[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:30:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thư phòng đèn sáng lên, ánh sáng vặn dễ chịu, hề chói mắt. Tần Mục Dã im lặng Dung Thu đưa bản thỏa thuận đến mặt , tờ giấy còn mang ấm, đồng thời thoang thoảng mùi mực mới in.
Từ khi Dung Thu đang đóng dấu bản thỏa thuận, cả rơi trạng thái hoảng hốt tột độ.
Bởi vì từng nghĩ, loại quan hệ bạn giường như thế mà còn ký kết hợp đồng.
Dung Thu vô cùng cố chấp, tự ký xong liền dùng đôi mắt xanh lam chằm chằm , chăm chú giống như đang đ.á.n.h giá, tựa như chỉ cần ký thì sẽ lập tức đuổi khỏi nhà.
Thậm chí còn cảm nhận sự bực bội của Dung Thu.
Quả nhiên ——
“Tần tổng chỉ huy còn ký ký?”
“Muốn ký thì ký, ký thì thôi.”
Lời đến mức , Tần Mục Dã còn đường lui. Hắn sơ lược xem qua bản thỏa thuận, nội dung nhiều, điều khoản rõ ràng, ký hiệu bên A bên B cũng sáng tỏ. Không cần nghi ngờ, Dung Thu là bên A, còn là bên B.
ai là bên A bên B thì cũng khác biệt, hai bên đều thể chủ động đề xuất hẹn, đối phương quyền từ chối, nhưng từ chối vượt quá ba trong một tháng.
Đồng thời hai bên đều thể chủ động kết thúc mối quan hệ , bên còn ngăn cản. Theo ý của Dung Thu, điều là chuẩn đặc biệt cho , vì Dung Thu cho rằng sẽ tìm một Omega để ở bên lâu dài, đến lúc đó sẽ chủ động kết thúc quan hệ với .
Tim Tần Mục Dã như dây cung căng chặt liên tục quất , mỗi kéo căng đều khiến sống lưng lạnh buốt.
Rốt cuộc và Dung Thu đến bước như thế nào, đến mức mà duy trì quan hệ cũng ký thỏa thuận.
Tờ giấy trắng tinh mới đóng dấu còn khô siết đến đổ mồ hôi tay.
Tần Mục Dã cầm bút ký tên, cả như hút sạch sức lực, cuối cùng vẫn hạ bút. Ba chữ “Tần Mục Dã” ngay ngắn xuất hiện cột bên B. Vừa mới ký xong, Dung Thu đưa khay mực đỏ cho . Tần Mục Dã ngước mắt Dung Thu nghiêm túc, Dung Thu nhướng mày, gật nhẹ ý bảo . Tần Mục Dã nuốt xuống hết thảy cảm xúc rối rắm, bất lực ấn xuống dấu tay Alpha đỏ tươi.
Hắn đưa bản ký xong cho Dung Thu, đổi bản còn chữ ký và dấu tay của Dung Thu. Không ngoài dự đoán, bản là phần thể mang theo.
Ở đúng vị trí đó, cũng ký tên , ấn dấu tay của chính .
Ba chữ “Tần Mục Dã” ngay hai chữ “Dung Thu”.
Đây là mối liên kết duy nhất giữa bọn họ trong bản hợp đồng .
Chữ ký của Dung Thu gọn gàng dứt khoát hơn nhiều. Phần dành cho ký xong đầy hai giây, Dung Thu tất ký tên, đóng dấu, cúi đầu nhẹ nhàng thổi cho chữ khô, cất nó ngăn kéo.
Dung Thu dự định đợi Tần Mục Dã rời mới cất két sắt.
khi làm xong tất cả, đối diện là ánh mắt sáng quắc của Tần Mục Dã đang , như thể đang chờ gì đó. Ban đầu Dung Thu hiểu, đó chợt nghĩ đến điều gì, l.i.ế.m nhẹ khóe môi, khẽ ho một tiếng.
“Đêm khuya , ngày mai còn làm việc, Tần tổng chỉ huy nên về sớm.”
Dù ký xong bản thỏa thuận bạn giường, Dung Thu vẫn định lập tức hẹn với Tần Mục Dã.
Cậu thật sự mệt. Mười ngày qua tuy luôn phương tiện di chuyển, nhưng tinh thần lẫn thể xác đều mệt nhoài, cảm xúc mãnh liệt tiêu hao hết trong chuyến , hiện tại chỉ còn trạng thái thảnh thơi kỳ nghỉ.
Cậu thật sự còn sức để “hẹn”.
Hơn nữa, Alpha cao lớn mạnh mẽ mặt, Dung Thu luôn cảm thấy giữ thế chủ động. Beta đè Alpha, cần tìm thêm kinh nghiệm tham khảo, quan sát nhiều hơn, thể để đến lúc đó mất mặt.
Dung Thu từ chối khiến Tần Mục Dã thở phào nhẹ nhõm.
Vì cũng chuẩn xong.
Tuy nghĩ thì Dung Thu ở vị trí bản , ở cũng , coi như hai bên qua , chỉ cần khiến Dung Thu chọn , làm gì cũng .
Tâm lý thì nghĩ , nhưng trong lòng Tần Mục Dã vẫn thấy vô cùng kỳ quặc.
Hắn tài nào tưởng tượng nổi cảnh Dung Thu đè xuống. Chỉ cần nghĩ đến việc hai sẽ lên giường, trong đầu hiện lên hình ảnh beta mềm mại, ngoan ngoãn của năm năm , khuôn mặt đỏ bừng, vành tai nóng lên, vòng tay vẫn ôm chặt lấy cổ .
Buổi tối, Tần Mục Dã giường.
Bên gối chính là bản hợp đồng ký cùng Dung Thu tối nay.
Tuy làm gì đêm nay, nhưng Dung Thu hẹn một ngày cố định, ba ngày . Cậu còn hỏi hôm đó bận , nếu thì sẽ đến nhà , hai hẹn đầu tiên.
Nếu tính vấn đề tư thế cơ thể, ngày mai thể hẹn .
tình hình bây giờ khác.
Tư thế đổi.
Là Dung Thu đè .
Tâm trí Tần Mục Dã rối như tơ vò, gỡ từng nút, nhưng càng gỡ càng rối, càng nghĩ càng bí.
Đến hai giờ sáng vẫn ngủ , mở mắt trừng trừng trong bóng tối. Cuối cùng thở dài, dậy, lấy điện thoại, nhanh tìm đến cái tên quen thuộc trong danh sách đen.
Giữa quân khu mười ba và quân khu một chênh lệch múi giờ, bên là ban đêm, bên Tô Nhiên là giữa trưa. Tô Nhiên đang đường đến một buổi tiệc, dù trong xe nhưng vẫn cúi đầu xem văn kiện. Tô gia còn hiển hách như , là trưởng t.ử vốn nên công tác tại phân khu một, nhưng Tô Nhiên yêu cầu kế thừa gia nghiệp, gánh vác tương lai gia tộc.
Vừa xem xong văn kiện cuối cùng, điện thoại Tô Nhiên vang lên. Anh vô thức lấy .
Thấy tin nhắn của Tần Mục Dã, Tô Nhiên lập tức thẳng lưng.
【A Dã: Có gì liên quan đến… ?】
???
Tô Nhiên nên diễn tả cảm xúc của thế nào. Anh luôn cảm thấy tin nhắn giống phong cách của Tần Mục Dã chút nào. Gần đây A Dã hình như bình thường, thì hỏi chuyện làm bạn giường, thì hỏi cách làm “0”.
Mấu chốt là… hai chuyện đó đều kinh nghiệm.
Anh chỉ thể miễn cưỡng nhớ vài Omega từng quen đây, nhưng còn mấy câu chặn luôn, còn tặng thêm cái danh “tra nam”. Hỏi ai cũng , cuối cùng vẫn là vị hôn thê từng từ hôn trả lời.
“Đi khu cảm xúc của Liên bang AO lục soát thử, bên trong nhiều tiểu O sống thoáng chia sẻ kinh nghiệm của họ. mà đột nhiên hỏi chuyện ? Thế nào, làm O , thể tới tìm em đó ~”
Tô Nhiên đem nguyên văn câu trả lời rập khuôn của vị hôn thê cũ gửi cho Tần Mục Dã.
Quả nhiên đúng như nghĩ, Tần Mục Dã chỉ một câu cảm ơn im luôn. Anh còn nhắn thêm một tin nữa, nhưng phía đối diện hiện “ chặn”.
Tô Nhiên chấp nhận bình thản. Tần Mục Dã vốn tính tình cứng đầu, nhưng lòng . Nếu gặp khó khăn thực sự, sẽ chủ động tới hỏi.
Tô Nhiên thở dài thật sâu, chợt nhớ gì đó, liền tranh thủ thời gian khu diễn đàn .
Đập mắt là những bài dày đặc, đỏ xanh lẫn lộn, tiêu đề thì y như mã hóa.
Tại hiểu cái gì hết?!
Không chỉ Tô Nhiên hiểu, Tần Mục Dã cũng hiểu.
Hắn click diễn đàn , bên trong vô cùng náo nhiệt, là dùng đông, bài mới xuất hiện từng giây. Chỉ cần chớp mắt một cái, bài mới nhảy lên, nhưng đổi bao nhiêu nữa… vẫn hiểu nổi.
Lông mày Tần Mục Dã sớm nhíu chặt.
Rõ ràng đều là những chữ vuông chỉnh tề, vì thể tổ hợp thành những câu khó hiểu đến : “vô đào xà”, “đạo cụ phổ lôi”, “rua sư”… Trung Anh lẫn lộn. Lần đầu tiên trong đời Tần Mục Dã bắt đầu nghi ngờ năng lực hiểu của đại não chính .
Hơn nữa còn cả phân loại màu đỏ và màu xanh lá.
Hai bên chuyện theo hai kiểu khác. ID màu đỏ thì thẳng thừng bạo lực, ID màu xanh lá uyển chuyển hàm súc hơn chút. nếu một bài cả đỏ lẫn xanh, chắc chắn sẽ thành bài hot.
Tần Mục Dã phát hiện một bài hot, hai phe tranh luận trái ngược .
【 Tiểu thuần khiết đừng loạn!! 】
Chủ đề bài quá khó, nên Tần Mục Dã còn hiểu , đại ý hỏi “tư thế nào thì thoải mái nhất?”.
Phía liền nổ tung tranh cãi.
ID đỏ thì cho rằng càng thô bạo càng .
ID xanh thì khẳng định nhất định màn dạo đầu thích hợp.
Đến phần thì bắt đầu xuất hiện những từ chuyên môn mà Tần Mục Dã quen, đến mơ hồ cả . mơ hồ đó chính là những từ cần học.
Thế là Tần Mục Dã cứ thế nghiền ngẫm từng chút một, cho tới khi trời dần sáng.
Khi cuối cùng chút manh mối, trời tảng sáng. Hắn thấy chuông cửa lầu vang lên. Mang đôi chân mệt mỏi bước xuống, Tần Mục Dã mở cửa.
Tần Trạch Tây nhà, giày còn kịp cởi thẳng tới sofa xuống, mặt đầy giận dữ. Ngay cả Tần Mục Dã, em ruột cũng chẳng vui vẻ nổi. Thực tế là, từ lúc tin Dung Khâm đang khí thế ngất trời tổ chức quân tình nguyện, Tần Trạch Tây tức đến mất ngủ. Gọi cho Dung Khâm thì cũng , cho nên mới chạy qua tìm Tần Mục Dã.
Tần Mục Dã rót cho Tần Trạch Tây một ly nước ấm.
Tần Trạch Tây uống. Y dùng đôi mắt giống mắt Tần Mục Dã, thẳng thừng chằm chằm em trai: “Văn kiện xin lập quân tình nguyện của Dung Khâm, là em phê duyệt?”
Hóa là chuyện .
Tần Mục Dã xuống ghế đơn, trầm mặc gật đầu.
Tần Trạch Tây tức đến siết chặt gối ôm trong tay: “A Dã, rõ ràng em đang cãi với vụ tới mức nổi hết da gà, còn ký tên duyệt cho ?!”
Tần Mục Dã tự thấy làm sai: “Hắn tư cách lập quân tình nguyện, quy trình cũng đầy đủ, kiểm tra cũng thông qua. Em tìm lý do bác bỏ.”
“Tìm chẳng lẽ thể kéo dài !? Em thể giả vờ thấy, kéo tới lúc chờ nổi nữa thì tự bỏ cuộc ? Em ký thì lập tức thể đưa quân tình nguyện vận hành đó?!”
“Anh.” Tần Mục Dã nghiêm túc cắt ngang lời, “Anh Dung Khâm vì cãi với , thậm chí rơi bế tắc lâu như ?”
Tần Mục Dã đột ngột đổi đề tài, Tần Trạch Tây nhíu mày: “Tại đang yên đang lành sang chuyện với ? Đây là hai chuyện khác .”
“Không, hai chuyện khác .”
Tần Mục Dã trai tự thấy sai, nặng nề thở dài một . Hắn cố gắng dùng lời uyển chuyển để giải thích: “Anh từng nghĩ vì Dung Khâm làm như ? Bởi vì lập quân tình nguyện với cực kỳ quan trọng. Anh, ngay cả em cũng Dung Khâm lập quân tình nguyện để báo thù cho em trai . Chúng lý do gì để cản? Hải tặc trừ, trong lòng sẽ mãi vướng một khối đá.”
Giữa Tần Trạch Tây và Tần Mục Dã sự khác biệt lớn.
Tần Trạch Tây đồng ý quan điểm của em trai.
Hải tặc tồn tại bao nhiêu năm, tàn sát ở mười ba quân khu quá lâu. Ngay cả Liên bang còn giải quyết . Một beta như Dung Khâm tùy tiện lập một đội tình nguyện, thể đ.á.n.h bại ?
Nếu thể, thì Alpha và beta ở Liên bang sớm làm !
“Anh!”
Tần Mục Dã mạnh mẽ cắt ngang: “Anh, nếu còn sống với Dung Khâm, thì vĩnh viễn đừng loại lời với , càng đừng để loại suy nghĩ .”
Từ nhỏ đến lớn, Tần Mục Dã rõ luôn định kiến phân cấp nặng, đó là do môi trường ưu việt từ bé tạo nên sự kiêu ngạo . ngờ trong mắt Tần Trạch Tây, một beta bình thường vô năng hiển nhiên cũng bao gồm cả Dung Khâm.
Không vì , trong đầu Tần Mục Dã bỗng thoáng hiện bóng dáng Dung Thu.
Hắn từng thấy Dung Thu điều khiển cơ giáp, cả tựa như chìm trong ánh sáng, rực rỡ đến mức đoạt hồn. Hắn phản bác trai, Tần Trạch Tây sai, nhưng y nổi nữa .
Cùng là Alpha cấp S, Tần Trạch Tây bật dậy, một tay giật lấy tờ giấy mỏng phía sofa của Tần Mục Dã. Ánh nắng rọi mạnh, âm thanh vang lớn, Tần Trạch Tây như sét đánh. Y chằm chằm bản hiệp ước bạn giường, khóe mắt gần như rạn nứt.
“A Dã, em trở thành bạn giường của một beta?”
“A Dã, em thể làm bạn giường… mà còn là beta?!”
Tần Mục Dã bình tĩnh, giật văn kiện, nhưng Tần Trạch Tây nắm quá chặt, chỉ thể để mặc.
“Không gì là thể.”
Hắn chỉ làm bạn giường với một beta, mà còn là… .
câu dám , sợ trai tức đến hộc máu.
Dù , sắc mặt Tần Trạch Tây khi xem xong bản hiệp ước lạnh đến mức như băng. Xác định em trai đùa, biểu cảm y sụp đổ. Giây tiếp theo, y dùng giọng đanh thép lạnh băng, ném bản hiệp ước chữ ký hai bên xuống bàn .
“A Dã, em thật sự khiến thất vọng.”
Hai em từ sáng sớm cãi trong vui.
Phía Dung Khâm náo động kém.
Mấy ngày nay bận tối mắt chuyện quân tình nguyện, ăn ngủ đều ở văn phòng công ty thuộc hạ. Tối qua còn ngủ ở đó, sáng nay tinh thần phấn chấn cắm chìa khóa cửa biệt thự Dung Thu.
Vừa mở cửa, Dung Thu đang ăn sáng.
Thấy về, Dung Thu còn chu đáo chuẩn thêm cho một phần.
“Anh Dung Khâm dạo thế nào? Hơn nửa tháng về nhà, bận lắm ?”
Mặc dù mắt đen sì hai quầng thâm lớn, nhưng gương mặt Dung Khâm vẫn sáng rực: “Vội, nhưng đáng.”
“Công văn xin lập quân tình nguyện phê duyệt ?”
“! Thu Thu, em chính là ngôi may mắn của ! Cái mục ‘thẩm tra tên phụ trách’ em, tốc độ phê duyệt nhanh cực kỳ. Anh lập tức thể tự thành lập quân tình nguyện!”
Dung Thu mỉm chúc mừng: “Anh Dung Khâm, tiền đủ ? Không đủ thì , chỗ em còn.”
“Yên tâm, tiền đều lo , tiền của em thì giữ mà dùng. Để còn trả phí… pháo-hữu cho Tần Mục Dã.”
Nghe hai chữ “phí pháo-hữu”, Dung Thu bỗng nhớ đến câu “một một bộ” của ông chủ beta , đúng là ám ảnh.
Cậu và Tần Mục Dã chắc cần… trả phí.
nghĩ , Tần Mục Dã còn vội vàng chạy tới để làm pháo-hữu cho , nếu đưa tiền thì ? Một Alpha cấp S mà ngủ miễn phí cho …
Dung Khâm đương nhiên Dung Thu thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện “phí pháo-hữu”.
Ăn sáng xong, xong chuyện phê duyệt, cơn hưng phấn tản bớt, mới hỏi chuyện viện nghiên cứu của Dung Thu.
“Em ở viện nghiên cứu cơ giáp làm nghiên cứu nữa, định ?”
Dung Khâm suy nghĩ một chút, nghiêm túc đưa đề nghị: “Hay là tới chỗ làm cố vấn cơ giáp? mà Thu Thu lái cơ giáp, thiết kế cơ giáp, cũng là nhân tài. Tới chỗ thì phí.”
Dung Thu rót cho và Dung Khâm mỗi một ly sữa yến mạch.
Từ chuyện của Sở Minh, bắt đầu để ý đến phô mai của tinh R, ăn nữa, nên đổi sang sữa yến mạch.
Dung Thu chậm rãi uống xong ngụm cuối cùng, dùng khăn giấy lau khóe môi, mới : “Trước nghỉ ngơi một chút, sắp xếp gì thì tháng tính.”
“ , cũng nên nghỉ ngơi. Em ở quân khu mười ba tận năm năm , mấy hôm còn du lịch với Hồi Nhi.”
“Ừm.”
Dung Thu nhàn nhạt đáp.
Thật đây là đầu tiên du lịch từ nhỏ tới giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-54.html.]
Lúc còn nhỏ lớn lên trong viện phúc lợi, làm gì điều kiện chơi. Có hảo tâm tặng đồ chơi, một cái cũng thấy mãn nguyện. Lên đại học càng thời gian: học, làm thêm, chăm sóc yêu beta… thời gian thuộc về bản gần như .
Tháng vẫn còn hơn mười ngày, nghỉ ngơi thật , để đầu óc trống rỗng một chút.
Dù giờ cũng từ chức ở viện nghiên cứu, rảnh rỗi ở nhà bằng trồng hoa.
Hôm qua lão bá giúp xử lý vườn hoa bên ngoài biệt thự. Đám hoa gieo nửa năm giờ chẳng mầm nào trồi lên, chắc chắn c.h.ế.t sạch. Dung Thu chọn giống và gieo nữa. Với chuyện trồng hoa, giống như Khương Thái Công câu cá, cứ gieo, thích là gieo. Mấy năm nay gieo năm sáu đợt hoa, nhưng chẳng mấy gặp thời tiết thuận lợi.
Hiện tại là mùa thu, Dung Thu gieo đợt thứ năm.
Vẫn là hoa hồng vàng.
Muốn trồng thì cứ trồng theo ý thích.
Xới đất, đặt giống, tưới nước.
Đến bước tưới nước thì em nhà họ Triệu tới.
Triệu Đông Kỳ quân khu mười ba xong thì bận tối mắt. Ban ngày xử lý phạm nhân, tối còn tranh thủ thời gian trông Triệu Nam Thần. Xem một thời gian dài nữa về Thủ Đô Tinh. Giờ Triệu Đông Kỳ mua biệt thự nhỏ ở khu kế bên, hai em tự nhiên cũng tạm ở quân khu mười ba.
Công việc của Triệu Nam Thần đổi.
Giống như Sở Minh lúc , Triệu Nam Thần hiện tại công tác ở khu t.ử vong quyền quân khu mười ba. Không ca ngày, chỉ luân phiên ca đêm, sắc mặt so với đây trắng trẻo, khỏe hơn thấy rõ.
Triệu Nam Thần vẫn Dung Thu từ chức.
Cậu và trai cứ nhắc mãi rằng giờ Dung Thu làm trở , đến nhà chắc gặp . Triệu Đông Kỳ xong vẫn cứng đầu lái xe tới, còn mang theo cả xe đầy quà tạ lễ.
Xuống xe, thấy Dung Thu đang làm vườn, mắt Triệu Nam Thần trợn tròn như nai con.
“Anh Tiểu Thu hôm nay xin nghỉ ? Không làm ?”
“Từ chức .”
“!!!!”
Anh em Triệu gia theo Dung Thu nhà, còn Triệu Nam Thần gọi để dọn quà.
Triệu Đông Kỳ tới chỉ để cảm ơn, còn kiểm tra trí nhớ của Dung Thu. Bình thường bệnh nhân bước , nhưng Dung Thu là do Dung Khâm giới thiệu, còn giúp Triệu Nam Thần nhiều, nên xác nhận tình trạng trí nhớ.
Sau một hồi trò chuyện, kết quả vẫn giống .
Hai mươi phút , hai từ phòng khách .
Lúc Triệu Nam Thần dọn xong bộ tạ lễ. Không ngờ nhiều đến , chất thành đống cao gần một mét.
Triệu Đông Kỳ giải thích: “Đều là Nam Thần tự chuẩn . Chỉ là chút lòng thành, gì quý.”
Nghe , Dung Thu mới yên tâm.
Cậu mời hai em ở ăn cơm, nhưng ngờ giữa chừng Tần Mục Dã tới. Khi mở cửa, Dung Thu ngẩn , rõ ràng hẹn ngày thứ ba mới gặp, hôm nay mới ngày thứ nhất.
Tần Mục Dã đến tay , còn mang theo một hộp đồ ăn lớn.
“Gặp một tiệm cơm nhà làm ngon lắm, mang cho em một chút.”
Buổi chiều Tần Mục Dã còn làm, văn phòng ở quân khu mười ba, cách biệt thự của Dung Thu xa. Giờ đưa cơm xong, ngay cả bước nhà cũng kịp, ngay.
tiếng đối thoại trong nhà, động tác xoay của khựng .
Rõ ràng nên hỏi, nhưng vẫn nhịn .
Tần Mục Dã Dung Thu, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Trong nhà khách ?”
“Anh Tiểu Thu, ai ? Là Dung Khâm về hả?” Triệu Nam Thần thò đầu .
Triệu Nam Thần và Tần Mục Dã đồng thời im lặng.
Người thì kích động cực độ, từ khi điều tới quân khu mười ba mong gặp Tần Mục Dã, ngờ gặp ở nhà của Tiểu Thu.
ngay đó nhíu mày.
Cậu nhớ lúc ở nhà ăn từng gặp vị tổng chỉ huy . Khi đó Tiểu Thu đối với vị tổng chỉ huy đại nhân … thái độ kém cực điểm. Lần tổng chỉ huy tìm đến tận cửa, chẳng lẽ sắp đ.á.n.h ?
Tần Mục Dã cũng kinh ngạc. Hắn từng hiểu lầm Triệu Nam Thần là tình ngoài giá thú của Dung Thu. Vừa nghĩ đến mấy chữ , mặt Tần Mục Dã liền nóng bừng.
Lúc đó nghĩ cái gì ? Thấy nhẫn thì cho rằng Dung Thu kết hôn, thấy Alpha lạ thì cho rằng tình nhân ngoài hôn thú… Nếu khi trầm thêm chút, chịu suy nghĩ thêm một chút, thì gặp giữa và Dung Thu hổ đến .
lúc Tần Mục Dã trầm .
Ít nhất bên ngoài như .
Hắn lễ phép chào Triệu Nam Thần, mà đối phương thì nhiệt huyết bùng nổ, khom 90 độ.
“Chào ngài, Tần tổng chỉ huy!”
Tần Mục Dã giật bởi động tác đó, sang Dung Thu.
Dung Thu chỉ bất đắc dĩ che mặt.
“Anh là thần tượng của .”
Triệu Nam Thần gật gật đầu, đôi mắt càng sáng.
Tần Mục Dã do dự vài giây, vươn tay chủ động bắt tay với .
Tần Mục Dã bước , chỉ ở cửa vài phút, với Dung Thu và Triệu Nam Thần mấy câu xoay rời .
Triệu Nam Thần vui vẻ giúp Dung Thu ôm chiếc hộp cơm lớn.
Dung Thu thật đặt đồ ăn ở nhà ăn gần đó. Nghĩ đến Triệu Nam Thần và Triệu Đông Kỳ đều là Alpha, ăn nhiều, cho nên đặt ít. Tần Mục Dã đưa đến càng nhiều hơn, bàn ăn bày kín, đến mức chén đũa cũng suýt nữa chỗ đặt.
Triệu Đông Kỳ thuận miệng hỏi thêm một câu là ai, Triệu Nam Thần bô bô khai hết ngoài.
Biết là ai, Triệu Đông Kỳ sững .
ai phát hiện.
Cơm nước xong Triệu Đông Kỳ và Triệu Nam Thần chuẩn cáo từ. Chỉ là khi , bước chân Triệu Đông Kỳ khựng , dặn dò Dung Thu mấy câu, đừng sa quá khứ, hồi ức dù cũng chỉ là chuyện qua.
nào Triệu Đông Kỳ cũng với Dung Thu cùng một câu như .
Dung Thu như là ghi lòng, như chẳng để tâm.
Tần Mục Dã chỉ xuất hiện ngắn ngủi ngày đầu tiên, ngày hôm và ngày thứ ba đều thấy bóng dáng. Cuộc hẹn tối ngày thứ ba, hai đến giờ vẫn liên hệ .
Dung Thu nhàn, cũng đầu hẹn hò thể khiến Tần Mục Dã “cất cao giọng hát” .
Bởi vì lúc tối ăn cơm xem tin tức, thấy Tần Mục Dã. Gần đây Tần Mục Dã bận, mặc một quân trang chỉnh tề tuấn, vẫn đeo khẩu trang, nhưng lộ ngũ quan sâu sắc đẽ. Hắn đang báo cáo công tác ở quân khu mười ba, giọng trầm thấp sâu lắng, phối với gương mặt từng xuất hiện công khai, càng làm thấy thần bí và cuốn hút.
Dung Thu lấy điện thoại, giờ Tần Mục Dã hẳn tan ca.
Trong danh sách liên hệ, chuyện nhiều nhất với là ảnh chụp của yêu Beta.
Dung Thu xem Tần Mục Dã TV, yêu beta điện thoại. Như đứa trẻ nổi hứng bất chợt, Dung Thu cảm thấy đang chơi hai trò khác .
Nhìn từ bất cứ góc độ nào, hai bọn họ như đúc từ cùng một khuôn. Chỉ là một khí chất ngây ngô, đặc biệt thành thục. Ngoài điểm thì khác biệt gì. Không đúng. Dung Thu suy nghĩ kỹ, nhớ yêu beta một nốt ruồi nhỏ ở vành tai… còn tai của Tần Mục Dã… từng gần, nên .
nghĩ chắc là . Làm trùng hợp đến mức giống như đúc, ngay cả vị trí nốt ruồi cũng giống?
Vừa thất thần một chút, Dung Thu lập tức hồn.
Cậu thời gian điện thoại còn sớm, vài thứ thể chuẩn .
Ngày đầu tiên Tần Mục Dã mất tập trung, nhiều bài về tình cảm AO diễn đàn. Dựa thời gian trừ dần, cuối cùng cũng hiểu những từ ngữ kỳ lạ . Chính vì hiểu , mới cảm thấy hóa chuyện và Dung Thu giường… cũng chỉ đến thế.
Động tác thì chỉ một, vị trí cũng chỉ một. Ngoài kéo dài thời gian thì ưu điểm gì khác. Mà thời gian quá lâu còn thành điểm vô Omega diễn đàn mắng chửi.
Tần Mục Dã nghiêm túc tự xem xét chính .
nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng thấy khổ sở. Giờ sửa đổi cũng chẳng ích gì. Hắn là “ ”, học đến mấy cũng chẳng dùng với Dung Thu.
Hôm , Tần Mục Dã càng căng thẳng. Từ giây đầu tiên mở mắt như một sợi dây vô hình căng chặt, bất cứ rung động nhỏ nào cũng thể khiến nó đứt.
Ngày thứ ba, cũng chính là hôm nay.
Hắn cuối cùng chịu nổi, giữa trưa chủ động xuất kích, tự đến tìm Dung Thu.
Xem kết quả cũng . Dung Thu thấy chỉ kinh ngạc, đôi đồng t.ử xanh lam mở rộng một chút, nhưng bảo là khó chịu bực bội thì Tần Mục Dã quan sát kỹ cũng thấy.
Giữa trưa thong thả khép cửa rời .
Tần Mục Dã yên.
Hắn luôn cảm thấy ghế quá cứng, nhưng lên sofa thấy quá mềm. Dù đổi tư thế thế nào cũng thấy thoải mái.
Cuối cùng chờ đến tan ca, Tần Mục Dã vẫn căng thẳng. Hắn tắm rửa , đó tủ quần áo hồi lâu, chọn mặc chiếc sơ mi trắng mà Dung Thu thích nhất. Tóc sấy khô xử lý gọn gàng, trông chẳng khác gì “sinh viên A Dã”.
Tần Mục Dã trong gương. Một luôn lớn lên trong cơ thể thì tự thấy sự đổi, nhưng bên cạnh thấy rõ.
Tần Mục Dã tranh cãi với Tần Trạch Tây, nhưng vẫn gửi ảnh qua hỏi xem so với năm năm thế nào.
Tiếc là rõ vì lý do gì, Tần Trạch Tây trả lời.
Tần Mục Dã thấy bất an.
Nghĩ nghĩ , đành gửi ảnh cho Tô Nhiên.
Gặp nhiều thành quen, Tô Nhiên từ kinh ngạc ban đầu chuyển thành điềm nhiên. Nhìn bức ảnh, nghiêm túc cho ý kiến.
“Tóc để rối một chút, đừng đơ thế .”
“Tháo đồng hồ tay xuống , hồi đó A Dã đeo loại đắt tiền như . Đổi sang loại sáu con là .”
“Tuy hồi đó A Dã , nhưng cũng đừng bày dáng vẻ bi thương như gánh mối thù trời biển. Biểu cảm đừng căng quá, mềm một chút. À đúng , còn túm một chút.”
Mấy câu Tần Mục Dã lọt hết, nhưng câu cuối hiểu. “Túm một chút” là cái gì? Chẳng lẽ còn kiểu “túm túm khí” nào đó ?
Đột nhiên phát hiện lịch sử đen tối của chính , Tần Mục Dã cực kỳ thừa nhận.
Nói thật, gặp Dung Thu vốn nên vui, nhưng tâm trạng như viếng mộ. Dung Thu thì ? Nếu Dung Thu thấy năm năm là yêu beta của , tức là suốt năm năm nay Dung Thu hề … đời sống riêng.
Cho nên ký ức của Dung Thu đều là giả, bao gồm cả việc Dung Thu cho rằng là 1.
Mắt Tần Mục Dã sáng lên. Vì quan trọng như mà giờ mới nhận ?!
Dung Thu vốn 1, luôn luôn là “phía ” 0.
với Dung Thu thế nào?
Hay là việc căn bản thể ?
Dung Thu thể chấp nhận một phần lớn là vì bản Dung Thu Alpha áp, thậm chí từng nghĩ đến chuyện Alpha đặt . Tần Mục Dã thể tưởng tượng chỉ cần đề cập đến việc làm “vai ”, Dung Thu thể lập tức dựa theo hợp đồng mà lời tạm biệt.
Cho nên dù hiểu rõ, lúc cũng chẳng thể .
Thậm chí còn đóng vai duy trì trí nhớ cho Dung Thu.
Khi Tần Mục Dã lái xe đến, Dung Thu chuẩn xong đồ cần dùng tối nay.
Chỉ là còn tắm.
Dung Thu cũng mất bình tĩnh.
Dù đây là bạn giường đầu tiên của , nếu hợp thì cắt đứt luôn.
Tần Mục Dã bước , Dung Thu lập tức dẫn lên phòng ngủ tầng hai. Dung Thu cảm giác chiếm hữu và ranh giới riêng mạnh. Tuy cả căn biệt thự, phòng và đồ đạc đều là của , nhưng vẫn những gian quen thuộc của riêng .
Tầng một và tầng hai, nhưng khiến cảm thấy an nhất chính là phòng ngủ chính và thư phòng tầng hai. Hai nơi hầu như cho ngoài bước .
Nam nhân cao lớn , phòng ngủ rộng rãi trong nháy mắt như lấp đầy, trở nên chút chật hẹp.
Dung Thu chuẩn nhiều đồ, từ gel bôi trơn, bao, đến cả khăn trải giường dự phòng.
Tần Mục Dã né tránh ánh mắt: “Chuẩn phiền phức như , đến khách sạn?”
Dung Thu đang sấy tóc: “Không thích khách sạn.”
Tần Mục Dã: “?”
Dung Thu: “Tôi kén giường.”
Dung Thu quả thật kén giường. Không đến mức ngủ , nhưng ngủ giường lạ sẽ khó chịu, xoay qua xoay cả đêm. Tuy ngủ nhưng sâu giấc.
Tần Mục Dã hề Dung Thu kén giường.
Bởi vì năm năm mỗi hẹn đến khách sạn, Dung Thu đều tỏ vô cùng vui vẻ.
Điều khiến Tần Mục Dã nhớ đến Dung Thu bỏ thi đến quán bar tìm . Sáng hôm tỉnh dậy đất, còn Dung Thu gối cánh tay ở mép giường. Lúc đó tưởng Dung Thu thức đêm chăm mệt quá nên ngủ gục. Không ngờ… lẽ do giường khách sạn thoải mái, nên Dung Thu thà thu nhỏ ở mép giường.
Tần Mục Dã cảm thấy tim nhói lên.
Dung Thu thì chẳng đa sầu đa cảm như . Sấy tóc xong, đường cong cơ bắp của trong gương, khá hài lòng. Khi , liền thấy Tần Mục Dã cởi áo khoác, bên trong là sơ mi trắng thuần. Dung Thu luôn cảm thấy Alpha mặc sơ mi .
Dung Thu hỏi tan làm còn mặc sơ mi.
Tần Mục Dã cảm thấy Dung Thu sẽ thích.
Tay Dung Thu khựng , khẽ : “Tần tổng chỉ huy cũng lấy lòng thật.”
Tần Mục Dã đỏ mặt: “Ừ.”
Dung Thu dứt khoát, vỗ vỗ mép giường: “Tần tổng chỉ huy, xuống.”
Lời chút cảm xúc, giống như chuẩn lên giường làm tình, mà chuẩn mổ xẻ. Cậu nghiêm khắc yêu cầu Tần Mục Dã đúng tư thế, khóe môi cong cong, ngay cả mái tóc rối cũng yêu cầu chỉnh .
Sau khi chuẩn xong hết thảy, Dung Thu Alpha đang giường, trong lòng hài lòng thêm vài phần. Cậu cúi xuống gần, cách gần đến mức thể hôn ngay.
Tần Mục Dã ngẩng đầu.
Dung Thu cụp mắt, giọng lạnh lẽo, thương lượng, mà là thông báo.
“Chỉ làm, hôn môi.”
“… Được.”