[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:18:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Alpha đưa một tay xoa trán, thần sắc lộ rõ vẻ mệt mỏi —— “Cho nên, đúng là của .”

Trong chốc lát, Dung Thu á khẩu, nên đáp thế nào.

Tần Mục Dã và Tần Trạch Tây là em ruột cùng cha cùng , cũng là chí cốt nắm tay tới tận hôm nay. Bắt Tần Mục Dã tự tay vạch trần những việc mờ ám do Tần Trạch Tây gây , chẳng khác nào buộc tự cầm d.a.o đ.â.m chính .

Dung Thu cũng vì Tần Mục Dã mà tha thứ cho Tần Trạch Tây.

Một khi nghĩ tới việc Tần Trạch Tây quả thực quan hệ hề cạn với Quân khu Bốn, tâm trạng Dung Thu lập tức trở nên khó chịu. Cậu yêu ghét phân minh, trong Liên Bang mười ba quân khu, nếu thích nhất thì chắc chắn là Quân khu Mười Ba, còn nếu ghét nhất……

Quân khu Bốn tuyệt đối ngang hàng với Quân khu Nhất, nhường nửa bước.

Năm đó, chính là khi làm nhiệm vụ tại Quân khu Bốn, mới tận mắt chứng kiến quá nhiều chuyện bẩn thỉu trong quân khu. Chẳng lẽ thật sự là thượng bất chính, hạ tắc loạn? Chỉ vì Tần Trạch Tây từng nắm giữ Quân khu Bốn suốt một thời gian dài, mà từ xuống nơi đó mới rối loạn đến mức ?

Nghĩ , Dung Thu cảm thấy may mắn vì Tần Trạch Tây sớm từ chức trong quân khu, chuyển sang làm thương nhân.

Suy nghĩ xoay chuyển liên hồi, Dung Thu thậm chí vô thức để lộ tâm tư mặt.

“Thu Thu?”

“Ừ?” Dung Thu hồn.

Dung Thu l.i.ế.m môi, chậm rãi : “Vậy định làm bây giờ? Chuyện của nếu báo lên Liên Bang……”

Liên Bang sẽ bắt ?

Dung Thu đổi cách , giọng điệu dịu hơn: “Anh chuyện với ?”

“Anh biến mất .”

“Biến mất?”

“Ừ.” Tần Mục Dã , “Từ khi tới đây, vẫn liên lạc với . Ngay cả những theo dõi tung tích của cũng báo mất dấu.”

Những việc Tần Trạch Tây làm quá tuyệt tình, đến mức hiện tại Tần Mục Dã thậm chí gọi một tiếng “”.

“Không chuyện nữa.”

Tần Mục Dã gõ nhẹ lên bàn, hiệu cho Dung Thu đang ôm tập văn kiện, cau mày ngẩn , xuống.

“Ngồi , giữ em chuyện phía .”

“Được.”

Tần Mục Dã trải phẳng tập văn kiện mặt, đưa cho Dung Thu xem: “Em xem cái , đây là liệu thu ba ngày theo dõi. Tất cả những chấm đỏ bản đồ đều là các điểm mà thiết phát hiện cơ giáp rõ nguồn gốc.”

Tài liệu Dung Thu xem qua một trong cuộc họp . Giờ Tần Mục Dã bảo xem , liền thêm nữa. Những điểm mấu chốt mà Tần Mục Dã đ.á.n.h dấu gần như trùng khớp với suy đoán của . Dung Thu nhanh hiểu ý Alpha, liền ngẩng đầu Tần Mục Dã, thứ đều trong sự im lặng ăn ý .

Tần Mục Dã vẫn giải thích thêm: “Những điểm đỏ thì vẻ rải rác, nhưng thực tế phần lớn nguồn xuất phát của cơ giáp là cố định. Chúng đều tiến lên từ phía nam, cuối cùng dừng ở rừng mưa Tây Nam. Khu rừng mưa Tây Nam vẫn luôn là vùng mù trong quản lý của tinh cầu phụ thuộc, quanh năm mưa dầm, ngoài cây cối cao lớn mọc hoang, cũng chỉ các loài côn trùng cộng sinh. nếu hải tặc lén ẩn náu ở đó, cũng thể.”

“Tôi sẽ giúp điều tra.”

Tần Mục Dã thoáng sững : “Thu Thu, ý .”

Thực tế, Tần Mục Dã định để Dung Thu tự điều tra khu vực đó: “Việc dò xét tụ điểm mới của hải tặc sẽ do bộ phận trinh sát phụ trách. Còn việc em cần làm, là trong dẫn dắt hơn bảy nghìn quân tình nguyện của các em, phối hợp tác chiến cùng quân chính quy của quân khu. Khi đó, chúng sẽ xuất phát từ đây, đó……”

Alpha nghiêm túc, Dung Thu cũng hết sức tập trung. Chỉ trong chốc lát, một nữa nhanh chóng hiểu ý định của Tần Mục Dã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-76.html.]

Dung Thu khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, trong lòng bình tĩnh, biểu tình thong dong: “Tôi thể, nhưng một yêu cầu, quân tình nguyện làm gì, phía quân chính thức, quản lý đều cưỡng ép can thiệp. Nếu phát hiện bất kỳ điều gì , quyền lập tức đình chỉ bộ hành động của quân tình nguyện.”

Nguyên nhân Dung Khâm từng gặp trọng nạn đó tuy liên quan tới tin tức giả, nhưng cũng thể tách rời thái độ cứng rắn của phụ trách phía quân chính thức.

“Đương nhiên là . Chúng chỉ là hợp tác tác chiến, phía các em sẽ quyền hạn nhất định.”

câu của Tần Mục Dã, Dung Thu liền yên tâm.

Kỳ thật việc Tần Mục Dã đích tới đây khiến an lòng phần nào, nhưng rốt cuộc Tần Mục Dã chỉ là tổng chỉ huy hành động, còn những phụ trách cụ thể cùng chấp hành nhiệm vụ sẽ làm việc thế nào, vẫn rõ. Cái gọi là tướng ở xa, quân lệnh thể , lặp vết xe đổ của Dung Khâm, nhiệm vụ còn xong đ.â.m lưng giữa đường.

Thoáng chốc đến tháng Mười.

Dung Thu tới tinh cầu phụ thuộc gần nửa tháng. Trong thời gian , Dung Khâm vẫn tỉnh , nhưng tinh cầu phụ thuộc rơi một trạng thái vô cùng quỷ dị, ma sát quy mô nhỏ, bất kỳ thương vong nào, thậm chí tung tích hải tặc cũng che giấu cực kỳ kín kẽ.

Điều khiến tầng lớp cao tầng của tinh cầu phụ thuộc vô cùng lo lắng, luôn cảm thấy đây là sự yên lặng cơn bão: “Tổng chỉ huy đại nhân, vì đám hải tặc đột nhiên mai danh ẩn tích? Đến bóng, hình, cứ như thể tàng hình .”

“Không thể tàng hình,” Tần Mục Dã đáp, “mà là chúng đang đóng quân ngay tinh cầu .”

“Cái gì!” Toàn bộ quan viên cao tầng lập tức yên. “Bọn chúng đóng quân ngay tinh cầu của chúng ? Ở ? Vì chúng ? Nếu chỉ một hai tên thì còn , nhưng một lượng lớn như ai ……”

Đối với tinh cầu phụ thuộc, một tập đoàn hải tặc xuất quỷ nhập thần chính là một quả b.o.m khổng lồ thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Bọn họ tha thiết mong vị tổng chỉ huy từ Quân khu Mười Ba thêm điều gì đó.

Tần Mục Dã tiết lộ thêm.

Hắn chỉ giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, đồng thời thu hết biểu cảm căng thẳng của bộ quan viên trong mắt. Dường như đang tìm kiếm điều gì đó , giống như chỉ giữ thái độ công vụ lạnh nhạt, chính sự trầm mặc thanh lãnh mới khiến tại chỗ rét mà run.

Trong lòng quỷ, tự nhiên sẽ sợ.

Tần Mục Dã tuyên bố tan họp, để những tự cân nhắc.

Sau khi tan họp, Dung Thu nhịn mà bật . Làm việc trướng Tần Mục Dã quả thực vất vả, chỉ tăng ca, mà còn chịu đựng sự tra tấn tâm lý mà thường khó lòng chịu nổi. đó cũng là điều tất yếu, ở vị trí , gánh vác trách nhiệm . Nếu những mới đến bước cảm thấy mệt mỏi, Tần Mục Dã, mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng chẳng là khổ càng thêm khổ.

Đây cũng là hội nghị lớn cuối cùng khi họ tiến hành hành động liên hợp.

Ngày hôm hội nghị, các đội ngũ của phụ thuộc tinh sẽ lượt xuất phát, theo sự sắp xếp của Tần Mục Dã, đ.á.n.h thẳng những căn cứ tạm thời của hải tặc.

Trên đường trở về, Triệu Nam Thần vẫn còn mơ hồ khó hiểu: “Anh Tiểu Thu, mấy chỗ đều chỉ là căn cứ tạm thời. Cho dù chúng nhổ một nơi, bọn chúng nhanh sẽ dựng căn cứ mới. Đánh như đến cuối cùng chẳng sẽ biến thành một cuộc giằng co kéo dài ……”

“Chính là liên tục tác chiến,” Dung Thu . “Không ngừng phá hủy căn cứ của bọn chúng, buộc nhân lực của chúng lưu động.”

“Hoàn lưu động?”

“Cho dù là hải tặc chuyên đốt g.i.ế.c cướp bóc, cũng cần tiếp tế sinh hoạt, y tế, thậm chí là vũ khí. Khi các căn cứ liên tục phá, tần suất tiếp tế sẽ buộc tăng cao, đến lúc đó, lo đại bản doanh của chúng.”

Quả thực ai ngờ rằng khi danh tiếng hỗn loạn vì đợt hàn triều xâm nhập năm năm , hải tặc chuyển tới viên tinh cầu phụ thuộc chẳng mấy ai để ý , một nửa hoang vu, một nửa rừng mưa; vùng đất bằng phẳng chỉ cư trú tới một phần hai mươi dân của U tinh, còn rừng mưa là địa giới thần bí mà họ từng đặt chân tới.

Dung Thu sắp dẫn đội xuất phát, cùng đồng hành còn Triệu Nam Thần.

Trong thời gian , Dung Khâm vẫn trong ICU, m.á.u tụ trong não tiêu bớt đôi chút, nhưng vẫn tỉnh .

Trước khi xuất phát, Dung Thu đặc biệt tìm Tần Mục Dã.

Cậu còn kịp mở lời, Tần Mục Dã đoán trúng điều : “Em yên tâm, bên phía em sẽ cho chăm sóc nghiêm ngặt, sẽ để bất kỳ ai tiếp cận, kể cả .”

lời của Tần Mục Dã, Dung Thu mỉm : “Anh yên tâm . Cảm ơn , chờ trở về sẽ mời ăn cơm.”

Dung Thu , đuôi mắt cong, hàng mi cong vút, môi mỏng khẽ cong lên. Đang là cuối thu, nhưng nụ như xua tan khí thu tiêu điều, mang theo ấm của nắng sớm.

Chỉ cần thấy Dung Thu , lòng Tần Mục Dã mềm .

Alpha tại chỗ, bàn tay giấu trong bóng tối khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Đầu ngón tay xoay tròn từng vòng, ấm truyền sang kim loại, khiến chiếc nhẫn dần trở nên nóng bỏng. Luyến tiếc cùng nỗi nhớ kịp phân biệt cuộn trào, ép xuống từng chút một. Trong khoảnh khắc , cảm thấy như một thiếu niên mới lớn, rõ ràng chỉ là vài câu , cũng đủ khiến lòng chua xót dâng lên.

“Thu Thu, chờ em trở về.”

An trở về.

Loading...