[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 63.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 07:11:49
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chúng em.

em thất lạc hai mươi lăm năm, hiện giờ gặp .

Dung Khâm , nghẹn, đến phát nổi tiếng . Từng giọt lệ to như hạt châu đứt khỏi sợi, nối tiếp lăn xuống từ hốc mắt của Dung Khâm. điều quỷ dị là khóe miệng cong lên, run rẩy phơi bày cảm xúc kịch liệt.

Đây là em trai của .

từng cho rằng sớm c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n biển—em trai của .

Dung Khâm từng dám mơ tới việc giữa tuyệt vọng tột cùng sẽ một tia sáng hy vọng bất ngờ nứt từ bầu trời. Anh cũng bao giờ dám thẳng thắn đối mặt khả năng Dung Thu thể là em trai . Em trai c.h.ế.t . Cho dù Dung Thu giống em đến mức nào, cũng . Vì thế, chỉ xem Dung Thu như cái bóng để an ủi nỗi đau mất em trai.

Coi như em trai vẫn còn sống đời .

Dung Thu giống như tia sáng mỏng manh —dù u tối, vẫn khiến lòng khát khao hướng tới. Và khi một ngày nào đó, tia sáng trở thành mặt trời đỏ rực chiếu thẳng vực sâu, cái vực tối tăm bao năm trong lòng soi rọi.

Dung Khâm lâu.

Cảm xúc kịch liệt từ thần sắc đến hành động khiến Dung Thu nhịn bước lên phía . Mảnh giấy trong tay Dung Khâm rơi xuống đất từ lúc nào. Thị lực Dung Thu cực , hàng mi khẽ động, nhẹ nhàng thu tầm mắt.

Chỉ một thoáng đó thôi.

Dòng mở đầu cùng kết luận cuối cùng in mắt .

Tim Dung Thu khẽ run.

Cậu hiểu điều gì đó.

“Thu Thu……”

Dung Khâm lẩm bẩm tên một nữa. Dung Thu hồn.

Trước nay từng nghĩ rằng chỉ một tiếng gọi tên cũng thể khiến tim mềm đến kỳ lạ, như dòng nước ấm len lỏi khắp cơ thể.

Dung Thu thấp giọng đáp một tiếng.

Lại phát hiện một chữ “Ừm” đơn giản mang đầy giọng mũi.

Dung Khâm thấy đáp , nước mắt càng tuôn xối xả. c.ắ.n răng, dùng cánh tay thương mạnh mẽ lau mắt. Anh rõ gương mặt của Dung Thu, nhưng dung mạo mơ hồ trong làn nước mắt. Bởi bản căng chặt , như một cây cung cũ lâu năm kéo hết cỡ—chỉ cần thêm chút lực là thể đứt phựt.

Không ai thể mừng rỡ điên cuồng hơn .

Không ai , khi tìm duy nhất còn đời, cảm thấy đời uổng. Mắt Dung Khâm đỏ hoe, nhưng vẫn vì từ nay về sẽ một nếm trải tất cả chua xót của nhân sinh.

Anh đưa tay kéo Dung Thu gần.

Dung Thu lời nào, yên mặt , thuận theo mà xổm xuống.

Dung Khâm rõ ràng điều gì đó, nhưng mở miệng thế nào. Niềm vui trời giáng đ.á.n.h tan bộ hệ thống ngôn từ của chỉ trong chớp mắt.

cần nhiều.

Dung Thu hiểu hết cảm xúc của Dung Khâm.

Dung Thu cũng hề bình tĩnh.

Giữ nguyên tư thế nửa , để mặc bàn tay ấm áp của Dung Khâm vuốt nhẹ gáy . Dù lực mạnh, vẫn ngăn cản.

Bởi bàn tay run rẩy .

Trong khoảnh khắc , nhịp tim đập bịch bịch, trùng khớp với bàn tay đang run .

Khi Dung Khâm thấy , Dung Thu khẽ đầu, hít một thật nhẹ.

Thì , cũng .

Dung Khâm vuốt gáy lâu. Dung Thu cũng âm thầm định cảm xúc của đối phương. Giữ tư thế nửa , dù xương đùi tê dại, vẫn lên.

Cảm xúc của Dung Khâm quá mãnh liệt, đầy vài phút mệt lả.

Cảm nhận lực tay dần yếu , Dung Thu thuận thế đỡ thể Dung Khâm, điều chỉnh để tư thế thoải mái nhất, gắng sức.

Triệu Nam Thần rời từ khi nào, còn bông hoa hồng vàng rơi đất cũng nhặt lên, đặt nhẹ bàn.

Dung Khâm vẫn đang cố gắng chuyện với Dung Thu.

Giờ đây hai em đều rối bời trong lòng, vài câu là khí nguội xuống.

Dung Thu loại giỏi ứng biến, còn Dung Khâm thì vui quá thành rối loạn, hệ thống ngôn ngữ vẫn phục hồi.

Dung Khâm lải nhải từng chút một.

Rõ ràng là một đại thiếu gia ngạo khí đầy , đầu ngẩng cao như trời, mà lúc mặt Dung Thu cúi đầu, giọng dịu hẳn . Những biệt thự xa hoa trị giá hàng triệu, trong mắt giờ chẳng khác gì đồ chơi, đều đưa hết cho Dung Thu.

“Anh ở đây còn nhiều biệt thự nhỏ, đến lúc đó đều cho em!”

“Em cần, em chỗ ở .”

“Đó là mua để tích trữ, để tăng giá trị. Sau khi c.h.ế.t, sẽ bán , lấy tiền dùng danh nghĩa hai em chúng đem làm từ thiện.” Dung Khâm đến đây, mắt đỏ lên, “Anh nghĩ rằng còn thể gặp Thu Thu. Anh tưởng Thu Thu trong t.a.i n.ạ.n hai mươi năm ……”

Anh mua nhiều bất động sản như , đặt mua vô tài sản, như lời ngoài chê —beta nghèo tham tiền.

Anh mỗi năm đều làm từ thiện, mỗi năm đều quyên góp, thậm chí đến tinh cầu nào cũng lập tức gửi tiền cho viện phúc lợi của tinh cầu đó.

Chỉ Tần Trạch Tây điều .

Tần Trạch Tây hiểu lý do làm . Có nhiều tiền như thế giữ cho bản , đời tiêu cũng hết. chẳng dùng đến, bộ tiền đều đổ những nơi ai thấy, sổ tiết kiệm chất thành từng chồng.

Anh làm tất cả chỉ vì tích thiện duyên cho hai em đời . Chỉ mong kiếp em trai phúc thọ bền lâu, khỏe mạnh cả đời.

Dung Thu trong lòng khẽ thả lỏng một , hiểu Dung Khâm xúc động đến . Bởi ngay cả bản giờ phút , lòng cũng chấn động khó bình tĩnh.

vẫn từ chối tâm ý để biệt thự cho : “Anh Dung Khâm, tiền bạc để xây dựng sự nghiệp của chính . Bên em thiếu tiền.”

Bị từ chối, Dung Khâm buồn lòng. Dung Thu thẳng thắn thiếu tiền”, trong lòng dâng lên niềm kiêu hãnh khó tả.

Sao một em như .

Vừa thông minh , ưu tú đến mức khiến quên mất giới tính thứ hai của .

Anh cũng rõ Dung Thu đích xác là thiếu tiền. Hợp đồng Dung Thu ký với quân khu từng xem qua, quân khu mười ba thật lòng giữ Dung Thu , mức phân chia lợi ích cao đến mức ngay cả đám thương nhân quyền , những tài sản kếch xù cũng giật kinh ngạc.

Dung Thu thiếu tiền, là sự thật.

Hơn nữa Dung Thu chắc chắn sẽ càng lúc càng tiền.

một mỹ như , thật trải qua vô gian khổ và tuyệt vọng rèn luyện mà thành.

Nghĩ đến con đường đầy trắc trở mà Dung Thu qua, vành mắt Dung Khâm thứ ba đỏ lên. Anh thật sự đúng là một kẻ tồi tệ. Nếu ngay từ khoảnh khắc đầu tiên thấy Dung Thu nhận đó là em ruột , thì chăng Dung Thu Tần Mục Dã tổn thương sâu đến ? Ít nhất đêm đó ở quán bar, Dung Thu thể tránh nguy hiểm.

Niềm vui mừng nhận dần dần hóa thành áy náy đến cực hạn.

Dung Thu xem xong báo cáo xét nghiệm ADN, liền thấy vành mắt Dung Khâm đỏ ửng.

Dung Thu bình tĩnh mà lấy một chiếc khăn lông ướt ở bên cạnh, thuần thục vắt khô hai , dùng phần mềm mại nhất của khăn nhẹ nhàng lau khóe mắt Dung Khâm. Tuy nước mắt khăn thấm , nhưng đuôi mắt Dung Khâm vẫn ươn ướt đỏ hồng, hàng mi cong dài cũng nước làm ướt, mang theo vài phần mệt mỏi.

Dung Thu thuận mắt đồng hồ bên cạnh.

Đã qua mất giờ nghỉ ngơi thường ngày của Dung Khâm.

Dung Khâm vẫn cố mở to mắt, đôi mắt thẳng tắp chằm chằm Dung Thu, đến nỗi khi Dung Thu dậy tắm rửa, vẫn cứ chằm chằm cánh cửa .

Dung Thu đến mức cả cứng .

Tuy rằng nhận , nhưng thể lập tức tiếp nhận phận “ trai” của Dung Khâm nhanh như .

Dung Khâm quá mức nhiệt tình.

Cậu chút chịu nổi.

Dưới ánh mắt , Dung Thu làm gì cũng cảm thấy cứng đờ. Cuối cùng, khi đưa tay túi áo gió thì chạm một thứ ấm ấm.

Cậu lúng túng móc một quả táo trong áo gió.

Rất nhỏ, chỉ bằng nửa bàn tay, thậm chí do để lâu mà chút nhăn nheo vì mất nước.

Cậu vụng về đặt quả táo lên gối của Dung Khâm.

thấy quả táo ánh đèn còn đỏ bóng, lập tức hối hận, định đưa tay lấy .

Vừa đưa tay liền chạm .

Dung Khâm nhanh tay cầm lấy quả táo, đặt sát bên cạnh , thậm chí khi nó còn khiến ánh mắt sáng lên khác thường.

Dung Thu khẽ nắm ngón tay, ngượng ngùng dời tầm mắt: “Anh, đêm Bình An vui vẻ.”

Một câu “, đêm Bình An vui vẻ” , uy lực thật sự quá lớn.

Đến mức sáng hôm khi Dung Thu mở mắt, phòng bệnh VIP đầy ắp những quả táo tươi mới, đỏ bóng, lớn mướt, mỗi một quả đều giống hệt đạo cụ quả táo trong truyện cổ tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-63-1.html.]

Dung Thu mở mắt, tưởng còn đang mơ, nhắm mắt nữa.

mở thì vẫn y như .

Thậm chí Dung Khâm còn đang ngay cạnh giường, cách gần đến mức Dung Thu suýt tưởng mộng du đem giường của dời đến cạnh giường Dung Khâm.

.

Dung Thu dậy thấy, mới phát hiện Dung Khâm đang xe lăn. Trên tay còn bó thạch cao, lưng dùng sức, cách phần tựa lưng xe lăn chỉ vài centimet.

Dung Thu kinh ngạc.

“Anh Dung Khâm thể xuống giường ?”

“Buổi sáng bác sĩ thể xe lăn, nên bảo Triệu Nam Thần đẩy xe lăn qua.”

Dung Khâm chút tiều tụy, ngược còn bày dáng vẻ khoan thai, giọng ôn hòa, ánh mắt trong sáng, thậm chí trong đồng t.ử còn ánh lên chút lam nhạt.

Dung Thu thấp giọng “Ừ” một tiếng, mới nhận một chi tiết: “Bác sĩ… đến !?”

Rõ ràng bình thường chỉ cần kích thích nhẹ là lập tức tỉnh, mà sáng nay bác sĩ đến t.h.u.ố.c cho Dung Khâm, còn để xe lăn—tất cả đều xảy xong mới tỉnh .

Dung Khâm , lòng đau xót: “Hôm qua nháo quá lâu , nên hôm nay Thu Thu chắc ngủ sâu hơn chút.”

Dung Thu gật đầu, thấy hộp hương thôi miên bên mép giường.

“Thu Thu đang xem ? Cái tối qua Triệu Nam Thần mang đến.”

Tối qua Triệu Nam Thần điều. Chỉ đợi đến khi em họ bình cảm xúc mới , cà lơ phất phơ như thường ngày. Đặt hương thôi miên xuống xong, nghiêm túc chúc mừng hai , còn hỏi thể để tiểu Thu nhận là em trai luôn .

Dung Khâm lập tức giả vờ giận, hỏi tại chỉ gọi Dung Thu là .

Ngốc bạch ngọt Triệu Nam Thần miệng giữ kẽ, thẳng một câu: Dung Khâm hung dữ hơn nhiều, mỗi ngày Dung Khâm mắng. Tuy giờ ngày nào chẳng mắng…

Dung Thu bật .

Cậu hộp hương, thật luôn tin mấy thứ —lưới bắt giấc mơ, hương thôi miên… so với t.h.u.ố.c ngủ thì chẳng hiệu quả bằng. thức trắng thế nào, cũng dùng t.h.u.ố.c ngủ. Tất cả những thứ gây hại cho tinh thần và cơ thể, đều tránh.

Trừ t.h.u.ố.c lá.

lâu hút thuốc.

Từ khi khôi phục ký ức, t.h.u.ố.c lá dường như tự biến mất khỏi cuộc sống .

Dung Thu dậy khỏi giường. Áo ngủ nhàu nhĩ, tóc rối bù như sư t.ử con, bộ dáng hấp tấp đầy thở sinh hoạt.

Dung Thu phòng tắm rửa mặt, đ.á.n.h răng. Dung Khâm thì xe lăn ngay ngoài cửa chờ .

Sau đó Dung Thu , Dung Khâm theo đó.

Có xe lăn, Dung Khâm thậm chí theo cùng xuống lầu lấy cơm trưa.

Bánh xe của xe lăn di chuyển linh hoạt, khí chất tiêu sái ngày thường của Dung Khâm trở về. Thậm chí hiện tại khí chất còn rạng rỡ hơn , cả giống như tìm tâm phúc, tinh thần phấn chấn gấp bội. Mặt mày tươi sáng, chuyện hài hước, khiến ngay cả Dung Thu, vốn còn cứng đờ cũng dần hồi phục trạng thái bình thường.

Dung Khâm đang rằng chờ hồi phục sẽ cùng Dung Thu đăng ký “đoàn du lịch em”, thì xe lăn của một Alpha nào đó chặn .

Là Tần Trạch Tây.

Đây là đầu hai gặp kể từ vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ.

Bầu khí hề hòa hợp, thậm chí chiến hỏa như sắp bùng lên.

Dung Khâm xe lăn, khí thế thấp xuống. Còn Alpha chống nạng phía thì sắc mặt lạnh lùng, tràn ngập tức giận.

Rõ ràng Tần Trạch Tây dán t.h.u.ố.c ức chế tin tức tố, nhưng Dung Thu vẫn cảm nhận rõ áp lực trong khí.

Dung Thu cau mày, mang hộp cơm trong tay bước lên một bước chắn Dung Khâm.

“Tần , đừng chặn đường.”

Tần Trạch Tây ngay cả liếc cũng liếc, đôi mắt ưng thẳng tắp trừng lưng Dung Thu, Dung Khâm đang xe lăn. Môi mỏng khẽ động, lời bật sạch sẽ rõ ràng mà khó .

“Chuyện giữa và A Khâm, đến lượt một ngoài như xen .”

“Anh ai là ngoài!?”

“A Khâm……”

“Anh lập tức chính là cái ngoài đó. Thu Thu là em ruột của , là huyết thống thuộc thể cùng ghi chung một sổ hộ khẩu.”

Tần Trạch Tây trừng to mắt.

Hắn Dung Khâm, Dung Thu, cuối cùng ánh mắt nặng nề dừng mặt Dung Khâm: “Cái gì mà em ruột, cái gì mà huyết thống thuộc, A Khâm, rõ ràng em ở sổ hộ khẩu nhà .”

Dung Khâm lạnh lùng một tiếng, ánh mắt Tần Trạch Tây càng thêm lạnh lẽo: “Lập tức sẽ còn nữa.”

“A Khâm! Em ý gì!?”

“Chính là ý đó.”

“Có ai đó gì với em ? Có là tên beta !? Hắn đang ly gián tình cảm của chúng !”

“Anh làm ơn tôn trọng một chút, đừng mở miệng là ‘beta’ nọ ‘beta’ . Chẳng lẽ quên cũng là beta.”

“A Khâm, ý đó……”

“Vậy ý gì? Anh luôn coi thường beta ? Đã như thế, cái sổ hộ khẩu cao quý của gia chủ Tần gia, một beta nhỏ nhoi như đương nhiên tư cách lưu .”

“A Khâm, ý của em là gì? Em tách khỏi ?”

“Không tách, là ly hôn.”

“A Khâm, em đang mê sảng cái gì .” Alpha mở lớn môi, tròng mắt đen sắp trừng rơi ngoài, “Ly hôn cái gì, cho phép! A Khâm, chúng sống cả đời ? Sao em thể ly hôn!”

“Anh đối với Omega còn phản ứng ứng kích nữa đúng ? Vậy , để vị trí đó cho những Omega cấp S.”

Mặt Tần Trạch Tây đen . Alpha kẹp hai cái nạng nách, nạng từ xuống bắt đầu run lên, giống hệt cảm xúc của đang d.a.o động lúc , như chỉ cần một khoảnh khắc là sẽ mất khống chế, sụp đổ ngay giữa chừng.

Dung Khâm , chỉ khẽ kéo góc áo n.g.ự.c Dung Thu, ý bảo bọn họ trở về.

Mà Tần Trạch Tây giống như một khối xác cứng ngắc, suy nghĩ, ý niệm, cố chấp chắn ngay mặt họ, chịu nhường đường.

“A Khâm, khi nào em hết phản ứng ứng kích…… Tại em mà vẫn với .”

“Anh chẳng cũng với .”

Xe lăn của Dung Khâm lướt qua nạng của Tần Trạch Tây. Rõ ràng là tư thế thấp hơn, nhưng khí thế của mạnh hơn Tần Trạch Tây đang . Môi đỏ khẽ mở, giọng điệu bình thản thường ngày, mà trong nháy mắt khiến Tần Trạch Tây lạnh thấu xương ——

“Trạch Tây, lúc kết hôn , thể giữ sự kiêu ngạo của . , vĩnh viễn lừa .”

Tâm trạng của Dung Khâm quét sạch.

Trở về phòng bệnh vip, Dung Khâm nặng nề xe lăn, một tiếng. Dung Thu cũng dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ mở hộp cơm của nhà ăn, trong lòng nghĩ cuộc đối thoại giữa Tần Trạch Tây và Dung Khâm.

Thì giữa Tần Trạch Tây và Dung Khâm còn chuyện như —Tần Trạch Tây còn phản ứng ứng kích với Omega, thậm chí còn giấu Dung Khâm chuyện đó.

Khó trách phản ứng của Dung Khâm lớn như .

Hôn nhân giữa beta và Alpha vốn kiên cố bằng hôn nhân AO, liên kết tin tức tố, beta và Alpha chỉ dựa tình cảm thuần túy. Đặc biệt với Alpha mà , bọn họ còn chịu đựng việc beta thể trấn an kỳ dễ cảm.

Cho nên, đây vốn là một cuộc hôn nhân AB mong manh.

Ấy Dung Khâm và Tần Trạch Tây duy trì gần bảy năm.

Con trong một khoảnh khắc liền gục ngã, cũng như cái bình thủy tinh thể đầy ngay lập tức. Tổn thương tích tụ qua từng ngày nghi kỵ và hoài nghi, cuối cùng đến một ngày sẽ bùng nổ.

Cho nên bây giờ Dung Khâm mới đề nghị ly hôn.

Bởi vì từng yêu nên mới đau. Dung Thu sợ rằng dù là chủ động ly hôn, Dung Khâm cũng khó tránh khỏi quy luật .

Dung Thu dám nhiều, sợ kích thích đến Dung Khâm.

Dung Khâm cảm nhận sự cẩn thận của Dung Thu, khẽ thở dài. Anh nên bộc lộ những cảm xúc tiêu cực mặt Dung Thu. Thế là khi nhận lấy đôi đũa mà Dung Thu đưa qua, khuôn mặt bình tĩnh trở .

“Nhà ăn nấu cũng khá đấy, Thu Thu đúng là chọn.”

“Ừm, Dung Khâm ăn nhiều chút, cho đỡ tức.”

“Đỡ tức?”

“……”

Dung Khâm bật , nhận lấy thiện ý của Dung Thu.

Ăn xong, Dung Khâm leo lên giường bệnh sấp xuống. Không đang nghĩ gì, còn Dung Thu thì vẽ liếc sang, mái tóc mái dài loà xoà trán Dung Khâm.

“Anh Dung Khâm nên cắt tóc .”

là nên cắt , chướng mắt quá.”

“Ngày mai để em gọi thợ cắt tóc đến cắt cho Dung Khâm.” Thân thể Dung Khâm còn hồi phục, hiện tại điều kiện chữa trị của bệnh viện cũng , Dung Thu vội đưa về.

Dung Khâm khẽ vuốt phần tóc mái dài trán: “Không cần thợ cắt tóc, Tiểu Thu cắt ?”

“Hả?”

Loading...