[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:22:39
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Túi khí an ngừng bao bọc bên ngoài, mắt gương mặt Alpha thanh lãnh cũng dần dần vách túi thuần trắng che lấp. Dung Thu trói buộc trong một mảnh trắng mờ mịt , thời gian trôi qua, cũng sinh mệnh tiêu tán.
Tiến túi khí an , con sẽ cưỡng chế tiến trạng thái tiêu hao thấp.
Nói cách khác, từ khoảnh khắc túi khí an phong bế, Dung Thu lâm hôn mê, cũng tự động từ tư thế chuyển thành tư thế ôm đầu gối.
Chờ đến khi túi khí an nữa mở , đang ngủ bên trong lãnh đạm mà thanh tĩnh, hai chân co , hai tay ôm đầu gối, cổ tay mảnh gầy tái nhợt, phảng phất gập liền gãy, phía còn vảy m.á.u màu đỏ.
“Anh Tiểu Thu! Tỉnh tỉnh!”
“Dung cố vấn! Tỉnh ? Có thể thấy ?”
Bên tai là những lời lải nhải vụn vặt.
Đầu óc Dung Thu vẫn thanh tỉnh, chỉ cảm thấy ánh sáng đều là một mảnh hắc ám sâu thẳm.
“Lông mi động ! Anh Tiểu Thu tỉnh! Bác sĩ! Bác sĩ mau tới đây!”
“Tới ! Trước kéo rèm , ánh sáng quá mạnh dễ làm tổn thương mắt bệnh.”
“Đã kéo , tình huống của Tiểu Thu thế nào?!”
Dung Thu cảm thấy tùy ý lay động, mí mắt cưỡng ép mở . Cậu kiểm tra tứ chi, trong lúc đó vẫn luôn cau mày. Một vài hình ảnh đáng sợ khiến trong lúc tỉnh táo hoảng hốt sợ hãi, gương mặt vốn tái nhợt càng trong nháy mắt mất hết huyết sắc.
“Bác sĩ, nhẹ tay chút! Có Tiểu Thu đau !”
Khoảnh khắc kim châm đ.â.m lòng bàn tay, Dung Thu rốt cuộc cũng dấu hiệu tỉnh táo. Dưới ánh đèn mờ nhạt mà dịu nhẹ, gương mặt vẫn tái nhợt thôi, giống như mỹ nhân ốm yếu trong tranh sơn dầu, chỉ cần thở nặng hơn một chút cũng thể khiến mỹ nhân ngã xuống.
“Anh Tiểu Thu, cuối cùng cũng tỉnh , hôn mê bảy ngày, làm em sợ c.h.ế.t!”
Bảy ngày!
Đã bảy ngày !
Trong phút chốc, sợi dây căng trong đầu Dung Thu dường như đứt đoạn.
Đầu óc mới thanh tỉnh bỗng trở nên trống rỗng. Dòng m.á.u chảy chậm trong cơ thể đột nhiên tăng tốc, hành vi và lời của Alpha bảy ngày điên cuồng xoay vòng trong đầu Dung Thu, đồng thời nỗi đau cực độ và sự căm hận cũng điên cuồng nảy sinh trong lòng .
Cả Dung Thu thậm chí vì quá kích động mà kịch liệt run rẩy.
Triệu Nam Thần hoảng sợ: “Anh Tiểu Thu làm ? Có chỗ nào thoải mái ? Cả bắt đầu nóng lên !”
Thấy Triệu Nam Thần, Dung Thu ngẩng đầu sửng sốt, gì đó nhưng cổ họng khô khốc vô cùng.
“Anh Tiểu Thu gì? Nói chậm thôi, chúng vội.”
Dung Thu lắc đầu: “Tần Mục Dã ?”
“Tần tổng chỉ huy …”
Triệu Nam Thần trầm mặc khiến lồng n.g.ự.c Dung Thu nóng rực. Vì bảo vệ mắt, ánh đèn tinh hạm đặc biệt tối, nhưng dù tối đến , con ngươi Dung Thu vẫn ướt át sáng trong.
Dung Thu cố gắng dậy.
Túi khí an khả năng bảo hộ , thể Dung Thu cũng gì đáng ngại.
“Tần Mục Dã rốt cuộc thế nào !”
“Tần tổng chỉ huy trọng thương, hiện giờ vẫn còn ở trong ICU.”
“ICU…” Đầu óc Dung Thu hóa thành một bãi hồ nhão: “Anh nguy hiểm đến tính mạng ?!”
“Ngoại thương nghiêm trọng, hiện tại vẫn còn trong thời gian quan sát.”
Triệu Nam Thần dám giấu giếm. Tần Mục Dã phát hiện sớm hơn Dung Thu. Ngày đầu tiên vụ nổ, quân tình nguyện phát hiện cơ giáp của Tần Mục Dã. Bảy ngày , họ mới phát hiện Dung Thu trong một hầm ngầm cách cơ giáp 3000 mét.
So với khi phát hiện Dung Thu, tình huống của Tần Mục Dã còn tệ hơn nhiều. Cơ giáp gần như phá hủy , khi tìm thấy, Tần Mục Dã chỉ còn một thở. Nhân viên y tế cẩn thận chuyển lên tinh hạm chữa bệnh bên ngoài rừng mưa. Cho đến bây giờ, Tần Mục Dã vẫn đang theo dõi tại khu ICU của tinh hạm chữa bệnh.
“Thế còn hải tặc?”
“Tiền tuyến đại loạn, quân chính quy và quân tình nguyện nhận tin nên an rút lui.” Sắc mặt Triệu Nam Thần ngưng trọng. “ tin là chúng thật sự tìm đại bản doanh của hải tặc, ngay trong hang động đá vôi khổng lồ cách đó 3 km. May nhờ cơ giáp của Tiểu Thu, định vị thành công căn cứ mới của hải tặc!”
Triệu Nam Thần công vụ bận rộn, thể tranh thủ thời gian đến thăm Dung Thu dễ.
Đợi tất cả rời , trong phòng chỉ còn Dung Thu.
Người từ túi khí an thường nhiều tinh lực, Dung Thu cũng . Khí chất vốn nhu hòa, trong sự trầm mặc và yên tĩnh càng trở nên thanh nhuận hơn. Mãi đến khi tiêm dịch dinh dưỡng, thể mới dần dần tỉnh theo ý thức.
Cậu cứu trở về, mà Tần Mục Dã thì trọng thương. Tiền tuyến đại loạn, may mà Dung Khâm vẫn an . Theo lời Triệu Nam Thần, Tần Trạch Tây đưa Dung Khâm lên cơ giáp, chạy trốn ngoài.
Dung Thu nặng nề nhắm mắt.
Ngón tay thon dài mảnh khảnh, vết thương cổ tay xử lý , nhưng cổ tay vẫn tê tê đau.
Dung Thu ngoài cửa sổ. Hiện tại hẳn vẫn còn trong rừng mưa, còn Tần Mục Dã thì đang chữa trị tinh hạm y tế ngoài rừng mưa. Không tình trạng của Tần Mục Dã hiện giờ . Niềm kích động và vui mừng khi Tần Mục Dã còn sống dần dần rút .
Nếu vì , Tần Mục Dã vốn sẽ rơi tình trạng .
—
Tình hình chiến đấu diệt phỉ trở nên căng thẳng.
Tần Trạch Tây quả thực tàn nhẫn. Hắn sớm vận chuyển một lượng lớn hải tặc già yếu bệnh tật đến đây để bố trí một cái bẫy lớn cho họ. Hiện giờ những hải tặc ở trong hang động đá vôi đều là những kẻ hung hãn nhất.
Khi giao chiến, hải tặc thông minh. Chúng sớm đưa những hải tặc tàn phế đến hang động đá vôi, hiện tại còn đẩy bọn chúng tiền tuyến để kiềm chế quân chính quy và quân tình nguyện.
Dung Thu vẫn g.i.ế.c đến phát cuồng bên ngoài hang động đá vôi.
Không ai thể so đấu với ở phương diện điều khiển cơ giáp.
Ngồi trong khoang cơ giáp, vai Dung Thu phẳng, eo gầy, m.ô.n.g vểnh, chân thẳng. Hai cánh tay nâng hạ linh hoạt, thao tác sớm ghi nhớ trong lòng, giờ phút vận hành như nước chảy mây trôi, nửa phần trúc trắc.
Đoản nhận và hỏa lực của cơ giáp Dung Thu luôn thể tránh những đứa trẻ tay tấc sắt.
Quân chính quy và quân tình nguyện cộng cũng ít . Hải tặc đó dựa căn cứ giả , định một nổ tung tiêu diệt bộ quân chính quy và quân tình nguyện. hiện giờ một bước sai, các hành động tiếp theo của chúng cũng cản trở lớn.
thời khắc quan trọng nhất, liên hợp quân do trung ương Liên Bang phái tới đến.
Một sĩ quan Beta đích dẫn tới: “Vị chính là phụ trách của liên hợp quân, sẽ cùng chúng phụ trách hành động diệt phỉ .”
Này đó cùng Dung Thu đều quan hệ.
Ở xem , tam quân liên hợp, hải tặc còn khả năng tồn tại.
Người sáng suốt đều , Dung Thu trở nên càng thêm lạnh lùng.
Mỗi mở họp kết thúc, Dung Thu từ cơ giáp bước xuống, cảm giác hung hãn cùng chấn động vẫn thật lâu tan. Sự đoan chính và nghiêm túc của khiến khác vô hình trung cảm thấy một chút cách.
Sau khi họp xong, Dung Thu còn cùng tam quân tiếp tục tiêu diệt hải tặc.
Một ngày hai mươi bốn giờ, gần hai mươi giờ đều dùng để làm nhiệm vụ.
Chỉ khi bận rộn như , mới thể chôn vùi bộ những nỗi lòng phức tạp trong lòng.
—
Nhoáng cái nửa tháng trôi qua.
Trận diệt phỉ kéo dài chỉ thu hút sự chú ý rộng khắp trong quân khu mười ba, mà mười hai quân khu còn của Liên Bang cũng đều theo dõi sát hành động .
【 Lại đ.á.n.h ! Lần thể tiến hang động đá vôi ? IP: Quân khu 7】
【 Hy vọng cuối năm thể thuận lợi giải quyết đám hải tặc ! Cầu xin! Hãy để chúng đón một năm mới còn hải tặc uy hiếp! IP: quân khu 9 】
【 Thật sự quá căng thẳng, hải tặc quả thực , mà bắt những gầy yếu phía làm bia đỡ đạn……IP: Đệ nhất quân khu 】
【 Tôi thắc mắc vì cơ giáp của hải tặc giống cơ giáp của tam quân chúng ? IP: Quân khu 11 】
【 Không giống, mà là gần như giống hệt. Chỉ là cơ giáp hải tặc linh hoạt hơn, nhưng lượng đạn pháo ít hơn nhiều. IP: Đệ nhị quân khu 】
【 Các phát hiện ? Trong đội quân tình nguyện một cơ giáp cực kỳ lợi hại, hề làm thương bất cứ hải tặc nào lộ bên ngoài, nhưng những cơ giáp vẫn va chạm đ.á.n.h tan. IP: quân khu 9 】
【 Tôi , cũng đang chú ý chiếc cơ giáp đó! Quá ngầu, thật sự điều khiển bên trong là ai! IP: quân khu 6】
【 Sao là quân khu khác bàn luận , của quân khu mười ba ? IP: quân khu 8】
Người của quân khu mười ba thảo luận rầm rộ Tinh Võng.
Chiến trường ngay trong quân khu của họ, dù thế nào nữa đây cũng là một chuyện bi thương. lên tiếng nghĩa là quan tâm, bộ Liên Bang quân khu nào giống họ, gần như ai cũng theo dõi quân võng.
Tin tức đăng quân võng đều độ trễ nhất định, nhưng dù họ vẫn gần như treo đó hai mươi bốn giờ mỗi ngày.
Bởi vì họ dành cho mảnh đất một tình cảm sâu nặng hơn.
Đồng thời cũng dành sự tôn kính vô thượng cho những chiến sĩ đang chiến đấu.
Đối với Dung Thu càng là như .
Khoảnh khắc đại bản doanh của hải tặc công phá, một đoạn video Dung Thu điều khiển cơ giáp xông thẳng hang ổ lộ ngoài.
Cỗ máy giống như loài chim bay tự do và sợ hãi nhất. Màu đen thuần lạnh lẽo, đường nét lưu loát, tràn đầy sức căng và cảm giác lực lượng khiến rung động. Không hề dùng đến kỹ xảo trình diễn hoa mỹ, nhưng khi nó lướt sát vách hang động đá vôi mà bay, vẫn ngầu đến mức khiến xem nghẹt thở.
Đoạn video truyền lên Tinh Võng.
Ban đầu chỉ nhằm trấn an lòng , nhưng ngờ dấy lên một trận phong ba trong mười ba quân khu.
Lúc đầu chỉ lên men trong quân khu mười ba.
Người của quân khu mười ba một loại tình cảm đặc biệt với Dung Thu, giống như một cha già còng lưng đứa con trai trẻ tuổi đầy triển vọng gặt hái thành công trong sự nghiệp. Quân khu mười ba vô cùng cằn cỗi, nhưng chính sự cằn cỗi khiến họ càng trân trọng Dung Thu.
Thủ tịch cơ giáp thiết kế sư trẻ tuổi nhất của Liên Bang!
Đây chính là nhân tài mà quân khu mười ba thiếu nhất!
Trong tầng lớp cao tầng của quân khu mười ba, gần như ai cũng xem đoạn video .
dù xem bao nhiêu , lòng họ vẫn sôi trào.
Sau đó đoạn video ngừng leo lên từ chuyên mục Tinh Võng của quân khu mười ba, leo dần lên bảng xếp hạng tổng của Tinh Võng. Đến lúc thì thể ngăn nữa, giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ làm dậy sóng, một tia lửa châm ngòi cho hàng vạn quả bom.
【 Chiếc cơ giáp chính là chiếc luôn theo dõi mấy ngày ! IP: Đệ nhất quân khu 】
【 Đánh điên đ.á.n.h điên ! Khoảng cách gần như , thể là đặc hiệu! IP: quân khu 7 】
【 Vậy rốt cuộc điều khiển cơ giáp là ai?! Nhân tài ưu tú như mau thu hút về Liên Bang ! IP: Đệ nhị quân khu 】
【 Hi~ IP: quân khu 13 】
【 Hì hì~ IP: quân khu 13 】
【 Hì hì hì~ IP: quân khu 13 】
Người của quân khu mười ba chỉ mỉm . Người điều khiển cơ giáp là ai, họ mới cho quân khu khác . Bảo bối như Dung Thu thể giấu bao lâu thì giấu bấy lâu, nhất cả đời đều ở quân khu mười ba!
Video của Dung Thu truyền sự cho phép của .
Chỉ là một đoạn video ngắn mà thôi, tiền đề quân khu cần thiết, thể phối hợp. Hơn nữa cũng cần lộ mặt, chỉ cơ giáp của mà thôi.
Hiện giờ căn cứ mới của hải tặc cuối cùng cũng tiêu diệt trong một .
Đáng tiếc Tần Trạch Tây thấy tung tích.
Dung Khâm cũng Tần Trạch Tây mang cùng.
trong một căn phòng của hang động đá vôi để một bức thư. Nói là thư, nhưng thật chỉ là một tờ giấy thô ráp, vo nhăn thành một cục. Sau khi mở , đó đều là chữ của Dung Khâm, Dung Thu sẽ nhận nhầm.
Sau khi xong, Dung Thu hiểu ý của Dung Khâm.
Dung Khâm . Thì khi Tần Trạch Tây phát hiện sự việc bại lộ, thấy năm vạn quân Liên Bang xuất động, liền để quân chủ lực kéo dài thời gian, đồng thời mang theo Dung Khâm rời . cụ thể thì Dung Khâm cũng rõ. Có thể chuyển sang hành tinh khác, cũng thể đại bản doanh ban đầu của hải tặc.
Vì vị trí của Dung Khâm vẫn cần tiếp tục tìm kiếm.
Dung Thu một cảm giác mơ hồ rằng Tần Trạch Tây sẽ làm hại Dung Khâm. Từ đầu đến cuối, mục đích của Tần Trạch Tây chỉ hai: một là dựa sức mạnh hải tặc lật đổ Liên Bang, hai là khống chế chặt chẽ Dung Khâm.
Dung Thu còn hỏi Triệu Đông Kỳ.
Triệu Đông Kỳ xác nhận rằng trong bộ Liên Bang, nhà tâm lý học danh tiếng nhiều. Những thể tiến hành tẩy ký ức như càng hiếm.
Một thôi miên sai lệch thể gây gánh nặng tâm lý cực kỳ nghiêm trọng cho trị liệu.
Trong tình huống tìm tung tích của Dung Khâm, Dung Thu chỉ thể đ.á.n.h cược.
Cược rằng Tần Trạch Tây sẽ bỏ mặc sự an nguy của Dung Khâm.
Ngoài Dung Thu , quân tình nguyện từ trạng thái tác chiến chuyển sang trạng thái dọn dẹp chiến trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-85.html.]
Hang động đá vôi là nơi bộ hải tặc di dời đến. Sau khi Tần Trạch Tây bỏ quân chạy trốn, những kẻ còn đều là lực lượng tinh nhuệ nhất của hải tặc. Sau khi công phá, kẻ thì tự sát, kẻ thì đầu hàng.
hơn một tháng chiến đấu khiến hang động đá vôi khổng lồ trở nên còn đẽ. Những vết m.á.u chói mắt cùng vô tay cụt chân gãy khiến nỡ thẳng.
đó còn là nhiệm vụ của Dung Thu.
Dung Thu điều khiển cơ giáp bay nhanh về phía tinh hạm y tế ngoài rừng mưa.
Từ năm gặp Tần Mục Dã, vẫn luôn chạy về phía .
chuyện sáu năm khắc xương tủy nỗi đau. Cậu thà quên , cũng để những ký ức lưu trong tim.
Giữa và Tần Mục Dã, hồ là hồ, biển là biển, con đường dương quan cây cầu độc mộc chỉ thể chọn một.
Vì đối với đây, Tần Mục Dã xin , bù đắp đều quan trọng.
Bởi vì từ bỏ.
thực tế như .
Hô hấp của Dung Thu dần ngưng trệ. Chỉ cần nghĩ đến Tần Mục Dã, lồng n.g.ự.c như ai đó dùng một chiếc búa kim loại nhỏ liên tục gõ xuống.
Trái tim gõ đến vỡ vụn, dòng m.á.u cuồn cuộn cũng như rút cạn trong chớp mắt.
Tần Mục Dã bày mưu tính kế, cơ quan tính tận, đem chiếc túi khí an duy nhất để cho ……
—
Từ khi trận đại chiến bắt đầu đến nay, Tần Mục Dã vẫn luôn điều trị trong tinh hạm y tế. Ba ngày mới chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường.
Cơ giáp của Dung Thu bay cực nhanh. Nơi hạn chế tốc độ tối đa.
Khi đuổi tới tinh hạm y tế, Tần Mục Dã hôn mê suốt thời gian dài cuối cùng cũng nặng nề mở mắt.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng đậm.
Tần Mục Dã chỉ cảm thấy thể thể cử động. Xung quanh ai.
Hắn đại khái đoán đang ở trong tinh hạm y tế, bởi vì “phòng bệnh” cực kỳ nhỏ, tất cả thiết y tế đều chen chúc đặt cùng .
“Tổng chỉ huy đại nhân tỉnh ?”
Chỉ chốc lát , nhiều bác sĩ vội vã bước . Sau khi kiểm tra xong, họ đều thở phào nhẹ nhõm: “Mọi thứ đều bình thường, chỉ cần điều dưỡng các vết thương ngoài là .”
Bác sĩ rời bao lâu, cửa “phòng bệnh” nữa mở .
Tần Mục Dã lười biếng mở mắt. Chỉ là động tác nghiêng đầu cũng khiến tốn sức. Giọng khàn khàn tràn từ đôi môi Alpha sớm khô nứt: “Ai?”
ai đáp .
Chỉ tiếng bước chân đều đặn vang lên.
Chưa đến ba giây.
Một bóng dáng mảnh khảnh đột nhiên xuất hiện mắt Tần Mục Dã.
“Anh khỏe ?”
Giọng của beta giống như âm thanh dễ nhất đời. Chỉ bốn chữ đơn giản lập tức xoa dịu tế bào đau nhức của Tần Mục Dã.
“Anh……”
Trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc mãnh liệt, Tần Mục Dã vô điều , nhưng cổ họng dường như nghẹn . Hắn ngơ ngác vươn tay, theo bản năng nắm lấy mắt, nhưng thứ chạm chỉ là tấm chăn mềm cùng chiếc nhẫn bạc quen thuộc đang mắc chặt ở khớp thứ hai của ngón út.
Dung Thu kỳ quái cúi xuống thoáng qua.
Tần Mục Dã lập tức ý thức điều gì đó, chột rụt bàn tay đang cắm kim truyền trong chăn.
Tần Mục Dã .
Hắn khát khao điều gì đó.
Không thể diễn tả, ngôn từ trở nên nghèo nàn.
Gặp nữa, giữa hai chỉ còn sự lúng túng và bối rối.
“Thu Thu.”
Tần Mục Dã cuối cùng vẫn gọi tên .
Dù đây là tinh hạm y tế quân dụng, nhưng vì qua Tết Nguyên Đán nên vẫn treo vài món trang trí màu đỏ. Màu đỏ vốn là màu sắc nhất của năm mới. gần đây Dung Thu quá nhiều màu , nên trong nháy mắt sinh phản ứng căng thẳng.
May mà phòng bệnh của Tần Mục Dã những trang trí đỏ đó.
Dung Thu một đường phong trần mệt mỏi. Trong thời gian bận rộn chiến đấu, tóc dài . Phần tóc mái vốn chỉ chạm lông mày giờ dễ dàng che khuất cả mặt mày.
Cậu tưởng đủ qua loa, nhưng Tần Mục Dã giường bệnh cũng chẳng khá hơn là bao.
Tóc cũng dài nhiều, che lấp gần hết đôi mày mắt thâm trầm của Alpha.
Nghe đàn ông gọi một tiếng “Thu Thu”, Dung Thu chăm chú , khẽ đáp một tiếng. Sau đó kéo nhẹ bàn tay mà vẫn cố rút về.
Trong chớp mắt, vị thế của hai dường như đảo ngược.
Tần Mục Dã còn sự cứng rắn như ngày đó khi nhét Dung Thu túi khí an .
Có lẽ vốn luôn như . Đối với Dung Thu, từng sự quyết đoán sát phạt như khi xử lý công vụ.
Trong bầu khí im lặng, chỉ thiết y tế phát âm thanh đều đặn.
Dung Thu kéo một chiếc ghế bên cạnh : “Anh thể uống nước ?”
Tần Mục Dã sững . Chỉ cần Dung Thu lập tức rời vui . Tất cả cảm xúc đều hiện rõ mặt, cần trả lời, Dung Thu cũng hiểu.
Cậu pha nước ấm với nước lạnh, liên tục dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, cuối cùng điều chỉnh đến mức thích hợp.
cho Tần Mục Dã uống nhiều.
Dung Thu nhẹ nhàng thấm nước tăm bông, chậm rãi bôi lên môi đàn ông. Tần Mục Dã giống như con cá khô cạn lâu, chỉ một chút nước cũng khiến đường môi run lên. Dung Thu chỉ cho một chút rút tay về, đôi môi vẫn còn khẽ mở khép , rõ ràng vẫn thỏa mãn.
“Không thể uống thêm, như là đủ .”
Xét về kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân, Dung Thu phong phú hơn Tần Mục Dã nhiều.
Tần Mục Dã khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt vẫn dán chặt Dung Thu, hề ý định rời .
Hắn Dung Thu như đang thưởng thức một bức tranh mỹ.
Hắn vẫn tình hình bên ngoài , nhưng cũng quan tâm. Hắn chán ghét những năm tháng cuốn các cuộc đấu đá quyền lực trong Liên Bang. Từ khi bước quân khu, trở thành một quân cờ trong tay Liên Bang.
Hắn sức mạnh để phản kháng, cũng hiểu ý của , nhưng vẫn cảm thấy tất cả đáng giá. Cho dù lật đổ cả Liên Bang , vài nhận thức cũng thể đổi trong chốc lát.
Mọi thứ đều cần thời gian.
Còn lúc , chỉ nắm chặt thứ mà thật sự nắm giữ.
Từ nhỏ đến lớn, vận mệnh của từng trong tay .
Khi cha và ba nhỏ còn sống, họ khống chế chặt chẽ cuộc đời . Khi còn nhỏ học cưỡi ngựa, học kiếm thuật, học b.ắ.n súng.
Sau khi cha và ba nhỏ qua đời, cuộc đời trai kiểm soát.
Đặc biệt khi phân hóa thành Alpha cấp S, thời gian của sắp xếp chặt chẽ đến mức mỗi giờ trong ngày hai mươi bốn giờ đều việc làm. Nhìn bề ngoài dường như gì cũng , nhưng thực chẳng gì.
Chỉ khi gặp Dung Thu, những ý niệm đè nén trong lòng mới đột nhiên trỗi dậy.
Hắn Dung Thu.
trong thế đạo , một Alpha cấp S làm thể cận với beta. Hắn giống trai , kiểu Alpha bài xích tất cả Omega. Hắn chỉ là một Alpha bình thường nhưng ưu tú, tương lai định sẽ gắn bó với một Omega cấp S.
Hắn từng nghĩ cả đời sẽ như .
Có tình cảm thì cứ ép nó xuống.
Cho đến khi thể ép nữa.
Hắn mới hiểu rốt cuộc gì.
Lúc Dung Thu, ánh mắt đầy bi thương. Nếu Dung Thu tha thứ cho , thì cứ như cũng . Chỉ cần thể từ xa Dung Thu, một beta vẫn tỏa sáng rực rỡ trong Liên Bang.
Giống như lúc .
Hắn giường bệnh, cho dù tứ chi thể cử động, chỉ cần thể thấy Dung Thu cũng thỏa mãn.
Dung Thu cũng chút nghẹn lời.
Nếu chuyện công việc, bầu khí giữa hai chắc chắn sẽ gượng gạo.
Cậu cũng hiểu vì rõ ràng gặp Tần Mục Dã, nhưng khi gặp quá nhiều lời thể .
Cậu giả vờ bình thản phủi phủi vạt áo. Vạt áo vốn nếp nhăn kéo cho phẳng hơn: “ , lâu như , để kể cho về diệt phỉ .”
“Được.” Tần Mục Dã lập tức vui vẻ.
Chỉ cần Dung Thu rời , vui.
Niềm vui còn mãnh liệt hơn cả khi đây giành vị trí cao trong cuộc bỏ phiếu của Liên Bang.
Dung Thu bắt đầu kể lặt vặt.
Cậu tham gia bộ chiến dịch diệt phỉ, những gì thấy và cảm nhận chắc chắn sâu sắc hơn những chỉ phía chỉ huy. Sự tàn khốc của chiến trường, sự tĩnh mịch của hang động đá vôi, những hải tặc khi chiến bại c.h.ế.t lặng và cứng đờ đầu hàng, tất cả đều hiện lên mắt Dung Thu khi kể .
Giống như đó thứ thiết chụp cực kỳ tinh vi ghi , từng chi tiết đều rõ ràng.
“Chờ .” Tần Mục Dã đột nhiên cắt lời.
“Có chuyện gì ?” Dung Thu nghiêng đầu, “Là sai chỗ nào ?”
“Không .” Tần Mục Dã chút lúng túng. Hắn dời tầm mắt, hiếm khi lộ vài phần ngại ngùng, “Anh thể xem đoạn video cơ giáp của Thu Thu ?”
“……”
Dung Thu nhất thời gì.
“Nếu xem thì xem .”
Cũng video gì ghê gớm. Dung Thu lấy điện thoại . điện thoại của dùng lâu, chỉ riêng việc mở video cũng lag vài .
Tần Mục Dã kiên nhẫn.
Hắn lặng lẽ Dung Thu loay hoay với điện thoại. Trong sự yên tĩnh , thứ đều vẻ đặc biệt bình yên.
“Được .”
Tóc Dung Thu dài. Khi cầm điện thoại nghiêng gần Tần Mục Dã, những sợi tóc che khuất đường chân mày thanh tú của .
Hô hấp của Tần Mục Dã bỗng khựng .
Video dài, chỉ hai mươi giây.
hai mươi giây là tinh hoa trong thao tác cơ giáp của Dung Thu.
Tần Mục Dã xem một , còn xem , nhưng cố gắng kiềm chế. Hắn đầu Dung Thu vẫn còn lùi , khóe mắt cong, chân thành khen: “Thu Thu thật lợi hại.”
“Ừ.” Dung Thu thản nhiên nhận lời khen, “Nếu hôm đó là điều khiển cơ giáp, nhất định sẽ tránh vực sâu và thoát an .”
“……”
Tần Mục Dã nghĩ một chút, quả thật là .
lúc đó tình huống khẩn cấp, thời gian ngắn ngủi cho phép và Dung Thu đổi vị trí.
Vì Tần Mục Dã ngoan ngoãn Dung Thu .
Dung Thu gì cũng gật đầu.
Đến cuối cùng, Dung Thu cũng tiếp nữa.
Người đàn ông giường bệnh thật sự chút… ngoan.
Rõ ràng chữ “ngoan” hợp với Tần Mục Dã, nhưng Dung Thu vẫn cảm giác như . Đặc biệt khi đôi mắt đen của Tần Mục Dã thẳng , như thể thể phá vỡ phòng của , trực tiếp đ.á.n.h thẳng lòng.
Dung Thu cứng nhắc đầu , tránh ánh mắt Tần Mục Dã. tầm mắt vô thức dừng bàn tay của Tần Mục Dã.
Ngón út của Tần Mục Dã đang đeo chiếc nhẫn vốn ở ngón áp út của .
Bây giờ chặt chẽ mắc đốt ngón tay của Alpha.
Rất đột ngột.
Cũng phù hợp.