Quý Dã Châu còn tưởng rằng ảo giác. Dù những lời thể nào phát từ miệng Giang Du Bạch.
ngoài , Quý Tu Thừa cũng thấy. Nhìn sắc mặt đen kịt của Quý Tu Thừa là thể , lời đúng thật là Giang Du Bạch .
Quý Tu Thừa khẩy: "Beta và Alpha vốn dĩ hợp , chẳng qua chỉ là nhất thời mới mẻ. Nó còn trẻ, chờ sẽ ."
Giang Du Bạch nóiz; "... Đã hai năm ."
Ánh mắt Quý Tu Thừa lạnh dần, lực uy h.i.ế.p mãnh liệt dường như Beta khó mà lui.
"Ông già nên ghen tị với tuổi trẻ của ?" Quý Dã Châu lúc mới hồn, vội vàng chắn Giang Du Bạch. Hắn làm thể nổi mấy lời hạ thấp , nào là trẻ tuổi, nào là pheromone, vội vàng đuổi : "Ông đến đây nếu chỉ để mấy lời vô nghĩa thì mau , đừng suốt ngày nghĩ chuyện châm ngòi ly gián!"
"Quá mất mặt." Quý Tu Thừa thật ngờ một Alpha vì một Beta mà hồ đồ đến mức , còn sử dụng cả t.h.u.ố.c ức chế pheromone.
"Tôi thích thế." Quý Dã Châu : "Nếu sức khỏe của ba cho phép, nhất định sẽ đón ông ngoài ở, để ông ở nhà cũ, cả ngày ông độc hại."
Quý Tu Thừa hôm nay đến đây, thật là vì tìm Úc Ngôn. Buổi chiều gọi cho Úc Ngôn , ông liền nghĩ đầu tiên là liệu ông ở chỗ Quý Dã Châu . Úc Ngôn bạn bè, thích ít ỏi cũng gần như ông kiểm soát, ông hỏi chị họ của Úc Ngôn, đối phương cũng gì.
Có lẽ là do ông xem nhẹ quen , Quý Tu Thừa đến đây cũng tỏ quá cố tình.
Quý Tu Thừa nhíu mày, từ lời của Quý Dã Châu ông cũng . Khó trách ông tìm khắp các phòng trống trong biệt thự đều thấy Úc Ngôn. Mấy ngày nay sở dĩ ông yên tâm, e là vì cho rằng đối phương đang ở chỗ Quý Dã Châu. Dù thì thằng nhóc hỗn xược mắt cũng là con trai bọn họ, đến mức chăm sóc Úc Ngôn. Úc Ngôn ở đây.
Quý Dã Châu còn định đuổi , lời ủ sẵn đến bên miệng. Không vì mà khiến hai bố con tranh chấp quá lớn, Giang Du Bạch khẽ gọi: "Quý Dã Châu."
Có lẽ là vì câu "tự nguyện" cách đó lâu, hiện tại dù trời sập xuống, Alpha cũng cảm thấy trái tim thật ấm áp. Sự bao dung cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
Sắc mặt Alpha cảnh giác về phía Quý Tu Thừa nhưng ngữ khí hòa hoãn hơn một chút.
"Ông còn chuyện gì nữa, chẳng lẽ còn định ở ăn tối mới ?"
Quý Tu Thừa căn bản lọt tai lời của thằng nhóc hỗn xược .
Điện thoại rung lên, ông mở xem, là tin nhắn trả lời của Úc Ngôn.
Ông trầm mặt rời .
Quý Dã Châu chỉ cảm thấy khó hiểu.
Hôm ông đến đây, tài xế cũng thúc giục Úc Ngôn về nhà. Hơn nữa ngày thường ở nhà cũ, trong nhà cũng luôn ít canh chừng Úc Ngôn.
Quý Dã Châu cũng cho rằng Úc Ngôn sớm về nhà.
Điện thoại gọi , Quý Tu Thừa liền nhắn tin cho Úc Ngôn, hỏi ông đang ở . Có lẽ là bây giờ mới thấy, Úc Ngôn trả lời địa điểm cho ông , là một công viên giải trí cũ kỹ ở Tinh Thành.
Nhiều năm nó từng nổi một thời gian nhưng cùng với sự phát triển nhanh chóng của Tinh Thành, mấy năm gần đây các hạng mục vui chơi ngày càng nhiều, công viên giải trí cũng dần xuống dốc.
Phảng phất như theo thời gian trôi , tất cả thứ đều sẽ đến suy tàn.
Lần đầu tiên Úc Ngôn đến nơi là lâu khi bố ông qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Quý phu nhân thấy Quý Tu Thừa và ông sàn sàn tuổi nên bảo ông dẫn ông ngoài giải sầu.
Lúc đó công viên giải trí mới khai trương lâu, đông nghẹt, trò nào cũng xếp hàng.
Vệ sĩ theo , lẽ thấy Úc Ngôn là con trai tài xế, chỉ là Beta, liền sang tán gẫu với một Omega đến bắt chuyện gần đó.
Úc Ngôn nhớ rõ, hôm đó họ xếp hàng chơi vòng đu .
Ở thời đại đó, vòng đu là chuyện hiếm lạ, xếp hàng cũng đặc biệt đông.
Quý Tu Thừa thấy gánh hàng rong cách đó xa đang bán kẹo kéo, liền bảo đây xếp hàng , còn hỏi cầm tinh con gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-101.html.]
Chỉ là khi Quý Tu Thừa rời , hai Alpha đến chen hàng mặt ông, lẽ là cố ý chọn trúng trong hàng , thấy vẻ nhút nhát dễ bắt nạt, còn là Beta.
Úc Ngôn cũng gì, dường như cảm thấy bọn họ chen hàng nên họ thêm một chút.
Alpha phát hiện ánh mắt của ông, vươn tay đẩy một cái, kiêu ngạo : "Nhìn cái gì mà ??? Chen hàng của mày đấy, nữa tao móc mắt mày !"
"Tưởng là cái thá gì, một thằng Beta nghèo kiết xác, là trốn vé đấy chứ?"
"Chắc chắn , loại làm gì tiền mua vé."
Bọn họ dường như càng càng hăng, mà xung quanh thấy bọn họ là hai Alpha, gần như ai dám can thiệp.
Hai gã Alpha chắc chắn Úc Ngôn trốn vé, dù vé cửa đắt bằng ít nhất một tuần chi tiêu của thường, thậm chí chiếc áo khoác Úc Ngôn đang mặc giặt đến bạc màu, còn dấu vết may vá.
Loại , thể bỏ nhiều tiền như để mua vé cửa.
Sự việc càng lúc càng ồn ào, ít xung quanh sang.
Úc Ngôn khẩn trương : "... Tôi trốn vé."
Một trong hai gã Alpha hùng hổ: "Vậy vé cửa của mày ?"
Úc Ngôn run rẩy sờ túi, vé cửa .
"Vậy đúng là trốn vé ! Loại bắt đến chỗ bảo vệ cửa!"
Nói liền nắm chặt cánh tay Úc Ngôn, lôi .
Úc Ngôn dọa đến đầu óc ong lên.
Chỉ lúc , bên tai truyền đến một giọng tức giận: "Vé của ở chỗ , các đang làm gì?"
Quý Tu Thừa trong tay cầm một cây kẹo hình con thỏ và một cây hình con rồng.
Động tĩnh ầm ĩ quá lớn, hai gã Alpha túm Úc Ngôn trốn vé, khiến ít chỉ chỉ trỏ trỏ, kết quả là Úc Ngôn oan.
Bọn họ ý thức tình hình , định bỏ chạy.
Cuối cùng bảo an công viên trò chơi xuất động, sự yêu cầu mãnh liệt của Quý Tu Thừa, hai gã Alpha chen hàng đuổi ngoài, còn kéo danh sách đen.
Đến nỗi tên vệ sĩ mải tán gẫu với Omega mà lơ là nhiệm vụ, về nhà cũng nhà họ Quý sa thải.
Úc Ngôn vẫn nhớ như in, cây kẹo kéo hôm đó ăn miệng ngọt vô cùng, tan giữa môi răng, cuối cùng thấm tim gan.
Vòng đu lên đến đỉnh, từ cửa sổ xuống khiến chân run rẩy.
Úc Ngôn sợ độ cao nhưng trong gian nhỏ hẹp , hy vọng thời gian thể trôi qua lâu hơn một chút.
Nhiều năm trôi qua.
Những ký ức ít ỏi của bọn họ, Úc Ngôn đều nhớ rõ.
Lúc Quý Tu Thừa tìm thấy ông, ông đang yên tĩnh ghế dài, quấn kỹ quần áo. Ánh mắt ông về phía vòng đu cách đó xa. Úc Ngôn khẽ : "Bây giờ ai xếp hàng, em một nữa."
Quý Tu Thừa nhíu chặt mày: "Có gì mà , hỏng hóc như ."
Vốn dĩ mấy ngày nay Úc Ngôn về nhà, ông bực bội trong lòng, lạnh giọng : "Sau đừng chạy loạn nữa, đều hơn bốn mươi tuổi . Về nhà bảo dì Trương xử lý hết đám hoa ở sân , em cứ ở yên trong nhà là ."
Úc Ngôn rũ mắt, điều ước ông hứa vòng đu năm đó, cuối cùng ông mà thật sự trải qua cả đời với . hai hợp , dù trả cái giá lớn thì cũng là vô ích.
Ông tình trạng cơ thể của , cũng còn sức lực để ngoài nữa.