[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 73.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:15:59
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Alpha cầm mảnh sứ vỡ tàn phá trong tay, dứt khoát và tàn nhẫn hướng cổ mà cắt xuống.

Cùng lúc đó bùng nổ, còn tin tức tố ở cổ Alpha. Dù Dung Thu là beta, vẫn cảm nhận tin tức tố của Tần Mục Dã phi thường khác biệt. Thông thường, Alpha phóng thích tin tức tố sẽ tạo hiệu quả xua đuổi và áp chế đối với beta, nhưng Dung Thu cảm thấy áp chế. Cậu chỉ cảm thấy mật độ tin tức tố quá cao, tựa như tinh dầu gỗ trầm hương nén chặt, bộ dội thẳng khứu giác, nồng đến mức khó thở.

Quá nồng.

Sự quyết tuyệt, điên loạn cùng tin tức tố bạo phát của Tần Mục Dã khiến Dung Thu nghẹn họng.

Mặc kệ Alpha mất khống chế đến mức nào, tuyệt đối thể làm hành vi tự hủy hoại tuyến thể. Nhân lúc Tần Mục Dã vẫn còn ôm , Dung Thu nghiến răng, nắm tay , gập khuỷu tay lên, hung hăng thúc một cú n.g.ự.c Alpha.

Một tiếng rên đau bật .

Vì cơn đau, Tần Mục Dã lập tức cong xuống.

Dung Thu thoát khỏi vòng ôm, còn mảnh sứ vỡ trong tay Alpha thì đoạt lấy. Dung Thu nên gì, mảnh sứ nhuốm m.á.u trong tay, đương nhiên hiểu rõ vết m.á.u đó của .

Khí chất beta vốn luôn sạch sẽ, điềm đạm, nhưng cơn tức đè nén suốt cả ngày của Dung Thu gần như bùng nổ trong nháy mắt. Cậu vung tay, ném mạnh mảnh sứ vỡ xa, đáy mắt ửng đỏ, chằm chằm đôi mắt đỏ như m.á.u của Tần Mục Dã: “Anh cho rằng làm tổn hại tuyến thể thì sẽ tha thứ cho ? Anh từng nghĩ, nếu tuyến thể thật sự hỏng , làm thế nào ? Công vụ của quân khu mười ba, công ty Tần gia, gánh bao nhiêu trách nhiệm, cam tâm tự tay phế bỏ chính ?”

Tần Mục Dã lọt lời nào.

Rõ ràng tuyến thể còn tổn thương, nhưng cảm giác như sắp nổ tung, mùi m.á.u tanh trào ngược lên cổ họng, vị sắt gỉ trong miệng khiến Alpha cau chặt mày.

Chưa kể cú đ.á.n.h mạnh bụng .

Tần Mục Dã đau đến mức ngã nghiêng lên giường.

“Tôi tin tức tố của đột nhiên mất khống chế. Tôi cũng đến chuyện tha thứ . tuyệt đối thể làm hỏng tuyến thể ngay mắt .”

Tầm Alpha mơ hồ.

ánh mắt Dung Thu vẫn mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt. Sau vô cự tuyệt, ở sát ranh giới sụp đổ. Hắn sợ gì cả, chỉ sợ Dung Thu chịu tha thứ, sợ Dung Thu tỉnh táo đến mức nhớ rõ tất cả những tổn thương từng gây .

Nếu Alpha thì .

Nếu là beta, sẽ tuyến thể rắc rối , sẽ vì tuyến thể mà trở nên vặn vẹo, kiêu ngạo. Beta và Dung Thu sẽ xứng đôi bao. Khó trách trong ảo giác, Dung Thu chọn beta Tần Mục Dã.

Vì thế cho rằng, chỉ cần móc bỏ tuyến thể, Dung Thu sẽ tha thứ.

Dung Thu ngăn .

Nếu kỳ dễ cảm thể kéo dài mãi thì bao.

Hắn chờ đến lúc tỉnh táo, để Dung Thu tan biến như tro bụi theo gió.

Hắn còng chặt Dung Thu, đời đời kiếp kiếp ở bên .

những đau đớn đến tận xương tủy , chỉ dám phơi bày trong ảo cảnh. Khi tỉnh , vẫn trở về làm Tần tổng chỉ huy lạnh lùng, khắc chế.

Alpha giường, nức nở hít thở.

Dung Thu từng vô tình thấy tiếng của Tần Trạch Tây — một Alpha cấp S khác trong điện thoại của Dung Khâm. Những tiếng gào khản cổ như: “A Khâm đừng mặc kệ !”, “Không em ngủ !”, “Tuyến thể đau lắm!”, “A Khâm sai , hu hu hu…”

Giờ đây, phản ứng của Tần Mục Dã khác là bao.

Dung Thu đau đầu.

Alpha giường vẫn chằm chằm như hổ rình mồi, chỉ cần động đậy một chút, Tần Mục Dã lập tức giật .

Rất nhanh, Dung Thu nhận ánh mắt Alpha dừng mảnh sứ vỡ đất. Ánh sáng lên, vẫn từ bỏ.

Sắc mặt Dung Thu trầm xuống.

Cậu bước lên một bước, che khuất tầm của Tần Mục Dã, lặng lẽ gom những mảnh sứ vỡ sang một bên.

Tần Mục Dã chú ý đến động tác đó. Cú thúc khuỷu tay khiến đau đến phát âm thanh, chỉ thể đau, mà tim cũng đau theo.

Ảo giác trong kỳ dễ cảm quá chân thật.

Dung Thu đ.á.n.h , mắng , thậm chí còn làm thương.

Sống động đến mức giống ảo giác chút nào.

Cơn đau ở bụng dịu phần nào. Tần Mục Dã dậy, nhưng vẫn thở dốc kịch liệt, gân xanh cánh tay căng lên, kéo dài đến mu bàn tay, giữa hai là đoạn xích bạc dài chừng ba mươi centimet.

Ánh mắt Alpha tối .

Quá xa.

Lúc thiết kế, đáng lẽ nên làm còng tay dính sát , như tay lúc nào cũng thể chạm tay Thu Thu.

Tần Mục Dã kéo nhẹ xích còng, một tay còn ôm bụng , giống như một con sư t.ử bại trận, run rẩy như cái sàng, gân m.á.u trán nổi lên dữ tợn, rõ ràng đang chịu đựng đau đớn và hối hận khổng lồ.

“Thu Thu… đừng …”

Tuyến lệ kiềm chế vỡ tung, nước mắt tràn , mang theo tin tức tố, chảy dọc khắp khuôn mặt Alpha.

Dung Thu khẽ cụp mi: “Tôi .”

“Thu Thu sẽ .” Giọng Alpha nghẹn ngào, “Lần mở mắt , Thu Thu biến mất . Anh giữ …”

“Hu hu… Mỗi kỳ dễ cảm đều thấy Thu Thu, nhưng Thu Thu chịu tha thứ. Thu Thu cầu vượt, lạnh lùng , mặc cho giãy giụa, kéo giữ, cuối cùng vẫn nhảy xuống mặt .”

“Nếu tỉnh ngộ sớm hơn, đối xử với Thu Thu sớm hơn, chúng chia tay. Tốt nghiệp xong kết hôn, cùng sống ở A tinh, cùng trồng vô hoa hồng vàng…”

Alpha đến nước mắt nước mũi giàn giụa, giọng trầm thấp vỡ vụn: “ tất cả đều muộn còn cơ hội nữa… Dù làm gì, Thu Thu cũng sẽ tha thứ…”

Dung Thu lặng lẽ , ánh mắt sâu thẳm mang theo chút mệt mỏi.

Tình cảm của Tần Mục Dã chân thành, mãnh liệt.

mù quáng đến , cũng cảm nhận nỗi đau của Alpha.

, Dung Thu đáp , cũng đến tha thứ.

Cậu để mặc Tần Mục Dã nắm tay , để mặc tin tức tố bao trùm, dường như chỉ Alpha mới dần bình .

Tiếng máy lọc khí chạy đều, tin tức tố nồng đậm cuối cùng cũng bắt đầu loãng .

Cơn buồn ngủ kéo đến với Tần Mục Dã.

Dung Thu cúi đầu Alpha nửa giường, cổ tay vẫn nắm chặt. Lòng bàn tay nam nhân nóng rực, ấm lan lên trán . Tóc mái ướt che khuất ánh mắt.

Cậu thực sự tức giận.

tất cả phẫn uất đều dịu xuống khi thấy chìa khóa.

Tần Mục Dã tìm chìa khóa, nhưng đưa cho .

Đưa chìa khóa, cũng là giữ .

Tần Mục Dã nên hèn mọn đến .

Alpha đang ngủ sống mũi cao, hốc mắt cũng thâm quầng, dường như vì sợ hãi điều gì đó mà hàng mi luôn khẽ run rẩy, đường môi mím chặt đến căng cứng, khóe môi thỉnh thoảng còn run. cho dù như , Alpha vẫn mang theo khí chất cao quý và sự ngạo mạn bẩm sinh.

Dung Thu dùng tay còn chống cằm, nghiêng đầu sang một bên. Ánh sáng chiếu xuống để lộ một đoạn gáy trắng nõn mắt, còn đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm thì nhạt nhòa chằm chằm đàn ông giường.

Tư duy của ngừng rối loạn.

Cậu lặp lặp hồi tưởng những chuyện xảy .

Sau khi kỳ mẫn cảm kết thúc…

Tần Mục Dã sẽ hối hận vì những lời đó ?

Giờ khuya, phòng ngủ chính vách kim loại bao bọc kín mít, ánh trăng thể lọt . Ánh đèn trong phòng cũng u ám, đây là khi nhân viên điều tra chuyên nghiệp của Liên Bang khảo sát xong thì cố ý sắp đặt. Ánh sáng quá mạnh sẽ kích thích Alpha sinh phản ứng công kích, nhất là với Alpha cấp S, dễ xuất hiện hành vi tấn công bừa bãi.

Dưới ánh đèn mờ nhạt , Dung Thu tấm t.h.ả.m cạnh giường.

Một tay beta đặt giường, chiếc áo sơ mi trắng xắn lên lỏng lẻo vài nếp, từ bên trong lộ cánh tay thon gầy nhưng đầy sức bền.

Tay còn cũng tương tự, chỉ là đầu ngón tay khẽ cử động, vẫn luôn chạm lên màn hình di động để vẽ vời. Dù tín hiệu, vẫn thể xem tranh tải sẵn.

Ngoài tiếng hít thở đều đặn của Alpha và tiếng bụng Dung Thu thỉnh thoảng phát âm thanh nhỏ, cả căn phòng yên tĩnh đến lạ thường.

Dung Thu đói bụng.

Từ sáng sớm khi đưa phòng ngủ chính của Tần Mục Dã, nhốt ở đây cho đến giờ.

Đáng tiếc Tần Mục Dã kích thích bởi điều gì, gọi thế nào cũng tỉnh. Hiện tại Dung Thu lờ mờ đoán , Tần Mục Dã dường như đang rơi trạng thái mẫn cảm đặc biệt .

Dung Thu vốn định dậy, nhưng khựng bước.

Tiếng kim loại va chạm từ cổ tay vang lên khiến hàng mi cong dài của Alpha khẽ động.

Tần Mục Dã chậm rãi mở mắt.

Ý thức của dần tỉnh táo hơn, định đưa tay xoa thái dương đang đau nhức, thấy âm thanh kim loại va lanh lảnh.

Kim loại…?

Tần Mục Dã sững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-73-1.html.]

Đuôi mày vốn nhíu càng nhăn chặt hơn.

Hắn mở to mắt hơn chút, trong ánh đèn u ám thấy tấm lưng thon gầy quen thuộc của beta. Tầm mắt hạ xuống, quần áo Dung Thu chỉnh tề như thường ngày, rõ vì lý do gì mà cổ áo mở rộng, mang theo vài phần hỗn độn. những thứ đó còn đáng , cho đến khi ánh mắt dừng ở cổ tay Dung Thu—chiếc còng tay bạc giấu trong bóng tối phát ánh sáng khác thường.

Tim Tần Mục Dã thắt chặt, đôi đồng t.ử đen chợt co giãn mạnh.

Hắn dám tin cổ tay .

Đây là bí mật của .

Một bí mật ai đến.

giờ phút , tỉnh táo thấy cặp còng tay đang khóa chặt và Dung Thu với . Tần Mục Dã chỉ cảm thấy như một tia sét đột ngột nổ tung trong đầu, đ.á.n.h nát ý thức thành từng mảnh, đầu óc trống rỗng.

Hắn tỉnh, nhưng cũng choáng váng.

Hắn ngây ngẩng đầu khuôn mặt Dung Thu.

Dung Thu lùi nửa bước, nhưng vì còng tay nên thể lui xa, song vẫn bày rõ vẻ cảnh giác mặt.

Dung Thu sợ.

Vừa sợ Tần Mục Dã tiếp tục phát bệnh, sợ khôi phục trạng thái Alpha đó đến mất kiểm soát.

Vì thế Dung Thu lùi , tiện để quan sát.

Alpha tỉnh dường như gì bất thường. Lưng Tần Mục Dã thẳng tắp, đôi mắt đen trắng phân minh còn ngấn nước, dù từ lên vẫn khiến khác nín thở. Có thể thấy khí chất của đàn ông đổi lịch sự, toát thở lãnh đạm, tiết chế, cấm dục.

Đối diện ánh mắt sâu lạnh , Dung Thu khẽ nhướn mày, giọng mang chút trêu chọc, từ kẽ răng bật một thở thấp đến mức khó thấy: “Tỉnh táo ?”

“Ừ…”

“Không thổi huýt sáo nữa?”

“!!!”

Tần Mục Dã sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ mẫn cảm .

Nghĩ cẩn thận, trong ngày đó làm những gì?

Hắn cho rằng sự xuất hiện của Dung Thu chỉ là một ảo giác, nên trong ảo giác làm gì thì làm; đến mức chẳng giống Alpha cấp S, còn định dùng việc phá hủy tuyến thể để uy h.i.ế.p Dung Thu, thậm chí dùng chiếc còng tay từng lộ diện khóa Dung Thu .

Hắn làm dám…

Tần Mục Dã lập tức tìm chìa khóa, mở còng tay.

Đáng tiếc càng vội càng loạn, động tác tay càng thêm lúng túng. Chiếc chìa khóa bạc nhỏ tinh xảo như một món mỹ nghệ cần đối xử cẩn thận, nhưng lúc trong tay Tần Mục Dã khẽ rung, thử nhiều vẫn tra ổ khóa.

Cuối cùng vẫn là Dung Thu nhận lấy chìa khóa.

Khi còng tay mở , dù đau, Dung Thu vẫn vô thức xoa cổ tay khóa. Trên cổ tay thậm chí để một vết đỏ nào, nhưng trong suốt quá trình đó, Tần Mục Dã vẫn dám ngẩng đầu .

Alpha làm sai chuyện, cúi đầu đầy áy náy.

Ánh mắt hạ xuống, thấy đôi mắt cá chân tinh xảo đẽ ống quần rộng rãi của Dung Thu—mảnh mai, yếu ớt, dường như chỉ cần dùng lực là thể bóp nát.

beta trông vẻ yếu đuối vô cùng kiên cường.

Bất kể xin thế nào, Dung Thu cũng hề lay động. Hiểu điều đó, tim Tần Mục Dã bỗng nhói lên, ngay cả nhịp thở vốn chậm rãi cũng trở nên hỗn loạn.

, Alpha vẫn gượng , như thể phá tan bộ đau khổ dữ dội đó. Giống như vẫn luôn nghĩ—dù trong ảo cảnh yếu đuối, lóc và mềm mại đến , khi tỉnh táo trở , vẫn là Alpha kiên cường nhất.

Dung Thu nụ làm cho sững sờ.

Nhìn Dung Thu mở to mắt, là dáng vẻ kinh ngạc, Tần Mục Dã lặng lẽ thu cặp còng tay bạc cùng chìa khóa. Khi mở miệng chuyện nữa, còn chút thất thần nào, chỉ còn sự trầm lạnh lùng của kẻ nắm quyền.

“Anh sốt, đó bước kỳ mẫn cảm. Chờ nồng độ tin tức tố hạ xuống chút nữa, chúng thể ngoài.”

“Kỳ mẫn cảm?” Dung Thu nhớ điều gì, khẽ nheo mắt, đuôi mắt và hàng mày xinh lộ vài phần hiểu rõ, “Vậy những biểu hiện bất thường của đều là vì kỳ mẫn cảm?”

“Xin , là quấy rầy Thu Thu.” Tần Mục Dã cúi đầu, “ những lời đó đều là điều , Thu Thu, …”

“Tôi .”

Dung Thu cắt ngang lời , cúi đầu tay , dường như nữa. Bị nhốt suốt một ngày, mái tóc mềm mịn của sớm ướt mồ hôi, xoăn .

Lúc trán trắng sạch của Dung Thu rủ xuống vài sợi tóc mái quá rối: “Vậy rốt cuộc khi nào chúng mới ngoài ? Tuy cảm nhận rõ nồng độ tin tức tố của , nhưng cảm giác trong thời gian ngắn chúng .”

Hệ thống tuần khí vận hành quá nhanh.

Máy móc dối.

“Khoảng ba ngày nữa.”

“Ba ngày?!”

Khuôn mặt Tần Mục Dã lạnh nhạt mà tuấn tú. Alpha ở vị trí của vốn mang trong xương cốt sự kiêu ngạo, sẽ lừa , cũng khinh thường lừa .

Vì thế Dung Thu tin lời .

Tần Mục Dã cho rằng Dung Thu tin, vô cớ trở nên căng thẳng, vội vàng giải thích: “Kỳ mẫn cảm của Alpha thường kéo dài ba đến bảy ngày. Đến ngày thứ ba, tin tức tố của sẽ còn bạo động, chỉ cần đeo vòng điều tiết tin tức tố là đủ khống chế. Khi đó hệ thống cảm ứng tin tức tố ở đây sẽ tự động mở cửa.”

Từ dùng thái độ cứng rắn rời khỏi phòng tạm giam quân khu trong kỳ mẫn cảm, Liên Bang tăng cường kiểm soát . Hiện tại còn quyền tự ý rời khỏi phòng tạm giam nữa.

Tần Mục Dã giải thích rõ ràng, Dung Thu cũng hiểu.

“Anh… tin tức tố thường xuyên mất khống chế ? Mỗi đều nhốt ?”

“Ừ.”

Giọng Tần Mục Dã d.a.o động, lạnh nhạt và bình tĩnh, nhưng sự quen thuộc khiến trong lòng Dung Thu dâng lên một cảm giác nghẹn ngào khó . Thông thường kỳ mẫn cảm của Alpha tuy nghiêm trọng, nhưng đến mức nhốt trong phòng tạm giam như thế—nơi giống như lồng sắt giam giữ dã thú, khiến Dung Thu luôn cảm thấy Tần Mục Dã đang đối xử như một con thú thuần hóa.

Tần Mục Dã để Dung Thu quá nhiều chi tiết. Hắn đưa tay chỉnh tóc, đang nghĩ cách chuyển đề tài thì bụng Dung Thu hợp thời mà kêu lên.

Tần Mục Dã lấy cho một phần thức ăn đóng gói kín: “Ăn chút .”

Nếu sớm một ngày Dung Thu sẽ nhốt cùng trong phòng tạm giam , tuyệt đối sẽ chỉ chuẩn bánh nén khô, thậm chí ngay cả sữa yến mạch cũng .

Dung Thu để ý.

Chiều hôm , Dung Thu cuối cùng nhớ một chuyện.

Beta ngẩng đầu khỏi sách: “Tại hồi đại học từng gặp kỳ mẫn cảm của ?”

Alpha trả lời ngay: “Có. mỗi đều xin nghỉ .”

Dung Thu lúc mới Tần Mục Dã cũng kỳ mẫn cảm, chỉ là đây thường xuyên và dữ dội như hiện tại.

Dung Thu vuốt bìa sách: “ hôm nay là thứ hai, đến quân khu chứ?”

“Không . Bọn họ , hơn nữa bây giờ đưa t.h.u.ố.c ức chế muộn, chỉ thể chờ bên kết thúc mới ngoài.”

“Thuốc ức chế giờ còn dùng ?”

“Giờ thì , t.h.u.ố.c ức chế thường chỉ dùng ở giai đoạn đầu của kỳ mẫn cảm.”

Thực việc thường xuyên xuất hiện ảo giác trong kỳ mẫn cảm cũng liên quan đến t.h.u.ố.c ức chế. Trước đây bác sĩ Liên Bang với , sử dụng t.h.u.ố.c ức chế tin tức tố với tần suất cao và nồng độ lớn sẽ gây nghiện thể đảo ngược cho tuyến thể. Dù Tần Mục Dã để ý cũng cách nào khác.

Thậm chí về , việc xuất hiện ảo giác liên quan đến Dung Thu đối với Tần Mục Dã trở thành một điều .

Giống như ngày đầu tiên.

Tần Mục Dã dám suy ngẫm quá nhiều.

Sẽ nghiện.

Sau khi Alpha giải thích, Dung Thu mới thực sự hiểu rõ kỳ mẫn cảm của Alpha là thế nào. Trước đây kiến thức hạn hẹp, với tư cách một beta chỉ Alpha và Omega kỳ động dục, Alpha còn giai đoạn đặc thù như . Kỳ mẫn cảm của Alpha giống kỳ động dục, bắt buộc đ.á.n.h dấu Omega, mà phần lớn thuộc về vấn đề tâm lý, cần bạn đời ở bên bầu bạn đến cực hạn.

Dung Thu chăm chú.

“Phiền phức , từng nghĩ tới…”

“Nghĩ tới cái gì?”

Dung Thu lắc đầu: “Không gì.”

Cậu vốn hỏi vì Tần Mục Dã tìm Omega để ghép đôi, nhưng cảm thấy câu hỏi đó quá ngốc. Dung Thu khép cuốn sách dày trong tay, cố ý xé một gói bánh nén khô để che mặt .

Tần Mục Dã ép hỏi, chỉ rút một chai nước khoáng đưa cho Dung Thu, cúi đầu “ sách”.

Tần Mục Dã đúng.

Tới ngày thứ ba, hệ thống điều hòa khí nửa mở nửa khép, ngay cả mùi gỗ trầm hương luôn bao phủ quanh Dung Thu do tin tức tố cũng dần dần nhạt .

Ba ngày , Tần Mục Dã và Dung Thu đều ăn đồ chay lấy từ trong tủ, uống nước khoáng đóng chai đơn lẻ. Đã lâu Dung Thu chịu đựng kiểu sinh hoạt kéo dài như .

Chỉ là bắt đầu còn cảm nhận rõ sự trôi qua của thời gian.

Cậu từng xem một thí nghiệm, rằng con nhốt trong gian giam giữ kín sẽ dần trở nên tê liệt. Nghĩ , hiện tại hẳn cũng như thế. Ngày đầu tiên vì chăm sóc Tần Mục Dã nên cảm thấy thời gian trôi nhanh; đến ngày thứ hai và thứ ba, Dung Thu thấy từng phút từng giây đều trôi qua vô cùng dày vò.

Hơn nữa, điện thoại của hết pin.

Cậu chỉ thể theo Tần Mục Dã những cuốn sách đặt trong ngăn kéo.

những cuốn sách hợp gu của . Cậu hứng thú với kinh tế tài chính, trái Tần Mục Dã nghiêm túc. Bất kể khi nào Dung Thu ngẩng lên khỏi trang sách, Tần Mục Dã vẫn luôn cúi đầu chăm chú .

Dung Thu hề rằng sự “nghiêm túc” là do Tần Mục Dã cố ý tạo . Hai ở chung một phòng vốn đủ lúng túng, Tần Mục Dã chỉ thể cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của , để Dung Thu thể thoải mái hơn một chút.

Loading...