[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 65.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:01:02
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lạnh đêm như nước, ánh mắt của Dung Thu còn lạnh hơn cả tuyết đêm.
Nhìn thấy Dung Thu xuất hiện mặt , Tần Mục Dã thật sự giật .
Nói đúng , Tần Mục Dã nghĩ rằng giờ Dung Thu vẫn ngủ. Hắn vốn định đợi khi Dung Thu ngủ mới lén đến. Tối hôm qua khi tới đây, phát hiện mấy cây nhỏ ở khu hình như sắp chịu nổi nữa, nên chụp vài tấm ảnh, mang về đối chiếu để xác định giống, còn để cho thuộc hạ lập tức tìm cây thế gần giống nhất.
Hắn vốn định âm thầm , ngờ Dung Thu bắt gặp.
Hắn sợ Dung Thu hiểu lầm ý đồ gì đó.
Dù , trong lòng Dung Thu, chính là một kẻ gì.
Toàn Tần Mục Dã đều chìm trong do dự.
Bàn tay ôm cây con của khẽ rụt về , bề ngoài vẫn vô cùng bình tĩnh, như thể hề vì bắt gặp mà lúng túng. thực tim sắp nhảy lên tới cổ họng. Hắn nửa đêm xuất hiện bên ngoài biệt thự của Dung Thu thật sự thích hợp, nhưng nghĩ một cái cớ hợp lý.
Hắn giấu cây non màu xanh lưng, từ tư thế xổm chuyển thành thẳng, dù , vì vị trí sân phơi cao hơn nên Dung Thu vẫn cao hơn nửa cái đầu.
Không hiểu , Tần Mục Dã cảm thấy tầm mắt đối diện chút .
Dưới ánh trăng, hướng về phía Dung Thu dịu dàng chào hỏi: “Thu Thu, buổi tối lành.”
“……”
Mỗi khi Alpha chuyện, yết hầu sẽ khẽ trượt lên xuống. Sợi tóc rơi xuống tùy ý che khuất trán nam nhân, để bóng mờ nhạt giữa chân mày. Gương mặt mang vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt của Tần Mục Dã đặc biệt sáng, đen nhánh như dính một giọt mực, ánh trăng sắc lạnh mà nổi bật khác thường.
Dung Thu vẫn luôn chờ Tần Mục Dã giải thích, ngờ chờ một câu chào buổi tối vô nghĩa như .
“Anh ác ý, chỉ là thấy mấy cây hoa sắp c.h.ế.t……” Giọng Tần Mục Dã đè thật thấp.
“Cái gì?” Lông mày Dung Thu giật lên.
Biệt thự mở sưởi, ngay cả sân phơi cũng ấm áp. cửa sổ đóng kín, dù thể thấy rõ gương mặt Tần Mục Dã, lời mơ hồ.
Dung Thu rõ.
Cậu mở cửa sổ.
Gió lạnh lập tức tạt thẳng mặt, chênh lệch nhiệt độ quá lớn khiến đầu mũi Dung Thu đỏ bừng chỉ trong chớp mắt. Một luồng lạnh làm giật , buồn ngủ tan biến sạch.
Cậu vội đóng cửa sổ .
Nhìn động tác của Dung Thu, tim Tần Mục Dã run mạnh.
Cảm giác thất vọng lập tức tràn lên.
Dung Thu quả nhiên hiểu lầm .
Là vượt rào.
Không nên tự ý lãnh địa riêng của Dung Thu khi đồng ý.
Bàn tay giấu lưng nắm chặt cây con kịp trồng, nhánh cây nhỏ yếu ớt vô tình cứa lòng bàn tay , giống như sự châm chọc tinh tế của Dung Thu. Trong sân, ánh trăng mỏng còn chiếu xuống, sự thất vọng của Tần Mục Dã xoáy thành một cơn sóng lớn, trong thoáng chốc bao phủ hết tâm trạng .
Cả Tần Mục Dã căng chặt. Hắn thu tay về, Dung Thu thấy , thì đem mấy cây trồng xong .
Dung Thu đóng cửa sổ nhanh, đặt ly nước ấm xuống bàn, khoác áo lông vũ sofa tầng một lập tức ngoài. Khi mở cửa, mới sang về phía luống hoa bên , ánh mắt đầu tiên thấy Tần Mục Dã.
Cậu xoa xoa tay, bước thử về phía vài bước. Lúc Dung Thu mới phát hiện tuyết đọng cao đang che khuất .
Alpha cao lớn từ lúc nào xổm xuống, đầu gối co, sống lưng vẫn thẳng tắp. Trong tay là một cây non lớn, nhưng đặc biệt mạnh mẽ và xanh .
Tần Mục Dã cẩn thận đặt cây non hố mới đào, dùng đất xung quanh chậm rãi lấp , cuối cùng còn nhẹ nhàng vỗ lên lớp đất, cho đất ép thật chặt, trồng xong một cây , còn những cây non khác.
Lúc , Dung Thu rốt cuộc hiểu vì Tần Mục Dã xuất hiện trong vườn hoa của đêm nay.
Hóa là dùng cây khỏe mạnh thế những cây sắp c.h.ế.t trong vườn……
vì làm ?
Tim Dung Thu khẽ run lên.
Cậu nghĩ , hoặc nghĩ, đúng hơn là trốn tránh dám nghĩ.
Bên ngoài gió thổi mạnh.
Tần Mục Dã vẫn phát hiện Dung Thu phía . Hắn im lặng trồng từng cây non, đối xử với mỗi cây đều như đối xử với tài liệu tối quan trọng của quân bộ. lúc , tâm tư nặng nề khác thường. Xử lý xong cây cuối cùng, gom những cây non gần như còn sức sống đặt chung một túi, còn dụng cụ trồng mang theo cũng dọn dẹp cẩn thận.
Toàn bộ động tác của Tần Mục Dã đều chậm. Dung Thu bên ngoài đợi đến mức gió lạnh thổi tê cả mặt, thở nhẹ một , ấm lan chóp mũi.
“Tần Mục Dã.”
“?!”
Chưa kịp , Tần Mục Dã giật thót. Hắn chậm rãi xoay , thở như nghẹn .
Ánh trăng vốn sân phơi che mất, giờ xuất hiện ngay mắt .
Ánh trăng phủ lên gương mặt lạnh nhạt , làn da trắng như sứ tinh tế, còn đôi mắt thì yên tĩnh, trong trẻo vô cùng. Màu lam nhạt ánh trăng càng sâu thẳm, chỉ lặng lẽ .
“Là vẫn luôn chăm sóc hoa của .”
Không nghi vấn, mà là khẳng định.
Tần Mục Dã còn tưởng Dung Thu trách giận, lập tức giải thích, nhưng đến lúc mở miệng lắp.
“Anh… thuận tay, tiện đường…”
“Khi nào bắt đầu?”
Dung Thu thực đều rõ, nhưng vẫn hỏi, chính miệng .
Lần Tần Mục Dã giấu nữa, cũng sai một chữ: “Từ mấy ngày bão tuyết nặng nhất ở Hàn Triều……”
Thấy Dung Thu định , vội bổ sung: “Lúc đó từ chung cư của em về, ngang qua biệt thự, thấy vườn hoa đổ, nên mới tới trồng . Anh ý xâm phạm nhà em.”
“Ừm.”
Dung Thu “Ừm” một tiếng, ý vị khó đoán.
Không từ lúc nào, quyền chuyện và quyền chủ động giữa hai trong tay Dung Thu.
Điểm Dung Thu cảm nhận rõ ràng hơn ai hết, nhưng Tần Mục Dã hề . Hắn từng ý thức bản luôn vì những lời và thần thái khó đoán của Dung Thu mà lo lắng quá mức, cũng nhận rằng cảm xúc của thực sớm ánh trăng thanh nhuận mắt chi phối. Hắn chỉ một điều, khiến Dung Thu tức giận, càng để Dung Thu hiểu lầm .
Tuy rằng trong lòng Dung Thu, địa vị của rơi xuống mức thấp nhất, nhưng vẫn để ấn tượng vốn tệ của càng tệ hơn.
Kỳ thật, Dung Thu tin lời Tần Mục Dã .
Chỉ là kinh ngạc sự nhường nhịn một nữa của Tần Mục Dã, đến mức hiểu nổi.
Alpha làm gì thì cần gì lý do? cho đến giờ, Tần Mục Dã vẫn là Alpha thứ hai mà Dung Thu gặp thể giữ bình tĩnh thong dong như , thứ nhất là Giáo sư Nhậm ở Đệ nhất Quân khu, cũng là thầy duy nhất trong đời .
Tần Mục Dã vốn dĩ như thế.
Năm sáu năm , Alpha từng kiêu ngạo, lạnh lùng, thậm chí chỉ vì một chuyện nhỏ mà căng thẳng đến mức năng lắp bắp. Cho dù khi đó Tần Mục Dã Quân khu 13 phát biểu công khai, cũng bằng dáng vẻ mất kiểm soát như hiện tại, khi mặt .
Dung Thu bóng dáng nam nhân. Tần Mục Dã mặc quân trang, bên trong là áo len dày, bên ngoài khoác chiếc áo phao dài màu đen quen thuộc với Dung Thu, dài đến gần bắp chân. Hai tay giấu chặt lưng, nhưng cần kỹ, Dung Thu cũng đôi bàn tay đó chắc chắn lạnh đến đỏ bừng.
Với phận Alpha cấp S của Tần Mục Dã, vốn cần làm những chuyện ……
Dù Dung Thu nghĩ, cố ép bản đừng nghĩ.
vẫn nhịn mà suy đoán.
Tần Mục Dã năm bảy lượt hoa viên nhà , mà Dung Thu từng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-65-1.html.]
Dung Thu ngẩng ánh trăng nơi chân trời, đống tuyết cao đến tận đùi bên cạnh hai . Trăng lạnh, sắc tuyết cũng lạnh.
“Đã trễ thế , mau về . Sau cũng cần tới nữa.”
“Thu Thu……” Tần Mục Dã hiểu ý tứ trong lời Dung Thu, cho rằng xua đuổi, thậm chí chấp nhận đến gần.
một tiếng hắt xì của Dung Thu cắt ngang lời .
Dung Thu xoa xoa chóp mũi đang ngứa: “Lạnh quá, chuyện gì đợi đến hừng đông ấm hơn . Giờ thì ai về nhà nấy ngủ .”
Đại não thông minh của Tần Mục Dã lập tức nhẹ bẫng.
Dung Thu chuyện gì để sáng ấm áp , nên khi chia tay, liền trong xe đợi cả đêm. Ngồi trong xe cứng ngắc khó chịu, tâm lý căng thẳng, cơ thể thì tra tấn. Qua vài giờ, tứ chi Tần Mục Dã đều đông cứng, mà vóc dáng cao lớn, tay chân dài, dù ngả ghế hết mức thì vẫn vô cùng gò bó.
Trăng lặn, mặt trời từ phương đông nhô lên, ánh nắng mềm dịu rải xuống mặt tuyết trắng, lớp tuyết bánh xe nghiền nát trông như từng khối nén vàng sữa lạnh, nắng khẽ lóe ánh sáng.
Dung Thu mở cửa ngoài mua bữa sáng, bước thấy trong sân một chiếc xe quen thuộc đỗ đó.
Bước chân lập tức khựng .
Dung Thu dám tùy tiện gần chuyện. Cậu rõ trong xe, nhưng biển và dáng xe, chính là của Tần Mục Dã.
Sao đến sớm thế ?
Bây giờ mới sáu giờ sáng, mà xe Tần Mục Dã đậu ngay cổng nhà .
Đang còn do dự, trong xe mở cửa bước xuống.
Tần Mục Dã mà là một Tần Mục Dã một đêm ngủ.
Nam nhân bước nắng sớm, gương mặt tuấn tú phủ một tầng sáng ấm áp, nhưng ánh sáng cũng che bóng mệt mỏi nặng nề nơi đáy mắt. Kiệt sức đến mức, khi chào , giọng mang theo khàn nghẹn.
“Thu Thu, chào buổi sớm.”
Vừa xong, chính Tần Mục Dã cũng nhận giọng trầm đến kỳ lạ. Có lẽ là tối qua gió lớn quá lâu, uống nước ấm, nên hôm nay mở miệng âm sắc cũng run nhẹ.
Nam nhân lập tức im lặng, môi mỏng mím , đường môi vì lạnh mà căng chặt.
“Chào buổi sớm.”
Dung Thu tay còn để trong túi áo phao, chiếc áo rộng ấm áp bao kín mít, chỉ lộ khuôn mặt nhỏ tinh xảo.
Tối hôm qua khi gặp Tần Mục Dã, bỗng mất luôn tâm trạng làm việc.
Thế nên ngủ khá ngon.
Dung Thu rút tay, đồng hồ: “Giờ mới sáu giờ. Anh cần làm ?”
Nam nhân chậm rãi lắc đầu.
Hắn cũng rõ tâm trạng lúc của . Nhìn thấy Dung Thu thì vui, nhưng định mở miệng thế nào, đành vòng về chuyện tối qua.
“Tối hôm qua trộm hoa. Những cây đó của em lẽ sống nổi, nên đến giúp em mầm mới.”
Dung Thu nghĩ Tần Mục Dã còn nhớ chuyện .
Nếu , chính Dung Thu cũng quên .
“Những cây đó sống thì thôi, vốn cũng loại đúng mùa. Tôi rõ.”
Tần Mục Dã vẫn lắc đầu.
Thấy lắc đầu, Dung Thu cau mày: “Ý gì chứ?”
“…… em gieo, trong lòng chắc chắn hy vọng nó sẽ nở.”
“ nếu chúng chịu nổi mùa đông, đông c.h.ế.t, cũng hết cách. Không chuyện gì cũng thể như ý .”
Nam nhân chậm rãi chớp mắt: “Thu Thu đang ám chỉ chuyện khác ?”
“Có ?” Dung Thu kinh ngạc, nhanh chóng thêm, “Anh thì .”
Nói , Dung Thu dời mắt , thẳng nam nhân mặt.
Cậu nhận gần đây Tần Mục Dã luôn làm những chuyện tưởng như nhỏ nhặt, hề , nhưng ở những nơi ai để ý mà khẽ khàng chạm tâm . Như đêm Giáng Sinh trả cây bút máy, như năm bảy lượt đến chăm sóc tiểu hoa viên của mà hề .
“Tóm , cảm ơn .” Dung Thu thở nhẹ, “Tạm biệt.”
Dung Thu xoay rời , hề dừng .
Còn Tần Mục Dã vẫn theo bóng dáng Dung Thu rời , hình mảnh khảnh càng lúc càng xa. Trong đôi mắt đen thẫm của hiện lên sự thâm trầm khó hiểu, cúi đầu bàn tay nứt nẻ nóng ngứa, mà cảm giác ngứa ran đó sánh bằng cảm giác hụt hẫng khi thấy Dung Thu rời .
dáng vẻ sa sút như kéo dài cho đến khi lấy một hộp đựng thảo d.ư.ợ.c mùi t.h.u.ố.c mỡ, hương t.h.u.ố.c chậm rãi theo gió tản .
Lấy , nhưng vẫn dùng.
Hắn dùng khăn giấy khử trùng, cẩn thận lau sạch từng góc nơi bàn tay sưng đỏ. Thuốc mỡ là điều chế dựa theo phương t.h.u.ố.c Dung Thu đưa. Không là tác dụng tâm lý , nhưng cảm giác những mảng sưng tấy, các khối u nhỏ tay đúng là đang âm thầm chuyển biến hơn.
Tần Mục Dã dang hai tay.
Vẫn là như ban đầu.
Thu Thu sẽ chê ?
Hắn nghĩ việc ích lợi gì…… Thu Thu thậm chí còn cùng thêm mấy câu.
Dung Khâm nhanh chóng bắt đầu khôi phục công việc. Tuy rằng thể đến công ty, nhưng các cuộc họp trực tuyến nối tiếp dứt, từ bảy giờ sáng đến tận mười hai giờ trưa.
Dung Thu lo Dung Khâm chịu nổi .
ngược , Dung Khâm tinh thần sáng rõ.
Tìm em trai, đội quân tình nguyện cũng trở quỹ đạo. Hơn nữa còn cùng luật sư bàn xong chuyện phân phối di chúc. Phần để cho Tần Trạch Tây thì khỏi nghĩ nữa, giờ bộ đều để cho Dung Thu, phần còn thì tiếp tục đầu tư các công trình phúc lợi, coi như tích đức tích phúc cho kiếp của và Dung Thu.
Chỉ là chuyện sửa di chúc, tạm thời giấu Dung Thu.
Dung Thu quá lời, quá ngoan ngoãn, cái gì cũng đòi hỏi. Anh chỉ thể âm thầm dùng cách .
việc liên lạc với luật sư Tần Trạch Tây .
Tình trạng thương tật của Tần Trạch Tây hiện tại còn nghiêm trọng hơn . Lần ngã ở bệnh viện khiến phần xương đùi vốn cố định tách nữa, bắt buộc cấy đinh thép bó bột. Lần , Tần Mục Dã còn lệnh cấm xuống giường. Tần Trạch Tây lay chuyển Tần Mục Dã, mấy hôm nay đành yên đó. Vậy mà giờ cầm điện thoại mới đến quấy rầy .
Bị kéo danh sách đen mà vẫn cố đến chọc .
Dung Khâm chút phiền.
Điện thoại nối, đầu Tần Trạch Tây gào loạn: “A Khâm, em tìm luật sư, thật sự ly hôn với ?!”
Rõ ràng tìm luật sư chỉ để sửa di chúc, nhưng Dung Khâm cũng chẳng quan tâm chuyện kích thích Tần Trạch Tây . Nhìn văn kiện trong tay, gương mặt lạnh như băng: “ . Tôi , chúng ly hôn.”
Đầu giọng đầy hận ý: “A Khâm, sai , em làm gì cũng , chúng đừng ly hôn ? Chỉ cần ly hôn, em lập quân tình nguyện thì lập quân tình nguyện, ở chung sổ hộ khẩu với Dung Thu thì cứ ở chung. Em còn thể làm việc em , tuyệt đối sẽ cản.”
Dung Khâm nhẹ, rõ ràng thật tâm: “Anh nghĩ bây giờ còn tin lời ? Trạch Tây, là loại thế nào, còn rõ hơn .”
“A Khâm……”
“Đừng nghĩ trấn an , dỗ dành , chờ hồi phục là xử lý .” Dung Khâm thấu suy nghĩ của Tần Trạch Tây, “Tôi chính là ly hôn. Và nhất định ly hôn.”
“Anh đồng ý!” Tần Trạch Tây giả vờ bình tĩnh cuối cùng cũng sụp đổ, giọng mang theo vài phần điên cuồng. Ngay đó là tiếng ầm ầm vang lên bên , giống như vật nặng đập xuống đất. Dung Khâm rõ, còn lẫn giọng nghiêm khắc của hộ công ——
“Tần , xin đừng náo loạn! Nếu xương đùi của ngài chịu nổi một phẫu thuật nữa !”
Bên hỗn loạn gà bay ch.ó sủa.
Dung Khâm tâm trạng phức tạp mà cắt điện thoại.
Anh thời gian Tần Trạch Tây tìm là vì Tần Mục Dã chen kiểm soát, nên cần thành xong tất cả thủ tục ly hôn khi Alpha xuất viện. Nghĩ đến việc Tần Trạch Tây làm việc tuyệt tình, lý, Dung Khâm càng thêm phiền muộn, rốt cuộc làm thế nào mới khiến Tần Trạch Tây buông tay?
Chuyện Dung Khâm cố ý giấu , nên Dung Thu vẫn Dung Khâm quấy rầy mấy .