[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 52.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:23:15
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Danh bạ hiển thị: Tổng chỉ huy Tần (Tần Mục Dã)
Nhìn thấy gọi, ông chủ beta lập tức máy.
Đôi mắt trừng to như chuông đồng, trong lòng thoáng dấy lên một tia nghi ngờ ngắn ngủi, nhanh hóa thành kinh ngạc dữ dội.
Nằm!! Tào!!
Thật giả đây?!
Cái trong danh bạ , chẳng lẽ chính là đang nghĩ đến ?
Có thể gọi là “Tổng chỉ huy” ở Quân khu 13, ngoài vị Alpha cấp S mới điều tới thì còn ai nữa? Ông chủ beta vẫn luôn rõ công việc cụ thể của Dung Thu, chỉ đại khái cảm thấy là làm việc lớn. ngờ rằng, đến cả danh bạ của cũng thể xuất hiện nhân vật cấp !
Từ giờ phút trở , Dung Thu còn là “” của , mà là “ông nội” của !
Bên cạnh, bartender nhỏ thấy ông chủ còn máy thì sốt ruột hẳn lên.
Nghe chứ! Nghe chứ!
Đây là Tổng chỉ huy gọi tới đó!
Đám thường dân như bọn họ bình thường nào cơ hội tiếp xúc với trong quân khu.
Ông chủ ho khan một tiếng, nghiêm túc chỉnh giọng.
Vừa mới ấn nút đỏ nhận cuộc gọi—
Từ di động liền truyền giọng nam trầm thấp, dày và cực kỳ giàu từ tính: “Thu Thu, lái xe đến nhà em . Đèn trong nhà tắt hết, em ở nhà ?”
Khi câu , Tần Mục Dã đang trong xe, dừng ở vị trí tạm gần biệt thự của Dung Thu.
Dưới ánh trăng sáng trong, từng tòa biệt thự nhỏ lộng lẫy quanh đó vẫn còn sáng đèn, duy chỉ biệt thự của Dung Thu đen kịt một mảnh. Ngoài sân, chỉ còn hai ngọn đèn đường thấp bé yếu ớt còn đang cố chấp tỏa sáng.
Thực đến đây từ bảy giờ.
Mấy ngày , khi gọi điện hẹn Dung Thu dùng bữa, từ chối. Hắn rõ Dung Thu lúc đó viện cớ qua loa, thật sự việc bận. Nếu là thật sự việc, thì nên quấy rầy; nhưng nếu là viện cớ, chứng tỏ vẫn làm đủ .
Đến cả một bữa cơm còn chẳng hẹn ,
gì đến việc tiến thêm một bước.
Thế là quyết định tự tới.
Còn cố tình mang theo cả tài liệu công tác.
Hắn lo, nếu chỉ là tới chơi, lẽ sẽ Dung Thu đuổi ngoài. Chuẩn kỹ càng mới tới, chính là tính toán .
Lúc đến, trời vẫn tối hẳn, nhưng đèn trong biệt thự Dung Thu vẫn sáng.
Dung Thu thể nào ngủ sớm đến , lẽ còn về nhà.
Hắn nghĩ, thể ngoài ăn tối, hoặc đổ rác, mua vài thứ linh tinh, chắc sẽ sớm về thôi. Nên cứ thế kiên nhẫn trong xe chờ.
Không ngờ, đến tận mười giờ hơn, mắt vẫn chẳng thấy bóng dáng Dung Thu .
Giờ hơn ba tiếng, hàng xóm quanh đó tắt đèn ngủ hết, biệt thự Dung Thu vẫn tối om. Ánh trăng chiếu lên chỉ hắt chút sáng yếu ớt, thể xua tan bóng tối trong lòng Tần Mục Dã, ngược càng khiến tâm trạng vốn nặng nề của chìm sâu hơn nữa.
Hắn vốn định can thiệp chuyện riêng của Dung Thu, nhưng giờ còn về nhà…
Hắn thật sự thấy lo.
Thế là gọi cho Dung Khâm .
Dung Khâm khi cũng đang bận, đang ở tiệc rượu. Nghe hỏi liền : “Tôi mấy ngày nay bận đến mức về nhà. Nếu tiểu Thu về, lẽ còn đang ở viện nghiên cứu. Dạo thí nghiệm của em gặp trục trặc, chắc vẫn đang tăng ca.”
Tần Mục Dã còn hỏi thêm, nhưng Dung Khâm vội : “Cậu thì gọi trực tiếp cho Thu Thu , nhưng nếu em đang làm thí nghiệm, khi tiện máy .”
Cúp máy, mất mười phút để xác nhận từ bên viện cơ giáp rằng Dung Thu tan ca, bản ghi chấm công cuối cùng là 9 giờ 25 phút tối.
Rời viện nghiên cứu lúc 9:25, đến giờ 10:27.
Dù ăn tối thì cũng về chứ.
Xác nhận Dung Thu còn ở viện nghiên cứu, Alpha càng thêm rối trí.
Trong đầu chợt hiện lên dáng vẻ lãnh đạm của Dung Thu mấy hôm khi nhận điện thoại.
vẫn gọi.
Tự bấm , chờ kết nối.
Ngón tay tay lái khẽ gõ, ban đầu còn tiết tấu, nhưng theo từng tiếng “đô… đô…” kéo dài, tiết tấu càng lúc càng loạn, giống như chính chủ nhân của nó, từng giây, từng giây đều kéo dài vô tận.
Không ai máy.
Vì còn máy?
Ngay khoảnh khắc tín hiệu “vội” biến mất, Tần Mục Dã mới khẽ thở .
Cũng may, Dung Thu vẫn chịu bắt máy.
xong câu đó, đầu bên im lặng, chỉ mơ hồ thấy tiếng nhạc điện t.ử của quán bar.
…??
Dung Thu… ở quán bar???
Lại còn là quán bar Beta ?
Dù trong lòng vài phần đoán , Alpha tuấn lãng vẫn cố giữ giọng điềm nhiên, giả vờ bình tĩnh như chẳng gì, tận lực che giấu sự xao động trong lòng.
“Thu Thu, lái xe tới nhà em , đèn tắt hết. Em ở nhà ?”
Ông chủ beta: …
A a a a a!!
Vừa nối máy xong, ông chủ beta nổi cả da gà, dựng cả .
Không dọa, mà là choáng!
Ban đầu còn nửa tin nửa ngờ, nghĩ khi Dung Thu chỉ đặt ghi chú cho vui, giống như từng lưu bạn là “Tôn t.ử ngoan”. Ai ngờ thật sự là Tần Tổng chỉ huy gọi tới!
Cái vị Tần tổng chỉ huy gần đây còn phát biểu ở quân khu!
Tuy thấy mặt thật, nhưng cái giọng trầm từ thì ai mà chẳng ! Chỉ riêng trong Quân khu 13 ít Beta mê mẩn thanh âm đó, ngay cả trong quán bar Beta của , khách cũng từng bàn tán về .
Bởi vị tổng chỉ huy mỗi xuất hiện đều đeo khẩu trang, từng lộ mặt. Thứ thể nhận , chỉ là giọng và dáng .
Mỗi chính phủ lên sóng, giọng đều trầm thấp, lạnh lùng, như lưỡi d.a.o sắc bén hoặc như một cỗ máy vô cảm.
giờ đây, vị tổng chỉ huy đang chuyện ôn hòa, dịu dàng, còn mang theo chút lo lắng với “Thu Thu” của .
Cứu mạng, cái “” của rốt cuộc là đại nhân vật cỡ nào ?!
“Thu Thu? Không thấy ?”
Khi Tần Mục Dã hỏi nữa, ông chủ beta cuối cùng mới sực tỉnh.
Nuốt nước bọt, vô thức thẳng , cứng đờ trả lời: “Khụ khụ… Tần , xin , Dung ngoài hút t.h.u.ố.c , lát nữa sẽ về.”
Nghe thấy giọng lạ, Tần Mục Dã đang trong xe về biệt thự của Dung Thu, lập tức siết chặt điện thoại, sắc mặt trầm xuống.
Chỉ trong chốc lát, nhận đây chính là giọng ông chủ của quán bar Beta .
Vậy là thể khẳng định, Dung Thu thật sự ở đó.
Giọng Alpha lạnh : “Tôi lập tức đến.”
Cuộc gọi cắt ngang, ông chủ beta hoang mang vô cùng.
Tổng chỉ huy Tần đến đây,
nhưng đây là quán bar Beta, Alpha vốn phép !
C.h.ế.t !
Nếu vị Alpha cấp S thật sự đến, làm đây?!
Một bên là quy định của quán, một bên là quyền lực áp trời.
Ông chủ beta choáng váng cả đầu.
lúc , Dung Thu hút xong t.h.u.ố.c , thấy ông chủ nhỏ như thể gặp đại địch.
Cậu tùy tay vuốt vuốt mái tóc, tóc rối nhưng nhanh rũ xuống trán, che đôi mày sắc nét, dù , ánh sáng rực rỡ trong quán bar, gương mặt tuấn mỹ vẫn như tác phẩm hảo nhất của Nữ Oa.
Với dung mạo , tự nhiên thu hút vô Beta gần. Dung Thu khẽ gật đầu từ chối, xuống mặt ông chủ.
“Sao ? Sắc mặt nghiêm trọng thế.”
Hơi t.h.u.ố.c còn phảng phất , ánh đèn hắt xuống khiến cả lạnh đến mức khiến ông chủ beta ngẩn thêm vài .
nhanh, ông chủ hồi thần: “Vừa vị Tần gọi cho . Tôi máy, lập tức tới đây.”
Dung Thu khẽ nhướng mày, ánh lam nhạt khẽ lay động trong đôi mắt tinh tế.
Cậu hít sâu, giọng khàn khàn men rượu: “Vậy về ngay.”
Ông chủ beta “a” một tiếng thật dài: “Giờ luôn hả?”
“Hắn đến cũng thể , về để khỏi làm khó xử.”
Dung Thu dậy bắt đầu mặc áo khoác. Cánh tay thon dài, trắng nõn chui khỏi chăn đưa ống tay áo thể thao màu xám. Dung Thu thành thạo kéo khoá áo ngoài lên, chiếc khoá kéo nhỏ bằng kim loại dừng đúng tại vị trí hầu kết của , càng khiến gương mặt vốn thanh tú của cậuvthêm vài phần nổi bật.
Mặc quần áo xong cũng vội rời , Dung Thu lịch sử trò chuyện điện thoại, tiện tay tìm liên lạc của Tần Mục Dã.
【 Dung Thu: Không cần tới quán bar, hiện tại trở về. 】
Tin nhắn gửi nhưng lập tức phản hồi, giống như ném một hòn đá xuống mặt nước phẳng lặng, bình yên gợn sóng.
Dung Thu nhướn mày, cũng quá để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-52-1.html.]
Dù thông báo . Nếu Tần Mục Dã lát nữa đến quán bar mà tìm , hụt mất cũng của .
Dung Thu giơ điện thoại lắc lắc với ông chủ beta, gật đầu : “Đi đây.”
Vừa định .
Lại .
Hôm nay bộ đến quán bar của beta. Uống nhiều, nên định bắt xe về.
Không ngờ ven đường gặp một Alpha say khướt đến gây chuyện, chẳng từ quán bar AO nào chui . Con ma men Alpha đầy mùi rượu, tấm miếng dán ức chế tin tức tố cổ sắp rơi rơi, thấy Dung Thu liền sáng mắt lên, lao thẳng về phía .
Dung Thu cũng say.
vẫn cố gắng bước chân loạng choạng né tránh Alpha say rượu .
Thậm chí khi tên say nữa lao tới, Dung Thu nhịn , tung một cú đ.ấ.m lên mặt gã. Nhìn Alpha ôm mặt c.h.ử.i ầm lên, trong lòng Dung Thu cũng tức đến bốc hoả. Đồng thời nhanh chóng gọi điện báo cảnh sát địa phương.
Tố cáo Alpha dán kín miếng dán ức chế tin tức tố nơi công cộng, ý đồ gây rối trật tự xã hội.
Từ quán bar beta gây chuyện, khu vực siết chặt quản lý an ninh hơn nhiều. Dung Thu dứt cuộc gọi, cảnh sát Alpha đến bắt chỉ mất hai phút.
Lần vẫn là mấy quen mặt.
Cảnh sát Alpha giơ ngón tay cái với Dung Thu: “Ngày mai sửa hồ sơ sẽ xin cho huân chương ‘Công dân thấy chuyện bất bình tay giúp đỡ’.”
Dung Thu xua tay, ý bảo cần, bước chân loạng choạng.
Cảnh sát Alpha uống rượu, lo lắng: “Muốn chúng đưa về ?”
Dung Thu lắc đầu: “Nhà gần, bộ mười phút.”
Cảnh sát gật gật đầu: “Vậy tự cẩn thận, hoặc gọi bằng hữu đến đón.”
Dung Thu bật , thầm nghĩ làm gì bạn bè nào đến đón .
Những quen ở đây căn bản thể tính là bằng hữu.
Không thú vị chút nào.
Hoặc là ôm tâm tư khác với , hoặc đến lúc quan trọng chẳng về phía .
Nghĩ , làm thật quá thất bại.
Hai mươi lăm năm cuộc đời mà nổi một bạn tri kỷ.
Có lẽ vì uống nhiều, lúc Dung Thu phá lệ mềm yếu, đầy lo nghĩ.
Nhìn hai bên đèn đường nhấp nháy náo nhiệt, Dung Thu cảm thấy bản như lạc lõng trong một thế giới xa lạ: thế giới chào đón , bài xích . Cậu cố gắng hoà nhập, nhưng cuối cùng vẫn đặt bên ngoài.
Dung Thu cúi đầu khẽ .
Xe cảnh sát còn chạy bao xa, thậm chí còn rời khỏi phạm vi quán bar beta mấy bước, một chiếc Hãn Mã màu đen bất ngờ dừng mặt . Tốc độ cực nhanh, rõ ràng giây còn là một bóng xe mờ mịt, giây im ngay mặt .
Dung Thu kinh ngạc chiếc Hãn Mã quen thuộc.
Bao nhiêu mềm yếu trong lòng đều phá vỡ, như trong bóng tối mơ hồ của bỗng một luồng sáng mạnh quét tới.
Trong xe, đàn ông chằm chằm beta mắt.
Trong năm phút ngắn ngủi, đầu óc Tần Mục Dã diễn qua đủ loại tình huống nguy hiểm mà Dung Thu thể gặp. Khi thấy cạnh Dung Thu cảnh sát và xe cảnh sát, trái tim lập tức treo lên tận cổ.
Có xe cảnh sát?!
Sao xe cảnh sát?!
Lần quán bar beta Alpha gây chuyện cũng gọi cảnh sát một .
Lần Dung Thu gặp rắc rối?!
Thành kiến của Tần Mục Dã đối với quán bar beta càng sâu.
Vốn dĩ, với phận Alpha, từng nghiêm túc đ.á.n.h giá quán bar beta. Lần duy nhất đặt chân thì nơi đó loạn như chiến trường, khách beta tản sạch.
trong tiềm thức , quán bar beta chẳng khác gì những quán bar thành Tây của A Tinh đây.
Đèn mờ ám, rượu đổ tràn lan, mùi tin tức tố hỗn tạp, và ở nơi đó, Alpha cùng Omega chỉ cần hợp mắt là thể ôm hôn mật.
Dung Thu trong môi trường như thế, chẳng khác gì một miếng thịt béo thơm.
Nguy hiểm báo động!
Cuối cùng cũng hiểu cảm giác của Dung Thu lúc khi bỏ cuộc thi để đến tìm , lo lắng và bất an khiến n.g.ự.c giờ như lửa đốt, thở cũng nặng nề như hít khí nóng, yết hầu nghẹn đến phát tiếng.
Sự căng thẳng trong kéo dài đến tận khi xe dừng .
Xe cảnh sát rời trong nháy mắt. Hắn Dung Thu từ đầu đến chân, vô cùng cẩn thận.
Dung Thu trông vẻ , mặc đồ thể thao sạch sẽ, áo khoác màu xám trắng cùng quần dài khiến dáng càng thêm cao gầy. Sóng mũi cao, môi phiếm hồng, khẽ mím càng mảnh hơn. Trên gương mặt thanh tú , dù thế nào cũng thấy khí chất của một beta mềm mại, nhã nhặn.
Chỉ cần nghĩ đến việc một như bao nhiêu beta chằm chằm trong quán bar, gân xanh tay Tần Mục Dã nổi lên, tay nắm vô lăng còn run nhẹ, đáng thương cho vô lăng bóp đến lõm xuống.
Dung Thu thì để ý.
Mùi rượu khiến mắt đỏ.
Nhìn chiếc xe mặt cúi đầu xem điện thoại, đuôi mắt ướt hồng vì rượu mà chính , đôi mắt ướt át vô tình trêu chọc đàn ông trong xe.
“Năm phút chạy tới , Tần tổng chỉ huy, còn nhanh hơn cả tốc độ xe cảnh sát.”
Ai cũng , trong quân khu mười ba, xe cảnh sát, xe cứu hỏa, xe cứu thương là nhanh nhất.
Câu vốn là trêu chọc, nhưng Tần Mục Dã .
Rất nhanh, cửa ghế phụ mở .
Tần Mục Dã che giấu bộ cảm xúc phức tạp, đầu ngón tay còn đau vì bóp vô lăng.
“Lên xe, đưa em về.”
“……”
Dung Thu nhấc chân bước lên.
Cậu gì.
Bởi vì ánh mắt của đối phương lúc nãy khiến cảm thấy khác lạ, như thể bản là tội phạm đang xét hỏi, Tần Mục Dã chỗ che giấu.
Vừa thắt dây an xong, giọng trầm thấp giàu từ tính của đàn ông vang lên bên tai .
“Thu Thu, em tình nguyện đến quán bar cũng ăn cơm với ?”
“Hửm?”
Phát hiện chuyện từ chối lời mời ăn cơm lôi , Dung Thu đầu Tần Mục Dã, cảm thấy khó hiểu. Cậu mở cửa sổ một nửa, chu môi thổi gió. Gió đêm phá rối mái tóc vốn chỉnh tề của , nhưng sự lộn xộn khiến thêm vài phần sống động.
“Tần tổng chỉ huy, hai chuyện khác .”
Đi ăn với Tần Mục Dã giống như ăn với cấp , còn đến quán bar uống rượu là để thả lỏng.
Không thể đặt chung một chỗ .
Ai thích ăn với cấp chứ? Tất nhiên tự thoải mái.
Tần Mục Dã hiểu ý: “Em buồn đến quán bar, thể với .”
Hắn dừng một chút thêm: “Một đến quán bar ban đêm nguy hiểm. Huống hồ Dung Khâm cũng ở bên cạnh em……”
Câu “ yên tâm” cuối cùng nuốt xuống. Hắn chỉ dùng đôi mắt đen nghiêm túc Dung Thu.
Hắn sợ nhiều khiến Dung Thu thấy phiền.
Ánh mắt Tần Mục Dã vẫn rời , đau, căng.
Alpha , nên Dung Thu cũng .
Dung Thu hề né tránh.
Cậu hiểu lòng của Alpha, nhưng thấy buồn . Hơi men còn vương môi, nhướng mày: “Tần tổng chỉ huy, là trưởng thành , 25 tuổi, 5 tuổi. Tôi năng lực và tư cách tự quyết định việc làm. Huống hồ… từ nhỏ tới lớn từng ai quản , bây giờ Tần tổng chỉ huy quản ?!”
Câu cuối lẽ mang chút ma lực, khiến đàn ông như chạm điện, ánh mắt lập tức thu . Dung Thu càng thêm gan, tấn công thẳng mặt.
“Tần tổng chỉ huy còn vì hôm nay đến đây?”
“Có công vụ gì?”
“Muốn mời ăn cơm?”
“Hay chuyện bạn giường?”
Dung Thu quá trực tiếp, còn hổ là Tần Mục Dã.
“Muốn mời em ăn cơm.”
xong, bản Tần Mục Dã cũng cảm thấy bất lực mệt mỏi.
Quả nhiên, Dung Thu khẽ một tiếng.
“Tần tổng chỉ huy lời ……” Dung Thu dừng một chút, trong mắt lóe lên vài phần trào phúng, “Tần tổng chỉ huy chính ngài e là cũng tin.”
Bầu khí trong chốc lát rơi yên lặng.
Tần Mục Dã ho nhẹ một tiếng, ngẩng mắt tập trung lái xe, ý đồ chuyển chủ đề rõ ràng đến mức cần .
Dung Thu thầm lạnh trong lòng.
Rượu thật sự khó chịu.
Hoặc lẽ vốn ưa cái kiểu Alpha lúc nào cũng cao cao tại thượng, dè chừng từng lời của , dựa cái gì mà chủ đề luôn do Alpha quyết định. Dung Thu rút điện thoại trong túi quần , mở giao diện ghi âm. Cậu xem lúc Tần Mục Dã gọi cho beta ông chủ, rốt cuộc những gì.
Ghi âm chút tạp âm, bởi vì lúc beta ông chủ máy, tiếng nhạc điện t.ử của quán bar beta ồn.
Cũng may lời Tần Mục Dã vô cùng rõ ràng.
Cuộc gọi sạch sẽ.
Chỉ hỏi đang ở , đó cúp.