[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 64.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 07:15:16
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
—— Thu Thu, Giáng Sinh vui vẻ.
Lời của đàn ông nhẹ như một chiếc lông vũ mềm mại, như sợi nhung khẽ lay động, khiến hàng mi của Dung Thu cũng khẽ rung theo.
Dung Thu chớp chớp mắt.
Ngoài Dung Khâm , đàn ông là thứ hai chúc Giáng Sinh vui vẻ.
Dung Thu đang nghĩ gì, cúi đầu xuống. Bầu khí tựa hồ , mà trong lòng bàn tay đàn ông, lớp ngoài của cây bút máy kim loại phủ một tầng ánh lam u nhạt. Sau lưng nó là những dải ruy băng đỏ và vàng óng quấn quanh… phía vòng cây tùng xanh nhỏ làm nền, tia sáng xanh u tối trở thành tiêu điểm lóa mắt, trong chớp mắt hấp dẫn bộ sự chú ý của Dung Thu.
“Này… cây bút …”
Dung Thu dừng một chút, nhưng vẫn hết lời.
Sáu năm tặng cho Tần Mục Dã cây bút , ngờ rằng nó sẽ xuất hiện mặt thêm một nữa. Sáu năm trôi qua, vẫn là cây bút cũ — chừng từ lâu Tần Mục Dã ném xó xỉnh nào .
. Cây bút một nữa xuất hiện mặt .
Dung Thu ngẩng mắt Tần Mục Dã, vẻ mặt rốt cuộc cũng dịu đôi chút.
“Tôi còn tưởng cây bút hỏng, hoặc là vứt .”
Nhìn cây bút trong tay đàn ông, Dung Thu vẫn đưa tay nhận lấy.
Cậu rằng lời khiến trong lòng Tần Mục Dã nặng nề mà đau.
Hắn từng thật sự làm mất cây bút .
Thậm chí còn quên ném cây bút khi nào.
Mãi đến ngày sinh nhật Dung Thu, khi đưa cho Dung Thu một cây bút máy khác, vẻ khác thường rõ ràng của Dung Thu mới khiến nhớ … Dung Thu từng tặng một món quà giống như . Chỉ là cây bút cũ tiện tay ném thùng rác cùng với chiếc điện thoại hỏng.
Hắn nhớ chính xác ngày nào ném bút cùng điện thoại thùng rác, cũng nhớ rõ tâm trạng lúc đó. Chỉ nhớ rằng khoảnh khắc hai món đồ rơi trong thùng rác, tâm trạng của nhẹ bẫng hơn tưởng.
Cảm giác nhẹ bẫng lạ lùng kéo dài mãi đến tận bây giờ.
Khi Dung Thu trừng mắt , nhận lấy cây bút tay , cảm giác cuộn trào trong lòng lập tức tăng đến cực điểm.
Giờ phút , Tần Mục Dã như tê dại. Cái đau buốt như d.a.o cứa năm xưa loại đau âm ỉ như nước ấm nấu lâu ngày thế. Dù Dung Thu thêm gì, cũng chỉ là ném thêm một mồi lửa nồi nước lớn .
Lòng bàn tay Tần Mục Dã rịn một tầng mồ hôi dày.
May mà đeo đôi bao tay mỏng, che vết nứt nẻ vì giá rét, cũng giấu lòng bàn tay nóng ẩm.
Hắn nên gì, gì mới thể làm dịu quan hệ xa cách giữa hai . Hắn thể cảm nhận rằng Dung Thu còn bài xích như , nhưng cách giữa hai trái tim vẫn xa.
Trong thế giới tinh thần của , Dung Thu dựng lên một bức tường thật cao. Bên trong tường là chính , bên ngoài là .
Hắn thể dùng cách mạnh bạo để phá bỏ bức tường .
để nó chắn giữa hai mãi như thì chỉ khiến càng thống khổ.
Giữa và Dung Thu, liệu còn đường nào để cứu vãn ?
Khi là khiến Dung Thu chịu đau thấu xương. Bây giờ tất cả những đau đớn đều là thứ đáng nhận. Điều duy nhất thể làm là ở phía bên bức tường, ngày ngày , đêm đêm chờ… chờ đến khi Dung Thu chịu ló đầu về phía .
Lại là đau.
Tần Mục Dã đè xuống hết thảy cảm xúc phức tạp, khi mở miệng nữa, giọng trầm, nhưng vẫn mang theo từ tính đặc biệt.
“Nhận lấy , vật nên trả về cho chủ.”
Nói xong, động tác cầm bút trong lòng bàn tay Tần Mục Dã trở nên nhỏ nhẹ, cúi tay xuống, thần sắc dịu , từ tốn cắm cây bút máy túi quần của Dung Thu. Động tác nhẹ đến mức tựa như sợ làm phiền một đang ngủ.
Làm xong động tác , Tần Mục Dã tự giác thành bổn phận của , liền lùi một bước: “Được , .”
Dung Thu vẫn cúi đầu cây bút máy trong túi . Nghe ngẩng đầu lên thì đàn ông bảo đưa bút cho nhanh xa. Nhìn bóng dáng cao lớn, thẳng tắp như cây tùng của dần dần khuất xa, Dung Thu đưa tay xỏ túi quần, cảm nhận xúc cảm quen thuộc của cây bút. Cậu cúi đầu, chợt nhẹ nhàng mỉm .
-
Sáng hôm .
Ánh ban mai mùa đông xuyên qua lớp rèm dày, chiếu trong phòng. Ánh sáng như những sợi tóc bạc dài thẳng, rải xuống khắp nơi.
Dung Thu vươn vai, đến cửa sổ kéo cửa .
Bên ngoài tuyết vẫn tan.
Nhiệt độ ngoài trời quá thấp, dù cho thêm đủ loại hóa chất cũng thể khiến tuyết tan nhanh. Quân khu mười ba giờ chỉ đơn giản dồn tuyết sang hai bên, mà xe tăng làm tuyết nén chặt hơn. Làn đường vốn chỉ đủ cho xe đạp giờ san thành hai làn, dần dần thành sáu làn xe chạy; giao thông cuối cùng cũng đang từ từ khôi phục.
Lượng tuyết áo khoác quá nhiều, khiến mắt Dung Thu cay.
Trong phòng bệnh, Dung Khâm dậy từ sớm. Anh mặc đồ chỉnh tề, xe lăn. Sợ Dung Khâm lạnh, Dung Thu treo thêm một cái chăn dày xe lăn để lát nữa khỏi viện gió đông làm tê cóng.
Đồ đạc cần mang , tối qua thu xếp xong. Dung Khâm gì nhiều, đếm tới đếm lui, thứ coi trọng nhất là quả táo nhỏ mà Dung Thu tặng—thậm chí còn ôm trong tay lúc, đồ của Dung Thu thì nhiều hơn: quần áo, đồ tắm, bình nước, hộp cơm, cuối cùng còn một chiếc túi tài liệu lớn nhỏ, bên trong là bản thiết kế của , cùng với… cây bút máy cũ mà Alpha đưa trả cho .
Ngòi bút dường như sửa , giống như .
Dung Thu cũng để ý.
Có những món đồ chỉ là vật kỷ niệm gợi quá khứ, chiếm vị trí quá lớn trong cuộc sống của .
Thu dọn gần xong thì bàn còn một bó hoa hồng vàng khô.
Đó là món quà ai đó nhét lên tay lái của đêm Giáng Sinh.
Giữa màu trắng xoá của tuyết một điểm vàng rực lóa mắt như thế. Dù sắc vàng giờ phai thành màu đen, Dung Thu vẫn trân trọng.
Có điều bó hoa thật sự thể mang theo .
Cậu ném cành hoa trống rỗng thùng rác bên cạnh, lau khô chiếc bình hoa trắng nhỏ, đặt nó thùng đồ mang .
Làm xong hết thảy 9 giờ rưỡi.
Hôm nay Triệu Nam Thần làm, đó nấu cơm cho hai em Dung Khâm, đem hết thảy các loại lý do thể xin nghỉ đều dùng qua. Hiện tại thật sự còn cớ nào để xin nghỉ nữa, đành tan tầm sẽ làm cho bọn họ một bữa tiệc lớn, chúc mừng Dung Khâm thuận lợi xuất viện, cũng chúc mừng Dung Khâm và Dung Thu nhận thuận lợi.
Dung Thu phụ lòng thiện ý của Triệu Nam Thần.
Hơn nữa để tiện chăm sóc Dung Khâm hơn, quyết định dọn về biệt thự cũ để ở.
Bên ngoài ánh mặt trời sáng rõ nhưng mang theo chút ấm áp nào, mặt đất một chút tuyết cũng tan. Có vết xe hỏng do t.a.i n.ạ.n của Dung Khâm, Dung Thu lái xe vô cùng cẩn thận, đến nhà là 11 giờ.
Biệt thự vẫn như cũ, sạch sẽ gọn gàng.
Khu vực phí quản lý cao, nên dịch vụ cũng tương xứng. Tuyết bên ngoài dọn sạch bóng, cửa biệt thự từ cổng đến cửa nhà rộng 4 mét còn một con đường nhỏ sạch sẽ rộng 2 mét. Mỗi nhà đều dọn như , rõ ràng hơn nhiều so với con đường nhỏ mấy chục cm khu chung cư cũ của .
Không cần lo chuyện tuyết đọng nữa, trong lòng Dung Thu cũng nhẹ phần nào.
Chờ đẩy xe lăn đưa Dung Khâm qua sân , lướt ngang mảnh vườn rộng mười mấy mét vuông.
Trước từng trồng hoa hồng ở đây, còn dựng lều giữ ấm cho đám cây non. hiện tại, cái lều giữ ấm giống do chính tay dựng. Cậu làm thì ngay ngắn, gọn gàng như cắt đậu hũ, còn cái thì nghiêng ngả, hình dạng như sắp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-64-1.html.]
Dung Thu thêm vài .
Cũng để tâm.
Chỉ cảm thấy kỳ lạ.
Nghĩ chờ trời quang sẽ dựng một .
Từ gara tạm thời đến biệt thự chỉ vài trăm mét, mà Dung Khâm hắt xì mấy cái. Tới cửa nhà, Dung Thu dám chậm trễ, lập tức dùng vân tay mở khóa cửa.
Nhờ bật sưởi từ xa, trong nhà ấm áp vô cùng.
Đặt hết đồ xuống, Dung Thu kịp thu dọn lo chuẩn cơm, giải quyết bữa trưa cho hai .
Ăn xong, thu dọn một phòng khách tầng một cho Dung Khâm. Hiện tại chân bất tiện, ở tầng một càng tiện hơn.
Dung Khâm ý kiến. Anh Dung Thu chạy lên chạy xuống giúp dọn đồ, bận đến mức ống quần mới cuốn tuột xuống mà , một bước vướng một bước. Trong lòng Dung Khâm ấm đau, đây chính là em trai , ngoan ngoãn lời như , hận thể mãi, thương đến ôm trong lòng.
Lúc Dung Khâm ngủ trưa, Dung Thu dọn dẹp bộ khu vực còn của biệt thự.
Cậu thói sạch sẽ, biệt thự để trống lâu ngày, sàn nhà lau đến sáng bóng, từng góc nhỏ cũng quét sạch, cuối cùng còn mang hai túi rác lớn ngoài vứt.
Khi trở về, liếc tiểu hoa viên.
Cái lều giữ ấm kỳ.
Vẫn cứ thấy lạ.
Dung Thu thêm một cái.
Bên ngoài lạnh thật sự, âm mười mấy độ, mặt trời cũng chẳng giúp gì. Mỗi thở đều thành một mảng sương trắng to rõ ràng. Dù , vẫn chậm rãi đến khu đá cảnh. Theo lý, vườn hoa là khu vực tư nhân của , ban quản lý dọn tuyết giúp, nhưng giờ sạch sẽ còn chút tuyết đọng nào.
Vừa ném rác về, mũi lạnh đến đỏ bừng. Hơi thở rút phổi là khí lạnh. Dung Thu phóng lớn hô hấp, cúi xem xét lều giữ ấm.
Cậu vốn ôm hy vọng.
Trời lạnh như , dù lều giữ ấm thì đám chồi non bên trong chắc cũng c.h.ế.t hết.
Không ngờ thứ đập mắt cảnh hoang tàn.
Phần hạt giống gieo đây một ít c.h.ế.t , nhưng phần còn vẫn sức sống, dù mảnh, run rẩy một chút, ít nhất vẫn sống.
Dung Thu bất giác vui vẻ.
Giữa mùa đông mà còn thấy chút sắc xanh như thế.
Đặc biệt là cây do chính tay gieo, lều do chính tay dựng, niềm vui còn lớn hơn nhiều so với việc mua một bó hoa hồng kim hoàng cao cấp ở cửa hàng.
Không dám lâu, sợ khí lạnh lọt trong, vội khép lều . lều lạnh đến mức chỉ mới vén lên khép xuống, hai động tác đơn giản khiến tay tê dại như mất cảm giác.
Xem hàn triều của quân khu mười ba quả thật nổi danh ngoa.
Một thời gian , bản tin quân khu mười ba liên tục đưa tin về đợt lạnh .
Hàn triều ập đến mạnh mẽ, nếu nhờ quân khu mười ba từ xuống chuẩn đầy đủ, khi chịu cảnh khắc nghiệt như những . dù , đợt hàn triều vẫn đem đến ảnh hưởng cực lớn cho dân sinh chủ tinh U Tinh.
Buổi tối Triệu Nam Thần làm một bàn lớn, ba quanh TV xem tin tức quân khu mười ba.
Dung Thu và Dung Khâm làm việc trong quân khu, thời gian ở bệnh viện ít tiếp xúc tin tức. Triệu Nam Thần thể xem như chứng kiến hàn triều đầu tiên.
“Tin tức hề phóng đại. Hai hôm em điều sang phân khu công tác, tuyết chỗ đó còn lớn hơn bên em. Đừng xe nâng, đến cả chúng , tuyết cũng thể chôn đến vai.”
Tuyết của quân khu mười ba tuyết tơi xốp, mềm nhưng tan.
Triệu Nam Thần kể tận mắt thấy đồng nghiệp làm rơi điện thoại xuống tuyết, cách bọn họ chỉ nửa mét. Hắn thèm để ý, càng đào càng sâu, đến mức suýt vùi trong tuyết mới đào điện thoại lên.
Cũng may hàn triều sắp qua , chỉ cần kiên trì thêm một vòng nữa, rét lạnh sẽ rời xa họ.
Dung Thu bỗng hoài niệm mùa đông đây vốn lạnh đến , khi đó còn thể lái cơ giáp.
Không như hiện tại, dù tay ngứa c.h.ế.t cũng thể lái cơ giáp tư nhân ngoài dạo. Cơ giáp tư nhân của dùng vật liệu , bền, nhưng vẫn thể chống lạnh như cơ giáp quân dụng. Dưới âm mười độ C, nhất đừng lấy nó ngoài.
Ăn xong vốn là Dung Thu rửa chén.
Dung Thu no đến nhúc nhích.
Triệu Nam Thần hôm nay thể hiện tay nghề nấu ăn xuất sắc, bàn đồ ăn ba ăn sạch. Nghĩ đến thương tích của Dung Khâm, bàn ăn giọt rượu nào, chỉ dùng sữa yến mạch thế. Ngay cả Dung Thu cũng hiếm khi ăn no căng, chính xác là uống sữa yến mạch đến căng. Triệu Nam Thần chuyện quá ngọt, cứ một câu một lời chúc và Dung Khâm em hòa thuận thiết, khiến Dung Thu đến mức tâm trí trôi mất.
Giờ ba —Dung Khâm, Dung Thu, Triệu Nam Thần ngay ngắn sofa. Bỏ qua động tác xoa bụng thoải mái của bọn họ, nom như ba con cá mặn tiêu chuẩn.
đời cá mặn lâu.
Đến 9 giờ 35 tối, bấm chuông biệt thự của Dung Thu.
“Đã trễ thế là ai nha?” Địa vị thấp nhất nhà, Triệu Nam Thần tự giác mở cửa, ngờ ngoài cửa đúng là trai của .
“Anh, tới đây?! Anh về nhất quân y xử lý việc phòng khám ?”
Triệu Đông Kỳ bước … Mũi và lỗ tai đều lạnh đến đỏ bừng, phía còn kéo theo một chiếc rương hành lý to như . Dung Thu lập tức ngay ngắn . Dung Khâm thì vẫn như cũ, dài sô pha.
Dung Thu mang dép lê lên đón: “Bác sĩ Triệu, mau , bên ngoài trời lạnh lắm.”
Triệu Đông Kỳ cũng khách khí, quả thật lạnh cứng . Trước đợt hàn triều, vì công việc phòng khám ở nhất quân khu mà về một chuyến, nghĩ hàn triều còn nghiêm trọng hơn nhiều so với mô tả mạng. Vừa rời khỏi tinh hạm, dù mặc áo lông vũ dày nhất, vẫn lạnh đến run bần bật.
Dung Thu pha cho một chén gừng nóng, đường đỏ cho nhiều, gừng cũng cho cay.
Uống đến mức Triệu Đông Kỳ mồ hôi đầy trán, mũi rốt cuộc cũng thông, một cốc nóng xuống bụng, cả mới thể thoải mái chuyện.
Chuyện đầu tiên quan tâm là Triệu Nam Thần ở đây .
Trong điện thoại rõ, Triệu Nam Thần tính cách nửa nóng nửa ngốc, tận mắt thấy thì Triệu Đông Kỳ đều yên tâm.
Hiện tại thấy Triệu Nam Thần trần tay áo, lộ cả cơ bắp đầy sức sống…
Triệu Đông Kỳ cần hỏi cũng em trai sống ở đây quá .
Hắn đối mặt với Dung Thu và Dung Khâm, khom lưng, nghiêm túc gật đầu cảm tạ: “Khoảng thời gian cảm ơn hai chăm sóc Nam Thần. Về gì cần giúp, cứ thẳng.”
Nếu chỉ Dung Khâm ở đây, Triệu Đông Kỳ sẽ quá đắn như . Quan hệ giữa và Dung Khâm vốn quen, bao nhiêu năm giao tình, giờ đây cảm tạ thật sự là vì Dung Thu.
“Không cần khách khí thế .” Dung Khâm thấy bạn tới, đột nhiên nhớ gì đó, “Tôi hình như còn với ?”
“Nói cái gì?”
Dung Khâm mặt mày đầy ý khoe mẽ, nhẹ vỗ vai Dung Thu: “Đây là em trai .”
Triệu Đông Kỳ mơ hồ: “Tôi .”
Nhận em trai mà.
Dung Khâm đối xử với Dung Thu, từ 5 năm . Nếu thích nợ ân tình, năm đó Dung Khâm cũng sẽ nhờ làm thôi miên tẩy ký ức cho Dung Thu.
Dung Khâm lắc đầu, ánh mắt sắp kiêu căng đến tận chân trời: “Ý là em trai ruột, xét nghiệm ADN xác nhận đàng hoàng, em trai thật sự.”
“???”