[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 70.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:12:03
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mười ba quân khu, mưa gió sắp tới.

Điều thể hiện rõ rệt ở chỗ các cuộc họp quân khu ngày càng diễn thường xuyên, chủ đề thảo luận cũng ngày càng nặng nề. Những vấn đề vụn vặt còn đưa bàn luận, những nội dung thể xuất hiện trong hội nghị hiện tại đều xoay quanh các vấn đề tác chiến chống hải tặc tại những tinh cầu phụ thuộc của mười ba quân khu.

Bởi vì đợt hàn triều xâm nhập mùa đông năm đó, chủ tinh của mười ba quân khu chịu tổn thất nghiêm trọng nhất. Các tinh cầu phụ thuộc xếp hạng cao cũng đồng dạng ảnh hưởng nặng nề, nhưng do nhiệt độ thấp cực hạn của hàn triều, mà là do đợt hàn triều kéo theo những toán hải tặc hung hãn, tàn bạo.

Trùng hợp , đại bản doanh của hải tặc cũng phá hủy nghiêm trọng. So với việc mười ba quân khu ứng phó thiên tai trật tự, kế hoạch và cứu trợ kịp thời, thì hải tặc vì chống rét kịp, thái độ cứu viện hỗn loạn, khiến cho các tinh cầu chúng chiếm đóng gần như hoang phế . Không lương thực, đường xuất hiện c.h.ế.t rét, hải tặc bắt đầu điều khiển tinh hạm bỏ chạy khắp nơi, đồng thời mở một vòng xâm lược mới.

, việc mở chiến dịch truy quét và tiêu diệt hải tặc nữa trở nên vô cùng cấp bách. Mười ba quân khu nhanh chóng phái quân đội tiến đến các tinh cầu phụ thuộc xâm lược.

Dung Thu đối với kiểu sắp xếp vô cùng quen thuộc.

Ngay từ khi đến mười ba quân khu, từng tham gia ít nhiệm vụ tương tự, thậm chí còn vì những nhiệm vụ mà nhận “Huân chương Tam Nhất”. kiểu giằng co như hiển nhiên mang hiệu quả lâu dài, một khi quân chủ lực của mười ba quân khu rút khỏi tinh cầu phụ thuộc, những hải tặc chạy thoát sẽ nhanh chóng tụ tập trở , tiếp tục chiếm cứ tinh cầu đó.

Trong khi đó, đại bản doanh của hải tặc vốn dĩ là nơi dễ thủ khó công. Bên ngoài tinh cầu là một vành đai hành tinh nguy hiểm, hàng trăm triệu khối thiên thạch khổng lồ xoay quanh với tốc độ cực cao. Một khi tinh hạm quân chủ lực của mười ba quân khu tiến , ngay tại cửa ải đầu tiên hứng chịu đòn đ.á.n.h nặng nề.

Quân chính quy giống hải tặc, những kẻ thể liều mạng ngoài cướp đoạt vật tư sinh tồn. Quân chính quy gia đình, ràng buộc. Mười ba quân khu sẽ để binh sĩ của đem mạng sống đ.á.n.h cược trong một trận chiến thể đảm bảo thắng lợi tuyệt đối.

, mười ba quân khu chỉ thể lựa chọn tiêu diệt những toán hải tặc rời khỏi tinh cầu.

Cảm giác giống như dùng đại pháo phục kích những kẻ cầm d.a.o gỗ. Mỗi xuất quân tuy đông, nhưng lượng hải tặc thể tiêu diệt cũng chỉ là vài chục.

Vậy nên, làm thế nào để tiêu diệt triệt để đám hải tặc như cỏ dại, c.h.é.m mãi hết , vẫn luôn là vấn đề trọng yếu mười ba quân khu thảo luận.

Chính trong bối cảnh đó, quân tình nguyện của Dung Khâm chuẩn xuất phát.

Dung Khâm sắp rời , Dung Thu mỗi ngày đều căng thẳng thôi.

Cậu dốc hết sức cải tạo cơ giáp cho Dung Khâm, đem bộ kinh nghiệm về cơ giáp truyền đạt cho các kỹ sư sửa chữa. Ba ngày khi xuất phát, thần kinh Dung Thu gần như căng cứng .

Buổi sáng ăn cơm cũng chằm chằm Dung Khâm, buổi tối Dung Khâm về nhà, theo sát phía rời. Thậm chí khi Dung Khâm thu dọn hành lý, Dung Thu vẫn yên tâm, nhét đầy ba chiếc vali lớn.

“Thu Thu… Lần bọn đến tinh hệ nhiệt đới, mấy bộ quần áo dày với áo khoác chắc cần mang .”

“Tinh cầu nhiệt đới chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, ban ngày nóng, ban đêm lạnh.”

“……”

Dung Thu sững một lát, vỗ trán: “Em suýt quên, còn mang bình giữ nhiệt.”

Nói xong liền lấy bình giữ nhiệt. Khi , trong tay còn cầm theo cả hộp giữ nhiệt. Trước ánh mắt trợn tròn của Dung Khâm, Dung Thu thậm chí còn lôi thêm một chiếc vali mười sáu tấc, nhét đầy sữa yến mạch.

Sau khi nhét đến căng phồng, Dung Thu mới dứt khoát kéo khóa, cuối cùng còn cài thêm khóa kim loại bên ngoài để đảm bảo vali bung giữa đường.

Cậu kéo chiếc vali nhỏ đến mặt Dung Khâm, thẳng . Đuôi mắt cong, đôi mắt trông mềm mại ngoan ngoãn, giọng mang theo chút vẻ khen: “Đủ , Dung Khâm?”

Dung Khâm: “……”

Dung Thu: “~”

Dung Khâm đưa tay che miệng, khẽ ho một tiếng: “Đủ .”

Không chỉ đủ, mà là quá đủ. Trước công tác theo Tần Trạch Tây làm nhiệm vụ, cũng chỉ mang một chiếc vali nhỏ, bên trong còn trống quá nửa. Giờ đây vali lớn nhỏ xếp chồng lên , thật sự quá rườm rà, nhưng nỡ từ chối lòng của Dung Thu.

Không thì đến ngày xuất phát, cùng trợ lý dọn thêm vài chuyến.

Cuối cùng, ngày Dung Khâm lên đường cũng đến.

Dung Khâm cùng quân tình nguyện. Quân tình nguyện thuê tinh hạm và sẽ xuất phát ngày hôm , còn Dung Khâm thì sớm hơn một ngày. Số cơ giáp và vũ khí còn do quân bộ phụ trách vận chuyển, dĩ nhiên trả chi phí vận chuyển đắt đỏ.

Để tiễn Dung Khâm, Dung Thu dậy sớm.

Xe của thể chứa hết hành lý , nên Dung Khâm bảo trợ lý lái một chiếc xe khác từ gara . Khi thấy chiếc xe thương vụ dung tích lớn xuất hiện mặt, đôi mắt xanh của Dung Thu mở to, ánh đầy kinh ngạc, rõ ràng là ngờ Dung Khâm cả loại xe .

Còn Dung Khâm thì chiếc xe quen thuộc mắt, trầm mặc vài giây.

Không chiếc .

Chiếc bảo trợ lý lái là chiếc trong gara. Còn chiếc xe mặt là do Tần Trạch Tây tặng năm xưa. Khi đó Tần Trạch Tây ngông cuồng, cũng theo làm loạn khắp nơi, thường xuyên lái chiếc xe chạy khắp tinh hệ.

Trợ lý dừng xe mặt Dung Khâm, thấy nhíu mày thì lo lắng kéo cửa kính xuống: “Anh Dung, lái nhầm xe ?”

Dung Thu cũng sang Dung Khâm.

“…Không nhầm.”

Từ biệt thự đến cảng tinh hạm mất quá nhiều thời gian. Trên đường , Dung Thu còn căng thẳng như , liên tục dặn dò nữa, chỉ thỉnh thoảng lấy giấy bút ghi chép gì đó. Dung Khâm tưởng rằng Dung Thu linh cảm thiết kế.

khi sắp làm thủ tục lên tàu, Dung Thu đột nhiên nhét tờ giấy kín chữ tay .

“Đây là…?”

Một tờ giấy mỏng, nhưng kín đặc những mục đ.á.n.h từ một đến ba mươi bảy. Hai mục cuối mực còn khô.

“Những việc Dung Khâm cần chú ý khi ngoài.”

Ở bên lâu như , Dung Thu sớm Dung Khâm trong sinh hoạt dễ cáu kỉnh, thường vì những chuyện nhỏ mà nổi nóng tự giận . Vì mới liệt kê nhiều điều như thế.

Dung Khâm chằm chằm tờ giấy, biểu cảm khó đoán.

“Anh…” Dung Thu nhỏ giọng, “Có chỗ nào ?”

Từ khi gặp Dung Thu, trái tim Dung Khâm thường xuyên mềm kiểm soát.

Anh hít sâu một , thở dài thật nặng.

“Thu Thu.”

“Dạ?”

“Em cần lo lắng.”

“Ừm…”

“Anh mỗi ngày đều gọi điện cho Thu Thu để báo bình an. Lúc vội thì còn gọi video, để Thu Thu xem sống thế nào. Vì Thu Thu, nhất định sẽ ở bên ngoài tự chăm sóc bản thật ; nhưng Thu Thu, em ở U tinh cũng tự lo cho , công việc cũng đừng để chậm trễ, ?”

Dung Khâm dặn dò Dung Thu chăm chỉ làm việc, kỳ thực chỉ là dùng công việc lấp đầy trống trong lòng Dung Thu. Con một khi rảnh rỗi, đầu óc liền dễ suy nghĩ lung tung.

Dung Thu khỏi đỏ mặt vì hổ.

Từ nhỏ đến lớn từng ai quan tâm đến việc học tập của , bởi vì luôn luôn xuất sắc. Lúc Dung Khâm nhắc nhở, Dung Thu chỉ cho rằng Dung Khâm cảm thấy dạo gần đây làm chậm trễ công việc tại viện nghiên cứu cơ giáp.

Nghe Dung Khâm , Dung Thu liên tục gật đầu, hận thể lập tức ký giấy cam đoan.

Tiễn Dung Khâm rời , lúc Dung Thu về cũng tới mười giờ.

Dung Thu dự định gọi một phần cơm hộp, buổi chiều sẽ đến viện nghiên cứu tiếp tục làm nốt chiếc cơ giáp còn dang dở. Trước đó vì giúp Dung Khâm cải tạo cơ giáp cho quân tình nguyện, tiến độ nghiên cứu của bên chậm đôi chút, cũng đến lúc tranh thủ bù phần tiến độ bỏ lỡ. Chỉ là mới đặt cơm xong, bên ngoài tới tìm.

Không ngờ là Tần Trạch Tây, lâu gặp.

Tần Trạch Tây cả bao phủ trong vẻ u ám. Trên Alpha còn vết c.ắ.n cùng dấu hôn khi , khôi phục dáng vẻ cao lớn tuấn lãng ngày xưa, nhưng chiếc vòng cách ly tin tức tố màu đen cổ cho thấy Alpha tuyệt đối đơn giản.

Quả nhiên, Tần Trạch Tây tới đây là mục đích.

“Dung Khâm ở đây ?”

Dung Thu khoanh tay ngực, hình ảnh Tần Trạch Tây màn hình. Dù trong lòng hề bình tĩnh, nhưng giọng vẫn phẳng lặng như mặt hồ: “Anh ở nhà. Anh cũng cần đến tìm nữa.”

Alpha màn hình rõ ràng khựng . Hắn màn hình nhưng tìm đúng phương hướng, trông phần buồn : “Hắn xuất phát ?”

.”

“Tôi mang đồ tới cho .”

“Những thứ giữa hai phân chia rõ ràng từ lúc xử lý tài sản chung. Thứ còn nhận, chứng tỏ là .”

Gương mặt Alpha vẫn lạnh lùng: “Tôi để ở đây.”

“Không cần.”

Alpha nhấn mạnh: “Hắn sẽ .”

Không chờ Dung Thu đáp , Tần Trạch Tây rời . Thân hình cường tráng dường như tan biến từ lâu, chỉ còn dáng xương gầy gò.

Đợi đến khi bóng dáng Tần Trạch Tây biến mất khỏi màn hình, Dung Thu mới hé mở một khe cửa. Cậu ghé sát ngoài, quả nhiên tại vị trí Tần Trạch Tây một chiếc hộp gọn gàng đặt đó.

Đồ đưa cho Dung Khâm……

Cậu nên mang ?

Dung Thu dám chắc, nên chỉ đem chiếc hộp đặt phòng chứa đồ, tự ý mở . Thậm chí vì yên tâm, còn xịt cồn khử trùng lên hộp, đó mới rửa tay dùng bữa.

Buổi chiều, Dung Thu đến viện nghiên cứu cơ giáp.

Khoảng tám tiếng mới về nhà. Lúc trở về, Dung Thu kiệt sức, loại mệt mỏi là mệt não và mỏi mắt. Cậu mài giũa cánh cơ giáp suốt cả buổi chiều, về đến nhà thậm chí ăn cơm, chỉ sô pha ngủ chợp mắt ba mươi phút.

Bên ngoài trời vốn tối, trong phòng bật đèn. Khi mở mắt, thứ thấy là ánh đèn sáng trưng trần nhà, chói đến mức khiến khó chịu.

Thậm chí còn chút ồn ào.

Dung Thu cho rằng nhầm, dường như tiếng gõ cửa.

Cậu liếc đồng hồ, gần chín giờ. Hiện giờ Dung Khâm và Triệu Nam Thần đều theo quân tình nguyện xuất phát, còn ai sẽ đến tìm nữa?

Dung Thu kéo chỉnh chiếc áo sơ mi nhăn vì ngủ, ngẩng đầu lên màn hình, ngoài cửa là Tần Mục Dã.

Hai em rốt cuộc là thế nào.

Một tìm ban ngày, một tìm ban đêm.

ngoài cửa là Tần Mục Dã, Dung Thu đề phòng như lúc đối diện Tần Trạch Tây. Cậu trực tiếp mở cửa, vẻ mệt mỏi và kiên nhẫn mặt hề che giấu.

Tần Mục Dã mặt trông còn mệt hơn.

Alpha cao, cao đến mức che khuất ánh trăng bên ngoài. Tựa như khi mở cửa liền thấy một ngọn núi lớn chắn mặt, Dung Thu theo bản năng ngừng thở; nhưng nhanh, liền cảm thấy phản ứng cần thiết.

Dung Thu l.i.ế.m liếm khóe môi khô, tựa khung cửa, nghiêng nhường lối: “Có việc thì trong .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-70-1.html.]

cũng hỏi Tần Mục Dã xem rốt cuộc chuyện chiếc hộp mà Tần Trạch Tây mang tới buổi sáng là thế nào.

Dung Thu xuống sô pha, cầm điện thoại bàn định gọi cơm. thấy Tần Mục Dã vẫn cách đó ba mét, nhướng mày: “Muốn uống ? Tôi rót cho ly nước, hoặc uống rượu cũng .”

Vừa tuần ông chủ beta đưa cho một lô rượu, là độ cồn cao, thể uống như đồ uống.

Nói xong, Dung Thu mở tủ lạnh lấy hai lon rượu.

Cậu đặt nhẹ lên bàn mặt Tần Mục Dã. Theo một tiếng “cạch”, lạnh ngưng tụ thành giọt nước, men theo đầu ngón tay trắng sứ của Dung Thu chảy xuống, như những viên ngọc trắng lăn rơi, mắt vô cùng.

Sau đó Dung Thu , mở lon bằng một tay, uống một ngụm rượu lạnh. Cảm giác mệt mỏi lập tức tan biến. Giờ đây còn là beta dễ say chỉ cần vài ngụm rượu như nữa, tửu lượng của Dung Khâm “bồi dưỡng” mỗi tối, chậm rãi tăng lên.

Với loại rượu độ cồn thấp thế , uống hết một lon cũng hề đỏ mặt.

Tần Mục Dã tư thế uống rượu thoải mái của Dung Thu, trong mắt hiện lên một chút lo lắng.

“Anh của hôm nay làm phiền em ?”

“Tôi cũng đang định hỏi chuyện .” Dung Thu đặt lon rượu xuống, “Anh của sáng sớm tới, còn mang theo một chiếc hộp, của sẽ nhận. Tôi cất chiếc hộp đó , nhưng trong đó là thứ gì kinh khủng chứ?”

Dung Thu gửi tin nhắn cho Dung Khâm.

Lần Dung Khâm xa, riêng thời gian di chuyển mất hai ngày, hơn nữa giữa đường còn thường xuyên xảy tình trạng gián đoạn tín hiệu vì thiên thạch lưu, nên đến giờ Dung Khâm vẫn trả lời.

“Không thứ gì kinh khủng cả, là đồ của em đây. Anh của sớm đưa , chỉ là hiểu đó gửi chuyển phát. Sáng nay mới em rời , ngờ vẫn chậm một bước.”

“May mà gặp em, nếu của khi chắc chắn sẽ yên tâm.”

Dung Thu gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.

Tần Mục Dã tới đây hôm nay chỉ vì chuyện của trai. Hắn còn kéo cho Dung Thu một hợp đồng, nếu thành công thì cơ giáp trong tay Dung Thu thể trực tiếp sinh lợi.

Chỉ là bụng chịu nể mặt, định mở lời kêu “ục ục”.

Dung Thu liếc , Tần Mục Dã hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng.

“Thôi , chuyện gì thì ăn .”

thêm , Dung Thu tăng gấp đôi phần cơm đặt. Nhớ rõ khẩu vị của Tần Mục Dã, còn gọi thêm hai món cay trong các món thanh đạm.

Đồ ăn giao tới, Dung Thu đói đến mức bụng dán lưng. Chỉ cần cách lớp túi nilon cũng ngửi mùi thơm bên trong. Dù ăn cay, nhưng mùi ớt kích thích vẫn khiến tuyến nước bọt im lìm bấy lâu lập tức hoạt động.

Tốc độ mở hộp cơm của cực nhanh.

Không đợi Tần Mục Dã giúp, Dung Thu bày biện thứ gọn gàng. Thậm chí khi Tần Mục Dã xuống, Dung Thu ăn xong nửa bát cơm.

Hai má phồng lên, Dung Thu rảnh chuyện, đũa gắp lia lịa như gió. Dù động tác ăn uống thể gọi là nhã nhặn, nhưng tuyệt đối khó coi.

Thậm chí trong mắt Tần Mục Dã, dáng vẻ ăn cơm của Dung Thu còn đáng yêu.

Nếu lúc thể chụp cảnh thì mấy, đáng tiếc là thể. Tần Mục Dã cúi đầu ăn cơm nghiêm túc, trong lúc Dung Thu cúi đầu, ánh mắt khẽ nâng lên, lặng lẽ quan sát đối diện.

Dung Thu ăn lưng lửng bụng, cuối cùng mới rảnh chuyện với Tần Mục Dã.

Cậu thử gắp một miếng gà xào ớt: “Anh kéo cho một hợp đồng, là hợp đồng gì?”

Hợp đồng lớn đến mức Tần Mục Dã tự mặt, chắc chắn đơn nhỏ.

Chẳng lẽ quân khu đặt cơ giáp quân dụng của ? Nếu thì quá , đang thiếu tiền.

.

Nghe Tần Mục Dã xong, miếng gà xào ớt lập tức khiến Dung Thu sặc. Cậu ho dữ dội, vị cay rõ ràng quá nặng, nhưng sặc đến mức kích thích cổ họng, khiến ho liên tục dù ho thứ gì.

Mắt Dung Thu đỏ lên vì ho.

Tần Mục Dã lập tức đưa nước cho .

Dung Thu uống mấy ngụm nước mới đỡ hơn một chút.

“Nếu sữa yến mạch thì giải cay sẽ hơn.”

Kỳ thực ngay từ lúc Dung Thu đưa đũa về phía món gà xào ớt, Tần Mục Dã ngăn . Thậm chí khi cửa, lúc Dung Thu đưa cho lon rượu độ cồn thấp, trong lòng cũng nảy sinh ý định ngăn cản.

thích hợp.

Hắn lấy tư cách gì để những điều đó với Dung Thu.

Trong mắt Thu Thu, bản xem là bạn bè, chỉ là một nhân vật cấp cao của quân khu, một năm cũng chẳng gặp vài mà thôi……

Dung Thu khá hơn nhiều.

Cậu đặt chiếc ly nước rỗng xuống, ngẩng đầu liền thấy rõ dáng vẻ Tần Mục Dã đang thất thần.

Sao thế ?

Rõ ràng là sặc, vì Tần Mục Dã bày bộ dạng mất hồn như ?

Chẳng lẽ ghét việc ho khi đang ăn, cảm thấy sạch sẽ, vệ sinh ……

Khả năng đó quả thật tồn tại, bởi vì thói ở sạch của Tần Mục Dã lĩnh giáo ít.

khi ho, che miệng, còn sang chỗ khác……

Không hiểu nổi.

Cậu sớm hiểu đàn ông mắt .

Dung Thu thể hiểu rõ bản hợp đồng mà Tần Mục Dã mang đến.

Người đặt đơn tin tưởng đến thế, trong khi máy móc dân dụng của còn thử nghiệm thành công, đối phương trực tiếp đặt một đơn hàng lớn như . Tuy thể so với những đơn hàng mấy chục nghìn chiếc cơ giáp của quân khu, nhưng chỉ cần đặt ngay 5.000 chiếc cũng đủ thấy tài lực vô cùng dồi dào.

Dung Thu khỏi nghi ngờ: “Thật sự đặt ? Không là chính tự đặt đấy chứ……”

Câu thực sự là oan uổng cho Tần Mục Dã. Hắn quả thật từng nghĩ đến việc đặt mua cơ giáp của Dung Thu, nhưng tuyệt đối nhiều đến , chỉ định mua một lô để giữ sưu tầm mà thôi.

Hơn nữa, cũng lái cơ giáp……

Chỉ là phóng khoáng như Dung Thu.

Dung Thu vẫn đang chờ Tần Mục Dã trả lời, Tần Mục Dã cũng giấu giếm: “Là Tô Nhiên đặt.”

Dung Thu ngơ ngác chớp mắt, còn tưởng nhầm: “Ai đặt cơ giáp của ? Tô Nhiên? Chẳng khinh thường nhất , đặt cơ giáp beta của ? Hơn nữa nếu đặt, thẳng với ? Tôi nhớ là thêm liên lạc của mà.”

“……” Tần Mục Dã trầm mặc một lúc, “Hắn em chặn .”

Dung Thu: “……”

“Thôi .” Dung Thu che giấu cảm xúc, gắp một miếng đồ ăn, “ liệu tới diễn trò với ?”

“Diễn trò?”

“Chính là ngoài mặt ký hợp đồng, cuối cùng ký.” Dung Thu càng nghĩ càng thấy hợp lý, “Tôi với lúc nghiệp cãi mấy dễ coi, lý do gì sáu năm ủng hộ viện nghiên cứu cơ giáp của . Huống hồ Đệ Nhất Quân Khu là đại khu đầu trong mười ba quân khu, Alpha chơi cơ giáp tốc độ cao nhiều vô kể, cơ giáp dân dụng của họ cũng phát triển hơn bên nhiều. Trong tình huống còn thấy tận mắt cơ giáp của , Tô Nhiên cần thiết ném nhiều tiền như .”

Dung Thu càng nghĩ càng tin chắc, nhất định là Tô Nhiên đang đùa bỡn .

Thậm chí còn lôi kéo cả Tần Mục Dã .

Khả năng của Tần Mục Dã vốn giỏi, Tô Nhiên dễ dàng khiến mềm lòng về phía .

“Cho nên thôi . Cơ giáp thật còn làm xong mà bàn hợp đồng, quá sớm.”

Dung Thu tự .

Thấy như , Tần Mục Dã cũng thúc ép thêm.

Hôm nay chỉ tìm một lý do để gặp Dung Thu mà thôi. Dù thì và Dung Thu mấy tháng gặp, Dung Thu cũng sẽ chủ động tìm , chỉ thể là vắt óc nghĩ lý do để gặp, nhưng đó đều cơ hội; mãi đến ngày Tô Nhiên mở tài khoản phụ quấy rầy , mới cảm thấy đây lẽ là một cơ hội.

Chuyện của Tô Nhiên vốn dĩ trong kế hoạch của .

Hôm nay thể gặp Dung Thu, còn thể cùng Dung Thu chung một bàn ăn cơm trong hòa bình như , vượt xa dự đoán của .

Nói xong chuyện hợp đồng, đề tài của hai vòng về Tần Trạch Tây, là Dung Thu chủ động nhắc đến.

“Bây giờ trai còn phản ứng ứng kích với Omega, thì ? Liên Bang sẽ sắp xếp Omega để ghép đôi cho chứ? Giống như đây từng sắp xếp cho ?”

Một ghép đôi với hơn bốn mươi Omega cấp S, phúc lợi như Tần Trạch Tây cũng sẽ “hưởng thụ” một ……

đề tài rõ ràng mở mấy phù hợp. Từ lúc bước , Tần Mục Dã vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt, như thể bộ ngũ quan đều kim loại hàn chặt, hề lay động. Thế nhưng lúc , sắc mặt vì lời của Dung Thu mà đột ngột đổi.

Đôi mắt đen đặc của Alpha khẽ mở to, giống như con mèo lớn xâm phạm lãnh địa. Tần Mục Dã giơ móng vuốt sắc bén, nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.

Dung Thu bắt sự biến hóa .

Như thể hai giây kinh ngạc chỉ là phán đoán nhất thời của .

Dung Thu thu tinh thần: “Vậy chuyện của trai tiện ?”

Alpha trầm giọng: “Xin .”

Dung Thu lắc đầu, cũng để tâm.

Cậu dậy rót thêm nước, trong lúc , móc chìa khóa treo bên hông lóe lên một ánh bạc.

Tần Mục Dã nheo mắt.

Alpha đột nhiên chấn động.

Chiếc nhẫn mà Dung Thu từng tự tay chế tạo, sớm còn đeo tay. Hắn cứ nghĩ chiếc nhẫn vứt , ngờ treo bên hông Dung Thu……

Phát hiện nhỏ bé như một liều t.h.u.ố.c trợ tim bơm thẳng Alpha.

Dung Thu rót nước xong liền nhận Tần Mục Dã dường như khác lúc .

Ánh mắt sáng hơn một chút, dáng cũng ngay ngắn hơn, tầm mắt luôn dõi theo từng cử động của , trông giống như chú ch.ó lớn thấy chủ nhân.

Dung Thu nhíu mày.

Thầm nghĩ đúng là suy nghĩ vớ vẩn.

Làm gì ai thể thuần phục như Tần Mục Dã, còn ch.ó lớn gì chứ. Tần Mục Dã chỉ thể là con sói hung dữ, gặp con mồi liền nuốt trọn, chừa cả xương.

Loading...