[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:21:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Này tính là chuyện gì?

Tô Nhiên rơi mơ hồ.

Là do uống nhiều rượu quá ? Không a? Rõ ràng chỉ mới uống hai ly, xuất hiện ảo giác?

Ảo giác thì tỉnh , đến mức khoa trương như thế. Tô Nhiên hung hăng vả cho hai cái tát.

Hai tiếng “bốp bốp” giòn vang, giữa một đám đang chuyện xôn xao liền trở nên đặc biệt chói tai. Người xung quanh Tô Nhiên đều kinh ngạc , nghi ngờ vì uống say quá mà phát điên .

Tô Nhiên dường như để ý đến ánh mắt khác.

Anh ngơ ngác sờ lên má trái .

Chính là cái cảm giác , giống hệt năm năm khi Dung Thu tát trong trường học, đau rát, còn bỏng như xát ớt bột.

Đau thật sự.

Vậy nên đang ảo giác, cũng mơ, càng say đến mức mơ màng.

Những lời A Dã trong điện thoại đều là thật.

Tần Mục Dã thật sự coi động ?!

Tốt đang yên lành, từ “thượng vị” biến thành “hạ vị”, chuyện quá sức kinh .

Trong nhận thức của Tô Nhiên, ai thể đè Tần Mục Dã xuống . Dù trong Liên Bang những ví dụ Alpha cùng Alpha, nhưng mấy đó vốn dĩ Alpha “thuần vị”.

Mà A Dã — một đại công Alpha như ngày áp xuống? Tô Nhiên chỉ cảm thấy thế giới quan của sụp đổ.

Anh tình nguyện tin là do uống nhiều quá.

Thôi, uống thêm vài ly nữa , coi như là say thật .

Một Alpha cấp S nào đó tuy cảm thấy những tài liệu Tô Nhiên gửi cho đều vớ vẩn, nhưng Tần Mục Dã vẫn cẩn thận lưu hết.

Hơn nữa, còn nghiêm túc dành ba buổi tối để từng tài liệu trong 《Cẩm nang chỉ dẫn dạy học》, còn thật sự tổng kết .

《Làm thế nào để trở thành một tình mỹ》: Cách nhất để lấy lòng phú bà kim chủ chính là ngoan ngoãn, lời, hỏi nhiều. (Từ khóa: ngoan ngoãn, lời, hỏi nhiều)

“Nghe lời” thì vẻ dễ làm, nhưng cái cuối cùng… “ hỏi nhiều” thì khó.

Tần Mục Dã dừng một lúc.

Cái đúng là khó thật. Hiện giờ hận thể 24 giờ thấy Dung Thu, Dung Thu chỉ cần chuyện gì, liền nhịn hỏi.

sửa.

Hắn cố gắng kiềm chế bản , tự nhủ rằng ngày mai tuyệt đối hỏi cấp về tình hình Tiền viện trưởng của Dung Thu nữa.

《Cẩm nang nuôi dưỡng bạn giường hảo》: Bạn giường chỉ nên gắn chứ nên gắn tâm, tuyệt đối đừng để đối phương cảm nhận sự để tâm của bạn, bởi vì điều đó với chỉ là gông xiềng cần thiết.

Tần Mục Dã nhíu mày.

Như thể đạp trúng mìn.

Hắn từng với Dung Thu, chỉ một , từ đầu tiên gặp mặt liền yêu, đến khi nghiêm túc cầu xin Dung Thu để giữ vị trí “bạn giường”. Hắn Dung Thu vốn mâu thuẫn, mà chính vô tình khiến Dung Thu càng thêm áp lực.

Cái … làm sửa đây?

Hình như thể sửa nổi.

Tần Mục Dã đành chọn xóa văn kiện đó .

《Đỏ mặt — những tư thế chỉ nên lén xem khi tắt đèn》: Ngoài tám tư thế chính, còn liệt kê thêm mười “địa điểm ái tình”.

Tài liệu , Tần Mục Dã cực kỳ nghiêm túc.

Bởi mảng hiểu quá nông. Tất cả kinh nghiệm về tình yêu của đều do Dung Thu dạy cho. Hắn từng nghĩ Dung Thu khi đó đủ “nhiệt tình”, nhưng tài liệu khiến mở rộng tầm mắt, nào là “ mà chân chạm đất”, nào là “phục trang tình thú”, giới hạn góc độ, vô cùng phong phú.

Hắn thật sự tưởng tượng nổi dáng vẻ Dung Thu khi hóa thành “mèo nhỏ”.

Tần Mục Dã lên mạng tra thử.

Năm phút , nỗ lực chịu đựng nhưng chịu nổi.

Bởi dù mua cũng vô ích, vị trí đổi , bây giờ là “bên ” cơ mà.

Hắn thật sự để Dung Thu thấy mặc bộ “mèo đen tình thú”.

Chỉ cần nghĩ tới thôi, chính cũng nổ tung.

Giờ phút , Dung Thu quả thật sắp nổ tung .

Dụng cụ thực nghiệm ở viện cơ giáp khác điều chỉnh trái phép, khiến bộ liệu bảy ngày qua đều sai. Mà khi liệu sai, phần nghiên cứu phía cũng thể tiến hành đúng hạn. Dung Thu chỉ còn cách tăng ca, nén công việc bảy ngày ba ngày mới.

Cậu thức trắng ba đêm.

Cơm nước đều ăn tại viện nghiên cứu, ngoại trừ về nhà tắm rửa đôi chút, hầu như đều sống luôn ở đó.

Hôm nay là đêm cuối cùng, chín giờ tối.

Theo dự tính, chỉ cần năm phút nữa là liệu sẽ .

Dung Thu căn giờ, một tay chống trán, tay còn cầm bút điện t.ử màu đen loằng ngoằng quang não, chờ kết quả, ghi linh cảm cho việc cải tiến cơ giáp.

đúng lúc then chốt, viện cơ giáp mất điện.

Dù máy phát dự phòng khởi động nhanh, nhưng vài phút tối tăm và yên tĩnh vẫn khiến Dung Thu nổi cáu.

Dụng cụ dừng hoạt động, kim loại bắt đầu tản nhiệt.

Dung Thu lạnh mặt bảng điều khiển, ngón tay ấn mạnh xuống quang não đến mức màn hình lõm xuống.

Cậu nên trách viện nghiên cứu, nhưng vẫn kìm bực bội. Bao năm nay từng mất điện một , tại đúng lúc sắp liệu quan trọng nhất?

Còn làm ăn kiểu gì nữa chứ.

Dù đang giận dữ, Dung Thu vẫn bình tĩnh sắp xếp dụng cụ trong phòng thí nghiệm.

Ba ngày thức trắng.

Khóa cửa phòng nghiên cứu xong, kiểm tra hai chiếc camera bí mật mới lắp thêm.

Trước đó, camera từng động thiết của , nhưng thể xác định danh tính. Chìa khóa phòng nghiên cứu chỉ hai bản, một bản trong tay , bản còn do viện giữ, tùy tiện cho mượn.

Người đó chắc chắn liên quan đến cấp cao trong viện.

Nếu nể mặt Tiền viện trưởng từng giúp đỡ, báo án từ lâu.

Cậu chỉ tập trung làm nghiên cứu thôi.

Vậy mà ở giai đoạn quan trọng nhất, gặp hai phá hoại: một chỉnh liệu, một cúp điện. Từ khi viện cơ giáp đến nay, bao giờ chịu nhục như , càng vì năng lực bản đủ mà thất bại.

Trên đường lái xe về, Dung Thu bực bội thôi. Khi nhận điện thoại của Tần Mục Dã, giọng cũng chẳng dễ .

“Tổng chỉ huy Tần, khuya , chuyện gì ?”

Tần Mục Dã nghẹn, mất một lúc mới : “Ngày mai rảnh ? Muốn mời em ăn cơm.”

Dung Thu đáp thẳng: “Không rảnh.”

Ngày mai còn tăng ca, làm bộ thí nghiệm.

Tần Mục Dã khựng , nghĩ rằng Dung Thu vẫn còn đang né tránh : “Vậy ngày mốt?”

Dung Thu nhắn tin oán giận với Dung Khâm quang não, đáp điện thoại: “Ngày mốt cũng , ba ngày tới đều bận.”

Giọng phần gay gắt.

Tần Mục Dã im lặng một lúc, nghĩ đang cố tình xa cách .

Trên thực tế, Dung Thu cố gắng lắm mới kiềm chế bản .

Nếu bây giờ gọi điện cho là Dung Khâm, lẽ sẽ bộc phát cơn giận đến bảy phần giống Dung Khâm.

Tần Mục Dã gì.

Dung Thu đang nhắn hàng trăm chữ oán giận cho Dung Khâm, chỉ tính tình mà cả thói quen dùng từ riêng tư cũng Dung Khâm ảnh hưởng ít, trong hơn hai trăm chữ thể hiện điều đó rõ ràng. Nhìn từng hàng chữ vuông vức lượt hiện lên trong khung chat, cảm xúc của Dung Thu dịu xuống, nhưng chỉ giảm một hai phần.

Cậu kể cho Dung Khâm ngọn nguồn chuyện hôm nay, đáp qua loa với Tần Mục Dã bên điện thoại.

“Trừ ăn cơm , Tần tổng chỉ huy còn việc gì khác ?”

“Không còn việc gì khác. Em bây giờ bận ?”

Dù Dung Thu cố hết sức để kìm nén sự bực bội, nhưng Tần Mục Dã ở đầu dây bên vẫn nhạy bén cảm nhận . Hơn nữa, còn thấy tiếng gõ bàn phím liên tục và mạnh mẽ, như thể Dung Thu đang trút giận lên bàn phím.

Tần Mục Dã nghĩ rằng Dung Thu vẫn đang bận xử lý công việc, bèn ngắn gọn một câu “ gì, em làm cúp máy.

Dung Thu hành động đột ngột đó làm cho sững sờ, câu “ bận lắm” còn kịp khỏi miệng.

rõ ràng, trong điện thoại quả thực tiếng bận rộn.

Tần Mục Dã gọi điện cho … chỉ để mời ăn cơm thôi ?

Bởi vì từ chối, nên đối phương liền cúp máy?

Cuộc gọi đơn giản đến mức chẳng đau chẳng ngứa, Dung Thu chắc bỏ sót điều gì quan trọng .

Cậu ngừng gõ bàn phím, mở phần ghi âm cuộc gọi. Mấy năm nay, kể từ khi đến quân khu mười ba, quen với việc ghi âm thứ, từ khi nào, thói quen đó trở nên thuần thục như .

Cuộc chuyện giữa và Tần Mục Dã quá ngắn.

Không lời mở đầu, cũng chẳng kết thúc, đến ba phút.

Giữa cuộc gọi còn một đoạn im lặng dài, khi Tần Mục Dã chẳng gì.

Không gì khác ngoài lời mời ăn cơm.

Dung Thu nghĩ, chắc Tần Mục Dã cúp máy là vì thấy đang bận, nên làm phiền thêm. rằng, ngay lúc , mặt Tần Mục Dã là một bản tài liệu dày gần trăm trang, tiêu đề ghi rõ ràng: 《Làm thế nào để trở thành một tình hảo 1》.

Tần Mục Dã gật đầu, xem những ghi chú từng .

Theo nội dung tài liệu đó, ngoan ngoãn, lời, và đặc biệt là ít hỏi, ít xen việc của Dung Thu.

Hắn vốn cho rằng thể làm , hơn nữa đây vẫn làm , ba ngày , lệnh cho cấp cần báo cáo hằng ngày về tình hình của Dung Thu ở viện nghiên cứu nữa.

ngay khi cảm nhận tâm trạng vui của Dung Thu, nguyên nhân.

Tần Mục Dã ngẩng đầu, ánh mắt dừng cái tên duy nhất ghim ở đầu danh sách liên hệ.

Sau một hồi giằng co dữ dội với bản , cuối cùng vẫn nhịn nổi, gửi một tin nhắn.

“Gần đây em chuyện gì phiền não ?”

Lúc , Dung Thu đang soạn một đoạn văn bản dài năm trăm chữ gửi cho Dung Khâm. Dung Khâm cũng đang rảnh, xem xong liền phụ họa, cùng tức giận ầm ĩ một trận.

Thậm chí Dung Khâm còn nghi ngờ đầy tính âm mưu rằng, khi động tay động chân là cấp cao của viện.

Điều đó đúng , Dung Thu chắc.

thì bốn ngày nữa, Tiền viện trưởng cũng cho một lời giải thích. Nếu đến lúc đó mà chẳng gì rõ ràng, sẽ ngại khiến chuyện ầm ĩ lên.

hiện tại cũng còn sớm, thứ vẫn kết luận.

Dung Khâm gõ chữ nhanh hơn Dung Thu, còn kích động.

Chỉ trong lúc Dung Thu uống ngụm nước, thêm ba mươi tin nhắn gửi đến.

Cậu cần kỹ cũng Dung Khâm đang gì.

ngay khung chat của Dung Khâm, xuất hiện một tin nhắn khác.

Là Tần Mục Dã.

Không mới cúp điện thoại ? Vậy mà giờ nhắn hỏi “Gần đây chuyện gì phiền não ?”. Nếu hỏi, hỏi ngay lúc gọi điện?

Tuy nhiên, giờ tâm trạng Dung Thu hơn nhiều.

Cậu nhấp ngụm , khẽ gõ bàn phím: “Không gì phiền não, ăn gì cũng thấy ngon.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-51.html.]

Không gì phiền não, vì đầu óc đều dành để làm thí nghiệm. 

Ăn gì cũng ngon, vì làm việc liên tục mấy tiếng mới ăn, nên thứ gì cũng thấy thơm.

Nhìn tin nhắn , Tần Mục Dã càng chắc chắn rằng đang chuyện vui, nhưng hỏi thế nào cũng .

Không nên trả lời thế nào, Tần Mục Dã chỉ gửi một dấu chấm câu.

【Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): .】

【Dung Thu: Có ý gì?】

【Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Ăn ngon là .】

【Dung Thu: ……】

【Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Thu Thu, đây là ý gì?】

【Dung Thu: Hy vọng Tần tổng chỉ huy ăn còn ngon hơn . mỉm .jpg】

Tần Mục Dã nhíu mày.

Theo bản năng, cảm thấy Dung Thu ý .

Đặc biệt là cái biểu cảm mỉm .jpg phía , dù hiểu lắm trào lưu của đám thanh niên Tinh Võng, nhưng biểu cảm đó khiến cảm giác lạnh sống lưng. Tuy , vẫn miễn cưỡng cho rằng đây là tín hiệu hòa hoãn từ Dung Thu.

, Dung Thu đang che giấu điều gì đó.

Hoặc cách khác, Dung Thu lo lắng.

Dung Thu bây giờ còn như , còn chia sẻ với những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày, như hôm nay ăn gì, gặp ai, thấy gì vui. Giờ đây, khép kín như một chiếc vỏ sò, dù đập cũng mở .

Tần Mục Dã nóng ruột, nhưng chẳng thể làm gì.

Giống như bây giờ, dù hỏi, cũng chẳng hỏi thế nào.

Thí nghiệm thứ ba của Dung Thu vẫn kéo dài ba ngày.

May mắn là xảy sự cố nào, thu liệu cần.

Chỉ là khi chuẩn tan ca, Tiền viện trưởng gọi lên văn phòng.

Dung Thu thậm chí còn cởi áo blouse trắng.

Sáu ngày thức trắng khiến gầy trông thấy, dù ban đêm ngủ cũng sâu, nhưng quầng mắt vẫn mang theo hai vệt xanh nhàn nhạt.

Trong văn phòng viện trưởng, Tần Mục Dã đang sẵn ghế.

Viện trưởng trông vẻ do dự. Dung Thu quen ông hai năm, đây dù từng vì vấn đề tài chính mà cãi đỏ mặt với viện trưởng khác, ông vẫn bao giờ dáng vẻ mệt mỏi như .

Người duy nhất khiến viện trưởng tự gọi lên lúc , chính là vụ việc thiết phòng nghiên cứu động tay động chân đó.

Có vẻ như kết quả, nhưng biểu cảm của viện trưởng, Dung Thu lập tức hiểu rằng kết quả đó điều ông mong .

Quả nhiên,

Lần viện trưởng tự xin tha cho .

Dung Thu ngẩng đầu, chỉ yên lặng siết chặt chiếc nhẫn bạc trong tay, sắc mặt lạnh lẽo. Đợi đến khi viện trưởng hết, mới chậm rãi ngẩng lên, đôi mắt lam sâu thẳm, mang chút cảm xúc.

“Tôi từ chối.”

Dung Thu nghiêng đầu: “Hắn xâm hại lợi ích của , vì trừng phạt?”

Trong lòng viện trưởng cũng khó chịu.

Người phạm chính là học trò đầu tiên do ông dạy, nay 45 tuổi, giữ chức vụ nhỏ trong viện cơ giáp. Khi đến nhà tối qua, viện trưởng sững sờ đến mức nên lời.

Một học trò mà đào tạo bao năm, phạm sai lầm như .

“Hắn sai , sẽ bảo đích xin .”

“Xin , chấp nhận.”

Dung Thu ghét nhất là sự hiểu lầm và che giấu.

Năm đó, khi cơ giáp của nổ tung rơi xuống biển ở Quân khu 4, quân khu phán sai lầm trong thao tác, thậm chí còn cấm điều khiển cơ giáp nửa năm trời.

Một bài học đau đớn như thế, từng quên.

Dung Thu thẳng: “Nếu camera trong phòng nghiên cứu, tự gánh cái tội ?”

Nói đến đây, hiểu ý của viện trưởng.

Tưởng giải quyết riêng, chỉ cần vài câu xin thể tuyên bố xong chuyện, coi như gì xảy ?

Người bên thật sự nghĩ như còn tự cho là hợp tình hợp lý.

Sắc mặt Tiền viện trưởng lập tức đổi.

Lời của Dung Thu khác gì buộc ông chọn một bên.

Một bên là học trò mà ông quen hơn mười năm, một bên là hạt giống nhất do chính tay ông đào tạo, dù bỏ ai, ông cũng đều thấy đau lòng.

Ông vẫn cố gắng thêm cho học trò : “Tôi sẽ bảo đích đến xin , cắt bỏ hạng mục của . Tiểu Thu, xem thế nào? Hắn cũng sắp năm mươi tuổi , nếu tiếp tục xử phạt nữa, e là chịu nổi……”

“Đó là chuyện của , liên quan đến .”

Dung Thu dậy, cả như cây trúc sương lạnh quất qua, thẳng tắp mà cứng cỏi. “Tôi chấp nhận giải quyết riêng.”

“Tiểu Thu, giải quyết riêng sẽ bồi thường cho nhiều hơn.”

“Tiền viện trưởng, là đủ rõ ràng ? Tôi chấp nhận giải quyết riêng, hơn nữa yêu cầu viện nghiên cứu công khai đưa lời giải thích rõ ràng.”

Bước khỏi văn phòng Tiền viện trưởng, Dung Thu cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Không mệt về thể xác, mà là mệt về tinh thần.

Cởi chiếc áo blouse trắng, lặng lẽ bộ đồ mặc hơn hai năm qua thật lâu.

Đột nhiên, cảm thấy chính câu từng với Tần Mục Dã chút nực .

—— Tôi chỉ đơn thuần điều khiển và thiết kế cơ giáp.

Làm gì nào thể đơn thuần như thế. 

Không suy nghĩ đến những chuyện khác, cũng sẽ luôn ép nghĩ đến.

Đối với hiện tại, việc ở viện nghiên cứu cơ giáp thật sự là con đường lâu dài ?

Dung Thu ăn tối, áo blouse xong liền thẳng đến quán bar Beta.

Quán bar tu sửa, quầy rượu và bàn ghế đều đổi mới. Chỉ điều, mặt bartender nhỏ vẫn còn một vết sẹo nhỏ mờ nhạt, di chứng từ vụ Alpha cầm hoa pha lê đập vỡ hôm nọ. 

Vết thương nghiêm trọng, nhưng vẫn để dấu tích. May là ông chủ Beta đúng là : trả bộ tiền t.h.u.ố.c men, còn cho thêm một khoản an ủi phí lớn.

Thế nên bartender làm ở đây hai năm, vẫn nghỉ.

Giờ quán bar Beta khôi phục khí náo nhiệt như . trong đám tấp nập, chỉ Dung Thu lẻ loi một .

“Anh Thu! Hôm nay đến một ? Anh trai ?” Ông chủ Beta tự đón, còn ngó , thấy chỉ một .

Biết đến Dung Khâm, Dung Thu thuận miệng đáp: “Hắn còn đang bận việc.”

Chọn một góc yên tĩnh, bắt đầu gọi rượu.

Khi gọi đồ, biểu cảm bình thản, nhưng cách chọn rượu thì vô cùng tùy tiện, là loại nặng độ.

Ông chủ Beta mà rùng .

Rõ ràng đều là rượu mạnh, tuy đối với Beta bình thường mà quá nặng, nhưng với Dung Thu thì khác. Chỉ cần uống loại rượu nồng hơn 5% thôi là mặt đỏ.

Ông chủ Beta định khuyên, nhưng thấy gương mặt lạnh lùng của Dung Thu, lời khuyên đến miệng nuốt xuống.

Thôi .

Đã đến quán bar thì ai mà chẳng mang trong lòng chuyện phiền muộn.

Ông chủ tuy sức đ.á.n.h ai, nhưng EQ cực cao, nếu chẳng thể điều hành quán Beta phát đạt đến .

Thấy Dung Thu vui, hỏi nhiều, chỉ im lặng uống cùng.

Nói là “uống cùng”, nhưng cạn hai chai mà vẫn bình thường, còn Dung Thu mới uống xong một chai đỏ bừng cả mặt.

, vẫn giữ vẻ cứng cỏi, sống lưng thẳng, mặt nghiêm, như một tảng đá lạnh cứng tài nào lay động .

Tảng đá nghẹn lâu, vẫn chẳng nên lời.

Đến chai thứ hai, cuối cùng cũng lộ chút , nhưng lời chẳng dễ : “Rượu bán là giả ?”

“Hả?”

“Sao uống mà vẫn thấy phiền thế ?!”

“……”

Ông chủ Beta đang bực: “Anh Thu, phiền chuyện gì? Để an ủi cho.”

Dung Thu liếc , men khiến mắt đỏ lên: “Tôi bực là vì ai cũng hư, chẳng ai đáng tin cả.”

Trước đó, Sở Minh đ.â.m cho một dao, vụ kiện cũng mới kết thúc lâu. Giờ đến chuyện Tiền viện trưởng, càng khiến thất vọng.

Một chuyện nghiêm trọng như , mà đối phương chỉ cần xin là xong. Thậm chí viện nghiên cứu còn chẳng công khai trừng phạt .

Điều khiến bực nhất là đổ oan.

Trước năng lực, chứng cứ, nên nhịn. Giờ chứng cứ trong tay, mà bọn họ vẫn bao che trắng trợn như .

Lòng Dung Thu lạnh buốt.

Ông chủ Beta xong chỉ khổ: “Tôi cũng từng phiền như thôi. Tiền nhiệm của , chính là cái tên Alpha gây chuyện ở quán, là kẻ đó đấy. Khi đó thật lòng thích , còn định cho nửa cổ phần quán . Giờ nghĩ , may mà tới phá sớm, thì lỗ c.h.ế.t.”

Hai chia tay vì lý do đơn giản, ông chủ Beta cho tiền đúng chỗ, còn tên tìm kim chủ mới, sợ đêm dài lắm mộng, nên phá quán cho hả .

Nghe xong câu chuyện, Dung Thu cảm thấy kỳ lạ là an ủi.

Quả nhiên, khi cảm thấy khổ sở, chỉ cần một chuyện còn khổ hơn là thấy dễ chịu hơn.

Dung Thu vỗ vai ông chủ, tỏ vẻ đồng cảm: “Anh xứng đáng gặp hơn.”

“Ha, chẳng mong gì nữa. Giờ chỉ lúc còn trẻ thì chơi cho thôi.”

“Chơi cho ?”

“Tức là tìm bạn tình sạch sẽ, chỉ gặp giường, ngoài đời ai dính dáng.”

Dung Thu hiểu ngay: “Bạn giường.”

Về chuyện , cũng chẳng xa lạ gì. Từng qua một báo cáo rằng: Trong hàng nghìn tỷ dân của Liên Bang, thật sự kết hôn định chỉ mười mấy tỷ. Đặc biệt mười năm gần đây, tỉ lệ kết hôn giảm mạnh. Không kết hôn, dám kết hôn — đa phần là thế hệ mới. Hôn nhân ràng buộc quá nhiều, nên văn hóa quán bar mới thịnh hành đến .

ông chủ Beta cách thẳng thắn hơn: “Bạn giường gì chứ, nhiều lắm chỉ là ‘bạn pao’. Nhìn hợp mắt, xét nghiệm sức khỏe xong là qua đêm.”

Ông chủ Beta đầy hứng khởi: “Tôi thằng tiền nhiệm làm chán đời, chẳng còn cưới xin gì. Thôi thì rượu hôm nay say hôm nay, thấy hợp mắt thì cùng qua đêm, chứ giường lớn thế mà trống một nửa mãi cũng phí. Anh Thu, ?”

Dung Thu mơ màng nâng ly, là do say, thật sự cảm thấy lời lý, chỉ gật đầu lia lịa.

Đêm nay uống nhiều, nên ông chủ Beta sắp xếp cho một phòng ở tầng hai.

Giữa đường, Dung Thu ngoài hút thuốc.

Không ngờ khỏi, điện thoại đặt bàn liền đổ chuông, hơn nữa còn reo mãi ngừng.

Dung Thu vẫn .

Ông chủ đang bóc hạt dẻ, tay dính đầy vụn nên sai bartender cầm điện thoại giúp.

Cậu bartender cầm máy, như cầm củ khoai nóng.

“Làm thế? Nghe hoặc ngắt, thế mà cũng làm ?”

Cậu suýt , vết sẹo nhỏ mặt còn run run: “Hay là… để ông chủ ngài ?”

“Tôi thì , chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà sợ cái gì. Ông chủ ai mà từng gặp chứ?”

Ông chủ Beta lườm một cái, phủi tay, cầm điện thoại Dung Thu lên xem.

Giao diện sáng lên, hiển thị rõ ràng tên gọi: Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã).

Loading...