[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 62.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 07:10:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Thu Thu, chúng làm xét nghiệm ADN .”
“Hả?”
“Làm xét nghiệm ADN.”
Dung Thu buông chiếc khăn lông ướt trong tay xuống.
Vì đang yên đang lành làm xét nghiệm ADN?
Dung Thu liếc Dung Khâm giường, cũng lập tức đồng ý yêu cầu .
“Vì đột nhiên làm xét nghiệm ADN? Anh Dung Khâm hoài nghi em là em trai thất lạc của ?”
Dung Khâm ngửa đầu , chuyện thở dốc, thở phần khó khăn, dù vẫn cẩn thận giải thích với Dung Thu như cũ: “Không nghi ngờ. Nói thì . Thu Thu, nếu em thật sự là em trai , đúng là phúc phận tu mấy đời. Anh chỉ cảm thấy, giữa và Thu Thu vài chuyện… quá mức trùng hợp.”
Dung Thu nửa xổm xuống, thẳng mắt Dung Khâm: “Trùng hợp gì?”
“Em và đều là beta. Tuổi của em gần như giống hệt tuổi của em trai thất lạc của . Còn nữa, Thu Thu em cũng chứng dung nạp lactose.”
Những gì Dung Khâm quả thật lý, Dung Thu cũng nghĩ kỹ theo lời : “ là trùng hợp quá… nhưng em vẫn cảm thấy .”
“Sao ?”
“Liên Bang lớn như , em trai của Dung Khâm là mất tích ở quân khu mười ba, còn em là cô nhi lớn lên ở quân khu một. Khoảng cách xa như thế, em cảm thấy Dung Khâm thể nghĩ nhiều .”
“Mặc kệ đúng , chỉ cần làm một xét nghiệm ADN là ngay. Hơn nữa, Thu Thu, em từng nghĩ vì em tên là ‘Dung Thu’ ?”
“Mùa thu năm em gửi viện phúc lợi, viện trưởng đặt cho em tên ‘Dung Thu’.”
“Vậy vì khéo là chữ ‘Dung’?”
“Chuyện đó em cũng rõ lắm. Ở viện phúc lợi, bọn trẻ đặt tên đơn giản, thường rút ngẫu nhiên từ hộp họ Bách Gia Tính, rút trúng tên nào dùng tên đó. Có lẽ em tình cờ rút trúng chữ ‘Dung’…”
Dung Khâm một câu, Dung Thu trả lời ba câu.
Dung Khâm nữa.
Anh dùng cánh tay thương nâng cằm, tỉ mỉ quan sát Dung Thu. Hai chỉ cách nửa cánh tay. Dung Thu đang cúi đầu lau những chỗ thạch cao để lộ đầu ngón tay. Động tác nhẹ nhàng, học từ kỹ năng chăm sóc khác, thậm chí còn chu đáo hơn những hộ lý từng gặp trong bệnh viện.
Cuối cùng, chuyện làm xét nghiệm ADN , Dung Thu vẫn đưa câu trả lời chắc chắn.
Dung Khâm cũng ép.
Chỉ nhẹ giọng : “Mặc kệ kết quả thế nào, hiện giờ Thu Thu đều là em trai ruột của . Sau tất cả di sản của , sẽ để cho em một nửa.”
Dung Khâm thật sự nghĩ như .
Anh thậm chí còn tính, khi xuất viện sẽ liên hệ luật sư sửa di chúc.
Trong di chúc đó, nếu qua đời, bộ tài sản sẽ do Tần Trạch Tây nhận. Tuy Tần Trạch Tây thể chướng mắt những thứ của , nhưng đó từng là ý nguyện của . Chỉ là hiện tại, ý nguyện đó đổi, giao cho Tần Trạch Tây nữa.
Chuyện xét nghiệm ADN để một gợn sóng trong lòng Dung Thu.
Thật , từng mơ hồ ước mong . Trẻ ở cô nhi viện mỗi năm đều đến nhận nuôi, còn mãi đến mười ba tuổi mới nhận. Nguyên nhân chính là luôn nghĩ cha ruột sẽ tìm , nên những năm đó, cơ hội nhận nuôi đều từ chối. Năm mười ba tuổi, sắp đến kỳ phân hoá, cảm xúc vô cùng bất . Thời gian , viện trưởng mỗi ngày đều tìm tâm sự.
“Điều kiện viện phúc lợi thật sự , bố nuôi của con họ sẽ thương con, Thu Thu, kỳ phân hoá của con cũng sẽ thuận lợi hơn.”
“ nếu cha ruột con tìm con thì …”
“Thu Thu, con nghĩ xem, con bước một gia đình mới cũng hề cản trở cha ruột tìm con. Thậm chí đợi con trưởng thành, con càng khả năng tự tìm họ.”
Thế nên năm mười ba tuổi, Dung Thu cuối cùng nhận nuôi.
Hôm đó, mặc bộ quần áo mới viện trưởng mua cho, chân đôi giày trắng tinh, lưng là chiếc cặp cũ kỹ, bên trong là tất cả bảo vật của : đồ dùng học tập và nhật ký từ nhỏ đến lớn.
Cha nuôi beta đối xử với .
Trước mặt viện trưởng và lũ trẻ trong viện, họ hôn lên trán , thiết gọi “Thu Thu”.
Quả thật, một thời gian vui vẻ trong ngôi nhà đó.
chẳng bao lâu, kỳ phân hoá đến gần, phản ứng càng lúc càng nghiêm trọng.
Cha nuôi beta mừng đến chịu nổi.
Còn xin nghỉ làm để ở nhà chăm .
Sau mới , kỳ phân hoá của beta luôn nhẹ, chỉ Alpha và Omega mới phản ứng nghiêm trọng.
Niềm vui và sự quan tâm của họ chỉ là vì họ lầm tưởng sẽ phân hoá thành AO.
Sau khi trải qua một kỳ phân hoá cực kỳ khắc nghiệt, cha nuôi vị trí cổ nhiều , cuối cùng giận dữ trả viện.
“Là beta thì dù cũng để làm gì?”
“Sau cũng chỉ học trường beta bình thường thôi, đồ phế vật.”
“Bên các còn đứa nào phân hoá ? Trả đứa beta cho chúng .”
Lời mềm mỏng nhưng vô tình đến tột độ.
Cậu chỉ là một cô nhi gia đình, mà còn là “phế vật beta”.
Từ đầu đến cuối, vẫn là đứa trẻ ai cần.
Có lẽ cả đời cũng chỉ như thế mà thôi.
“Thu Thu! Thu Thu! Tỉnh , Thu Thu!”
Dung Thu mở đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, cảnh trong mơ tan vỡ. Trước mắt là Dung Khâm đang cố nhoài nửa khỏi giường bệnh. Mọi cơn buồn ngủ lập tức biến mất.
“Anh Dung Khâm, mau xuống! Cẩn thận chân tay!”
Dung Thu suýt dọa đến phát hoảng, làm còn nhớ nổi giấc mơ như đèn kéo quân .
Dung Khâm đỡ giường, kéo trúng tay gãy, nhưng vô tình động vết thương lưng. Miếng băng gạc vốn trắng ở bả vai thấm sắc hồng nhạt.
Dung Thu lập tức gọi y tá.
May mà chỉ là mép vết thương nứt. Sau khi đổi t.h.u.ố.c và băng mới, cô y tá vẫn nhịn dặn dò vài câu, nghỉ ngơi cho , vận động mạnh, nhất là đừng kéo căng bất kỳ cơ bắp nào.
Dung Thu Dung Khâm liên tục gật đầu đồng ý.
Nhìn y tá mang băng gạc đầy m.á.u ngoài, sắc mặt Dung Thu trầm xuống thấy rõ.
kịp mở miệng, Dung Khâm giường nhíu chặt mày, hỏi đầy quan tâm: “Vừa ác mộng ?”
Lời định nghẹn nơi cổ.
Dung Thu lên giường bồi, ôm gối, tay vô thức bóp nhẹ. Cậu tắt đèn lớn, chỉ để ánh đèn trắng dịu phía đầu giường. Sau cổ beta tinh tế bóng mịn, ánh sáng mềm, gò má trắng như trăng.
“Không .”
Không ác mộng.
thường xuyên xuất hiện.
Mỗi khi cuộc sống của trôi chảy hơn một chút, giấc mơ đó bám theo như cái bóng.
“Anh tin. Lúc nãy Thu Thu em…”
Thiếu chút nữa buột miệng, Dung Khâm kịp thời nuốt xuống chữ “”.
“Lúc nãy em làm ?”
“Không gì.” Dung Khâm nhích gối đầu lên cao hơn một chút, đổi sang tư thế dễ chuyện hơn, “Anh tưởng em gặp bóng đè nên gọi. Không còn sớm nữa, ngủ .”
Nói xong còn ngáp nhẹ một cái.
Thấy buồn ngủ đến cực điểm, Dung Thu cũng hỏi thêm.
Cậu tắt nốt chiếc đèn còn ở đầu giường. Trong phòng bệnh chỉ còn ánh trăng lạnh ngoài cửa sổ. Bên ngoài vẫn âm mười mấy độ, nhưng phòng vip ấm áp. Tiếng ngáy nhỏ của Dung Khâm khiến cơn buồn ngủ dần dâng lên.
Hôm , Dung Thu tỉnh sớm.
Ác mộng tối qua chôn theo ánh trăng, khi ngủ tiếp một giấc, một đêm an hiếm hoi, mơ hồi ức cuống quýt đó. Trong mơ, lái cơ giáp suốt đêm, như chim lượn mặt biển, tự do và thoải mái.
Lúc tỉnh, Dung Khâm vẫn còn ngủ.
Anh ngủ say, giải phẫu vốn yếu, tối qua tốn nhiều tinh lực vì đổi t.h.u.ố.c và băng.
7 giờ, Dung Thu ăn sáng xong cũng gọi Dung Khâm dậy.
Ở bệnh viện chăm sóc Dung Khâm suốt quãng thời gian qua, phần lớn lúc thẳng của Dung Thu đều là gương mặt khi ngủ của Dung Khâm. Miệng Dung Khâm… thật sự độc, nhưng lúc ngủ, đường cong môi mềm mại, giống một beta cứng đầu, càm ràm trời đất. Dung Thu khỏi nhớ tới tối hôm qua khi chìm ác mộng, chính Dung Khâm đ.á.n.h thức . Trái tim Dung Thu lập tức mềm xuống.
Kỳ thật lúc , khi Dung Khâm đề nghị xét nghiệm ADN, một thoáng động tâm.
Vạn nhất thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-62-1.html.]
Vạn nhất Dung Khâm thật sự quan hệ huyết thống với ?
Vậy thì bọn họ thể nhận làm em ruột.
Mà chuyện Dung Khâm từng sai , điểm Dung Thu nghĩ thông.
Lúc quả thật chỉ là bạn giường của Alpha. Tần Mục Dã Tần Trạch Tây, phản ứng kích thích nghiêm trọng với Omega, cho nên một Alpha cấp S ưu tú như đương nhiên ở bên một Omega cấp S. Việc Dung Khâm khuyên bọn họ chia tay cũng chẳng gì đáng trách.
Cậu đau khổ, chỉ là vì Dung Khâm giúp Tần Mục Dã che giấu mà thôi.
Dung Thu giờ dễ vượt qua khúc mắc .
hiện tại, vượt qua .
Năm năm nay, Dung Khâm đối xử với , luôn ghi nhớ.
Cho nên quan hệ huyết thống căn bản quan trọng.
Huống chi làm xét nghiệm ADN sẽ sinh chờ mong, mà một khi , sự chờ mong sẽ hóa thành lưỡi d.a.o đ.â.m ngược .
Dung Thu trải qua quá nhiều những gì thuộc về giật mất.
Vì , lựa chọn từ bỏ.
Bất kể Dung Khâm ruột của , đều đối xử với Dung Khâm như ban đầu.
Cậu cũng cần tìm cha ruột.
Biết cha ruột của còn chẳng bằng Dung Khâm, tìm kiếm đứa em thất lạc hơn hai mươi năm hề ngừng nghỉ. Trong Liên bang, loại như thực sự hiếm.
Cậu sẽ may mắn đến mức gặp một “ Dung Khâm” thứ hai.
Dung Thu hề nghĩ tới, ý niệm bình yên của sẽ nhanh đảo lộn .
Buổi sáng 7 giờ 15 phút, Dung Thu ném bữa sáng rác rưởi tự làm thùng rác bên ngoài, còn kịp về, Tần Trạch Tây ở phòng bệnh VIP cạnh đó gọi .
Nhìn Tần Trạch Tây tự ý xuống giường, Dung Thu chân Tần Trạch Tây thêm vài .
Cậu nhớ hình như là chân Tần Trạch Tây đều gãy xương, nhanh xuống giường?
Quả nhiên, Tần Trạch Tây là trốn xuống.
Hắn còn về phía Dung Thu, hai vệ sĩ Alpha ngoài cửa nghiêm túc giữ kéo về.
Lại là một “vượt ngục”.
Hiển nhiên vẫn thất bại.
động tác của Tần Trạch Tây cực kỳ giãy giụa: “Các buông ! Các chẳng qua là vệ sĩ thuê, cản !”
Hai vệ sĩ Alpha cao lớn vạm vỡ, tuy cao bằng Tần Trạch Tây, nhưng thắng ở lượng, nhanh từ phòng bệnh của hai mặc đồng phục giống .
“Đây là ý của Tần tiểu thiếu gia.”
“Tôi là , còn !”
Nghe ai thì động tác của vệ sĩ là rõ. Tần Trạch Tây ép đặt xuống cáng, đám vệ sĩ hề nương tay bởi vì là chủ thuê, thậm chí còn xem như nể mặt mà khiêng trở giường.
Dung Thu ngoài xem náo nhiệt, trong lòng nhịn mấy tiếng, định thì một vệ sĩ Alpha khác cửa gọi dừng.
“Dung , đại thiếu gia của chúng chuyện với ngài.”
Vệ sĩ Alpha vô cùng lễ phép, Dung Thu cũng tiện tỏ thái độ khó chịu điều, chỉ hồ nghi hỏi: “Anh ?”
“Biết. Tần tiểu thiếu gia giao nhiệm vụ cho chúng là bảo hộ ở hai phòng bệnh VIP .”
Dung Thu cần bảo hộ, cũng chẳng chuyện gì với Tần Trạch Tây.
Miệng Tần Trạch Tây mở sẽ cái gì nữa chứ.
Alpha ngoài cái mặt dày, còn bộ tính cách đều kém xa Tần Mục Dã. Trong mắt Dung Thu, gương mặt cũng , bản còn hơn Alpha đó nhiều.
Trong phòng bệnh, chờ mãi thấy Dung Thu, Tần Trạch Tây phát điên.
Hắn quăng khăn giấy, quăng điện thoại, còn quăng cả một hộp cháo nóng.
“Cậu đây, chuyện với . Cậu sẽ hối hận.”
Uy h.i.ế.p thật giống học sinh tiểu học.
Điều làm Dung Thu khỏi hoài nghi trí tuệ của vị Alpha bình thường .
Dung Thu bước qua chỗ cháo trứng gà rau xanh sàn, dừng ngay ngoài cửa, hai tay khoanh ngực, nửa nghiêng dựa khung cửa, dáng vẻ cực kỳ lười nhác, dọa.
Thậm chí khi Alpha vô lực mà bực bội giường, tâm tình Dung Thu lên lạ thường.
Có cảm giác Dung Khâm xả giận.
Thật đem dáng vẻ của Tần Trạch Tây ghi , tung khắp Liên bang cho xem.
đó chỉ là suy nghĩ cho vui. Lập tức, Dung Thu thu hồi ánh trong trẻo sâu thẳm, thẳng Tần Trạch Tây.
“Anh chuyện gì? Nếu là hỏi chuyện tối hôm qua của Dung Khâm thì .”
“Tối hôm qua?” Tần Trạch Tây bật dậy, nhưng nhanh chóng vệ sĩ ấn xuống. “Tối hôm qua A Khâm xảy chuyện gì?!”
“……”
Dung Thu im lặng. Hình như vô tình để lộ điều gì.
Tần Trạch Tây truy hỏi buông: “Tối hôm qua A Khâm rốt cuộc làm ! Cậu ?! Trần Đông! Mau qua phòng bên xem!”
“Không cần.”
Dung Thu duỗi một tay, dứt khoát giữ vệ sĩ định ngoài, đó chuyển ánh mắt trở Tần Trạch Tây: “Anh Dung Khâm . Tối qua vết thương lưng nứt , nên nửa đêm t.h.u.ố.c .”
Tần Trạch Tây há miệng gì đó, nhưng Dung Thu nhẹ giọng chặn : “Một mặt tỏ vẻ quan tâm Dung Khâm, một mặt ngay cả chuyện tối qua t.h.u.ố.c cũng .”
Dáng vẻ “miệng ngược lòng” của vị Alpha cao quý thật sự buồn .
Bị một beta bình thường châm chọc, sắc mặt Tần Trạch Tây vô cùng khó coi.
Dung Thu nhàn nhạt tiếp: “Nói , gọi tới chuyện gì.”
Bị bác lời liên tiếp, mặt Tần Trạch Tây đỏ bừng. Hắn dịch giường, rút từ ngăn kéo một tập hồ sơ, ném mạnh về phía Dung Thu.
Dung Thu đón.
Cậu lạnh lùng , liếc hồ sơ rơi chân, nhướng mày: “Rốt cuộc chuyện gì, đừng giở mấy trò trẻ con.”
Thấy Dung Thu dẫn dắt, Tần Trạch Tây tức đến ho khan, hiệu cho vệ sĩ nhặt hồ sơ đưa cho Dung Thu.
Dung Thu nhanh.
Đọc xong bèn .
Lần là mang đầy châm chọc.
“Tần cho năm chục triệu, rời khỏi Dung Khâm?” Ngón tay Dung Thu gõ nhẹ lên hồ sơ, “ cần.”
“Sao? Cảm thấy ít?”
Tần Trạch Tây như tìm nhịp: “Tám chục triệu, rời khỏi A Khâm.”
“Không đủ.”
“Một trăm triệu.”
“Vẫn đủ.”
“Cậu đừng voi đòi tiên!”
“Nếu Tần coi trọng Dung Khâm đến thế, đem bộ tài sản luôn?”
“Tôi…”
“Tôi mặc kệ Tần bằng lòng , nhưng thẳng cho , dù Tần đem bộ tài sản đưa cho , cũng nhận.”
“?”
Dung Thu thở nhẹ, dường như vô tâm hỏi: “Tại bắt rời khỏi Dung Khâm? Anh nghi A Khâm sẽ yêu ?”
“Sao thể?! A Khâm chỉ xem như em trai.”
“Nếu , đề phòng ?”
“Đó vì…”
lúc quan trọng, Tần Mục Dã đẩy cửa bước .
Dung Thu thấy đến là Tần Mục Dã thì im bặt.
Có vài bí mật, để Tần Mục Dã .