Vào lúc Quý Dã Châu suýt nữa Úc Ngôn phát hiện, hình ảnh mắt bỗng nhiên lướt qua.
Vị trí đang cũng xảy đổi lớn. Khu vực lâu cải tạo, trông còn rách nát như nữa.
Úc Ngôn mở một tiệm bánh ngọt, cửa tiệm một bé sáu bảy tuổi đang xổm, vươn bàn tay nhỏ bụ bẫm vuốt ve con mèo chân.
Có lẽ là giờ tan học, trong tiệm nhiều học sinh. Không ít học sinh thấy bé xinh đáng yêu liền trêu chọc, nhưng bé vẻ sợ lạ.
"Ba ba...!"
Cậu bé chạy tới trốn lưng Úc Ngôn, nó sợ khác véo má Úc Ngôn , : "Không cần trốn, là các chị đều thích con."
"Hừ hừ."
Không bao lâu, trong tiệm một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng tới. Ngày thường giờ cao điểm, một Úc Ngôn làm xuể, liền thuê sinh viên Đại học Tinh Thành làm bán thời gian.
Chàng trai tình cờ một đến mua đồ ngọt, Úc Ngôn thấy liền xin phương thức liên lạc, hỏi cần làm thêm .
Úc Ngôn : "Bây giờ chú bận quá, cháu giúp chú dẫn Tiểu Dã mua cây kem ."
"Vâng." Chàng trai đáp lời. Anh mới đến tiệm bánh ngọt làm thêm đến ba ngày nhưng nào Úc Ngôn giao việc cũng nhiều.
Chàng trai xổm xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của bé, hỏi: "Em ăn vị gì?"
"..." Cậu bé mở to đôi mắt đen láy, ngẩn hai giây, vươn cánh tay ngắn cũn, giọng sữa nũng nịu: "Anh ơi ôm..."
"..."
Chàng trai còn bế trẻ con bao giờ, cũng bế thế nào cho đúng... Anh cúi xuống, cánh tay bé vòng qua cổ , vô cùng tự nhiên.
Bộ dạng thiết như quen từ lâu, Quý Dã Châu mà ngứa hết cả răng.
Lúc hai khỏi tiệm bánh ngọt.
Quý Dã Châu: ...
Hắn lúc mới nhận , thằng nhóc con chính là ???
Giang Du Bạch dẫn bé mua một ly kem dâu, bé ăn một miếng thấy vị tồi, dùng thìa múc một muỗng lớn đưa tới bên miệng .
"Anh cũng ăn !" Cậu bé lẩm bẩm: "Ba ba cháu , đồ ăn ngon chia sẻ cho bên cạnh, như mới là bé ngoan."
"..." Giang Du Bạch thật sự thể từ chối nhóc đang mắt long lanh .
Cậu bé hỏi: "Ngon ?"
"Ừm." Giang Du Bạch gật đầu, giọng nhẹ nhàng dỗ dành: "Bây giờ khách đông, làm việc, đợi lát nữa xong việc mua kẹo cho em."
"Em là lớn , cần ăn kẹo ... em ít bạn lắm, chơi với em ?"
"Có thời gian sẽ chơi với em."
"..." Cậu bé bĩu môi, câu trả lời vẻ vui lắm.
Chờ vội xong một đợt, khách còn đông nữa. Trong tiệm một Alpha cấp S , dường như là hot boy của Đại học Tinh Thành, khiến khách hàng bên cạnh thi thoảng liếc mắt .
Phó Lẫm : "A Bạch, giới thiệu cho vị thích ."
Giang Du Bạch chọn một chiếc bánh mousse nho xanh trong tủ kính.
Phó Lẫm thanh toán xong, đặt hộp bánh đóng gói lên mặt tủ, khẽ: "Mua cho ăn đó, hôm nay chụp hai trang bìa."
"Không cần , mới về trường, chắc là ăn cơm ?"
"Đợi tan làm ăn cùng ."
Úc Ngôn những chuyện xảy hot search, chính vì thế, mới mở tiệm bánh ngọt ở ngay cửa Đại học Tinh Thành. Cũng là nghĩ thể tiện chăm sóc Giang Du Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-159-khi-quy-cun-nam-ay-gap-lai-a-bach-thoi-dai-hoc-tiep-neu-nhu-giac-mo-ve-em.html.]
Cậu bé Tiểu Dã bỗng nhiên chạy tới bên quầy, kéo kéo tay áo Giang Du Bạch.
"Anh ơi ơi, tan làm sẽ đưa em về nhà ?"
"..." Giang Du Bạch nhớ câu khi nào.
đối mặt với nhóc đang bĩu môi vẻ oan ức khổ sở , chỉ thể dịu giọng : "Nhà em ở ?"
"Ở ngay đằng thôi! Gần lắm ạ!"
"Vậy ."
Cậu bé đồng ý, vui vẻ đến mức hôn "chụt" một cái lên mu bàn tay Giang Du Bạch.
Phó Lẫm : "Tôi ăn một cũng hết, là chúng cùng đưa thằng bé về nhà ."
"... Em chỉ cần thôi." Cậu bé lầm bầm, phảng phất như nếu đồng ý là sẽ ngay.
Phó Lẫm nhíu mày, sắc mặt dần tối sầm.
"..." Giang Du Bạch khó xử, nhất thời nên trả lời thế nào.
Vốn dĩ là một Beta, cuộc sống chắc chắn sẽ gặp nhiều trắc trở. bước ngoặt trong cuộc đời Giang Du Bạch ở thế giới xảy từ sớm.
Mặc dù nhớ rõ lắm, nhưng hôm đó bà ngoại thấy thẻ ngân hàng đè bát, đuổi theo trả nhưng tìm . Ngoài còn một tờ giấy ghi mật khẩu thẻ là sinh nhật Giang Du Bạch, hy vọng tiền thể giúp cuộc sống của họ thoải mái hơn.
Không bao lâu , trường tiểu học của Giang Du Bạch cũng nhận một khoản tài trợ. Mà Giang Du Bạch, với tư cách là học sinh trợ giúp, hỗ trợ kéo dài đến tận khi nghiệp đại học. Những kẻ vốn bắt nạt, bàn tán về cũng còn dám khua môi múa mép mặt nữa.
Phó Lẫm là hàng xóm chuyển đến cạnh nhà hồi sơ trung, bởi vì cũng trong danh sách trợ giúp nên dù quanh năm về nhà thì cũng lo cơm ăn áo mặc. Hai xem như là bạn bè.
Xong việc công ty, Quý Tu Thừa như chấm công, ngày nào cũng đến thăm Úc Ngôn. Ban đầu định lộ diện, sợ sẽ khiến Úc Ngôn phản cảm.
Mấy năm đầu, pheromone của hỗn loạn nghiêm trọng, thậm chí vì thế mà xin nghỉ một tháng để điều dưỡng, chuyện ầm ĩ cả trường đều . Sau đó khác Úc Ngôn bệnh.
Khi đó Úc Ngôn ở riêng một . Quý Tu Thừa yên tâm, uống t.h.u.ố.c xong liền lén lút chăm sóc mấy ngày. Có lẽ pheromone thể tự kiểm soát của ảnh hưởng đến Úc Ngôn. Beta đây từng hình thành sự ỷ pheromone của .
Sau khi hai tỉnh táo , Quý Tu Thừa hối hận vô , còn đưa lời đề nghị chịu trách nhiệm.
Úc Ngôn bình tĩnh hơn nhiều. Chỉ bảo đừng mua chuộc những xung quanh nữa.
Tình cảm của bản Quý Tu Thừa tuy hỏng bét nhưng con trai còn lớn, tuyệt đối thể để khác nhanh chân chiếm .
Hắn đến tủ kính, trầm giọng : "Cậu là lớn, so đo với trẻ con làm gì?"
"..."
"Cậu mà ăn hết, ăn cùng ."
"..." Sắc mặt Phó Lẫm phức tạp vô cùng.
Quý Dã Châu thật sự tiến lên chế nhạo vài câu, lẽ vì đang ở trong mộng, thể cảm giác cơ thể dần trở nên trong suốt.
Khoảng 9 giờ rưỡi tối, tiệm đóng cửa.
Giang Du Bạch đưa Tiểu dã về nhà . Nhìn như một nhà ba , Úc Ngôn ôm mèo trong lòng. Giang Du Bạch chủ động dắt tay Tiểu Dã, khiến Quý Dã Châu xem mà cũng thấy ghen tị. Mà Quý Tu Thừa thì theo cùng.
Cậu bé đột nhiên hỏi: "Anh ơi... là bạn trai hả???"
"Không , bạn trai." Giang Du Bạch ngượng ngùng giải thích.
Vậy thì đợi em."
"Đợi em?" Giang Du Bạch khó hiểu.
"Vâng , chờ em lớn lên, em cưới làm vợ!"
"..."
là trẻ con năng kiêng kỵ... Lời trẻ con bỏ qua.