[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 49.2
Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:20:02
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm Dung Thu bận.
Bận đến mức cậuvquay đầu cái quên luôn chuyện gặp Tần Mục Dã hôm qua.
Buổi tối, lúc rảnh rỗi, Dung Khâm tới nhà ăn cơm, còn tự mang theo đồ ăn từ nhà ăn.
Hai uống chút rượu, nhấm nháp vài phần.
Tóc trán vốn mọc dài tết thành một b.í.m nhỏ, theo động tác nuốt thức ăn của Dung Thu mà khẽ đung đưa. Dung Khâm cứ thế một ngụm rượu một miếng đồ ăn, ăn hùng hổ oán trách Tần Trạch Tây.
Vẫn là chuyện cũ rích.
Dung Khâm chạy vất vả lâu như , đơn xin tham gia đội quân tình nguyện của vẫn ký.
Hỏi thì vẫn là Tần Trạch Tây phái đến chặn .
Anh về cãi với Tần Trạch Tây một trận lâu ơi là lâu, chuyện căn bản trở thành tình trạng bình thường của đôi bạn đời AB . ầm ĩ đặc biệt dữ dội, ở nhà thể ở nổi. Nhìn thấy Tần Trạch Tây liền thấy phiền, thế là tiện đường tới nương nhờ Dung Thu.
Nhìn biệt thự của Dung Thu trống trải, Dung Khâm cảm thán dứt: “Anh nên dọn về sống chung với em cho .”
Dung Thu nhấp một ngụm rượu: “Thế Tần đại ca , mặc kệ ?”
“Anh còn quản làm cái gì? Hắn thiếu gì quản? Thiếu một , Liên Bang còn cả ngàn vạn quản .”
Dung Khâm lời giận dỗi, mà là nghiêm túc.
Vì phát hiện ngoài thời kỳ mẫn cảm của Tần Trạch Tây còn chút tác dụng, thì những lúc khác thậm chí bằng trợ lý sinh hoạt của Tần Trạch Tây.
Anh nấu ăn, cũng dọn dẹp nhà cửa.
Không , sinh hoạt hằng ngày của Tần Trạch Tây cũng chẳng đổi gì mấy.
Dung Khâm càng nghĩ càng tức, cảm giác bản giống như một cái công cụ dùng để kéo dài thời kỳ mẫn cảm của Tần Trạch Tây, gọi là đến. Giống như , Tần Mục Dã chỉ gửi cho vài tấm ảnh và vài đoạn ghi hình, liền vội vàng về hỗ trợ.
Kết quả thì ? Cuối cùng giúp một Tần Trạch Tây chỉ làm nghẹn họng.
Nếu bạn đời hiện tại của Tần Trạch Tây, thì việc thành lập tổ quân tình nguyện của cũng kẹt ngay từ bước đầu tiên.
Những lời với Dung Thu, bởi khi Dung Thu còn bạn đời của là Tần Trạch Tây, sợ làm Dung Thu hoảng, còn bận tâm quan hệ giữa Dung Thu và Tần Mục Dã, chính xen đúng là khó coi. giờ bốn bọn họ đều gặp mặt, vài chuyện nghẹn trong lòng lâu nay cuối cùng cũng thể với Dung Thu cho rõ.
Một liền kéo dài tới hai giờ.
Có lẽ vì uống chút rượu, Dung Thu cũng ngăn .
Vốn dĩ đều là beta tính tình dễ bốc đồng, hai ăn đến cuối còn châm t.h.u.ố.c lên hút, chuyện cũng ngày càng thẳng ruột ngựa, thậm chí chói tai.
Dung Thu còn đỡ, chứ Dung Khâm thì trực tiếp mắng.
Mắng lãnh đạo chịu duyệt đơn cho , mắng Tần Trạch Tây giam ở nhà làm việc, mắng đến còn lôi luôn Tần Mục Dã .
Dung Thu liền nhướn mày: “Hắn thì ?”
“Ai thì cái gì?”
“Chính là Tần Mục Dã.”
“À, gì, mắng quen, tiện thể lôi theo luôn.”
“……”
Dung Khâm sực tỉnh: “Ơ, đúng? Bình thường mắng Tần Mục Dã thấy em phản ứng , hôm nay đặc biệt lôi hỏi?”
Dung Thu nâng cao cái ly che khuất đường môi và chiếc cằm: “Không gì, chỉ tiện hỏi một câu.”
Dung Khâm “tấm tắc” hai tiếng: “Anh tin. Có lén chạy tìm em ?”
Dung Khâm đoán trúng, mà Dung Thu cũng phản bác.
Cậu chỉ dùng mấy câu cực ngắn gọn kể cho Dung Khâm chuyện Tần Mục Dã thần kinh mắc chỗ nào, với nhất kiến chung tình, làm bạn giường của , nên đem Tần Mục Dã theo đến nghĩa trang với ý làm c.h.ế.t tâm. Tần Mục Dã , thậm chí tối qua còn lấy hết tài sản , kết bạn đời với .
Dung Thu kể nhẹ nhàng như , còn Dung Khâm xong thì giống như đang xem một bộ phim cẩu huyết siêu cấp ly kỳ .
“Hắn đối với em nhất kiến chung tình?”
Dung Thu gật đầu.
“Em còn đưa tới nghĩa trang?” Dung Khâm dừng một chút, như bắt điểm mấu chốt, “Có em mang đến cái nghĩa trang mà em mua cho hai ? Em đưa đến phần mộ của em với yêu beta, đó để tự hết hy vọng?”
Dung Thu gật đầu.
Chính chủ dẫn đến mộ đôi của .
Lần Dung Khâm thật sự sinh lòng thương cảm cho Tần Mục Dã.
điều quan tâm hơn là đoạn phát triển phía : “Cho nên hôm qua lúc các em gặp , đem bộ tài sản phô mặt em, cùng em kết hôn!”
“ .”
Dung Thu nhớ dáng vẻ tối hôm qua của Tần Mục Dã, còn chút thấp kém.
điểm với Dung Khâm, dù cũng nên để Alpha giữ chút mặt mũi.
Bên Dung Khâm vẫn còn kinh ngạc hành vi của Tần Mục Dã.
Không thể , Tần Mục Dã cũng coi như điều, ít nhất so với Tần Trạch Tây trực tiếp vác Cục Dân Chính để kết hôn thì hơn nhiều. Tần Mục Dã cho Dung Thu lựa chọn, chỉ là kiểu phô trương tài sản thế nào càng càng giống chim trống xòe đuôi khoe lông cầu bạn tình?
Dung Khâm chút , nhưng nhịn xuống.
Vào lúc , đem tài sản còn đáng tin hơn mấy câu ngon ngọt. Nếu đổi là , chắc lập tức đồng ý.
Anh vốn là kiểu xem mặt.
Đã trai tiền còn quyền, còn chọn gì nữa.
đó là , còn Dung Thu là Dung Thu.
Đứng ở góc độ của Dung Thu, vẫn giữ thái độ hoài nghi với Tần Mục Dã. Tần Mục Dã từng khiến đau khổ như , bây giờ thừa lúc mất trí nhớ làm như chuyện gì, dùng một phận mới để lừa , chuyện như ?
Nếu như mà thành, thế chẳng từ nay về tra công làm sai chuyện gì chỉ cần cho bạn đời tẩy não, theo đuổi là xong?
Dung Khâm nuốt xuống lời mắng: “Vậy em đồng ý ?”
Dung Thu lắc đầu, điếu t.h.u.ố.c trong tay cháy đến cuối. Cậu kiềm chế, chỉ hút một điếu dừng : “ em đồng ý một chuyện khác.”
“Hửm?”
“Nếu em cần bạn giường, sẽ là đầu tiên chọn.”
—
Dung Thu thừa nhận rằng chính là dáng vẻ yếu thế của Tần Mục Dã làm d.a.o động. Nếu Tần Mục Dã còn giống như , dùng thái độ cường ép mà bọn họ trở thành bạn giường, khi Dung Thu tát cho một cái. khi mềm giọng, khác, tay đưa đ.á.n.h mặt đang .
Tần Mục Dã , nhưng dáng vẻ tối qua còn thê t.h.ả.m hơn cả khi .
—
Đối với “bạn giường tiềm năng” , Dung Thu cũng để trong lòng.
Tần Mục Dã cũng chủ động liên lạc .
Lại nửa tháng trôi qua, thời tiết dần lạnh. Hôm nay cuối cùng thời gian cắt tóc, mang kiểu tóc mới mát mẻ mà trở về nhà.
Dung Khâm gần như chuyển tới ở luôn.
Còn đang lầu hai.
Thấy tóc mái ngắn gọn rõ ràng của Dung Thu, Dung Khâm đang bận trong bếp nghiêm túc khen: “Cắt tóc xong trẻ mấy tuổi.”
“Không , em 25 .”
Cũng chỉ Dung Khâm mới . Mấy bạn ở viện nghiên cứu chỉ khen trẻ hơn, còn Dung Khâm thì khác, ở góc độ cả, nên mới em trai “trẻ con”.
“Anh trẻ là trẻ. Không tin em mặc đồng phục học sinh xem, chắc chắn nghĩ em là học sinh cấp ba.”
Nghe Dung Khâm càng càng quá, Dung Thu bất đắc dĩ lắc đầu. Cậu chỉnh cành lá của bó hoa hồng vàng mua, cắm bình sứ đặt lên bàn đá cẩm thạch trong phòng khách. Sắc vàng óng ánh nổi bật, đặc biệt gây chú ý.
Dung Khâm hoa, cảm thấy quen mắt.
Hình như ở biệt thự của Tần Mục Dã cũng từng thấy.
Không cùng loại, nhưng đều là màu vàng kim . Khi đó Tần Mục Dã mỗi ngày đều nước, hoa héo liền đổi hoa mới, vẫn chỉ dùng màu .
Dung Khâm nấu ăn dở.
Dung Thu vẫn nể mặt mà ăn hết phần của .
Ăn xong đến lượt Dung Thu rửa bát.
Dung Khâm ở phòng khách, vắt chân hút thuốc. Thấy cảnh , Dung Thu cảm giác quen thuộc.
Giống như cũng làm hành động đó.
Dung Thu bật , cúi đầu tiếp tục rửa bát.
Giữa chừng gõ cửa, Dung Khâm mở. Ở trong bếp, Dung Thu động tĩnh, còn tưởng là tìm Dung Khâm. Dù ở đây lâu như , nhưng chẳng ai đến tìm bao giờ.
Không ngờ Dung Khâm đưa là Tần Mục Dã.
Dung Thu còn đang cầm cái bát ướt sũng: “Tần tổng chỉ huy?”
Tần Mục Dã tay trái xách cặp công văn, tay cầm hộp quà, phối hợp với buồn , như chuyện công vụ, như khách đến nhà chơi.
Dung Khâm nhận cái bát trong tay Dung Thu, đẩy phòng khách: “Để chỗ cho , hình như chính sự tìm em.”
Nghe tới “chính sự”, Dung Thu đưa Tần Mục Dã lên thư phòng lầu hai.
Cậu đối với Tần Mục Dã còn đề phòng như .
Thậm chí lúc gặp còn chút ngượng nghịu, bởi vì bây giờ mỗi thấy Tần Mục Dã, liền nhịn dời mắt , cứ như đầu Tần Mục Dã sáng rực bốn chữ “Dự bạn giường”.
Dung Thu “khụ” một tiếng, lúc mới ý thức rót nước cho Tần Mục Dã, nhưng Tần Mục Dã đưa tay ngăn .
“Chuyện nhanh.”
“Vậy, Tần tổng chỉ huy cứ thẳng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-49-2.html.]
Tần Mục Dã tìm Dung Thu là vì chuyện của tổng hội viện nghiên cứu.
như viện trưởng tiền nhiệm dự đoán, tổng hội viện nghiên cứu trong quá trình chỉnh đốn và cải cách trải qua một m.á.u lớn. Một đống ngã xuống, tất nhiên sẽ thăng lên. Vì Tần Mục Dã đề bạt Dung Thu. Dung Thu tuy thâm niên còn ít, nhưng năng lực xuất sắc, mới đến viện nghiên cứu đầy hai năm thiết kế cơ giáp khiến alpha cả mười ba quân khu vì nó mà điên cuồng đặt quân dụng. Nhân tài như nếu để ngoài, nhất định sẽ giành giật.
Dung Thu do dự, lập tức trả lời.
Tần Mục Dã dừng một chút: “Sao , ?”
Dung Thu lắc đầu: “Tôi chỉ thuần túy điều khiển cơ giáp và thiết kế cơ giáp.”
Tần Mục Dã: ……
Nói như thì lý tưởng quá mức.
hiện thực là thế, hiện nay bao nhiêu nhà thiết kế thật lòng đam mê thiết kế? Bọn họ chẳng qua xem thành tựu thiết kế của như bàn đạp để leo lên cao hơn. Phí bản quyền thể khiến họ thỏa mãn, họ thêm tiền và quyền, khống chế lòng và d.ụ.c vọng.
Dung Thu giống.
Cậu thật sự yêu thích cơ giáp một cách thuần túy.
Nếu một ngày viện nghiên cứu cơ giáp còn chỗ cho , sẽ dốc hết tài sản để lập một viện nghiên cứu cơ giáp của riêng .
Dung Thu trả lời xong, Tần Mục Dã thu phần tài liệu chuẩn ba ngày: “Nếu , em cứ yên tâm tiếp tục làm việc trong viện nghiên cứu cơ giáp.”
Dung Thu nhướng mày, cảm thấy lời Tần Mục Dã còn mang ẩn ý khác.
Nam nhân mắt yên lặng gật đầu xác nhận.
Dung Thu giãn mày.
Xem mặc kệ tổng hội viện nghiên cứu biến động thế nào, viện cơ giáp của họ vẫn an .
Cuộc trò chuyện chỉ mất tới năm phút.
Nhanh đến độ khi hai xuống lầu, Dung Khâm lầu vẫn đang nghiêm túc lau mâm ướt.
Thấy hai , động tác của Dung Khâm nhanh hơn, đặt cái mâm cuối cùng tủ chén, lau khô tay, chống hông bước tới: “Nói xong ?”
“Vâng.”
Nhìn trạng thái bình thản của hai , hẳn là xảy tranh cãi.
cãi thế nào chứ.
Hiện tại trong quan hệ giữa hai , nắm thế chủ động chính là Dung Thu, còn Tần Mục Dã, vị “bạn giường dự ” bao nhiêu quyền lên tiếng.
Nhìn Tần Mục Dã chịu thiệt, Dung Khâm thật sự vui vẻ.
Lần ngoài công văn, Tần Mục Dã còn mang theo một hộp quà.
Lần đầu tới làm khách đến mười phút, Dung Thu cũng tiện đuổi . Tuy từ chối chức vụ ở tổng hội viện nghiên cứu, nhưng thiện ý của Tần Mục Dã thể xem nhẹ.
Dung Thu mời .
Tần Mục Dã đương nhiên vui mừng kịp.
Dung Khâm hai bọn họ ở chung, rõ ràng trong quen thuộc lộ xa lạ. Quen thuộc là cảm giác Tần Mục Dã mang đến, Dung Thu thích gì, cố ý mang đến bánh dày gạo nếp mà Dung Thu thường ăn đây, xa lạ ở hành vi của Dung Thu.
“Tần tổng chỉ huy, thích ăn ngọt.” Nghĩ thêm, “Nếu là điểm tâm, thích loại giòn xốp.”
Tần Mục Dã trầm giọng “ừm” một tiếng, đó lặng lẽ đem hộp quà chuẩn tặng thu trở về.
Thấy đồng t.ử của Tần Mục Dã tự chủ mà co , Dung Khâm gắng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y mới giữ thành tiếng.
Thu Thu tẩy ký ức, mà tẩy cái thứ ghê gớm thật.
Khẩu vị đổi là chuyện nhỏ, vị trí giường đổi mới là chuyện lớn.
Cuối cùng hộp bánh dày gạo nếp giao cho Dung Khâm, kẻ thích ăn đồ ngọt giải quyết.
Dung Khâm một miếng một cái điểm tâm ngọt.
Việc vui thì càng càng vui, mà kỹ cảm nhận vài điểm bất thường.
Ví như việc Thu Thu tẩy ký ức thật sự đáng giá. Thu Thu trở về đúng với bản chất ban đầu, bình thản và tự nhiên. Còn Tần Mục Dã tới gần cũng nhịn, khó chịu thế nào đều là chịu. Đối mặt với Dung Thu mất trí nhớ, một chữ cũng dám nhắc tới chuyện cũ.
Lỡ như vô tình để Thu Thu khôi phục ký ức.
Đến lúc đó dù chôn xuống đất cũng vãn hồi nổi.
Tần Mục Dã rời lúc mới 8 giờ. Là Dung Thu tiễn ngoài.
Từ đây đến bãi đỗ xe ngầm vẫn còn một đoạn. Đêm thu yên tĩnh hơn hẳn đêm hè, khiến tiếng bước chân và thở trong gió đều trở nên đặc biệt rõ ràng.
Dung Thu Tần Mục Dã lên xe, nam nhân ăn mặc thường phục giản dị, khoe khoang, là kiểu dáng mà Dung Thu vốn vẫn yêu thích.
Bởi vì trông giống hệt beta yêu của .
Đi cùng , ai nhắc đến chuyện bạn giường, cũng khi nào gặp . Tần Mục Dã chỉ sâu sắc Dung Thu một cái, giọng trầm một tiếng “Đi đây”, lái xe dần dần biến mất khỏi thế giới của Dung Thu.
Dung Thu vẫn nguyên tại chỗ thật lâu.
Ban đêm, gió trăng là thứ dễ nhất khiến lòng xao động.
Vừa khi nam nhân “Đi đây”, thế mà sinh một cơn xúc động, giữ “A Dã” .
Dung Thu nghiêm mặt, nhất định là do quá giống nên mới thế.
Dung Thu giẫm lên ánh trăng mà trở về, trong nhà Dung Khâm vì ăn quá nhiều bánh dày gạo nếp mà trướng bụng.
Dung Khâm khó chịu tới lui, thấy Dung Thu vẻ mặt thoải mái trở về, hỏi: “Hắn gì với em?”
“Không gì, chỉ hỏi em đồng ý tổng hội viện nghiên cứu .”
“Chính là cái nơi phụ trách quản lý bộ các viện nghiên cứu hả?”
“Ừ.”
“Vậy em ? Đi ? đoán em chắc chắn đồng ý . Chuyện đó phiền tốn công vô ích, em mới rảnh mà bận tâm loại chuyện ……”
Dung Khâm chống cằm, còn đang lải nhải.
Dung Thu bật , nụ thanh tân, sạch sẽ: “ , .”
“Thế thì chỗ một việc cần em làm gì cả, chỉ cần treo cái danh lên thôi, em ? Anh , chắc thành, chỉ mượn danh em, dễ khơi thông quan hệ phía .”
“Treo danh cái gì?”
“Chính là quân tình nguyện do thành lập, đến giờ vẫn phê duyệt.”
“Chuyện treo danh em thì ?” Dung Thu , “Em nổi tiếng, chỉ chút danh tiếng trong viện nghiên cứu, khỏi quân khu thì chẳng ai là ai, kém xa Dung Khâm, dùng tên còn hơn.”
Dung Khâm trấn an : “Chỉ dựa thì chắc , nhưng em thì chắc chắn .”
Trước đây cũng nghĩ đến thể đưa đơn xin thành lập quân tình nguyện đến chỗ Tần Mục Dã. Giờ Dung Thu, cơ hội thành công càng lớn.
Chuyện Dung Khâm lập quân tình nguyện, Dung Thu cũng .
Treo danh chuyện , Dung Thu đương nhiên ngại. Cậu thậm chí còn hào sảng hỏi Dung Khâm cần giúp chút gì , ví dụ như cải tiến cơ giáp cho quân tình nguyện, làm tối ưu hóa thiết kế.
“Muốn, , !” Dung Khâm cảm tạ đến mức để tay , “Đợi quân tình nguyện của chúng tiêu diệt hải tặc, tiểu Thu em chính là công thần lớn nhất!”
Rõ ràng chuyện cả Liên Bang còn làm , thế mà khi Dung Khâm nhẹ tênh vô cùng.
Cứ như chỉ cần bọn họ làm thì kết quả nhất định sẽ là bọn họ .
Đã làm thì thành.
Sự khí phách hiên ngang đó làm Dung Thu khỏi cổ vũ: “Anh Dung Khâm làm thì nhất định làm !”
Dung Khâm cảm động đến mơ mơ hồ hồ, lập tức quên luôn cái bụng đang trướng, ôm Dung Thu một cái thật lớn: “Tiểu Thu, từ hôm nay em chính là em trai ruột của !”
Dù là biếu cho một trai, Dung Thu lúc leo lầu ngủ cũng là tâm tình vui vẻ.
Nằm giường, duỗi lưng thả lỏng cơ thể.
Mỗi đêm Dung Thu đều để cho đầu óc thả trống như .
Chỉ là đêm nay khác.
Đầu óc hỗn loạn, tư duy tản cực nhanh.
Từ bản thiết kế cơ giáp phức tạp đến liệu nghiên cứu ban ngày, cuối cùng vụt một cái nhảy đến cảnh Tần Mục Dã tối nay trong thư phòng đưa xem tài liệu. Đó là bảng các vị trí còn trống của tổng hội viện nghiên cứu, Tần Mục Dã giúp sắp xếp gọn gàng, một cái là thấy ngay chỗ mạnh chỗ yếu.
Tần Mục Dã cố ý tìm vì chuyện của tổng minh hội.
Là kéo một phen ?
Đó là thiện ý.
Kỳ thật lúc Tần Mục Dã nhiều như , một câu thật sự khiến động lòng.
Nam nhân thể sắm vai bộ dáng dấp của yêu beta của .
So với hình ảnh Tần Mục Dã đêm nay ánh đèn, giống như lúc lái xe đưa đến bệnh viện xem tay của “A Dã”.
Cậu khịt nhẹ chóp mũi, dường như ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc .
Dung Thu hiểu chút nóng lên, chút bứt rứt.
Cậu nhanh dậy phòng tắm.
Âm thanh nước vòi sen che lấp thở thấp và dồn dập của ai đó.
Toàn nước lạnh bao phủ, tưởng tượng gương mặt của yêu beta, nhưng vẫn cứ cảm thấy thiếu thứ gì. Rõ ràng đây làm nhanh là xong, hôm nay lâu đến mệt.
Mãi đến khi bằng gương mặt mới gặp lúc tối……
Tất cả đều trở nên trôi chảy.
Thậm chí trôi chảy đến mức chỉ trong chớp mắt.
Đến giây khắc , Dung Thu mệt trống rỗng.
Lại thêm một loại cảm giác, lệch hướng, vượt chuẩn.
Cậu lòng bàn tay còn dính dấu vết, gương mặt trắng như sứ thoáng chốc đen như mực.