[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 92 Bé con có nhà rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:29:43
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đứa nhỏ ngủ ngoan. Mái tóc mềm rũ xuống trán và gối, đôi mắt to long lanh lúc khép , hàng mi chạm , cong cong như hai chiếc quạt nhỏ tinh xảo.

vẫn quá gầy. Cằm nhọn thanh tú, nếu sờ khi còn thấy cấn tay.

Tần Mục Dã quấy rầy Dung Thu đang ngủ say.

Giường nhỏ trong viện phúc lợi làm bằng ván gỗ, chất lượng lắm. Chỉ cần cử động mạnh một chút là ván giường kêu cót két. Ban ngày Tần Mục Dã thử qua, nên khi tối trở về giường, động tác của nhẹ.

Tiểu gia hỏa ngủ sâu. Hắn ở chiếc giường đơn bên cạnh, còn thể loáng thoáng thấy tiếng ngáy của Dung Thu. Âm thanh khẽ, nhưng đều đều nhịp.

Đèn tắt, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu một mảng sáng dịu. Mí mắt cũng dần nặng xuống. Đây là đêm đầu tiên đến thế giới khác , ngờ dễ dàng ngủ như .

Sáng hôm , bên ngoài vang lên một trận ồn ào.

Hình như là tiếng trẻ con chạy nhảy nô đùa.

Tần Mục Dã bực bội nhíu mày. lúc đó, một đôi tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng chạm lông mày .

Tần Mục Dã ngẩn vài giây. Vừa mở mắt thấy một cục tóc xoăn nhỏ rửa mặt đ.á.n.h răng sạch sẽ, đang nhón chân bám mép giường của . Tóc còn ướt, nước vẫn khô hẳn.

Đôi mắt Dung Thu to sáng. Khi đối diện với ánh mắt của Tần Mục Dã, ánh mắt càng lấp lánh như những tia sáng nhỏ.

“Anh trai xinh ~ chào buổi sáng ~”

Hôm nay Dung Thu quen thuộc hơn hôm qua nhiều. Khuôn mặt sạch sẽ, chỉ cần mái tóc cũng tiểu gia hỏa cố gắng giữ cho thật gọn gàng. Tần Mục Dã đưa tay làm rối mái tóc chải gọn của .

“Anh trai xinh ! Bên rửa mặt!”

“Anh trai xinh ! Bên ăn cơm!”

Dung Thu chuyện lưu loát hơn nhiều, còn lắp bắp như hôm qua.

Tần Mục Dã nhướng mày. Chẳng lẽ tiểu gia hỏa lắp còn phụ thuộc mức độ quen ?

Nếu Dung Thu đang lén gọi là “tiểu lắp”, chắc chắn sẽ ủy khuất giải thích rằng hề lắp. lúc , Dung Thu chỉ vui vẻ giường, đung đưa chân trai xinh lấy từng bộ quần áo mới.

Voi, thỏ, đủ loại động vật nhỏ dễ thương.

Oa! Còn cả robot nhỏ!

Khi Tần Mục Dã lấy đến bộ thứ năm, đôi mắt vốn sáng của Dung Thu càng long lanh hơn.

Vẫn là câu đó.

Quá dễ đoán.

“Muốn bộ ?”

“Muốn !”

Tần Mục Dã bật .

Hắn lấy riêng bộ quần áo in hình robot hoạt hình , phối với một chiếc quần đùi cùng tông màu. Tất là loại màu trắng, ở mép in một mặt trời nhỏ màu vàng. Giày cũng là giày mới. Dung Thu vô cùng nâng niu, bước đất cũng nhẹ nhàng.

Rõ ràng đứa nhỏ cực kỳ thích bộ đồ .

“Anh trai xinh !”

“Ừ?”

“Sau Thu Thu mua cho trai! Khi Thu Thu biến lớn!”

Đứa nhỏ “lớn lên”, nhưng “biến lớn” mang một sự ngây thơ đáng yêu. Tần Mục Dã thật sự nhịn , đưa tay véo nhẹ gương mặt tóc xoăn nhỏ. Nhìn thì tròn tròn, nhưng chạm bao nhiêu thịt. Trong lòng khẽ thở dài, xem nuôi cho béo lên.

Chỉ là việc nuôi , điều thể quyết định.

9 giờ 47 phút sáng.

Một chiếc xe thể thao màu đen phiên bản giới hạn dừng cổng viện phúc lợi.

Người đàn ông bước xuống xe mặc bộ vest thủ công màu đen, chân là đôi giày da cao cấp cùng màu. Điều khiến khó bỏ qua nhất chính là đôi mắt màu lam của .

Màu lam quá đậm, nhưng ánh nắng, đồng t.ử của trông trong suốt khác thường.

Anh mở điện thoại, hít sâu một .

Anh và em trai của cấp quá thiết. Anh chỉ là một nhân viên làm việc cho ông chủ. Nếu vị thiếu gia từng cấp đưa tới thực tập, cũng sẽ tiện lưu điện thoại của .

Anh thường xuyên công tác xa, công tác gần như là chuyện thường ngày.

Nếu vị tiểu thiếu gia gửi cho một tấm ảnh của một đứa trẻ, cũng sẽ nhanh chóng giải quyết công việc bên để về tổng bộ.

Anh thật sự một em trai.

từng với ai rằng một em trai, một em trai còn sống .

Ba năm , cha dẫn em trai ngoài tỉnh khám bệnh. Trên đường gặp t.a.i n.ạ.n giao thông. Cha đều c.h.ế.t trong chiếc xe bốc cháy dữ dội, nhưng kết quả giám định chính thức tìm thấy bộ xương của thứ ba, tức là của em trai .

Anh chỉ thể ôm một tia hy vọng mơ hồ.

Vẫn luôn tìm kiếm ở bên ngoài.

Đó là em trai ruột của . Chỉ cần một ngày tìm thấy t.h.i t.h.ể của em trai, vẫn tin rằng em trai còn sống thế giới .

Mà bây giờ.

Bức ảnh đứa trẻ mà Tần Mục Dã gửi giống em trai như đúc.

Đặc biệt là đôi mắt xanh lam mờ sương .

Ông nội họ huyết thống thuần của nước Y, tóc vàng mắt xanh. Cha họ kế thừa, nhưng và em trai đều thừa hưởng đôi mắt xanh của ông nội.

Khi bảo mẫu mở cửa cho Dung Khâm, Dung Thu đang há to miệng đút ăn.

Mái tóc xoăn nhỏ bù xù, thể gầy gò. Có lẽ Tần Mục Dã mua quần áo đúng cỡ nên vai áo tuột xuống. cũng còn cách nào khác, vì chỉ khi mặc lên mới thấy quần áo rộng.

Ở thế giới ban đầu, Dung Thu thích cơ giáp. Còn ở đây, tiểu bánh bao nhỏ sớm bộc lộ sự yêu thích với robot. Khi chọn quần áo cũng chọn những bộ hình robot nhỏ.

Tần Mục Dã chú ý thấy đến, nhưng vẫn nghiêm túc đút điểm tâm cho Dung Thu, còn một bát nhỏ canh trứng.

Đây đều là lén gọi riêng. Bữa sáng của viện phúc lợi thôi khẩu vị.

Dung Thu ăn cái gì cũng thấy ngon.

Cậu dễ nuôi. Tần Mục Dã đút bánh bao sữa nhỏ thì c.ắ.n một miếng bánh bao. Khi Tần Mục Dã nâng chiếc thìa sứ nhỏ, thổi nguội canh trứng, tiểu gia hỏa liền há to miệng, “A ưm” một cái, ngậm luôn cả thìa .

Dung Khâm cố gắng kìm nén cảm xúc kích động, chậm rãi bước gần.

Đứa trẻ tinh xảo vẫn đang tâm ý tập trung “sự nghiệp đút ăn”.

Vừa nhai tranh thủ lẩm bẩm chuyện.

“A ~ ưm ~”

“Ăn chậm thôi, nếu Thu Thu thích thì ngày mai còn .”

“Cảm ơn trai xinh ~”

Tóc xoăn nhỏ vô cùng lễ phép. Sau khi ăn hết bát canh trứng, nhón chân đưa chiếc bánh bao trứng sữa cuối cùng cho Tần Mục Dã.

“Anh trai xinh ăn ~~~”

“Thu Thu.”

Mái tóc xoăn nhỏ khẽ rung như chiếc lông chim mềm. Trong khi Dung Khâm cố gắng giữ giọng bình tĩnh, chậm rãi đầu .

“!!!!”

“Thu Thu… em… còn nhớ ?”

“Hu hu hu hu hu…”

Đáng lẽ đây là một cảnh nhận đầy .

Người lớn và trẻ con đều .

Dung Khâm vẫn thể kiềm chế, dù cũng trưởng thành. Dung Thu thì khác. Cậu giống như một mất một phần ký ức, quên nhiều chuyện. Không ở viện phúc lợi, nhưng vẫn luôn nhớ rằng một trai, một yêu.

đàn ông mắt

Chính là trai của .

Đứa nhỏ dù cũng cố nén âm thanh. Tiếng nhỏ xíu, yếu ớt. Nếu kỹ khi còn đang . chỉ cần một cái là cảm xúc của Dung Thu đang d.a.o động dữ dội.

Nếu Tần Mục Dã kịp thời ngăn , đứa nhỏ chắc đến ngất .

“Thu Thu mới ăn no, đừng để em lâu như .”

Nếu đứa nhỏ đang ôm chính là ruột của , Tần Mục Dã sớm chịu nổi khi thấy Dung Thu như .

Có Dung Khâm ở đây, chuyện đưa Dung Thu khỏi viện phúc lợi tiến hành nhanh.

Dung Khâm làm đủ thủ tục. Chưa đến một ngày, kết quả xét nghiệm DNA gửi đến tay viện trưởng viện phúc lợi.

Ba cạnh , thật cần xét nghiệm cũng thể nhận quan hệ của họ.

viện trưởng vẫn xem kỹ.

Sau đó, Dung Khâm ký thêm một loạt giấy tờ và công chứng. Khoảng một tiếng , Dung Thu cuối cùng cũng rời khỏi viện phúc lợi.

Trước khi hoàng hôn buông xuống.

Dung Thu bước lên hành trình về nhà.

“Về nhà?”

“Ừm. Thu Thu nhớ ?”

Tóc xoăn nhỏ lắc đầu, vẻ mặt buồn.

“Thu Thu… nhớ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-92-be-con-co-nha-roi.html.]

ghế an cho trẻ em, nên Dung Thu đang đùi Tần Mục Dã, còn Tần Mục Dã ở ghế phụ.

Nhận tâm trạng sa sút của , Tần Mục Dã lặng lẽ xoa đầu .

“Anh trai ở nhà bên cạnh Thu Thu, ?”

“Oa!”

Dung Khâm đang lái xe vô tình lên tiếng: “Tần thiếu gia, theo thì hiện tại đang thực tập ở tổng bộ công ty. Hơn nữa trong một thời gian dài tới chắc cũng thể rảnh rỗi.”

Dung Thu lập tức ủ rũ.

A…

Anh trai xinh bận quá.

Phải làm đây?

Cậu cả hai trai.

đứa nhỏ cần lựa chọn. Muốn thì hết.

Đây là quyền lợi riêng mà Tần Mục Dã dành cho Dung Thu.

“Tôi cần nữa, tự khởi nghiệp.”

Dung Khâm khẽ nhướng mày, chỉ cho rằng đó là sự bồng bột của tuổi trẻ.

Tần Mục Dã vẫn còn quá trẻ, rằng dựa cây đại thụ Tần gia, con đường tương lai của sẽ dễ dàng đến mức nào.

Trên thực tế, từ khoảnh khắc Tần Mục Dã bỏ lỡ cuộc họp tổng bộ ngày hôm qua, quyết định tự ngoài lập nghiệp.

Hắn đến đây quá đột ngột, cũng khi nào sẽ biến mất.

Trong thế giới , công ty của Tần gia cứ để chống đỡ là . Còn điều làm, chính là trong thời gian hữu hạn trải sẵn con đường phía cho Dung Thu. Nếu thể Dung Thu trưởng thành từng ngày thì càng .

Gia cảnh của Dung Khâm cũng tệ. Chiếc xe rẽ khu biệt thự nhỏ trong vành đai hai của thủ đô.

Khi xuống xe, vẫn là Tần Mục Dã bế Dung Thu xuống.

Tần Mục Dã : “Làm phiền . Tôi thể ở nhờ ba đêm ?”

Tóc xoăn nhỏ: “Anh ơi QAQ~”

Dung Khâm: “…… Được , cứ ở.”

Tần Mục Dã: “Cảm ơn.”

Tần Mục Dã chỉ xin ở ba đêm. Bởi vì ngay ngày hôm vay tiền từ trai để mua căn biệt thự bên cạnh.

Anh ngoài miệng thì mắng: “Đồ phá của.”

chuyển tiền cực kỳ nhanh.

“Em thật sự về ? Em nếu bây giờ về thì em đang từ bỏ cái gì ?”

“Anh, em chuyện quan trọng hơn làm.”

“Xì, cái gì còn quan trọng hơn cả em? Nhớ đấy, một năm nếu thấy tiền cả gốc lẫn lãi về, sẽ dẫn tới tịch thu luôn căn biệt thự nhỏ của em.”

“……”

Tần Mục Dã tạm thời ở nhà Dung Khâm.

Ngày đầu tiên tan làm.

Tần Mục Dã đút sữa bò cho Dung Thu. Dung Thu ngọt ngào : “Cảm ơn trai xinh ~”

Ngày thứ hai tan làm.

Tần Mục Dã cùng Dung Thu chơi xếp gỗ. Thiếu niên khéo tay lắp một mô hình robot mini. Trong mắt Dung Thu tràn đầy sùng bái, hai bàn tay nhỏ vỗ bôm bốp.

“Anh trai xinh ! Giỏi quá!”

Ngày thứ ba tan làm.

Cuối cùng Tần Mục Dã cũng dính chặt với “bảo bối em trai” của nữa. Hắn sofa gọi điện thoại, nhưng ánh mắt vẫn luôn về phía cục tóc xoăn nhỏ đang chơi xếp gỗ tấm t.h.ả.m bò.

Thấy Dung Khâm tan làm về, Tần Mục Dã giơ điện thoại với , hiệu điện thoại, còn Thu Thu thì để trông.

Dung Khâm liếc Tần Mục Dã một cái.

Thu Thu là em trai , đương nhiên do chăm.

tiểu gia hỏa thấy Tần Mục Dã nữa, vẻ mặt lập tức đổi. Cụ thể là động tác xếp gỗ cũng chậm . Mỗi đặt một khối gỗ xuống, đầu về phía ban công nơi Tần Mục Dã đang .

“Thu Thu thích trai ?”

ạ!”

Dung Khâm chợt thấy trong lòng chua chua.

Ban đầu chỉ ở ba đêm. qua ba ngày, khi kịp Tần Mục Dã chuyển , trong mắt Dung Thu ngập hai bọc nước mắt to tròn, đáng thương ôm lấy chân .

À .

Tiểu gia hỏa còn quá nhỏ, chỉ ôm bắp chân .

Thế thì còn làm nữa?

Dung Khâm chỉ thể mặc nhận để Tần Mục Dã tiếp tục ở .

Ban ngày Dung Khâm vẫn đến tổng bộ báo cáo công việc, kỳ nghỉ ngắn hạn thật sự xin thêm . Vì tìm một dì kinh nghiệm đến chăm sóc em trai mới tìm .

Ngoài , trong khả năng của , cố gắng tan làm sớm nhất thể. Vì Dung Thu, cũng nhận nhiệm vụ công tác nữa.

hiểu năm nay tổng bộ bỗng nhiên nhiều việc hơn bình thường nhiều, tan làm đúng giờ cũng là chuyện xa xỉ.

Anh tăng ca mắng ông chủ tổng bộ.

Chỉ thể chua chát camera giám sát ở nhà.

Sau đó công việc của cuối cùng cũng định .

lúc hơn nửa năm trôi qua.

Từ mùa hè sang mùa đông sang xuân, Dung Thu bốn tuổi.

Sau hơn nửa năm điều dưỡng, tóc xoăn nhỏ trở thành một cục tóc xoăn khỏe mạnh hơn nhiều. Thịt mặt cũng dần đầy lên, tròn tròn, sờ thích.

Chỉ tiếc cục tóc xoăn vẫn là cục tóc xoăn kỹ tính, mái tóc của cho khác chạm .

Mưa xuân tí tách rơi.

9 giờ tối.

Dung Thu theo tiếng mưa mà ngủ đúng giờ.

Còn Tần Mục Dã, thiếu niên mới trưởng thành lâu mang theo một xấp tài liệu dày đặt mặt Dung Khâm.

Năm phút ,

“Cậu ý gì?”

Dung Khâm chằm chằm bản hợp đồng chuyển nhượng mà Tần Mục Dã đưa tới.

“Không gì. Những thứ đều là cho Thu Thu.”

“Thu Thu trai nó là cho.”

“Thu Thu cũng gọi trai. Tôi tặng em vài món quà thì ?”

Nếu thể luôn ở bên cạnh Dung Thu trưởng thành, Tần Mục Dã cũng sẽ giao những thứ cho Dung Khâm ngay bây giờ.

Nửa năm qua, cảm giác tim đập bất an của ngày càng rõ.

Một giọng dịu dàng liên tục gọi trở về.

Tần Mục Dã mơ hồ nhận , đó là giọng của yêu .

.

Trong thế giới ban đầu của , vẫn còn yêu đang chờ .

Tần Mục Dã nhanh hơn.

“Những thứ giữ giúp Thu Thu. Khi em trưởng thành thì đưa cho em . Bình thường thể cùng em xem phim hoạt hình robot. Mỗi tối em đều uống sữa, nhưng là sữa yến mạch. Trước khi ngủ cũng thích truyện về robot. Nếu thể, hãy ở bên em nhiều hơn, khen em nhiều hơn. Anh là trai ruột của em , cũng là thần tượng cả đời của em …”

Giọng Tần Mục Dã càng lúc càng yếu.

Ánh sáng mắt cũng dần tối , như từ ban ngày bước bóng tối.

Bên ngoài là tiếng mưa rơi ào ào.

Đầu đau.

Hắn cảm nhận thứ gì đó đang chậm rãi khôi phục. Quá trình dường như kéo dài lâu, nhưng cũng thể chỉ là một khoảnh khắc.

Cơn đau biến mất.

Hắn khẽ động cánh tay.

Trên cánh tay là một cái đầu mềm mại đang tựa cổ . Mùi chanh bạc hà quen thuộc ngừng tràn mũi.

Hóa

Tất cả chỉ là một giấc mộng.

Một giấc mộng Nam Kha.

Vì động tác nhẹ của Tần Mục Dã, Dung Thu khẽ hừ một tiếng. Tay Tần Mục Dã theo thói quen vuốt nhẹ lưng trong lòng. Rất nhanh, Dung Thu chìm giấc ngủ sâu.

Tần Mục Dã nhịn .

Đứa lớn cũng giống như đứa nhỏ.

Dỗ một cái là ngoan.

Loading...