[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:19:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trước đêm xuất phát, ngoài việc quan tâm đến nhiệm vụ, Dung Thu hiếm hoi nảy sinh những tâm tư khác.
“Thu Thu, chờ em trở về.”
Câu của Alpha khiến trong lòng Dung Thu ngứa ngáy, như con bướm non nở run rẩy lướt qua chóp mũi, mềm nhẹ đến cực hạn, nhưng thể làm ngơ.
Từ nhỏ đến lớn, từng ai với những lời như . Các dì ở viện phúc lợi, viện trưởng, khi đại học A gặp thầy cô và bạn học, họ chỉ : “Dung Thu / Tiểu Thu, tạm biệt.”
Dù đó là lời chào tạm biệt mang thiện ý, nhưng vẫn tiếp nhận .
Nhân sinh mấy chục năm, rốt cuộc bao nhiêu thật sự thể “gặp ”.
So với “tạm biệt”, câu “chờ em trở về” mang lực sát thương lớn hơn nhiều.
Cậu vẫn luôn cho rằng sẽ ai nguyên tại chỗ, chờ .
Cậu phiêu bạt đến cũng , nhưng khi về, vẫn là kẻ nơi nương tựa.
Dung Thu khô khốc l.i.ế.m liếm khóe môi nứt.
Cậu nghĩ, vì con thể khác biệt đến , sự tồn tại của Tần Trạch Tây gần như phương diện làm nổi bật sự ngay thẳng của Tần Mục Dã.
Tần Mục Dã dường như vốn luôn là như thế.
Dù gì, làm gì, thích thích, Tần Mục Dã đều thẳng thắn trực tiếp. Ở bên cạnh , Dung Thu cần dư thừa nghi kỵ, cũng cần phòng thêm.
Dung Thu còn , nếu khác đ.á.n.h giá Tần Mục Dã như , e rằng sẽ kinh hãi đến mức khép miệng.
Tần Mục Dã là thế nào?
Alpha cấp S, cho dù bề ngoài biểu hiện bình thản đến , sâu trong lòng vẫn luôn coi thường beta. Bởi trong mắt Alpha, ngoài đồng loại Alpha và Omega thể ghép đôi thành bạn đời, sự tồn tại của beta gần như là một dạng lãng phí tài nguyên xã hội, beta ở phương diện đều bình thường vô vị, tin tức tố mang tính công kích hấp dẫn; tuyến thể ngừng thoái hóa, khoang sinh sản ngừng teo rút, tất cả đều phơi bày việc beta thất bại trong tiến trình tiến hóa ABO.
Đã là sản phẩm thất bại của tiến hóa sinh học và xã hội, tự nhiên nên an phận ở vị trí của kẻ thất bại.
Dung Thu cẩn thận hồi tưởng năm đầu tiên quen Tần Mục Dã. Khi beta “Tần Dã”, lời việc làm đều gần như trùng khớp với bạn Tô Nhiên của . Khi đó, Dung Thu còn cho rằng Tần Dã Tô Nhiên dẫn lệch đường, ngờ bọn họ vốn dĩ là cùng một hướng… Thế nhưng hiện tại, sự đổi của Tần Mục Dã rõ ràng như ban ngày.
Dung Thu tựa lưng gối mềm, ngón tay vô thức xoay nhẹ khớp xương ngón áp út tay .
khi lòng bàn tay chạm , thứ sờ thấy vẫn chỉ là khớp xương trơn lạnh quen thuộc.
Cậu quên .
Cậu một nữa quên mất.
Chiếc nhẫn bên suốt năm năm , đưa cho Tần Mục Dã.
Chỉ vì một phút xúc động.
Dung Thu chút hối hận.
Tần Mục Dã sẽ đối xử với chiếc nhẫn thế nào?
Tùy tiện tìm một cái hộp cất , giống như , xỏ móc chìa khóa mang theo bên lúc…
Cả hai khả năng đều .
điều đó còn là mấu chốt.
Mấu chốt nhất là khi bàn tay chạm chiếc nhẫn đặt lên n.g.ự.c , nhịp tim vẫn đều đặn, định, nhưng tần suất nhanh hơn ngày thường nhiều.
Nhịp tim 60 mỗi phút xem là quá chậm, vượt quá 100 là quá nhanh.
Cậu ít nhất đạt đến 180 mỗi phút.
Dung Thu giữ khuôn mặt lạnh lùng.
thể thừa nhận, tim loạn.
So với sự rối loạn trong lòng Dung Thu, còn rối loạn hơn chính là mối quan hệ đồng liêu phức tạp giữa các beta và Alpha trong quân tình nguyện. Theo việc tổng chỉ huy Quân khu Mười Ba dành cho Dung Thu đ.á.n.h giá cao, quân tình nguyện sớm coi như một nhà.
Alpha: “Dung thủ tịch hổ là tổng chỉ huy đại nhân khen ngợi và coi trọng, thật lợi hại.”
Beta: “?? Khen thì khen cho đàng hoàng , chẳng lẽ Dung thủ tịch trong mắt Tần tổng chỉ huy còn xuất chúng hơn cả thành tựu của chính ? Trước khi Tần tổng chỉ huy quen Dung thủ tịch, Dung thủ tịch dựa thực lực của giành nhiều ‘Huân chương Tam Nhất’ !”
Alpha: “Tôi chỉ thuận miệng khen một câu thôi, kích động thế……”
Beta: “Vậy thì khen cho t.ử tế ! Rõ ràng Dung thủ tịch dựa thực lực bản xuất sắc, còn cứ thông qua Alpha các khen ngợi mới thể hiện beta ưu tú ? Tôi ghét nhất chính là cái vẻ mặt của mấy Alpha các , như thể đời ngoài Alpha thì chẳng còn ai khác!”
Những cuộc đối thoại như xảy ít trong quân tình nguyện.
Alpha dù vẫn là Alpha, beta mắng dĩ nhiên tức giận, nhưng nhiều , mà thành quen.
Rốt cuộc, đó chính là bầu khí do Dung lão đại dẫn dắt.
Còn hôn mê, Dung lão đại vốn là kiểu beta miệng độc điển hình; beta bên cạnh bọn họ miệng lợi hại hơn một chút cũng chẳng gì lạ. đám beta rốt cuộc là thế nào, mà dám lén lút lưng bọn họ xin đổi đội ngũ. Nhìn danh sách nhiệm vụ mới nhất, phía tên Dung Thu kín chỗ là beta cơ giáp thao tác sư, các Alpha ở đội khác đều hoảng hốt hiểu .
Từ nhiệm vụ bắt đầu, quân tình nguyện chính thức áp dụng chế độ tích phân. Nhiệm vụ tích phân càng cao, lợi ích thu về càng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-77.html.]
Mà Dung thủ tịch bách chiến bách thắng như , bọn họ thế mà ôm đùi!
Alpha hối hận đến ruột gan cồn cào dĩ nhiên sẽ trách Dung Thu, chỉ thể âm thầm nuốt xuống nỗi bực bội .
Ai beta đều thật thà ngu ngơ? Vì beta trong quân tình nguyện của bọn họ còn giống cáo già hơn cả bọn họ!
Khi tập kết đội ngũ, Dung Thu liền thấy những Alpha cùng nhưng thuộc đội , từng ánh mắt sắc như dao, ánh đầy khí thế chăm chăm đội ngũ của . Trước khi lên tinh hạm đường ngắn, Dung Thu hỏi phó đội trưởng cùng khoang: “Đội hai và đội ba ? Tôi cảm thấy bọn họ gì đó . Bình thường thì thôi, nhưng bây giờ đang là giai đoạn mấu chốt ngoài làm nhiệm vụ, tuyệt đối đừng để xảy nội loạn.”
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, phó đội trưởng cùng khoang với Dung Thu cũng là một beta. Phó đội trưởng beta đầu , nửa đùa nửa thật: “Bọn họ chỉ là vì làm nhiệm vụ nên quá hưng phấn thôi. Địa điểm nhiệm vụ xa như , bọn họ coi như du lịch.”
“Du lịch?”
“Ừ, cách kỳ quái trong quân tình nguyện.”
Ban đầu, cách truyền từ miệng những cơ giáp điều khiển sư cực độ bi quan. Bọn họ cha , vợ con, làm nhiệm vụ chỉ để g.i.ế.c hải tặc; ngày nào đó c.h.ế.t thì chôn ngay tại chỗ, cho nên mỗi nhiệm vụ đều là chuyến du hành cuối cùng của đời .
Nghe phó đội trưởng beta , Dung Thu lặng lẽ thở dài một .
“Chờ trở về tiếp tục thiện chế độ tích phân.”
Beta và Alpha phân cao thấp, nhưng Dung Thu ngoài làm nhiệm vụ vẫn vô cùng thuận lợi.
Dù thì dẫn theo một đội một nghìn phục kích ba trăm tên hải tặc, còn điều khiển mẫu cơ giáp quân dụng mới nhất do chính Dung Thu thiết kế. Cho dù quân chính quy trợ giúp, nhiệm vụ vẫn thành gần như mỹ. Sau đó, những nhiệm vụ tương tự ngày càng nhiều, lượng nhân viên cần theo Dung Thu cũng dần dần giảm xuống, từ một nghìn ban đầu, đến tám trăm, năm trăm.
Trong mười ngày của hạ tuần đó, Dung Thu dẫn theo tới ba trăm quân tình nguyện, phá hủy năm sáu trăm căn cứ tạm thời của hải tặc, tiêu diệt hoặc bắt giữ tổng cộng 763 tên hải tặc.
Thậm chí mỗi thực chiến thắng lợi, Dung Thu còn về tổ chức đội ngũ kỹ sư sửa chữa cơ giáp, cải tạo cơ giáp quân dụng của quân tình nguyện. Hiện tại, cơ giáp mà quân tình nguyện điều khiển tuy bề ngoài khác mấy so với những chiếc từng bán đó, nhưng độ linh hoạt cao hơn nhiều. Cái giá trả là hy sinh một phần hỏa lực áp chế.
Bất quá điều đó cũng quan trọng, nhiệm vụ của bọn họ vốn chỉ là quét dọn và gây tổn thất nhất định cho hải tặc đang phân tán bên ngoài.
Loại cơ giáp đặc biệt phù hợp.
Thoáng chốc, mười tháng trôi qua.
Đầu tháng mười một, khu vực phụ thuộc phía Tây Nam vẫn xanh tươi bạt ngàn.
Dung Thu dẫn quân tình nguyện tiến lên phía .
Dưới sự dẫn đường của quân chính quy, bọn họ từ sa thành ồn ào náo nhiệt tiến thẳng rừng mưa nhiệt đới nguyên sinh. Theo mật tin mà Tần Mục Dã giao cho , bọn họ sắp tiếp cận hang ổ của hải tặc. hang ổ diện tích cực lớn, ước chừng 430 triệu kilômét vuông.
Tình hình phía vẫn cho phép lạc quan. Trong cuộc mật điện giữa hai ——
Tần Mục Dã: “Nhiệm vụ mắt tiến triển thuận lợi, tiếp tục làm theo kế hoạch.”
Dung Thu: “Được, nhưng mà nhiều nhân thủ như đủ ? Quân chính quy cộng thêm ba phương quân tình nguyện, tổng cộng cũng chỉ bảy vạn năm nghìn ……”
Tần Mục Dã: “Hiện tại vẫn đến lúc đánh.”
Dung Thu: “Ừ?”
Tần Mục Dã: “Hải tặc vẫn đang di chuyển. Hiện giờ các em cần đ.á.n.h rắn động cỏ. Trước khi đại bộ đội Quân khu Mười Ba tới nơi, tất cả đều án binh bất động.”
Alpha nhiều nhấn mạnh nóng vội, Dung Thu hiểu ý . Những động tác nhỏ hiện tại chỉ là hư trương thanh thế, nhằm làm tê liệt hải tặc. Chờ đến khi hải tặc thả lỏng cảnh giác và dồn hết về rừng mưa, chính là lúc bọn họ tập kết lực lượng một bắt gọn.
Dung Thu đáp: “Tôi . À đúng , tình hình của hiện giờ thế nào?”
Giọng Tần Mục Dã dịu một chút: “Hai ngày , ngón tay của Khâm động nhẹ một chút, nhưng đó vẫn phản ứng. Tuy nhiên bác sĩ đây là dấu hiệu , m.á.u bầm trong não đang dần tiêu tan. Hiện tại Khâm chuyển khỏi ICU.”
“Thật ? Anh khỏi ICU !”
Tần Mục Dã nhẹ: “Ừ, chừng ngày nào đó sẽ tỉnh .”
“Nếu tỉnh, nhất định báo cho !”
“Ừ. Được.”
Ngày Dung Khâm tỉnh , khéo chính là sinh nhật của Dung Thu.
Ngày 11 tháng 11, rốt cuộc vẫn là huyết mạch em lên tiếng gọi.
Dung Khâm mơ màng mở mắt. Ánh sáng trong phòng bệnh VIP chói đến mức khiến mắt đau nhức, rơi nước mắt. Anh chậm rãi dậy, đầu óc choáng váng, dường như vui mừng chạy ngoài, miệng ngừng hô: “Hắn tỉnh ! Hắn tỉnh !”
Anh… tỉnh ?
Dung Khâm cố sức mở to mắt.
Anh đang ở trong một căn phòng bài trí thanh nhã, cách sắp xếp bên trong vô cùng quen thuộc.
Đây là một phòng bệnh.
Dựa đầu giường nghỉ ngơi hồi lâu, ý thức mới dần dần tỉnh táo.
Anh hôn mê bao lâu. Trong đầu lúc là ký ức về ngày làm nhiệm vụ phục kích, tiếng gào xé tim phổi của chính khi đó.
Những phục kích , chỉ âm thầm mắng năng lực bằng , thể tính toán như Gia Cát Lượng. khi phục kích mà thấy bóng dáng Alpha , tự trách và phẫn nộ đều nỗi sợ hãi vô biên nhấn chìm.
Cho đến tận bây giờ, vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.
Anh từng nghĩ rằng, từng chung chăn gối, đến một ngày nào đó trở thành kẻ thù đội trời chung.
Dung Khâm trầm mặt dụi mắt. Bị lừa gạt hết đến khác, sớm cùng Tần Trạch Tây thể cùng tồn tại một bầu trời.