[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 74.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:17:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Cậu lặp nữa.”

“Anh Tiểu Thu, em Dung Khâm khi điều khiển cơ giáp gặp va chạm dữ dội, trọng thương rơi máy bay. Hiện tại còn đang điều trị trong ICU!”

Mồ hôi lạnh của Dung Thu liên tiếp túa . Cậu cố gắng duy trì sự tỉnh táo, đôi tay run rẩy đến cực hạn, nhưng giọng vốn vững vàng phản bội nỗi kinh hoảng trong lòng .

“Anh Dung Khâm đang điều trị trong khoang cứu trợ của tinh hạm ở bệnh viện địa phương? Nam Thần, lập tức gửi cho vị trí cụ thể của Dung Khâm, tình trạng hiện tại của cũng gửi cho . , nếu là bệnh viện thì giúp sắp xếp một chỗ ở bên đó, càng gần bệnh viện càng .”

Nếu Dung Khâm đang ICU, Dung Thu chỉ thể thuê phòng ở bên ngoài để tiện chăm sóc.

Những yêu cầu Triệu Nam Thần đều đồng ý, nhưng điều khiến lo lắng chính là phản ứng quá mức vội vàng của Dung Thu khi tin.

Gấp gáp dễ rối loạn.

“Anh Tiểu Thu, định qua đây ? viện nghiên cứu bên thể bỏ mặc ?”

“Không , lập tức đáp tinh hạm qua.”

Tiểu Thu, từ chủ tinh U tinh đến tinh cầu phụ thuộc , tinh hạm hai ngày mới một chuyến. Hiện tại đuổi kịp . Hơn nữa cho dù lên tinh hạm thì cũng mất ba bốn ngày đường, còn tính thời gian chuyển trạm. Cho nên Tiểu Thu đừng quá gấp, bên em chăm sóc Dung Khâm .”

Những lời Triệu Nam Thần trong nghiến răng. Trên thực tế, thời gian gần như bận đến phát điên. Ngoài việc túc trực chăm sóc Dung Khâm trong ICU, với cương vị tổng chỉ huy quân tình nguyện, vì thông tin sai lệch dẫn đến phán đoán sai, đội quân tình nguyện cũng chịu tổn thất ở mức độ nhất định. Bất kể là thể chất tinh thần, đều dày vò đến kiệt quệ.

, vẫn gánh luôn cả việc của Dung Khâm.

“Anh Tiểu Thu thể tranh thủ dọn dẹp đồ đạc trong biệt thự của Dung Khâm , đó chuyến tinh hạm ngày . Đến lúc đó em sẽ phái sân bay tinh hạm đón .”

Sao thể vội.

Dung Thu lúc chỉ lập tức xuất hiện bên cạnh trai .

tinh hạm thể vì một mà tăng chuyến. Cậu chỉ thể chuyến bay duy nhất khởi hành ngày màn hình di động mà sốt ruột. Xuất phát ngày , thời gian chuyển trạm đợi sáu tiếng, đến khi tới tinh cầu phụ thuộc nơi Dung Khâm ở thì là năm ngày .

Cậu còn cách nào khác.

Hơn nữa, sự sắp xếp của Triệu Nam Thần là phương án nhất hiện tại. Trong mấy ngày , cần chuẩn đầy đủ tất cả những thứ Dung Khâm thể cần đến, chỉ quần áo sinh hoạt, mà còn cả vật tư y tế.

Mặc dù Triệu Nam Thần thẳng, nhưng trong âm thanh nền của cuộc gọi, những tiếng gào như “Thiếu vật tư!” “Băng gạc đủ!” đều Dung Thu bắt rõ ràng.

Quân tình nguyện thể so với quân chính quy. Quân chính quy thương sẽ quân bộ điều động tinh hạm y tế chuyên nghiệp đến cứu viện, còn quân tình nguyện thương chỉ thể nối tiếp bệnh viện địa phương hoặc tổ chức y tế. Một khi xảy thương vong diện rộng, thiếu hụt vật tư là điều tất yếu.

tình hình bên Triệu Nam Thần rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào? Dung Thu nhớ rõ, khi Dung Khâm xuất phát mang theo lượng lớn vật tư y tế, bây giờ vẫn thiếu?

Càng nghĩ càng sốt ruột.

Dung Thu rối loạn thôi, nhưng vẫn cố gắng ép bản bình tĩnh .

Cậu giúp Dung Khâm chuẩn một lô vật tư y tế. vật tư lượng lớn cần xin từ Quân khu 13. Dung Thu lãng phí bất kỳ thời gian nào, may mà vẫn còn treo danh trong quân tình nguyện của Dung Khâm, thể lấy danh nghĩa cố vấn quân tình nguyện để xin vật tư. Nếu , cho dù xin danh nghĩa cá nhân thì tài nguyên cũng vô cùng hạn chế.

Dung Thu bên thiếu chính xác những gì, nhưng t.h.u.ố.c trị ngoại thương, t.h.u.ố.c sát trùng, kháng sinh và các loại d.ư.ợ.c phẩm y tế khác, đều mua nhiều theo trực giác. Việc đặt quân nhu chỉ cần đơn xin là cực kỳ thuận tiện. Khi thấy một khoản tiền khổng lồ chuyển khỏi tài khoản, lông mày Dung Thu cũng hề nhúc nhích.

Cậu vô cùng cấp thiết làm chút gì đó cho Dung Khâm ở phụ thuộc tinh.

Suy nghĩ , đặt thêm một nghìn bộ cơ giáp quân dụng.

Dung Thu liên hệ quân khu hỗ trợ vận chuyển. Do tình hình khẩn cấp, chi phí vận chuyển tăng gấp đôi, nhưng cũng để tâm. Hiện giờ tiền trong tài khoản nhiều đến mức tiêu hết, một nghìn bộ cơ giáp đáng là gì, phí vận chuyển đắt đỏ cũng đáng là gì.

Nếu thể, thậm chí dùng tiền còn để đổi lấy một loại ma pháp dịch chuyển tức thời.

Đáng tiếc là loại ma pháp đó.

Danh sách nhiệm vụ Dung Thu thành từng mục một, đó rơi trạng thái trống rỗng và mơ hồ .

Giờ đây, chỉ thể nóng ruột chờ quân hạm khởi hành ngày . Dung Thu nặng nề ngã xuống giường, chiếc gối mềm ép đến méo mó. Cùng lúc đó, bên điện thoại, Triệu Nam Thần xử lý xong công việc quân khu, cuối cùng cũng rảnh rỗi trở .

Triệu Nam Thần gửi cho một đoạn video của Dung Khâm.

Video dài tổng cộng mười lăm giây. Trong đó, Dung Khâm mặc đồ bệnh nhân trong phòng ICU. Vì cách khá xa nên Dung Thu rõ khuôn mặt , nhưng thể thấy rõ Dung Khâm đang đeo máy thở, bên cạnh là những thiết y tế ngừng nhấp nháy ánh sáng.

Miêu tả bằng lời là một chuyện, tận mắt thấy là chuyện khác. Lần đầu tiên, Dung Thu cảm nhận sức mạnh huyết mạch đ.á.n.h thẳng mạch đập lạnh băng của .

Dung Khâm đau, cũng đau.

Dung Thu thậm chí nghi ngờ tối nay mơ cũng sẽ mơ thấy cảnh Dung Khâm thương.

Trong lúc đang trò chuyện với Triệu Nam Thần, một cuộc gọi khác vang lên.

“Uy, Tần Mục… Tần tổng chỉ huy?”

“Thu Thu, ngủ ?”

“Chưa, việc ?” Dung Thu thấy tiếng lật tài liệu ở đầu dây bên . “Anh đang bận lắm ?”

Hàm ý trong lời Dung Thu là nếu Tần Mục Dã đang bận thì cuộc gọi thể kết thúc. cảm thấy Tần Mục Dã hẳn là việc , nếu hơn mười giờ tối, đối phương sẽ gọi điện khi đang xử lý công vụ.

“Có chút việc.”

Giọng Alpha bên trầm thấp, giàu từ tính, lực.

Thực Tần Mục Dã vẫn đang trong kỳ dễ cảm. Dù bước kỳ cao cảm, phản ứng ở tuyến cổ cũng quá mạnh, nhưng cảm giác choáng váng, khó chịu theo từ lúc họp báo đến giờ, thậm chí lúc đang gọi điện với Dung Thu, tai vẫn còn ong ong.

Tần Mục Dã hắng giọng: “Thu Thu, . Em thu dọn hành lý tinh cầu phụ thuộc ngay. Tinh hạm riêng của sẽ đón em xuất phát nửa tiếng nữa.”

“Thật ?!”

Dung Thu lập tức bật dậy giường. Vì động tác quá nhanh, đầu óc tối sầm , chân nặng nề đập mép giường ——

“Tê!”

“Thu Thu? Thu Thu, em làm ?” Alpha lập tức bật dậy, tốc độ chuyện nhanh hơn hẳn. “Thu Thu? Em ngã ?”

Dung Thu ôm cẳng chân, nhảy lùi giường. Dù đau đến méo mặt, giọng vẫn giữ bình tĩnh: “Tôi . Những gì đều là thật chứ? Anh tinh hạm riêng?”

Tinh hạm riêng chi phí chế tạo vô cùng đắt đỏ, cứ tiền là thể . Ngay cả tài lực như Dung Thu, xin chế tạo tinh hạm riêng cũng trải qua tầng tầng phê duyệt. Hơn nữa, cho dù bắt đầu xin ngay lúc , thời gian cũng lâu hơn nhiều so với việc tinh hạm dân dụng.

Nếu Tần Mục Dã tinh hạm, đúng là giúp nhiều.

Tần Mục Dã trả lời từng chữ một, giọng điệu nghiêm túc: “. Đường bay xin xong, nửa tiếng nữa xuất phát. Bây giờ em thu dọn đồ đạc, năm phút nữa của sẽ qua đón. Nhớ kỹ tuyệt đối trễ, nếu xin đường bay tiếp theo sẽ lùi một chu kỳ.”

“Được, thu dọn ngay.”

Dung Thu thật sự nên gì.

Dệt hoa gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong tuyết mới khó.

Dung Thu cuối cùng cũng thể thốt lời từ chối Tần Mục Dã.

Cậu nghiêm túc thu dọn hành lý, đặt điện thoại sang một bên. đến khi thu dọn xong, mới phát hiện chiếc điện thoại bàn vẫn ngắt cuộc gọi. Dung Thu còn tưởng câu của Tần Mục Dã là ám chỉ thể cúp máy.

Dung Thu kéo vali một bên. Cậu lâu kịp chăm sóc bản , tóc mái xoăn lên. Dù đầu dây bên Tần Mục Dã thấy biểu cảm của , Dung Thu vẫn vô thức chỉnh mái tóc.

Điện thoại khi vẫn đang trong trạng thái kết nối.

Ngay khoảnh khắc Dung Thu định tiếp, Tần Mục Dã đột ngột cắt ngang : “Xe sắp tới , Thu Thu, em thể xuất phát.”

“……Ừm.” Dung Thu vuốt mái tóc rối bời, giọng khô khốc: “Cảm… cảm ơn . Chờ trở về sẽ mời ăn cơm.”

Tần Mục Dã cũng ngừng một chút: “Được.”

Người đến đón Dung Thu trùng hợp chính là sĩ quan beta bên cạnh Tần Mục Dã.

Sĩ quan beta mặc quân phục, chỉ khoác một bộ âu phục giản dị, nhưng kỹ thể thấy lộn xộn: “Dung mau lên xe . Điểm đỗ tinh hạm của tổng chỉ huy cách đây khá xa, chúng cần tăng tốc.”

“Muộn thế còn làm phiền .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-74-1.html.]

“Không , tổng chỉ huy đại nhân ngày thường đối xử với .” sĩ quan beta cố ý giúp Tần Mục Dã. Thấy Dung Thu tỏ phản cảm, tập trung lái xe trò chuyện vu vơ.

“Lúc khi tổng chỉ huy đại nhân tuyển trợ lý, chúng đều cho rằng ngài sẽ chọn một Alpha trong ba . Tôi là beta duy nhất trong bốn ứng viên. Tuy bằng cấp thua họ, thi cũng hạng nhất, nhưng xét về giới tính thứ hai thì thua . Khi đó nghĩ kỹ , nếu trúng tuyển thì về quê, chứ ở Quân khu nhất cũng khó mà chỗ .”

“Không ngờ buổi phỏng vấn, tổng chỉ huy đại nhân chỉ giữ . Lúc cả Quân khu nhất đều ghen tị với vận may của . Nghĩ thì đúng là may mắn… Trong Liên Bang , cấp nào hơn tổng chỉ huy đại nhân.”

Sĩ quan beta xong liền .

Anh thật sự cảm thấy gặp Tần Mục Dã là một điều .

Tổng chỉ huy đại nhân từng vì là beta mà xem nhẹ năng lực làm việc của . Trong thời gian theo bên cạnh Tần Mục Dã, nhiệm vụ của ngày càng nặng, cũng ngày càng khó.

càng bận rộn, trong lòng càng an .

Đó là cảm giác giá trị bản công nhận.

Sĩ quan beta dùng giọng điệu trò chuyện nhẹ nhàng để kể chuyện, Dung Thu dễ dàng đồng cảm.

Chỉ tiếc là con đường , từng gặp Alpha nào như Tần Mục Dã. Ở Quân khu Bốn, Alpha cấp phân trái dùng dùi cui cảnh sát đ.á.n.h ; Alpha cao tầng t.a.i n.ạ.n cơ giáp rơi xuống biển đổ hết trách nhiệm lên đầu .

Những Alpha gặp dọc đường chỉ vì giới tính thứ hai của mà khinh thường, hãm hại lưng.

“Có lẽ Dung từng qua một câu như thế …”

“Câu gì?”

“Tiền nhân trồng cây, hậu nhân hưởng mát.”

“……”

“Dung chắc cũng , Alpha kiêu ngạo khó uốn. Tổng chỉ huy đại nhân cũng ngay từ đầu thiện như .”

Xuống xe, những lời sĩ quan beta vẫn quanh quẩn trong lòng Dung Thu.

Cậu đương nhiên Tần Mục Dã đổi, nhưng ngờ trong mắt sĩ quan beta, khiến Alpha đó đổi .

“Hôm nay những lời Dung cần để trong lòng. Tinh hạm riêng mỗi bay tạm thời đều trải qua tính toán nghiêm ngặt, nên bắt buộc đúng giờ xuất phát. Dung mau lên . Thời gian gấp, kịp chuẩn đầu bếp, nhưng dọc đường nhu yếu phẩm đều sắp xếp đầy đủ. Chúc Dung thuận buồm xuôi gió.”

Sĩ quan beta giúp dỡ hết hành lý, vẫy tay Dung Thu bước lên tinh hạm. “À đúng , Dung .”

“Ừ?”

“Tổng chỉ huy đại nhân sẽ luôn chờ tin tức của ngài. Sau khi hạ cánh, nhớ mở điện thoại.”

Tinh hạm riêng xuyên qua quỹ đạo tiến về tinh cầu phụ thuộc, phân sớm tối ngày đêm. Ngoài cửa sổ, các hành tinh tỏa ánh sáng rực rỡ, tinh tú lấp lánh, tựa như Chúa Sáng Thế tiện tay rắc một nắm kim cương vụn lên nền giấy đen, ngẫu nhiên lóe sáng.

Mỗi , Dung Thu đều khỏi chìm đắm.

Tinh hạm bay nhanh, chỉ hai ngày Dung Thu đến phụ thuộc tinh.

Khi báo cho Triệu Nam Thần, Triệu Nam Thần sợ đến mức suýt bật dậy.

“Anh Tiểu Thu tới ?” Triệu Nam Thần véo mạnh một cái, đau đến méo mặt, “Không hôm nay Tiểu Thu mới lên tinh hạm ? Sao đến nhanh ?”

“Ngồi tinh hạm riêng tới. Tôi hạ cánh , tìm tới đón .”

“Được! Em sắp xếp ngay!”

Cúp điện thoại, Dung Thu gửi một tin nhắn phản hồi cho Tần Mục Dã.

Đại ý là đến nơi an , chuyến thuận lợi.

Tần Mục Dã trả lời ngay, chắc là đang bận.

Đây đầu Dung Thu đặt chân đến tinh cầu từng hải tặc càn quét, nhưng mỗi tới đây, trong lòng đều dâng lên cảm giác u uất khó tả. Dân bản địa cố gắng hết sức để tu sửa tinh cầu phụ thuộc đổ nát, nhưng khi bước xuống tinh hạm, Dung Thu vẫn khỏi thấy những căn nhà sụp đổ một nửa, kính vỡ vụn, cùng những vệt m.á.u đen mờ nhạt, khiến lòng trĩu nặng.

Người đến đón Dung Thu là một Alpha với khuôn mặt đầy sẹo dao.

Dung Thu từng gặp , nhưng Alpha nhớ Dung Thu. Trước đây Dung Thu từng nhiều điều khiển cơ giáp cải tạo tại sân huấn luyện quân tình nguyện của Dung Khâm, đều thấy, từ lâu kết bạn. Hắn cũng là một cơ giáp sư, nhân lúc nhiệm vụ tạm dừng, liền chủ động nhận lệnh Triệu Nam Thần, đích đến đón Dung Thu.

Dung Thu Alpha đưa thẳng cùng hành lý đến bệnh viện địa phương.

Ngoài dự đoán, thấy nhiều gương mặt quen thuộc trong bệnh viện.

Phần lớn đều là thành viên quân tình nguyện của Dung Khâm. Có bó bột, treo chân, đang truyền dung dịch dinh dưỡng vì trọng thương. Khuôn mặt đầy m.á.u thịt mơ hồ, chỉ còn bên môi rỉ vài tiếng rên đau khe khẽ.

Hành lang bệnh viện vốn yên tĩnh giờ đây tựa như con đường sinh tử.

Dung Thu nghiến răng, cố gắng giữ thẳng lưng, theo bước Alpha tiến sâu bên trong.

“Dung lão đại ở bên trong.”

Alpha dừng một phòng ICU: “Hiện tại bác sĩ vẫn đang trong giai đoạn cấp cứu. Tình trạng xuất huyết kiểm soát khá , nhưng khi nào tỉnh thì vẫn thể xác định.”

Dung Thu khẽ cau mày: “Ý ?”

“Bác sĩ đây Dung lão đại từng chấn thương não. Lần thương nặng, m.á.u tụ trong não tái phát. Trong thời gian ngắn e rằng khó thể tỉnh …”

Qua điện thoại, Triệu Nam Thần Dung Thu lo lắng đường, nên ngoài việc Dung Khâm đang ở ICU, giấu nhiều chi tiết bệnh tình. Giờ phút Dung Khâm gầy gò giường bệnh, nếu bác sĩ dặn quấy rầy, Dung Thu hận thể quỳ ngay bên giường, lặng lẽ thật lâu.

Dung Thu c.ắ.n môi : “Đã liên hệ bác sĩ giỏi hơn ? Nơi quá xa xôi. Nếu thể mời bác sĩ từ chủ tinh, thậm chí từ quân khu khác…”

“Đã liên hệ .”

Một giọng nam khàn khàn vang lên bên tai Dung Thu. Âm thanh quen, nhưng nghẹn ngào, tựa như ống bễ cũ kỹ kéo mạnh, mỗi phát tiếng đều khuấy lên lớp bụi lắng từ lâu.

“Tần Trạch Tây…” Dung Thu nheo mắt, lập tức trạng thái cảnh giác. “Anh ở đây?”

“Tôi tới từ sớm, sớm hơn cả lúc A Khâm gặp tai nạn.” Alpha gầy rộc, quầng thâm và bọng mắt chồng lên , khiến đôi mắt đen lộ vẻ âm u quỷ dị.

“Tôi , ngay từ đầu tán thành việc lập quân tình nguyện.” Tần Trạch Tây Dung Thu, tự ý tiếp, vẫn giữ dáng vẻ cao ngạo như .

Hắn bước sượt qua vai Dung Thu, ánh mắt Alpha xuyên qua lớp kính trong suốt, dùng ánh đầy ám ảnh để miêu tả ngừng dáng vẻ tiều tụy của beta giường bệnh. “Beta thì nên làm chuyện beta nên làm. Giờ chịu khổ mới hối hận, cần gì chứ…”

“Anh sai .”

“Cái gì?” Tần Trạch Tây còn đang chìm trong kiểu thở dài tự mãn thì Dung Thu đột ngột cắt ngang. Hắn sang Dung Thu, trong ánh mắt lộ sự âm hiểm lạnh lẽo đến cực điểm. “ là em trai , lẽ bảo vệ , chứ để chạm tới những thứ nguy hiểm cấm kỵ .”

“Tôi , lời là sai .”

Dung Thu đang giường bệnh — Dung Khâm: “Cho dù thất bại hàng ngàn, hàng vạn , thì cũng sẽ buông tay ở cuối cùng sắp thành công.”

“Anh từ đầu đến cuối từng thật sự hiểu Dung Khâm. Anh chỉ mượn danh vì cho để hưởng thụ cảm giác khống chế. Thứ chẳng qua chỉ là một Dung Khâm để chơi đùa. Nếu thật sự hiểu , sẽ điều khao khát chính là trở thành một tự do, tùy ý, giới tính thứ hai trói buộc.”

“Hắn còn đủ tự do ? Những gì , đều cho !”

“Đó chỉ là thứ tự do tự cho là đúng. Ở bên , Dung Khâm từng sự bình đẳng mà . Một bên là nhà giam giam cầm, một bên là bầu trời tự do. Anh Dung Khâm bẻ gãy đôi cánh suốt từng năm, trong lòng chỉ mong hóa thành chim trời bay lượn nơi chân trời.”

Đây là đầu tiên Dung Thu với Tần Trạch Tây nhiều đến . Giờ phút , từng câu từng chữ đều như những mũi kim dài thô ráp, đ.â.m nát kinh mạch, khoét sâu da thịt Tần Trạch Tây.

Hàm răng Tần Trạch Tây run lên dữ dội, tiếng nghiến răng “cành cạch” vang vọng trong gian trống trải bên ngoài phòng ICU.

“Cậu mắng nặng lời như , nghĩ đến bên cạnh , Tần Mục Dã cũng chẳng khác gì?” Alpha lạnh, giống như một chính khách vô tình, chỉ dựa ba tấc lưỡi khơi lên mâu thuẫn khắp nơi. 

“Hắn và đều là Alpha cấp S. Trước đây từng làm tổn thương sâu sắc như còn thể tha thứ cho . Vậy tại tình cảm mười mấy năm giữa và A Khâm cắt đứt chỉ trong một sớm?”

“Anh đem so với Tần Mục Dã ?”

Dung Thu cũng bật lạnh một tiếng, nụ châm chọc hiện rõ.

“Không cùng họ, cùng huyết mạch, thì tin tức tố cùng cấp cũng thể tạo cùng một Alpha. Hắn xin là cúi lưng thành tâm nhận , còn thì là cái gì?”

Dung Khâm trọng thương chính là cọng rơm cuối cùng đè sập Dung Thu. Bao nhiêu ấm ức và bất mãn mà chịu từ Alpha trong suốt những năm qua bùng nổ, lúc tất cả đều dồn lên Tần Trạch Tây.

“Anh ở bên cạnh chịu bao đau khổ, coi như thấy. Anh cố chấp, kiêu ngạo, chịu cúi đầu. Những thói ăn sâu trong xương cốt của Alpha đều thể hiện trọn vẹn . Sự bạc bẽo và lạnh nhạt của sớm khiến tan nát. Anh tự hỏi lòng xem, từng cho cơ hội ? sự cao ngạo của bản , cho rằng sẽ rời bỏ , hết đến khác chà đạp , thậm chí còn giam cầm . Một kẻ như , lấy tư cách gì ở bên , lấy tư cách gì đem so với Tần Mục Dã?”

Loading...