn gần như nhào tới, ôm chặt Giang Du Bạch lòng.

"Anh ? Sao trả lời tin nhắn của ?" Giọng Quý Dã Châu mang theo chút oán giận, nhưng khuôn mặt chôn cổ đối phương, cọ cọ như làm nũng.

Giang Du Bạch siết chặt đến ngẩn một lúc, mới lên tiếng: "… Điện thoại hết pin."

Trước khi tới công trường quên sạc, chỉ còn 20% pin, nhanh chóng cạn sạch. Sau đó Tần Phương còn gọi đến mấy cuộc nên điện thoại càng mau tắt.

"Sau đừng để liên lạc với , nếu sẽ lo lắng."

Giang Du Bạch vốn định đưa tay đẩy , nhưng rốt cuộc cánh tay chỉ khựng giữa trung chậm rãi buông xuống.

Loading...