[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:49:33
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Dã Châu cúi đầu , hỏi: "Không ăn ?"

"... Không ."

Quý Dã Châu kinh nghiệm chăm sóc bệnh. Ánh mắt vô tình dừng ở ống truyền dịch treo bên giường, lúc nhận bàn tay Giang Du Bạch lẽ tiện động đũa, thế là ngượng ngập mở lời: "Hay là... để đút cho ?"

Mặc dù cơ thể của hai quá quen thuộc với , nhưng giao tiếp ở khía cạnh tinh thần gần như bằng .

Ngày thường, những gì trao đổi ngoài mấy câu vô vị: hẹn ở khách sạn nào, mấy giờ kết thúc, tư thế gì, hoặc đơn giản hơn nữa là vài câu ngắn gọn, trực tiếp.

Đã quen với cách chung đụng lạnh lẽo , hiện giờ bỗng rơi tình thế khác, khiến cả hai đều chút lạ lẫm.

"... Cậu chỉ cần giúp kéo chiếc bàn ở cuối giường đây là ."

Cuối giường bệnh một chiếc bàn gấp tiện lợi cho bệnh nhân sinh hoạt. Khi dùng, nó đặt gọn gàng ở đó nên mấy chú ý.

Ánh mắt Quý Dã Châu đảo qua, cảm thấy cái bàn thật chướng mắt.

Hắn giường bệnh còn trang đầy đủ như , Giang Du Bạch thì quen thuộc với những thứ .

Chiếc bàn gấp đẩy lên, đủ chỗ để đặt đồ.

Chén lê chưng đường phèn đặt mặt Giang Du Bạch. May mắn là tay trái truyền dịch, nên một thói quen sinh hoạt ảnh hưởng.

Đôi ngón tay chậm rãi cầm lấy thìa, từ tốn đưa một miếng miệng.

Quý Dã Châu bên chăm chú , hỏi: "Thế nào? Tôi thấy xếp hàng đông lắm mới mua ."

"Ừ." Giang Du Bạch đáp khẽ.

Vị ngọt thanh của lê tan trong khoang miệng, ngọt gắt, nhiệt độ cũng vặn, quá nóng.

Nghe , Quý Dã Châu cảm thấy mãn nguyện, giống như một chú ch.ó lớn vuốt ve: "Có vẫn thấy nhất ?"

"..."

Quý Dã Châu mở những nắp đậy khác, : "Đây là há cảo hấp xong, cái bánh bao nhân cua chủ quán là dùng cua tươi, còn bát hoành thánh nữa, đều còn nóng hổi. Anh xem ăn gì."

"... Cảm ơn."

Hàng mi cụp xuống, ánh đèn trắng, đổ bóng che biểu cảm mặt.

Thấy bàn tay dừng bên thìa canh, Quý Dã Châu hỏi: "Sao thế?"

Giang Du Bạch lắc đầu.

Chỉ là cảnh tượng mắt quen thuộc đến mức tựa như từng xảy đó trong ký ức.

Đồ ăn Quý Dã Châu mua về quá nhiều, thể ăn hết. Uống hết chén tuyết lê, ép nếm thêm một cái há cảo, một cái bánh bao, còn đều để mặc cho đối phương xử lý.

Truyền dịch đến chai thứ ba, cộng thêm lượng nước từ chén tuyết lê, Giang Du Bạch dần cảm thấy khó chịu.

Ánh mắt lơ đãng liếc về phía Quý Dã Châu, thấy đang cầm điện thoại, ý định rời .

"..."

Giang Du Bạch bình thường thể nhẫn nhịn, nhưng chuyện thì thể chỉ nhẫn là xong. Anh là một đàn ông trưởng thành và sĩ diện, thể làm chuyện mất mặt như giường bệnh.

Đợi thêm 10 phút, mới lên tiếng: "Hôm nay bận ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-15.html.]

Đây là đầu tiên Giang Du Bạch chủ động bắt chuyện với , Quý Dã Châu còn chút mừng rỡ, đặt điện thoại sang một bên, : "Cũng . Vừa nãy giải quyết một vài tài liệu , bây giờ việc gì nữa."

"..." Giang Du Bạch với tính cách của Quý Dã Châu, nếu nhu cầu, chắc chắn sẽ giúp làm gì đó. Thế là suy nghĩ : "Có thể làm phiền ... mua giúp một chai sữa ?"

"Hả?" Quý Dã Châu thấy hai chữ "sữa", trong đầu bất giác hiện lên những hình ảnh kích thích thần kinh. Trước đây, ưa khuôn mặt lạnh lùng của Giang Du Bạch nên ... nhưng bây giờ lúc nghĩ đến chuyện đó. Đây lẽ là đầu tiên đàn ông chủ động nhờ .

"Được, ngay."

Hắn xong liền rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng chỉ còn một , Giang Du Bạch mới chậm rãi dậy, tay cầm lấy bình truyền dịch giá.

Anh vẫn mặc bộ đồ ở nhà bằng vải cotton màu nhạt, mang kính, còn vẻ nghiêm trang chuẩn mực như khi mặc vest trong công ty. Mái tóc đen rũ xuống trán, thoạt chẳng khác nào một sinh viên đại học.

Trong phòng bệnh một nhà vệ sinh riêng. Giang Du Bạch loạng choạng đến cửa kính, định bước .

"C.h.ế.t tiệt, quên mang điện thoại." Quý Dã Châu hấp tấp phòng bệnh. Hắn đến cầu thang mới phát hiện quên mang theo thứ quan trọng nhất.

Vừa bước phòng bệnh, đối mặt với đàn ông đang ở cửa nhà vệ sinh.

Giang Du Bạch: "..."

Quý Dã Châu nhiệt tình cầm lấy chai truyền dịch, : "Tôi cầm giúp ."

"..."

Giang Du Bạch nhíu mày: "Không cần , tự làm ."

"Ngại ?" Quý Dã Châu hỏi.

"..."

"Trên , chỗ nào qua? Hơn nữa chỉ là ..."

"Đừng nữa." Giang Du Bạch vội cắt ngang, vốn da mặt mỏng. Khi lý trí trở , thực sự về những chuyện tình ái lãng mạn đó. Hơn nữa đây là bệnh viện, đối với là một nơi nghiêm túc.

Quý Dã Châu lúc mới hiểu : "Anh định lừa ngoài để tự vệ sinh ?"

"..."

Câu trả lời quá rõ ràng.

Thấy chôn chân ở cửa, Quý Dã Châu hỏi: "Muốn bế ?"

"... Không cần." Gương mặt Giang Du Bạch thoáng lộ vẻ hổ.

Cánh tay Alpha vòng qua hông , tùy thời thể bế bổng. Lòng bàn tay nóng ấm áp sát bên lớp vải mỏng như trực tiếp chạm đến da thịt.

Anh vốn nhịn quá lâu, còn khả năng kéo dài thêm. So với việc mất mặt ngay giường bệnh thì lựa chọn hiển nhiên vẫn đỡ hơn.

Từ nhỏ đến lớn, từng để ai chứng kiến chuyện riêng tư đến mức . Vốn dĩ ít giao tiếp, nhiều với lạ còn thấy khó chịu, huống hồ mặt một Alpha kém tận 7 tuổi...

Giờ để Quý Dã Châu rời gần như thể nữa.

Khi Giang Du Bạch từ bên trong bước , đôi mắt phượng như phủ một lớp sương mù ẩm ướt, hàng mi đen như cánh quạ run rẩy.

Quý Dã Châu bên cạnh, còn rút mấy tờ giấy ăn giúp lau sạch ngón tay rửa.

 

Loading...