[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 90 Bé con thật đáng thương
Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:27:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tần Mục Dã đau đầu.
Từ khi và Thu Thu ở bên , mỗi đêm đều ngủ ngon. Dù là kỳ dễ cảm thì Dung Thu cũng thể trấn an . hiện tại loại khó chịu còn dày vò hơn cả kỳ dễ cảm của , như thể đặt phẳng một cái chảo sắt. Ý thức của , linh hồn của , dường như đang theo thể chậm rãi tiêu tán mà ngừng trôi .
Trong khoảnh khắc mơ hồ, một giọng nam trầm chậm quen thuộc ngừng vang lên bên tai .
“Nếu kiếp , A Dã, còn nguyện ý ở bên em ?”
“A Dã, thể thuận lợi tìm em ?”
“Nếu thể, em một thời gian thơ ấu thật hạnh phúc.”
Giọng ôn hòa mà lưu luyến. Khi Tần Mục Dã cuối cùng cũng nhận chủ nhân của giọng quá mức dịu nhẹ chính là Thu Thu của , mắt bỗng trắng xóa, âm thanh và ánh sáng đều biến mất. Thứ đón chờ chỉ còn bóng tối vô biên vô hạn.
—
“A Dã! Mau tỉnh ! Cuộc họp của công ty sắp bắt đầu , lúc em còn thất thần ?!”
Giống như một đạo sét đ.á.n.h giữa trời quang, Tần Mục Dã thấy giọng của Tần Trạch Tây. Hắn gần như trợn mắt đàn ông mặt, trông vẻ trẻ hơn .
Đây là… Tần Trạch Tây?!
Tần Trạch Tây chẳng phán t.ử hình chuyển thành chung , vĩnh viễn giam trong nhà tù Liên Bang ? Tại bây giờ mặc tây trang giày da, còn bực bội thúc giục họp?
Không đúng, họp…
Họp cái gì?
Công ty của Tần gia giao bộ cho Thu Thu , cần tự họp.
“Em đờ đó làm gì? Mau theo kịp! Đừng tưởng chỉ là thực tập thì sẽ để em dễ dàng. Chỉ chút tài liệu tối qua mà hôm nay trạng thái tệ như ? Anh cho em , mấy lão già ở nhà cũ đều là loại thể ăn thịt nhả xương. Chỉ cần hôm nay em lơ là một chút, ngày mai bọn họ thể giẫm lên xác em mà leo lên vị trí của em.”
Sắc mặt Tần Trạch Tây lạnh như băng, lời đầy vẻ chán ghét.
Họp, thực tập… Những từ ngữ quen lạ khiến Tần Mục Dã ngơ ngác, nhưng nhanh phản ứng .
Đoạn đối thoại từng xuất hiện giữa và Tần Trạch Tây.
Trong lòng Tần Mục Dã bỗng dâng lên một suy nghĩ thể tưởng tượng nổi ——
Giữa và Thu Thu…
Có thật sự cơ hội bắt đầu ?
Ánh mắt Tần Mục Dã bỗng sáng lên.
Hiện tại tìm, tìm bảo bối của .
“Em chạy cái gì! Em chạy sai hướng ! Phòng họp ở bên !”
“Nếu em bỏ chạy, tuyệt đối giúp em dọn cái cục diện rối rắm !”
“Nhãi ranh, ngay!”
“Giận c.h.ế.t !”
—
“Phiền , chở đến viện phúc lợi ‘Thần Thần’, càng nhanh càng .”
Theo ghi chép trong điện thoại của , tuần tròn 17 tuổi. Theo thời gian tính , lúc Thu Thu thực rời khỏi viện phúc lợi. Tần gia vẫn còn, Tần Trạch Tây vẫn còn, nên lẽ vẫn vài thứ trùng khớp.
Hắn chỉ thể thử đến viện phúc lợi tìm.
Suốt dọc đường, tim Tần Mục Dã cứ nhấp nhô bất định, như một cái đục kim loại nhỏ gõ loạn nhịp trái tim . Hắn mở khóa điện thoại bằng vân tay. Xã hội khác với xã hội của . Không giới tính thứ hai khiến vô công kích hoặc lệ thuộc, cái gọi là Liên Bang, cũng mười ba quân khu. Con chỉ sinh sống một hành tinh màu lam nhỏ bé, tổng cộng hơn hai trăm quốc gia, mỗi quốc gia dùng tổ hợp chữ cái làm tên.
Nói ngắn gọn, dường như đến một thế giới khác.
điều đó quan trọng.
Quan trọng là, cô nhi viện nơi Thu Thu từng ở vẫn còn.
Đây chỉ là thử đầu tiên của .
Nếu tìm , sẽ tiếp tục tìm ở những nơi khác.
Hiện tại tất cả đều sống cùng hành tinh màu lam . Dù khó đến cũng thể khó hơn việc tìm giữa mười ba quân khu với hàng trăm triệu hành tinh .
—
Viện phúc lợi “Thần Thần”.
Bây giờ mới 7 giờ 10 phút sáng, Dung Thu ba tuổi nhẹ nhàng bước xuống khỏi chiếc giường nhỏ của .
Chăn quá lớn, gấp gọn. Dù , vẫn mất gần mười phút, nghiêm túc gấp một khối chăn mềm mềm như đậu hũ.
Sau đó phòng rửa mặt đ.á.n.h răng công cộng bên ngoài để rửa mặt và đ.á.n.h răng. Mỗi ngày làm những việc đối với đều phiền phức. Trong viện phúc lợi nhiều đứa trẻ lai lịch rõ giống , đứa lớn hơn, đứa nhỏ hơn, bé trai, cũng bé gái. Dung Thu giữa bọn họ bình thường. Ngoài việc sạch sẽ hơn một chút, cũng chẳng khác những đứa trẻ khác là mấy. Thậm chí vì quá gầy gò nên nhiều những cặp vợ chồng đến nhận nuôi bỏ qua.
Trong viện phúc lợi, thường là trẻ lớn chăm sóc trẻ nhỏ.
trai lớn chăm sóc Dung Thu hôm qua một cặp vợ chồng hiền hòa nhận nuôi , nên hôm nay Dung Thu tự rửa mặt đ.á.n.h răng.
Gương trong phòng rửa mặt cao, lên chiếc thùng gỗ nhỏ mới thấy cái đầu bé xíu của .
Trong gương là một đứa trẻ da thịt mềm mịn, làn da trắng như trứng gà bóc vỏ, giống một miếng pudding trắng thơm mềm. Đôi mắt tròn xoe như hai quả nho xanh, lông mi cong vút như chạm đến trời. Mái tóc mềm nhỏ tối qua mới Hạ giúp gội sạch, nhưng vì tư thế ngủ nên giờ vểnh lên vài sợi, tổng thể giống một cái đầu tóc xoăn xù xù.
Tóc xoăn nhỏ bĩu môi, chút ghét bỏ.
Cậu cẩn thận làm ướt chiếc khăn mặt, nhẹ nhàng đặt lên tóc , học theo những trai nhận nuôi đó, dùng khăn ướt chậm rãi vuốt cho tóc gọn .
Những đứa trẻ tầm tuổi thường phân biệt , nhưng trong tiềm thức Dung Thu cảm thấy . Bình thường chạy lung tung bên ngoài, cũng chơi cùng những bé suốt ngày ngoài phơi nắng. Cậu trắng trẻo sạch sẽ, chờ trai đến đón .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-90-be-con-that-dang-thuong.html.]
Thường ngày Dung Thu cũng sạch sẽ.
bình thường sẽ tỉ mỉ sửa soạn bản như .
Chỉ là vì hôm nay là “ngày xinh ” mỗi tuần một .
Cái gọi là “Xinh ngày” chính là ngày tất cả trẻ em trong viện phúc lợi mặc bộ quần áo nhất, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng. Hôm nay sẽ ít nhất mười cha và đến dẫn bọn họ về nhà. Những chị lớn đều như , chỉ cần ăn mặc xinh xắn sạch sẽ, bọn họ sẽ một gia đình khiến vô cùng hâm mộ.
Mỗi khi đến lúc , các trong viện phúc lợi luôn yêu thích.
Ít , thích trò chuyện.
Có đến xem trẻ con, liền trốn lưng các . Sự nhút nhát và sợ lạ quá mức khiến tất cả các cặp vợ chồng đến đây đều bỏ qua .
Cậu .
Cậu trai.
Dung Thu vẫn chậm rãi dán khăn lông ướt lên tóc.
“Cậu là cái đồ ẻo lả, ăn mặc như thì ích gì? Các , cha đều thích những đứa trẻ ngọt và ; ẻo lả còn là đồ ma ốm, sẽ cha nào thích loại trẻ con như .”
Cậu bé mập lùn chắc nịch ngang qua. Bởi vì thường xuyên nhân lúc các trong viện phúc lợi thấy mà giành đồ ăn vặt của bọn trẻ, còn thích đ.á.n.h , mỗi bữa ăn nhiều, nên dù chỉ lớn hơn Dung Thu hai tuổi nhưng như năm sáu tuổi.
Tiểu béo đôn đá chiếc thùng gỗ nhỏ của Dung Thu.
Đá một cái đủ, còn duỗi chân đá thêm vài cái.
Hôm nay tiểu béo đôn vô cùng đắc ý. Nó là đứa trẻ khỏe nhất trong viện phúc lợi, nhất định sẽ gia đình giàu nhất nhận nuôi. Còn loại gầy gò khô đét như Dung Thu thì chắc chắn chẳng ai thích.
Sức chân của trẻ con lớn.
Dung Thu thùng gỗ nhẹ.
Nếu tay nhỏ của Dung Thu đang với tới bồn nước, chắc đập cằm xuống .
Dung Thu tức giận, nhưng vì những lời của nó. Cậu chiếc quần áo in hình máy của dính vệt nước, đôi môi nhỏ khẽ chu lên.
“Thu Thu cần cha , trai…” Dung Thu thêm một định ngữ phía , “Anh trai của Thu Thu sẽ đến tìm Thu Thu!”
Cậu học chuyện khá muộn.
Cho đến bây giờ, dù trong đầu câu chữ rõ ràng, nhưng vẫn còn đứt quãng.
“Cậu dối! Trẻ con trong viện phúc lợi đều là ! Cậu làm gì trai!”
Dung Thu cãi với bé lớn hơn hai tuổi . Cậu chậm rãi bước xuống khỏi chiếc thùng gỗ nhỏ.
Dung Thu thể bỏ qua, còn bé năm tuổi vì thế mà thẹn quá hóa giận.
Trẻ em trong viện phúc lợi hoặc quá cô độc, hoặc quá liều lĩnh. Trong những đứa gan lớn, luôn vài đứa hấp tấp phiền phức. Dung Thu còn kịp tránh, bé đưa tay đẩy. Dung Thu bước xuống khỏi thùng gỗ liền ngã xuống đất.
Bên cạnh chính là thùng nước bẩn hôm qua kịp xử lý. Cú ngã làm hơn nửa thùng nước đổ khắp nơi. Quần đùi trắng và chiếc áo thun màu vàng in hình máy của Dung Thu đều nước bẩn thấm ướt.
Dung Thu ngã đến ngây .
Đây là bộ quần áo thích nhất, trai còn thấy !
“Có chuyện gì ?! Sáng sớm ồn ào thế .”
“Mẹ Hạ, Dung Thu sáng sớm chơi nước, còn làm đổ thùng nước. Con đang dạy làm việc!”
Dung Thu quan tâm cái gì Hạ lời bậy của tiểu béo đôn. Cậu chỉ bộ quần áo bẩn của , .
“Thu Thu ngã đau ?”
Chưa kịp phản ứng, một đôi bàn tay lớn đột nhiên ôm lấy eo . Người nhẹ nhàng bế lên, còn dùng khăn mặt chậm rãi lau gương mặt và các ngón tay của .
ai , lúc trong lòng dâng lên cơn phẫn nộ như thác nước đổ, thể ngăn .
Nếu hôm nay đến sớm, Thu Thu chẳng bắt nạt như ?
Chỉ nghĩ đến cảnh từ xa thấy Thu Thu đẩy ngã, hoảng sợ.
Thu Thu còn nhỏ như .
Nhìn qua giống như mới .
Đã một đứa trẻ khác cao lớn hơn nhiều xô đẩy.
Đối với động tác lau chùi dịu dàng và mật như , Dung Thu chút kháng cự. vòng tay của vị trai quá ấm áp, hơn nữa đây là đầu tiên bế cao như . Người trai như ngôi sáng bầu trời thật lợi hại.
Dù ngay từ đầu nhận trai của , Dung Thu vẫn khỏi nảy sinh thiện cảm với Tần Mục Dã.
Chỉ là… bây giờ bẩn.
Bàn tay nhỏ của Dung Thu khẽ chống giữa hai , vẫn nhớ trả lời trai xinh .
“Thu Thu đau.”
Dung Thu nhỏ giọng nức nở, cả trông đặc biệt ngoan ngoãn: “Anh trai xinh , Thu Thu xuống .”
“Dưới đất bẩn, để trai ôm em.”
Giọng Tần Mục Dã dịu dàng. Dù một tay ôm đứa trẻ, tay vẫn thể rảnh để lau cho nó.
“Anh trai ơi…”
“Em , trai đang .”
Sự dịu dàng của Tần Mục Dã khiến tất cả tủi của Dung Thu lập tức dâng lên.
Mái tóc xoăn nhỏ dính nước mắt, hốc mắt trong chớp mắt đỏ lên. Cậu nước bẩn tay và bộ quần áo bẩn đến mức thể nổi, hình nhỏ bé run lên từng nhịp, ngay cả những lọn tóc xoăn đầu cũng rũ xuống.
“Thu Thu bẩn … trai sẽ cần Thu Thu nữa.”:,,.