[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 91 Bé con ăn no no

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:28:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Thu Thu bẩn , trai sẽ cần Thu Thu.”

“Ai ? Anh trai của em đang chờ em, vẫn luôn tìm em, cũng yêu em.”

Ngay từ lúc đang đường tới đây, Tần Mục Dã xem qua thông tin về và bạn bè xung quanh. Đây quả thật là một thế giới vô cùng kỳ diệu. Sau khi còn giới tính thứ hai, dường như chỉ còn mặt của . Ví dụ như Tô Nhiên, sự ngạo mạn của biến mất từ lâu, thậm chí hiện tại còn bắt đầu chăm chỉ tự gây dựng sự nghiệp.

Dĩ nhiên đổi rõ ràng nhất vẫn là trai .

Trong xã hội tinh tế khi Liên Bang còn tồn tại, trai chính là đại phản diện lớn nhất. hiện tại là một trong mười doanh nhân trẻ xuất sắc của thủ đô Z quốc năm , điển hình của kiểu “kim cương Vương lão ngũ”. Dung Khâm cũng làm việc ở công ty Tần gia, nhưng bất kỳ dây dưa nào với trai .

Mọi trong thế giới đều phận tồn tại mới, vì gần như thể đoán rằng Dung Khâm trong thế giới chính là trai của Dung Thu.

Điều duy nhất khiến bất ngờ lúc là vì Dung Thu nhỏ như .

Trong thế giới ban đầu, chỉ lớn hơn Dung Thu hơn một tháng. bây giờ lớn hơn Dung Thu hơn mười tuổi. Dung Thu trong lòng gầy yếu như một con mèo con.

Tần Mục Dã khỏi đau lòng.

Còn tiểu quyển mao Dung Thu vẫn đang hổ.

Bởi vì khi dỗ dành xong, mới phát hiện nước bẩn làm bẩn cả quần áo của trai xinh . Chiếc áo trắng của trai làm bẩn khắp nơi, Dung Thu ngượng ngùng cúi xuống cái đầu nhỏ lông xù.

Mười phút .

Văn phòng viện trưởng viện phúc lợi.

“Tôi thể nhận nuôi ?”

, Tần .” Viện trưởng viện phúc lợi vì Tần Mục Dã còn trẻ mà tùy tiện qua loa, thậm chí còn vui khi rốt cuộc thích Dung Thu. “Bởi vì quy định nhận nuôi nghiêm ngặt, nhất định là vợ chồng kết hôn nhiều năm, hơn nữa con, gia đình điều kiện , như chúng mới yên tâm giao bọn trẻ trong viện cho họ.”

Tần Mục Dã gật đầu tỏ ý hiểu, nhưng điều đó nghĩa sẽ để Dung Thu tiếp tục ở viện phúc lợi.

“Nếu của bé đến đón thì ?”

“Người ?”

Viện trưởng Tần Mục Dã từ xuống . Tần Mục Dã giống Dung Thu. 

“Xin hỏi ngài là… gì của Tiểu Thu?”

“Không , quen trai của Thu Thu.”

Toàn bộ cuộc chuyện giữa viện trưởng và Tần Mục Dã, Dung Thu đều chiếc ghế nhỏ bên cạnh lắng . Cậu trai xinh bế một bộ quần áo khác. Hiện tại mặc bộ quần áo thích thứ hai, áo nhỏ màu đen, quần đùi trắng in hình máy hoạt hình. đôi giày nhỏ cũ, Dung Thu cách giặt giày, mỗi khác giẫm lên chỉ dùng khăn giấy ướt lau, lâu dần đôi giày trắng nhỏ ố vàng.

Lúc đang đá đá đôi giày trắng nhỏ .

Nghe thấy trai xinh quen trai của , tần suất đá chân của Dung Thu càng nhanh hơn.

Cuối cùng hai bên đạt thỏa hiệp.

Trước khi trai ruột của Dung Thu đến, Tần Mục Dã thể ở đây bầu bạn với Dung Thu. Tần Mục Dã xin thêm một điều: “Tôi thể xin một phòng riêng để ở cùng Thu Thu ?”

Viện trưởng viện phúc lợi: “…… Được.”

Lúc , Tần Mục Dã vốn định bế phiên bản thu nhỏ của Dung Thu , nhưng Dung Thu khẽ lắc tay .

“Anh trai xinh , Thu Thu thể… tự .”

Nói chuyện vẫn còn ngắt quãng, Dung Thu cố gắng uốn lưỡi cho rõ: “Thu Thu là… đứa trẻ lớn.”

Nói xong, mái tóc xoăn nhỏ của Dung Thu khẽ rung, lồng n.g.ự.c bé xíu ưỡn phía , rõ ràng là dáng vẻ tự hào.

Tần Mục Dã khỏi bật , xoa xoa đầu nhỏ của Dung Thu.

Trước từng Dung Thu lúc nhỏ như thế . Hắn vốn tưởng rằng tóc Dung Thu chỉ xoăn ở đuôi, ngờ khi còn nhỏ xoăn đến . Nếu đôi mắt xanh lam độc nhất vô nhị , cho dù gặp Dung Thu cũng chắc nhận .

Trước khi Dung Khâm đến, và Dung Thu sẽ ở trong căn phòng tới mười mét vuông . May mà bên trong thứ gì cũng , chỉ là rửa mặt đ.á.n.h răng phòng tắm công cộng và bồn rửa tay công cộng bên ngoài. Những điều đó Tần Mục Dã đều để ý, và Dung Thu cũng sẽ ở đây quá lâu.

Bởi vì trai của đang đường kết thúc chuyến công tác trở về.

Dung Thu mới ba tuổi hai tháng. Những đứa trẻ khác lớn bằng chuyện lưu loát, nhưng Dung Thu chậm. Chính cũng điều bình thường, đây luôn chê ngốc.

Cho nên khi ở riêng với trai xinh , Dung Thu mím môi thật chặt.

Dù mới ba tuổi nhưng hiểu đạo lý ít thì ít sai.

Tần Mục Dã nhạy bén.

Sự khác thường của Dung Thu khiến đặc biệt đau lòng.

Trong thế giới còn sự khác biệt về giới tính thứ hai, mà Dung Thu vẫn chịu đối xử như . Vậy thì ở thế giới ban đầu của họ, khi Dung Thu phân hóa thành beta, trải qua bao nhiêu sự bắt nạt và khinh thường?

Tần Mục Dã nỡ nghĩ, cũng dám nghĩ.

Rõ ràng chính từng hỏi Dung Thu nếu cơ hội làm thì họ sẽ thế nào. bây giờ thật sự đối diện với một đứa trẻ non nớt như , vẫn luống cuống tay chân.

Đến giờ ăn.

Tần Mục Dã dẫn Dung Thu lấy hai phần cơm của viện phúc lợi. Suất ăn của lớn và trẻ con về hình thức khác , chỉ khác ở khẩu phần.

Món ăn cũng đơn giản: bắp cải luộc, cà chua xào trứng, còn một phần canh rong biển.

Canh loãng như nước, dầu cũng ít.

, Dung Thu vẫn ăn ngon.

Dung Thu dùng đũa. Dù đôi đũa dài gần bằng cánh tay , vẫn run run gắp lên một đũa lớn bắp cải, miệng há thật to. Tần Mục Dã thậm chí còn thấy chiếc lưỡi nhỏ bên trong.

“A ~ ưm ~”

Trẻ con ăn cơm còn phát tiếng.

Tần Mục Dã vốn khẩu vị, nhưng dáng vẻ đáng yêu của Dung Thu cũng khỏi bật .

Hắn vốn định, nếu bất đắc dĩ thì sẽ làm phiền đến Dung Thu. Không ngờ Dung Thu tự lo cho , cầm đũa cũng khá thành thạo. tiểu hài t.ử kén ăn, chỉ gắp vài cọng cải bắp, còn món cà chua xào trứng thì vẫn còn nguyên đĩa, một đũa cũng động.

Rõ ràng khi lớn lên, Dung Thu thích ăn cà chua xào trứng.

Đến buổi tối cũng .

Cùng một món ăn, Dung Thu vẫn ăn chút nào.

Tần Mục Dã dùng đầu ngón tay chạm nhẹ phần cà chua xào trứng gà hề động tới: “Thu Thu thích ăn món ?”

“Ưm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-91-be-con-an-no-no.html.]

Dung Thu còn nhỏ, nhưng giữ quy củ. Lúc ăn cơm làm rơi một hạt gạo nào. Bây giờ trai xinh hỏi, Dung Thu cẩn thận đặt đôi đũa xuống chiếc khay nhựa nhiều màu, đó đặt hai tay lên đầu gối, giống hệt một học sinh tiểu học thầy giáo bất ngờ gọi tên trả lời câu hỏi. Thái độ cực kỳ nghiêm túc, nhưng lời đặc biệt trẻ con.

“Món dơ dơ.”

Đứa nhớ từ láy đáng yêu. Tần Mục Dã cố nhịn ý xoa đầu , hỏi: “Vì đồ ăn dơ dơ?”

“Có… trai hư… nhổ nước miếng.”

“?”

Dung Thu lắp bắp hồi lâu, Tần Mục Dã mới hiểu ý .

Hóa ở viện phúc lợi vài đứa trẻ thích chiếm ăn một . Vì thích ăn cà chua xào trứng nên chúng nhổ nước miếng nồi lớn. Có vài đứa để ý, nhưng Dung Thu thì chịu . Bình thường thích sạch sẽ, thể ăn đồ ăn khác nhổ nước miếng .

Chân mày Tần Mục Dã dần dần nhíu .

Hắn đẩy khay cơm trưa của Dung Thu sang một bên: “Chúng ăn cái .”

“Anh trai xinh , kén ăn .” Dung Thu khổ sở ôm mặt, ngón tay nhỏ chỉ bụng , “Không ăn… bụng bụng sẽ đói.”

Tần Mục Dã khẽ, rốt cuộc vẫn nhịn , nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên mái tóc xoăn nhỏ của : “Anh trai sẽ để Thu Thu đói bụng. Hôm nay trai mời Thu Thu ăn ngon, Thu Thu ăn gì thì ăn cái đó.”

Mười phút , bàn hai thêm hai cái hamburger, hai phần cháo đặc và một chai sữa bò.

Biểu cảm của Tần Mục Dã chút cứng .

Ngoài còn do dự.

Ban đầu định tìm một nhà ăn riêng để gọi vài món bổ dưỡng cho Dung Thu. thấy đứa nhỏ đáng thương quá, nên tiện miệng thêm một câu: Thu Thu ăn gì thì ăn.

hai cái hamburger là giới hạn của . Sợ đứa nhỏ chỉ ăn cái cho sức khỏe, gọi thêm một phần cháo và một phần sữa bò.

May mà Dung Thu chừng mực. Hơn nữa dày của trẻ con thật sự nhỏ, khó trách gầy như .

Một cái hamburger, chỉ gặm lớp bánh phía . Tần Mục Dã sờ sờ bụng , bụng Dung Thu căng lên, ấm ấm mềm mềm. Trong lòng bất kỳ ý nghĩ lệch lạc nào, đối với Dung Thu lúc chỉ đau lòng.

Đau lòng, nhưng cũng mặc kệ.

“Thu Thu ăn no .”

“QAQ”

“Anh trai sờ bụng Thu Thu , Thu Thu no đó.”

“Dạ…”

Vốn định để dành miếng thịt ăn cùng, nhưng Dung Thu gặm một miếng ngoan ngoãn đặt xuống.

Cậu lời.

Vì bụng thật sự no .

Phần còn Tần Mục Dã giải quyết. Thiếu niên mười bảy tuổi ăn khỏe đến mức thể nuốt trọn cả một con bò. Nhìn Tần Mục Dã ăn hết bộ hamburger một cách nhã nhặn, ngay cả hơn nửa cái còn của Dung Thu cũng ăn nốt, mái tóc xoăn nhỏ của Dung Thu vui đến mức rung rung.

Trong lúc Tần Mục Dã chăm sóc Dung Thu cả ban ngày, các dì ở viện phúc lợi cũng ghé qua vài .

Thấy lớn dịu dàng, đứa nhỏ cũng vui vẻ, các dì liền để mặc cho trông nom. đến giờ tắm buổi tối của Dung Thu, dì Hạ đến dẫn rửa mặt đ.á.n.h răng. Ban ngày thực lau , nhưng mùa hè vẫn tắm.

Chỉ mới ở cùng một ngày, Dung Thu nỡ rời trai xinh Tần Mục Dã.

Đôi mắt tóc xoăn nhỏ chớp chớp, ai mà từ chối nổi chứ?

Tần Mục Dã cũng thể.

Cuối cùng, sự chỉ dẫn của dì Hạ, Tần Mục Dã lóng ngóng tắm cho phiên bản thu nhỏ của Dung Thu. lúc sấy tóc thì thành thạo, động tác nhẹ nhàng, gió máy sấy cũng chỉnh .

Khi Tần Mục Dã bế Dung Thu trở về, trở thành một cục tóc xoăn sạch sẽ thơm tho.

Dung Thu đặt lên giường, giống như tấm ga trắng mọc một củ cải nhỏ xanh mướt đáng yêu.

“Anh trai xinh ngửi thử ~ Thu Thu thơm thơm ~”

“Ừm, thơm.”

“Hắc ~”

Trước khi tắt đèn ngủ, cho Dung Thu uống sữa yến mạch. Trước khi tắt đèn, Tần Mục Dã điện thoại một cái nhắc bánh bao nhỏ giường: “Ngày mai trai của Thu Thu sẽ tới.”

Tóc xoăn nhỏ “Oa” lên một tiếng, giống như mèo con nhảy bật lên. Tiểu gia hỏa vui đến mức bụng cũng lộ khỏi áo. Dưới ánh đèn trắng sáng, làn da trông trắng mềm mềm. Tần Mục Dã sắc mặt bình tĩnh kéo áo xuống.

“Quạt đang thổi, đừng để lạnh.”

“Thu Thu… trai! Ngày mai gặp!”

Thật sự thể gặp trai ~

Anh trai sẽ đến đón ~

Dung Thu bắt đầu suy nghĩ ngày mai nên mặc bộ quần áo nào. bộ sạch sẽ nhất của hôm nay làm bẩn … ngày mai gặp trai thì mặc gì đây…

Tần Mục Dã liếc mắt một cái tâm sự “phức tạp” của Dung Thu.

Quá dễ đoán.

Dù là Dung Thu trưởng thành Tiểu Thu Thu, cảm xúc đều mặt.

Tần Mục Dã vỗ vỗ vạt áo cong lên của . Dù là phiên bản thu nhỏ yêu Dung Thu, đều là bảo bối của . Cảm giác mang tuy khác , nhưng dù thế nào nữa, tất cả sự dịu dàng của Tần Mục Dã đều dành cho một Dung Thu.

Đặc biệt là bảo bối mắt vẫn là một đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Chỉ cần thôi cũng khiến thương thật nhiều.

Trái tim Tần Mục Dã mềm đến kỳ lạ. Thiếu niên mười bảy tuổi vốn hạ thấp giọng , lúc càng trở nên ấm áp dịu dàng. Sợ đứa nhỏ hiểu, chậm rãi từng chút một: “Anh trai chuẩn quần áo mới cho Thu Thu . Thu Thu ngoan ngoãn ngủ bây giờ, ngày mai mặc quần áo mới gặp trai, ?”

“Oa!”

Mái tóc xoăn nhỏ lắc lư từng chùm, trong mắt lấp lánh như . Quá vui mừng nên hệ thống ngôn ngữ vốn chỉnh của Dung Thu rối loạn. Muốn rõ, chỉ đung đưa hai bàn tay nhỏ qua , đáng yêu vô cùng.

“Anh trai xinh đây nha ~”

“Ừ?” Tần Mục Dã nhẹ, cúi gần.

Dung Thu đột nhiên nhổm lên một cái. Cánh tay nhỏ trắng nõn ôm lấy cổ Tần Mục Dã, cũng tiến sát bên má . Miệng nhỏ chu lên một cái, phát âm thanh “chụt” giòn tan.

Dung Thu cũng tự thấy ngượng.

Cậu hôn trai xinh ~

Tiểu gia hỏa lập tức hổ chui trong chăn.

Chăn trùm kín đầu, Tần Mục Dã chỉ thể ngơ ngác vài sợi tóc xoăn lộ gối. Giọng vo ve của tiểu gia hỏa vang lên từ trong chăn: “Anh trai xinh , ngủ ngon nha.”

Loading...