[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 71.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:13:16
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Dung Thu ở trong lòng hung hăng mắng một tiếng.
Khóa mật mã cổng biệt thự nhà hỏng tròn một tháng, dùng vân tay lẫn mật khẩu, chỉ thể cắm chìa khóa. Cậu và Dung Khâm tạm thời dùng ổ khóa đó, ngờ đúng tháng làm mất chìa.
Đây là một chùm chìa khóa cực kỳ quan trọng, phía chìa khóa nhà và chìa khóa xe. Giờ ném thẳng xuống hồ, chẳng khác nào thẳng là thể về nhà. Huống chi mang theo giấy tờ tùy , cho dù ở khách sạn cũng ; tìm thợ mở khóa càng cần chứng minh phận. Ở quân khu mười ba quản lý nghiêm ngặt, giấy tờ mà tìm phá khóa, chắc chắn sẽ coi là phần t.ử phạm pháp.
Viện nghiên cứu thể đến, nhưng thể ở qua đêm. Trước để ép bản làm việc, Dung Thu hề thiết kế phòng nghỉ, ngay cả ghế làm việc thường dùng cũng cứng ngắc.
Dung Thu lập tức lâm thế tiến thoái lưỡng nan.
Cậu chỉ là cho cá ăn thôi, ném luôn cả chìa khóa xuống chứ?
Cái hồ lớn thế , bây giờ xuống tìm còn kịp ?
mặt hồ sâu thấy đáy, phía là sen mùa hạ xanh um, lá sen và hoa sen là vô cá chép đủ màu bơi lội. Thức ăn cho cá và chìa khóa rơi xuống nước nhanh chóng nuốt chửng trong đám sen dày đặc và đàn cá chen chúc.
Dù Dung Thu đến mù mắt, cũng chìa khóa ở chỗ nào đáy hồ.
Muốn tìm thì cũng nhờ chuyên nghiệp.
Tần Mục Dã liên hệ với nhân viên nhà ăn, kể cảnh khó xử hiện tại. Người phụ trách nhà ăn xong thì vô cùng khó xử.
Thậm chí còn kinh ngạc.
Khoa học kỹ thuật phát triển đến mức , mà vẫn dùng khóa mật mã khóa vân tay.
“Cái hồ tuy sâu đến hai mét, nhưng phía là bùn dinh dưỡng trồng sen, lớp bùn dày, còn hệ thống đẩy nước định kỳ. Xuống tìm khó.”
Không khác gì mò kim đáy biển.
Người phụ trách nhà ăn cân nhắc hỏi: “Vị , ngài còn nhớ ném chìa khóa về hướng nào ?”
Dung Thu mím chặt môi: “Không nhớ.”
Nếu nhớ, lúc đó tự xuống vớt .
Dung Thu hận thể tự đ.ấ.m cho hai cái.
Người phụ trách nhà ăn vẫn giữ thái độ : “Thế , bên chúng sẽ sắp xếp hỗ trợ tìm kiếm. Ngài để liên lạc, nếu tìm chìa khóa sẽ báo ngay cho ngài.”
“Vâng, cảm ơn.”
Đây cũng là cách duy nhất.
Dung Thu để thông tin liên hệ.
Người phụ trách nhà ăn tiễn họ tận gara. thấy xe của , Dung Thu càng bực bội hơn, xe mà chìa thì cũng vô dụng.
Nhà , viện nghiên cứu , mà giờ thể về cả.
Dung Thu thử gọi cho Dung Khâm. Bên quá ồn ào, tiếng nền là quân tình nguyện tụ tập ăn cơm, náo nhiệt vô cùng. Dù uống rượu, chỉ nâng bát canh thôi cũng khí thế như đang đấu rượu.
Dung Khâm gân cổ với : “Thu Thu , giờ đang ăn cơm ký hợp đồng với Tô Nhiên ? Sao rảnh gọi cho ?”
Dung Thu kiên nhẫn giải thích.
Khi đến đoạn Dung Thu ném cả chìa khóa xe xuống hồ cùng thức ăn cho cá, Dung Khâm thật sự nhịn , bật một tiếng.
nhanh Dung Khâm lấy nghiêm túc: “Anh chìa khóa dự phòng, nhưng mang theo . Để hỏi Triệu Nam Thần xem.”
Một phút , Dung Khâm tiếp: “Chìa khóa của cũng mang theo .”
Dung Thu chán nản.
Dung Khâm : “Nếu về nhà , cũng ở khách sạn … Thu Thu tạm ở nhà bạn mấy ngày . Anh gửi chìa khóa về cho em, nhanh thì ba ngày là nhận .”
“Được.” Dung Thu định sẽ sang nhà ông chủ beta ở nhờ hai ngày.
Lúc , Tần Mục Dã vẫn luôn im lặng bên cạnh rốt cuộc cũng lên tiếng: “Thu Thu thể đến nhà ở tạm.”
“Ai đang ? Tần Mục Dã?” Dung Khâm nhận giọng , “Cậu Thu Thu sang chỗ ở?”
Nếu là , Dung Khâm nhất định sẽ phản đối. do dự. Nếu Thu Thu chỗ ở, thật sự sẽ lang bạt bên ngoài mấy ngày. So với việc tìm đáng tin, chi bằng là Tần Mục Dã.
Ít nhất, chỉ riêng việc Tần Mục Dã thể giữ Tần Trạch Tây lâu như cũng đủ để Dung Khâm thấy yên tâm.
cuối cùng, vẫn xem ý của Dung Thu.
Dung Khâm ném câu hỏi cho .
Dung Thu cũng chút do dự.
Cậu vốn định tìm ông chủ beta, nhưng nhớ mấy hôm du lịch.
Nghĩ nghĩ , bên cạnh thật sự còn ai khác.
Tần Mục Dã nghiêm túc chờ câu trả lời của Dung Thu, Alpha chút căng thẳng. Khi Dung Thu do dự xong khẽ gật đầu, trái tim treo lơ lửng của Tần Mục Dã cuối cùng cũng hạ xuống.
“Được, bây giờ về nhà.”
Người đàn ông khẽ ho một tiếng, một tay đút túi, tay còn bấm chìa điều khiển mở xe. Cửa xe mở nhanh, như thể sợ Dung Thu đổi ý bỏ chạy.
Chuyện chỗ ở cứ thế quyết định.
Dung Thu mất một lúc mới tiêu hóa việc sắp ngủ nhà Tần Mục Dã. Sau khi chấp nhận xong, bắt đầu lên kế hoạch tiếp theo: đợi Dung Khâm gửi chìa khóa về, chờ nhà ăn báo kết quả.
Suy cho cùng vẫn là của . Nếu tay nhanh ném luôn chìa khóa xuống hồ thì rơi cảnh .
Trên xe, Dung Thu cứ tự trách mãi.
Cậu pin điện thoại chỉ còn chút ít, dám dùng bừa. Máy là mẫu cũ từ nhiều năm , đầu sạc xe Tần Mục Dã tương thích.
Dung Thu chỉ thể ngẩn cảnh ngoài cửa sổ.
Không ngờ xe chạy một đoạn dài, thứ thấy khu dân cư mà là một trung tâm thương mại náo nhiệt. Tần Mục Dã quen đường quen nẻo lái xe xuống gara ngầm, mở cửa xe bên Dung Thu, hiệu xuống.
“Nhà lâu ở, thiếu khá nhiều đồ.”
Dung Thu vốn định thể mua online, nhưng nghĩ đến việc ngay cả đầu sạc cũng , đành nhượng bộ.
Nhượng bộ một , thì sẽ thứ hai.
Dung Thu cạnh Tần Mục Dã, vô thức đút tay túi: “Điện thoại hết pin , trả giúp nhé, chuyển khoản .”
Tần Mục Dã từ chối.
Nhìn gương mặt Dung Thu, nhớ điều gì đó, cốp xe lấy hai chiếc khẩu trang đen.
Dung Thu nhận lấy, đeo lên giống Tần Mục Dã.
Cậu tưởng thế sẽ kín đáo hơn, nhưng ngờ dù đeo khẩu trang, khí chất và dáng của hai vẫn thu hút ánh : vai rộng, eo thon, chân dài, lưng thẳng, trông cực kỳ nổi bật.
Cảm nhận ánh mắt xung quanh, Dung Thu vô thức tăng nhanh bước chân.
Họ đến cửa hàng điện thoại mua đầu sạc. Mẫu quá cũ, nhân viên lục kho một hồi mới tìm . Dung Thu còn tiện mua luôn một cục sạc.
Lập tức sạc cho chiếc điện thoại chỉ còn 5% pin.
Tần Mục Dã theo suốt quá trình, trong lòng chút tiếc nuối.
Nếu điện thoại của Dung Thu cạn pin thêm chút nữa… thì lẽ cơ hội trả tiền giúp .
Mặt xe đẩy của Dung Thu nhanh chóng đầy lên một cách rõ rệt: kem đ.á.n.h răng, bàn chải đ.á.n.h răng, chỉ nha khoa, khăn lông, còn đồ tắm rửa và quần áo , Dung Thu lượt thêm thiếu thứ gì. trong lúc đẩy xe thêm đồ, tay Tần Mục Dã cũng hề nhàn rỗi, khi thì là khăn tắm cỡ lớn, khi thì là khăn lau tóc khả năng thấm nước cực mạnh. Đi ngang khu đồ uống, còn tiện tay bỏ xe hai thùng sữa yến mạch……
Dung Thu vốn chỉ định mua qua loa một chút, nào ngờ càng mua càng nhiều, xe đẩy trong tay đầy ắp, còn Tần Mục Dã bên tiện tay đẩy thêm một chiếc xe mới.
Dung Thu sững : “Đồ cũng gần đủ mà.” Không cần thêm xe nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-71-1.html.]
Tần Mục Dã chớp chớp mắt, chiếc xe còn đầy, dứt khoát lắc đầu. Hắn kéo Dung Thu tiếp sang khu rau củ, dạo thêm một vòng.
Cái phận Alpha rõ ràng chẳng kiểu sẽ chọn rau xanh trái cây, thế nhưng khi giữa đủ loại rau củ quả, Tần Mục Dã triệt để quán triệt lý niệm của , chỉ mua loại đắt nhất.
Dung Thu phía mà liên tục lắc đầu.
“Rau xanh cần mua nhiều như , rau lá lớn với cải thìa, mỗi loại mua một phần là đủ .”
Sau đó Dung Thu liền chủ động giúp Tần Mục Dã chọn lựa.
Đến lúc tính tiền, ít âm thầm quan sát hai họ. Hai tuy rõ mặt, nhưng vóc dáng đặc biệt nổi bật, một cao lớn vạm vỡ, một thon gầy cao ráo. Trong đó cao hơn cổ còn đeo vòng ức chế tin tức tố màu đen, rõ ràng là một Alpha; còn cổ đeo gì, là một Beta, nhưng lộ gương mặt và đường nét vô cùng , ánh mắt càng hiếm thấy với màu xanh cobalt.
Tổ hợp AB vốn thường gặp, mà bầu khí giữa họ còn hài hòa hơn cả nhiều cặp AO.
Dung Thu máy tự thanh toán, quét mã từng món một. Không từ lúc nào Tần Mục Dã rời , đến khi , trong tay thêm một đôi dép lê.
“Trong nhà dép lê dự phòng.”
Alpha cảm nhận ánh của những xung quanh, liền hạ thấp giọng .
Rõ ràng chỉ là một câu bình thường, nhưng Dung Thu ý vị khác.
Alpha đang ám chỉ điều gì ?
Ám chỉ trong nhà từ đến nay chỉ một ở.
Hơn nữa giọng của đàn ông vẫn trầm thấp như cũ, ngữ khí vô cùng bình thản. Nếu giọng mang theo từ tính trời sinh, những lời chẳng khác nào máy đang lời thoại, AI.
AI thông minh đến mức thiết lập ám chỉ ?
Đây là một vấn đề đáng để tranh luận.
Hoàn trong lòng Dung Thu coi như một AI máy, Tần Mục Dã câu đó thật sự mang ý gì khác. Từ Tần Trạch Tây tới nhà phá phách khắp nơi, Tần Mục Dã đổi mật mã khóa biệt thự, về cấm tuyệt đối cho trai bước .
Dung Thu mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại của đôi dép lê .
Tất cả đồ đạc quét mã xong xuôi, từ quầy chất xuống mặt đất, riêng túi bảo vệ môi trường thôi dùng đến bảy cái.
Dung Thu xách túi cuối cùng lên, bên cạnh là Tần Mục Dã giơ mã thanh toán .
Không kịp để Dung Thu ngăn cản, Tần Mục Dã nhanh hơn một bước thanh toán xong.
Nghe tiếng “Thanh toán thành công”, Dung Thu lên tiếng: “Đáng lẽ để trả.”
Alpha vẫn giữ tư thế giơ điện thoại quét mã, hé môi, thấp giọng “À” một tiếng, : “ điện thoại của em hết pin .”
Dung Thu cúi đầu túi quần phồng lên của , đoạn dây sạc dài lộ bên ngoài.
Cậu pin mà, chẳng đang sạc .
Còn dùng cả pin dự phòng nữa……
Tiền thanh toán xong, mục đích đạt , Tần Mục Dã bình tĩnh nhét điện thoại túi, vẻ mặt biểu thị đây chỉ là một sự cố ngoài ý .
ngoài ý , chỉ Alpha tự rõ.
Dung Thu truy cứu thêm.
Cậu xếp túi đồ cuối cùng ngay ngắn, đồng thời xé lấy tờ hóa đơn dài.
Số tiền Tần Mục Dã trả lúc đối với cũng gì, đợi đến khi rời khỏi nhà Tần Mục Dã, chỉ cần tính khoản chi phí ăn ở trả là .
Dung Thu trong xe.
Cậu biệt thự ngày càng tới gần, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác quen thuộc khó .
Biệt thự của Tần Mục Dã diện tích lớn, trông vô cùng tinh xảo, cũng giống biệt thự của kết cấu hai tầng, bên ngoài một khu vườn nhỏ. Dung Thu cuối cùng cũng nhận cảm giác quen thuộc đó đến từ : màu sắc tường, bố cục gian vườn hoa đều giống căn nhà của ở Thủ Đô tinh, thậm chí thể đây giống như phiên bản mở rộng theo tỷ lệ của biệt thự Thủ Đô tinh của .
Tần Mục Dã dừng xe ở bãi đỗ riêng.
Sau đó xách theo bao lớn bao nhỏ cùng Dung Thu bước biệt thự.
Cảnh tượng mắt chút khác với tưởng tượng về một gian sạch sẽ tì vết.
Dung Thu vốn cho rằng nhà của tổng chỉ huy quân khu 13 nhất định gọn gàng ngăn nắp, từ sàn nhà, bàn ghế đến thùng rác đều sạch sẽ đến mức thể hiện rõ ràng chứng ở sạch của chủ nhân. thực tế hẳn như . Phòng khách biệt thự của Tần Mục Dã rộng, ánh sáng cũng đủ, đồ đạc nhiều, nhưng cách bày trí chỉnh tề.
Dung Thu trong vài bước, trong thùng rác phòng khách vẫn còn túi phun sương dùng dở từ buổi sáng.
Tần Mục Dã cũng chút bất ngờ.
Hắn tới nhà Dung Thu vài , đương nhiên nhà Dung Thu sạch sẽ gọn gàng đến mức nào. Lúc đặt bộ đồ lên cạnh sofa, đầu ngón tay vuốt vạt áo, : “Anh thích thường xuyên nhà, nên giúp việc ba ngày mới tới một .”
Dung Thu .
Cậu còn kịp gì.
Nhà Alpha tuy bừa, nhưng bừa một cách thở sinh hoạt. Như cũng tệ, dù đây là nhà ở, khách sạn lúc nào cũng sạch bóng.
Nhân lúc Tần Mục Dã rót nước, ánh mắt Dung Thu đảo quanh bốn phía, quan sát biệt thự một lượt. Đồ đạc ít, mang phong cách tối giản cực độ, đặc biệt là bàn gần như vật trang trí, nhưng tường treo thứ gì đó.
Dung Thu nheo mắt, tiến gần kỹ.
Thứ treo tường… hóa là bản hợp đồng “bạn giường” mà từng ký với Tần Mục Dã!
Tờ giấy A4 mỏng manh với chữ ký tay của cả hai, giờ viền khung bạc, trông tinh xảo đến lạ thường…… Tần Mục Dã lập tức tháo bản hợp đồng xuống, cho Dung Thu tiếp, đồng thời đưa chiếc ly pha lê rót gần đầy nước đến mặt , dùng để che giấu sự lúng túng của .
“Uống nước .”
“……Ừ.”
Dung Thu nhắc, Tần Mục Dã cũng đề cập nữa.
Dù hổ là Tần Mục Dã chứ . Ôm ly nước uống, Dung Thu Tần Mục Dã chỉnh giường cho . Biệt thự của Tần Mục Dã lớn hơn của Dung Thu nhiều, tầng hai ngoài phòng ngủ chính và phòng khách còn một thư phòng và phòng tắm. Tần Mục Dã sắp xếp Dung Thu ở tầng hai, giữa phòng ngủ chính và phòng của cách một thư phòng cùng một phòng tắm.
Dung Thu vốn tưởng rằng chính sẽ ở lầu một, ngờ sắp xếp lên lầu hai.
thích nghi nhanh.
Cậu là khách, Tần Mục Dã là chủ, theo sự sắp xếp của Tần Mục Dã là .
Uống mấy ngụm nước xong, mang bộ túi đồ còn phòng cho khách. Phòng cho khách ở lầu hai diện tích lớn, thua kém phòng ngủ chính trong nhà Dung Thu.
Mùa hè cần chăn đệm quá dày, vì Tần Mục Dã lấy cho một chiếc chăn lông họa tiết caro đen trắng sạch sẽ. Nghĩ đến việc Dung Thu thói quen kén giường, khi Dung Thu ngủ trưa, Tần Mục Dã còn mang đến cho một lọ hương huân trợ ngủ.
Dung Thu đột nhiên sinh một cảm giác kỳ lạ như thể dòng thời gian chồng chéo.
Cùng một loại hương huân, cùng một nhãn hiệu, cùng mùi gỗ điều hương giống hệt , từng nhận thứ khi ở bệnh viện trông giường cho Dung Khâm.
khi đó là Triệu Nam Thần tặng.
Còn bây giờ, Tần Mục Dã tặng cùng một loại……
Tần Mục Dã giống như một kẻ ngốc đầu tặng quà, cầm lọ hương huân trong tay, gần như ngây Dung Thu đang để trần nửa .
Dung Thu chuẩn ngủ trưa nên chiếc áo sơ mi mặc suốt buổi sáng. Quần áo chuẩn mặc đang giặt trong máy, vì lúc trần trụi nửa , chỉ còn mặc quần. Thậm chí còn giày, đôi chân trần của beta giẫm lên sàn nhà. Rèm cửa kéo kín, ánh sáng từ ngoài cửa hắt khiến làn da Dung Thu trông đặc biệt mịn màng, hai điểm hồng nơi n.g.ự.c càng thêm rõ rệt.
Yết hầu Tần Mục Dã vô thức lăn lên xuống, nuốt một ngụm nước bọt, lập tức giơ cao lọ hương huân trong tay: “Là hương huân trợ ngủ, thể giúp giảm kén giường.”
Nhìn lọ hương huân cao gần bằng nửa , Dung Thu dựa khung cửa, nhất thời nên gì, chỉ vươn tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
Ánh mắt Tần Mục Dã chợt rơi một đoạn cánh tay trắng nõn.
Ngay khoảnh khắc Dung Thu nhận lấy hương huân, chủ động đóng cửa giúp Dung Thu.
“Phanh” một tiếng, cánh cửa khép , cuối cùng cũng chặn mảng trắng chói mắt . Không còn thấy Dung Thu nữa, cảm xúc kìm nén bấy lâu của Tần Mục Dã rốt cuộc thả lỏng. Hơi thở Alpha trở nên dồn dập, vành tai phiếm đỏ, trong đầu đang nghĩ đến điều gì, lẽ là lồng n.g.ự.c trắng mịn của beta, cũng thể là cánh tay rắn chắc cơ bắp mỏng bao phủ. Tóm , Alpha bỗng dựa lưng tường, eo lưng cong xuống như con tôm, hai bàn tay to che chặt gương mặt đang nóng rực.
Trong thở ngắn ngủi, mùi trầm hương gỗ còn vương từ hương huân gần như trùng khớp với mùi tin tức tố của .
Hắn tư tâm.
Hắn mùi hương bầu bạn cùng Dung Thu giấc ngủ.