[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:03:00
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sợ Alpha rõ, Dung Thu chằm chằm mặt, nghiêm túc lặp : “Tôi vẫn luôn là ở phía . Dù tìm… bạn giường, cũng sẽ chịu để khác ở phía .”
Lời dứt, giữa hai rơi một im lặng kéo dài.
Dung Thu cho rằng Tần Mục Dã vì từ chối mà thấy khó chịu, nhưng thật Tần Mục Dã chỉ là kinh sợ đến mức nên lời.
Một , hai , ba — mỗi gặp , Dung Thu đều mang đến cho sự bất ngờ, thậm chí là chấn động.
Dung Thu hút thuốc, đến quán bar của Beta, bạn giường, còn tẩy ký ức, quên mất .
Giờ đây, điều khiến Tần Mục Dã nghẹn lời chính là ngay cả vị trí của Dung Thu cũng đổi.
Từ biến thành .
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Dung Thu cùng đàn ông khác giường triền miên, đối với Tần Mục Dã mà , chẳng khác nào một kiểu tra tấn. trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp, kinh ngạc nghi hoặc, khiến vô thức mà tưởng tượng—
Khi Dung Thu ở cùng Alpha … là Dung Thu ở ?
Không tin Dung Thu.
Chỉ là, Dung Thu và Alpha mà từng thấy đây chênh lệch quá lớn. Alpha tuy cao lớn cường tráng bằng , nhưng rõ ràng là kiểu ở hơn Dung Thu.
Cú sốc khiến vị Alpha từng dày dạn trận mạc như cũng suýt chút sụp đổ.
Dung Thu hề đùa.
Theo nhận thức của , tuyệt đối ở .
Đó cũng là nguyên nhân khiến vô cùng yêu thích bạn trai Beta của .
Cậu nhớ rõ, đầu tiên và A Dã ở bên là sinh nhật của A Dã. Ngày đó, vì đối phương mà tỉ mỉ chuẩn tiệc sinh nhật. Vì tửu lượng kém, vẫn còn tỉnh táo khi A Dã chủ động đến gần và hôn .
Đó là nụ hôn đầu tiên của bọn họ.
Cuối cùng, hai cùng đến khách sạn.
Một Beta xuất sắc như thế, đều đem tất cả giao cho .
Về chuyện ai ở ai ở , A Dã bao giờ tranh cãi, thậm chí còn cho rằng thế nào cũng . Là Beta, giống Alpha Omega, giữa họ cần phân chia rõ ràng. Hai thể đổi vai trò cho , điều đó bình thường.
A Dã thật sự là một bạn trai hảo. Dù là khi học hành lúc ngoài làm nhiệm vụ, luôn là Beta nổi bật nhất, thậm chí thường xuyên che khuất ánh sáng của cả những Alpha.
Cho dù hiện tại Dung Thu qua huấn luyện thôi miên, vẫn thể quên ánh sáng rực rỡ của Beta .
Nghĩ đến yêu mất, ánh mắt Dung Thu dần nhạt .
Tần Mục Dã lúc cũng bình tĩnh , thu liễm cảm xúc, nhàn nhạt : “Tiểu Thu, cần vội, em thể suy nghĩ kỹ thêm một chút.”
“?”
Suy nghĩ? Còn suy nghĩ gì nữa?
Nghe giọng điệu thoái lui của , Dung Thu nhướng mày.
Cậu tưởng Tần Mục Dã sẽ từ bỏ, bởi vì lời quá rõ ràng, cần.
Cậu cũng cái gọi là bạn giường.
ngay từ đầu, Tần Mục Dã hiểu lầm rằng một mối quan hệ ngoài luồng.
Bởi vì đầu gặp mặt giữa họ mấy thuận lợi, nên dù Tần Mục Dã hiểu lầm, cũng chẳng buồn để tâm. Một ở quân khu, một trong viện nghiên cứu, nếu việc đặc biệt, hai chẳng mấy khi gặp .
Cho nên Tần Mục Dã hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm.
Dù trong hơn hai mươi năm sống của , khác hiểu lầm là chuyện thường ngày, Alpha hiểu lầm càng gì lạ.
hiện tại thì khác.
Tần Mục Dã nhiều tay giúp đỡ , mà chuyện “bạn giường” cứ treo lơ lửng, thật sự .
cũng thể chịu nổi một Alpha cứ đuổi theo để làm bạn giường.
“Kỳ thật, sớm rõ với tổng chỉ huy đại nhân.”
Dung Thu xoay xoay chiếc nhẫn bạc ngón áp út tay trái, để ánh sáng đèn phản chiếu lên gương mặt thanh tú của , khiến đường nét thêm vài phần mềm mại mà sâu sắc.
“Tổng chỉ huy Tần thấy cái chứ?”
“Ừm, nhẫn.”
“ . Đây là nhẫn do yêu mất của tự tay đúc cho. Hiện tại, chỉ rõ rằng, bạn giường, chỉ yêu. Nếu gì bất ngờ, chiếc nhẫn và , cùng sẽ cùng chôn bên .”
Dung Thu xong, khóe môi sắc bén của Tần Mục Dã nhếch lên.
Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu,“ bạn giường, chỉ yêu.”
Tần Mục Dã lẽ nên vui mừng.
Dung Thu Alpha nào bên cạnh, chỉ một Beta mất.
chẳng thấy vui chút nào.
Người c.h.ế.t, còn thể lấy gì để tranh giành đây?
Không từ khi nào, tay Tần Mục Dã siết chặt. Dung Thu rõ ràng thấy vết thương tay rớm m.á.u đỏ tươi, liền ngẩng đầu đàn ông cao hơn nửa cái đầu. Gương mặt lạnh lùng vẫn bình tĩnh như thường, chỉ ánh mắt là trống rỗng, như đang thất thần.
Dung Thu thở dài trong lòng.
Cậu một nữa lấy hộp t.h.u.ố.c .
Chuẩn hộp t.h.u.ố.c là thói quen hình thành từ khi còn học. Thứ nhất là cần dùng đến, nhưng luôn sẵn.
Suốt năm năm, hộp t.h.u.ố.c ngoài việc d.ư.ợ.c mỗi ba tháng, từng mở cho bản . Vậy mà dùng đến hai , hơn nữa cả hai đều vì cùng một Alpha.
Dung Thu cẩn thận lau sạch máu, tìm kỹ vết thương, ấn thử hỏi Tần Mục Dã thấy đau . Nếu đau, chứng tỏ còn sót mảnh sứ, cần lấy khi bôi thuốc.
May là .
Tay Tần Mục Dã chỉ qua thì nghiêm trọng, nhưng thật .
Khử trùng xong, Dung Thu dùng băng vải băng cho .
Dải băng trắng tinh tay linh hoạt như lụa, chỉ trong vài thở thành một lớp băng bó gọn gàng, chắc chắn. Dùng kéo cắt phần thừa, Dung Thu “cạch” một tiếng khép hộp t.h.u.ố.c .
“Xong .”
“Cảm ơn.”
Tần Mục Dã khẽ co ngón tay, chân thành : “TV nhà em để đền, còn cả bình hoa sứ nữa.”
Nghe , Dung Thu mới nhận sự hỗn độn trong phòng khách.
Vốn dĩ thích bày biện nhiều đồ, phòng khách chỉ sofa, bàn , đến cả t.h.ả.m cũng . Giờ đây bàn đá lệch, đồ đạc rơi đầy đất, nhưng nghiêm trọng nhất là chiếc TV cỡ lớn, màn hình chi chít những vết nứt như mạng nhện, mà đau lòng.
“Không cần bồi. Có đền thì tìm Sở Minh mà đền.”
Dù tiếc của, Dung Thu cũng đổ cho Tần Mục Dã. Ngược , hiện giờ Sở Minh áp giải đến Cục Cảnh sát, chuyện gần như kết thúc, chỉ thấy nhẹ nhõm.
Tiền tài là vật ngoài .
Xem như bỏ tiền để trừ xui .
Tần Mục Dã chỉ lấy cớ để thể tiếp tục gặp , nhưng Dung Thu khéo léo từ chối, chỉ thể giấu nỗi thất vọng trong lòng.
Đêm nay, từ chối làm bạn giường, còn rằng Dung Thu khi rời khỏi liền trở thành ở .
Từng thông tin, đủ khiến mất cả đêm để tiêu hóa.
Tần Mục Dã đồng hồ treo tường, 9 giờ 20 phút.
Với thường xuyên làm việc muộn như , giờ tính là khuya, nhưng Dung Thu bắt đầu ngáp, khóe mắt ươn ướt ánh lệ, mi mắt run nhẹ, hàng lông mi cong ướt thêm vài phần, càng khiến đôi mắt trở nên sâu thẳm mê .
Tần Mục Dã lễ phép lời cáo từ: “Giờ cũng muộn , về .”
“Được.”
Dung Thu định tiễn, nhưng ngăn .
“Không cần, lái xe về .”
“Tay thì ?”
“Không , ảnh hưởng.”
“Ồ, đường cẩn thận.”
Đóng cửa , Dung Thu căn phòng bừa bộn.
Cậu bước đến bên TV, chằm chằm những vết nứt, im lặng thở dài.
Lúc mua TV, nhân viên bán hàng từng sức quảng cáo rằng màn hình “rắn chắc đến mức thiên thạch rơi trúng cũng ”.
bây giờ, chỉ một cú đá của Alpha cấp S thôi, TV của đời.
Bên , khi xe dừng biệt thự, Alpha gần như bước thật nhanh.
Vừa mở cửa, liền thấy Dung Khâm đang trong phòng khách, cầm ly nước uống.
Dung Khâm mặc một chiếc áo ngủ của Tần Trạch Tây, rộng, cài kín tận cổ, cổ áo vẫn còn vài vết đỏ.
Tần Mục Dã chỉ liếc qua một cái thu ánh mắt.
Hắn loại Alpha từng trải sự đời, tự nhiên hiểu rõ những dấu vết Dung Khâm ý nghĩa gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-44.html.]
Dung Khâm đặt ly nước xuống, nhíu mày, đến bên cạnh : “Trễ thế , từ chỗ Tiểu Thu trở về ?”
Tần Mục Dã phủ nhận: “Ừ.”
Thấy tâm tình vẻ tệ, Dung Khâm càng thêm khó hiểu. Rõ ràng mấy hôm Tần Mục Dã còn như sắp nổ tung vì tức, giờ bình thường trở ?
chuyện đó cũng quan trọng bằng câu hỏi , Dung Khâm chất vấn: “Không việc gì mà tìm Tiểu Thu làm gì?”
Tần Mục Dã cúi đầu đổi dép, đôi dép lê đen bình thường chân, bỗng nhớ tới đôi dép xám trang trí ở nhà Dung Thu, cảm thấy đôi vẫn dễ chịu hơn.
Hắn trả lời.
Dung Khâm liền theo sát phía , tiếp tục hỏi: “Tiểu Thu quên hết , còn trêu chọc làm gì?”
“Là vì vội vàng giải thích ?”
“Nếu sợ hiểu lầm chuyện Sở Minh, đợi bên xử lý xong, sẽ tự giúp rõ.”
Dung Khâm líu ríu như ong mật, khiến đầu Tần Mục Dã ong ong, nhức cả đầu.
Hắn dừng bước ở chỗ rẽ cầu thang, thản nhiên : “Chuyện của Sở Minh giải quyết xong.”
Dung Khâm ngẩn : “Hả? Vậy là xong ?”
Chi tiết ?
Tần Mục Dã tưởng còn thêm, liền lạnh giọng: “Tối nay xin làm bạn giường của , cự tuyệt. Hết chuyện, gì khác.”
Còn chuyện Sở Minh bỏ thuốc, nhắc tới, đó là việc chỉ Dung Thu mới thể .
Nói xong, Tần Mục Dã để cho Dung Khâm một bóng lưng cô độc, lặng lẽ lên lầu.
Dung Khâm c.h.ế.t trân.
Gì cơ? Anh lầm chứ?
Tần Mục Dã, một Alpha cấp S, hạ xin làm bạn giường của Dung Thu?!
là… phong thủy xoay vòng thật nhanh.
Vòng qua vòng , cuối cùng bạn giường thành chính Tần Mục Dã.
Thú vị thật.
Dù bình thường chẳng thích hóng chuyện, nhưng giờ thật chạy ngay đến hỏi cho rõ. Anh thể tưởng tượng nổi ngày Tần Mục Dã như .
Mà nghĩ kỹ thì… cũng chẳng gì lạ.
Dung Khâm day day cổ, nơi đó còn vết c.ắ.n rõ rệt của răng nanh.
Tần Trạch Tây đây cũng là Alpha ngạo mạn kiêu ngạo, giờ chẳng biến thành kẻ dễ đỏ mắt đó .
-
Ngày hôm , Dung Thu xin nghỉ một ngày.
Công việc trong viện nghiên cứu dạo gấp, mà dự án phụ trách cũng chỉ một , nên viện trưởng duyệt nhanh.
vì Dung Thu hiếm khi xin nghỉ, viện trưởng chút lo lắng, liền hỏi han: “Vì lý do gì ? Không bệnh chứ?”
Dung Thu trong đơn chỉ ghi “nghỉ việc riêng”.
Còn lý do thật, nhắn tin đáp : “Trong nhà ch.ó làm loạn, đang dọn dẹp .”
Viện trưởng: “Tiểu Thu nuôi ch.ó ? Tôi ngờ đó. mà nếu nó lời thì cứ huấn luyện, ch.ó thông minh là hiểu .”
Dung Thu: “Không cần.”
Dung Thu: “Tôi giao cho Cục Cảnh Sát .”
Đầu bên , viện trưởng ngẩn ngơ, Cục Cảnh Sát còn quản cả việc dạy ch.ó ?
Sau đó viện trưởng còn nhắn thêm vài câu, nhưng Dung Thu trả lời nữa. Hôm nay chỉ một ngày rảnh.
Buổi sáng, dọn dẹp phòng khách sạch sẽ, Triệu Nam Thần cũng về một chuyến. Cậu hiểu chuyện gì xảy , chỉ theo lời Dung Thu gom hết đồ của Sở Minh . Sau đó, gọi chuyển nhà đến, nhanh chóng đem bộ đồ của Sở Minh dọn ngoài biệt thự.
Triệu Nam Thần ngẩn ngơ: “Cái gì , Tiểu Thu? Sở Minh dọn thật ?”
dọn ngoài, mà đem theo xe?
Dung Thu trả tiền cho bên chuyển nhà, đáp: “Không khác gì, dù cũng dọn . Sau sẽ gặp nữa.”
Tối qua, Sở Minh bắt về Cục Cảnh Sát thẩm vấn suốt đêm. Nhân chứng, vật chứng đều đủ. Dung Thu còn giao cả dữ liệu từ camera trong nhà cho họ. Cảnh sát kết hợp video với hình ảnh trong điện thoại của Sở Minh, kết quả trùng khớp với lời Dung Thu.
Một Alpha ở nhà Beta, dự định chuốc t.h.u.ố.c cưỡng ép.
Không thể dung thứ.
Dung Thu quyết định khởi tố Sở Minh lên Tòa án Liên Bang Tinh tế.
Ba ngày , biệt thự của Dung Thu cuối cùng cũng trở nên trống trải.
Toàn bộ đồ của Sở Minh ném ngoài, đó ban quản lý tạm giữ . Triệu Nam Thần thì Triệu Đông Kỳ giám sát chặt, ban ngày làm bảo vệ ở viện nghiên cứu, ban đêm còn mắng suốt.
Cuộc sống của Dung Thu trở yên bình.
Chỉ còn một .
Tối nay, Dung Khâm hẹn bar Beta uống rượu.
Đã lâu thư giãn. Vừa tắm xong, Dung Thu cầm chìa khóa xe, tùy ý mặc một bộ đồ thoải mái ngoài.
Chủ quán bar lẽ sợ Dung Khâm, bình thường đều tự chào hỏi, chỉ ở quầy xa xa vẫy tay, để một bartender trẻ mang rượu tới.
Dung Khâm khui rượu, ngửa đầu uống cạn cả ly đầu tiên.
Tư thế đó khiến Dung Thu cũng sợ.
Anh Dung Khâm dạo gặp chuyện gì ? Sắc mặt tiều tụy, quầng mắt thâm đen, là mệt mỏi quá độ.
Quả thực, kiệt sức.
Chỉ lái xe, xuống xe bộ tới quán bar, đến 200 mét mà thấy mỏi nhừ cả .
Alpha cấp S, dễ đối phó.
Huống hồ Tần Trạch Tây thoát khỏi thời kỳ nhạy cảm, ngay cả một câu “chịu thua” cũng nổi.
Không thì thôi, ai cần y .
Giỏi thì cứ cứng đầu cả đời .
Uống liền mấy ly, tâm trạng của Dung Khâm mới khá hơn một chút.
Anh chống cằm Dung Thu, đang cầm ly rượu chậm rãi xoay trong tay, hỏi: “Tần Mục Dã làm bạn giường của em ?”
Dung Thu suýt sặc rượu.
Cậu vội nuốt xuống, giọng nghẹn: “Anh Dung Khâm… ?”
Hỏi xong mới thấy ngốc. Anh Dung Khâm là bạn đời của Tần Trạch Tây, tất nhiên quen với Tần Mục Dã.
Dung Khâm nghiêm mặt: “Vậy em tính ?”
Dung Thu nghĩ một chút, bình thản đáp: “Nghe cho vui thôi, xong quên.”
Dung Khâm hỏi tiếp: “Nếu nghiêm túc thì ?”
Dung Thu kinh ngạc: “Hả?”
Dung Khâm thấp giọng: “Từ góc của , thật sự hứng thú với em.”
Dung Thu nét mặt bình tĩnh: “Hứng thú là thứ dễ nhất. Nên em chỉ coi lời hôm đó là đùa.”
Dung Khâm dựa , khẽ gật đầu: “Được , em thì là .”
Anh can thiệp lựa chọn của Dung Thu. Dù là khi quyết định xóa ký ức, bây giờ giữ cách với Tần Mục Dã, đều tôn trọng.
Những lời hôm nay, để giúp Tần Mục Dã, mà chỉ để Dung Thu rõ tình thế, tự lựa chọn.
Dù trong mắt , Tần Mục Dã đúng là khác đôi chút. “tra A” vẫn là “tra A”. Không thể chỉ vì vài lời, vài hành động mà xóa bỏ bản chất của một Alpha kiêu ngạo.
Anh và Tần Trạch Tây bên gần mười năm, và cẩu A, mãi mãi vẫn là cẩu A.
Hai Beta rằng, cùng lúc đó, hai Alpha đỗ xe biệt thự của Dung Thu, chờ suốt một giờ.
Người cầm lái là Tần Mục Dã, mặt bình thản, thong dong xử lý văn kiện quân khu trong lúc chờ. Tần Trạch Tây ghế phụ thì nhăn nhó, hết đồng hồ ngoài.
Y liếc qua đồng hồ nữa, biệt thự tối om của Dung Thu: “Đã tám giờ , bọn họ còn về?”
Tần Mục Dã ngẩng đầu, chỉ đáp hờ hững: “Có lẽ đang ăn cơm lâu chút.”
Tần Trạch Tây thì sốt ruột, nhắn tin liên tục nhưng chỉ nhận thông báo: “Đối phương chặn bạn.”
Y bực bội đến nỗi hối hận vì chịu nán thêm hai ngày.
Cứ thế, chờ đến chín giờ rưỡi, Dung Thu và Dung Khâm vẫn về.
Tần Mục Dã cuối cùng ngừng gõ bàn phím.
Giờ , lẽ Dung Thu nên về .
Hắn mở phần tin nhắn, cái tên ghim đầu tiên vẫn là Dung Thu. Không giống trai, luôn cẩn trọng trong từng chữ khi trò chuyện.
Alpha cúi đầu suy nghĩ một lát, uyển chuyển mượn danh nghĩa để hỏi thử nơi .
Năm phút , một tin nhắn sạch sẽ gọn gàng gửi : “Chúng ở quán bar Beta, đêm nay về.”