[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:59:14
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Dung Thu đối với loại camera mini vô cùng quen thuộc, trong văn phòng nghiên cứu ở Học viện Cơ Giáp, ở mỗi góc đều gắn loại camera .

Không đa nghi, mà là vì giám sát và bảo vệ là điều cần thiết, nếu nào đó lẻn phòng thí nghiệm, đ.á.n.h cắp thành quả nghiên cứu của thì làm bây giờ?

Chỉ là, Dung Thu thật sự ngờ, trong nhà xuất hiện loại camera .

Phòng ở tầng hai vốn là để cho Dung Khâm ở, nhưng Dung Khâm tuyệt đối sẽ tự ý gắn camera mà với .

Dung Thu cố gắng giữ bình tĩnh.

Cậu nắm chặt chiếc camera mini trong tay, định bộc lộ quá rõ cảm xúc mặt Tần Mục Dã.

khi đầu , liền thấy Tần Mục Dã chỉ cách mười mấy centimet đang dùng ánh mắt lo lắng chằm chằm .

Khoảng cách … thật sự quá gần.

Dung Thu theo phản xạ khẽ nhíu mày. Cậu bước lên nửa bước, tỏ vẻ thản nhiên vặn nắm cửa: “Chuyện của Dung Khâm quan trọng, mau lấy rương hành lý giúp .”

Tần Mục Dã vốn rương nào là của Dung Khâm, nhưng Dung Thu , chỉ trầm mặc gật đầu.

Khi bước qua vai Dung Thu, đầu ngón tay vô thức khẽ chạm nhẹ lên vai , lập tức thu tay, tiếp tục bước .

Dung Thu để ý.

Cậu cúi đầu, chăm chú quan sát chiếc camera mini trong tay.

Đây là loại model mới, ít nhất còn mới hơn mấy cái gắn trong văn phòng. nếu tra nội dung theo dõi bên trong, e rằng nhờ chuyên nghiệp phân tích. Chỉ sợ việc đơn giản, ít nhất cũng thể kết quả ngay .

Khi Tần Mục Dã mang theo chiếc rương màu đen , liền thấy Dung Thu vẫn đó, vẻ mặt nặng nề.

Thấy Dung Thu sắc mặt nghiêm trọng, bản Tần Mục Dã cũng trầm xuống vài phần. Ban đầu nhận đó là camera, chỉ thấy khung cửa ánh sáng phản quang mảnh, bắt lên xem mới phát hiện . Lại kết hợp với vẻ kinh ngạc rõ ràng của Dung Thu khi đó…

Kết quả quá rõ ràng, camera do Dung Thu gắn. Nói cách khác, là khác!

dám gắn camera trong nhà Dung Thu, hơn nữa vị trí còn vặn cảnh Dung Thu

Tần Mục Dã càng nghĩ càng thấy lạnh . Nếu ở khung cửa cái , còn những nơi khác thì

Phòng ngủ? Phòng tắm?

Vừa nghĩ tới đó, cơn giận liền ào lên, gần như thiêu đốt .

Khác với Dung Thu còn đang do dự, Tần Mục Dã lập tức xác định trong lòng, làm chuyện , tám phần là Sở Minh.

Chỉ cần nghĩ đến việc Sở Minh bao năm nay vẫn ôm tâm tư với Dung Thu, liền giận đến nghiến răng.

Lúc còn đang tìm cách lấy lòng tin của Dung Thu, thì kẻ âm thầm giở trò lưng.

Sao thể chấp nhận ?

giờ cũng thể gì thêm. Dung Thu… thật sự ai làm? Hay là rõ, chỉ là thừa nhận đó chính là Sở Minh?

Nếu là vế … 

Vậy chuyện càng đơn giản.

Tần Mục Dã trầm mặt, tay xách rương, gương mặt đen như mực.

“Trong nhà em, nên cẩn thận kiểm tra kỹ .”

Dung Thu ngẩng đầu, ánh mắt rời khỏi vật kim loại trong tay, đối diện với .

Hình như trong mắt chút nghi hoặc.

Tần Mục Dã khẽ ho một tiếng, nghiêm túc: “Nếu em tin , thể cho giúp em phục hồi đoạn ghi hình ban đầu.”

Làm , ít thể xác định ai biệt thự của Dung Thu.

Dung Thu đáp. Cậu chỉ yên lặng nam nhân mặt: “Tần tổng chỉ huy, …”

“Tôi cái gì?”

Tần Mục Dã nhíu mày.

chỉ một giây , hiểu ý, như thể một thùng nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân.

Dung Thu nghĩ chính gắn camera?!

Trong mắt Tần Mục Dã thoáng qua một tia hoảng hốt quá rõ ràng. Dung Thu l.i.ế.m môi, nhanh chóng dời ánh mắt : “Không gì.”

Tần Mục Dã dễ bỏ qua như : “Tiểu Thu, em cảm thấy là gắn camera ?”

Đầu ngón tay Dung Thu khẽ run: “Tôi chỉ là suy đoán lung tung thôi… Ai từng nhà đều khả năng như , tự nhiên Tần tổng chỉ huy cũng trong danh sách .”

“Cạch.”

Một tiếng vỡ nhỏ vang lên.

Dung Thu tưởng hoa mắt, nhưng , âm thanh là từ Tần Mục Dã phát .

Cậu quanh, dừng ở bàn tay đang rỉ m.á.u của đối phương.

Tay Tần Mục Dã nắm chặt đến mức làm vỡ tay cầm rương, mép kim loại sắc cắt sâu lòng bàn tay, m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống nền gạch trắng, từng giọt một, đỏ đến chói mắt.

Dung Thu giật lùi nửa bước: “Tần tổng chỉ huy, thương .”

Tần Mục Dã ngơ ngác mở tay .

Tay cầm rương bóp nát, vết thương rớm máu, sâu đến mức thấy rõ dấu đường gân.

Thấy vẫn im, Dung Thu khỏi thở dài. 

Câu của chỉ là phản xạ bản năng, ngờ đối phương để tâm đến .

Cậu cất chiếc camera mini túi áo, xoay xuống lầu: “Tôi giúp xử lý vết thương, đó còn mang rương giao cho Dung Khâm.”

Dung Thu rốt cuộc Dung Khâm cần rương làm gì, chỉ xử lý vết thương cho xong .

Không tiếng động phía , đầu , liền thấy Tần Mục Dã vẫn đó, ánh mắt buồn bã như thể chỉ cần Dung Thu thêm một câu nữa là sẽ thật sự rơi nước mắt.

Không thể nào chứ…

Cậu chọc cho một Alpha cấp S sắp ?

Dung Thu bất giác chột . Cậu , kéo áo đối phương: “Mau xuống lầu, giúp bôi thuốc.”

Giọng mang theo vài phần mệnh lệnh.

Tần Mục Dã im lặng theo. , thể chần chừ, trai vẫn đang đợi cái rương .

“Không cần, đem đồ về .”

Dứt lời, giấu bàn tay thương , dùng tay còn xách rương lên, dáng vẻ trầm tĩnh như một cây tùng cổ thụ.

Thấy khuyên, Dung Thu cũng ép. 

Chỉ khi đổi giày ở huyền quan, Dung Thu nhanh tay mở túi niêm phong lấy khăn tẩm cồn sạch sẽ, mạnh mẽ kéo tay Tần Mục Dã , lau sạch vết máu. Cảm giác lạnh ướt khiến Tần Mục Dã khẽ co tay, nhưng nhanh cứng , để mặc xử lý.

Sau khi lau sạch máu, Dung Thu lấy hai miếng băng cá nhân lớn, dán lên lòng bàn tay thương. Động tác của dứt khoát, chỉ mất đầy nửa phút.

Xác định vết thương xử lý, Dung Thu mới thả tay , thản nhiên : “Được , Tần tổng chỉ huy thong thả.”

Lên xe, Tần Mục Dã bình tĩnh như Dung Thu nghĩ. Ngược , vì cảm xúc quá mạnh, mới bóp nát cả tay cầm rương.

Dung Thu gắn camera, nghi ngờ là thủ phạm.

Trong lòng Dung Thu, chẳng lẽ cái tên Sở Minh còn đáng tin hơn ? Nghĩ đến đó, trong lòng càng thêm khó chịu.

bây giờ, tư cách gì mà xen chuyện riêng của Dung Thu?

Alpha một đường lái xe, tâm tình rối loạn.

Trở về biệt thự, trầm mặc giao rương cho Dung Khâm.

Thấy tay cầm rương bóp méo, còn tay dán băng, Dung Khâm nhíu mày: “Cậu tới nhà tiểu Thu cướp rương của ?”

Nếu thì rương nông nỗi , còn tay thương?

Tần Mục Dã lắc đầu, ánh mắt rơi xuống băng dán tay, giọng dịu , như đang nhớ điều gì. nhanh, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Tôi ở nhà tiểu Thu, phát hiện tầng hai gắn camera. Ngay ở cửa phòng .”

“Cái gì? Ở tầng hai, chỗ ở? Có camera?” Dung Khâm gần như bật tiếng chửi, “Là Sở Minh làm ?”

Cũng như Tần Mục Dã, đầu tiên nghĩ tới chính là Sở Minh.

Trong ba còn ở nhà Dung Thu, và Triệu Nam Thần đều thể tin tưởng, chỉ Sở Minh là ngoại lệ.

Tần Mục Dã gật đầu: “Tôi nghĩ là .” Sau đó mặt liền sa sầm: “ tiểu Thu nghi ngờ .”

Dung Khâm: “…”

Anh nhất thời nên gì.

Nhìn từ góc độ nào đó, Tần Mục Dã, một Alpha cấp S còn đáng sợ hơn Sở Minh nhiều .

Thấy hiểu lầm mà ủ dột, Dung Khâm bỗng cảm thấy… thương cảm.

vẫn việc làm: “Chờ xử lý xong chuyện của , sẽ qua giúp với tiểu Thu. Dù cũng chẳng gì, nhưng chuyện gắn camera kiểu đó chắc chắn làm .”

Tần Mục Dã: “…”

Hắn chẳng buồn cãi, chỉ im lặng thư phòng. Trước mắt đầy văn kiện, nhưng chẳng nổi chữ nào. Tất cả chú ý của đều đặt bàn tay đang dán băng .

Bởi vì nghiêm túc giúp lau chùi miệng vết thương, Dung Thu thật sự dịu dàng. Dịu dàng đến mức khiến ảo giác như đang năm năm , khi Dung Thu vẫn còn ngoan ngoãn, ôn nhu, tâm ý chỉ thuộc về .

Hắn thật sự tham luyến sự dịu dàng hiếm hoi .

Alpha nhanh bình tĩnh .

Dung Thu như , bên cạnh tuyệt đối thể kẻ .

Người tên Sở Minh , nhất định loại bỏ.

Tuy nhiên, việc tương đối khó. Sở Minh Dung Thu tin tưởng, cần làm là trong khi khiến Dung Thu sinh ấn tượng , vẫn thể âm thầm khiến Sở Minh mất chỗ .

Nếu thể lấy chiếc camera mini trong tay Dung Thu thì . Dựa đó, thể phân tích vị trí đặt camera và thời gian bắt đầu ghi hình.

Không thể , giờ phút sóng điện não của Dung Thu và Tần Mục Dã thật sự đồng bộ.

Dung Thu đang ở thư phòng lầu hai.

Trước khi thư phòng, kiểm tra bộ tầng hai. Không là do kém nhạy bén hơn Tần Mục Dã, là tầng hai chỉ đúng một chiếc camera mini, nhưng dù hết một vòng, vẫn thu hoạch gì.

Cuối cùng, chọn thư phòng.

Khác với các khu vực khác trong biệt thự, thư phòng của lắp camera nhưng đó là do chính lắp đặt, vì trong phòng két sắt và nhiều tài liệu quan trọng.

Dung Thu mở máy tính, điều chỉnh tốc độ phát của camera trong thư phòng lên cực nhanh, lướt qua từng đoạn thời gian để kiểm tra.

Một giờ .

Dung Thu tựa ghế, dựa lên lớp đệm mềm mại. Hơi thở căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng.

Cũng may, thư phòng từ đầu đến cuối từng ai .

Thế còn chiếc camera thì ?

Cậu thể khẳng định, đó tuyệt đối do lắp.

Hiện tại chỉ hai khả năng, một là camera tồn tại từ khi dọn đến, hai là từ khi chuyển đây, bất kỳ ai từng bước chân biệt thự của đều là đối tượng tình nghi.

Tối nay thử thăm dò Tần Mục Dã.

Biểu cảm của Tần Mục Dã giống giả tạo.

Huống chi, hôm nay là đầu tiên Tần Mục Dã đến nhà , thể đến lắp camera đó còn tự để lộ? Làm quá phiền toái.

Chẳng lẽ là cố tình làm để lấy lòng tin của ?

như thế thì quá rườm rà.

Dung Thu cho rằng Tần Mục Dã là kiểu đó.

Tuy hai gặp nhiều, nhưng Tần Mục Dã để trong lòng ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Vị Alpha cấp S kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ và cũng khinh thường làm loại chuyện lén lút như gắn camera đầu giả vờ vô tội.

Trong lòng mơ hồ đáp án.

Chỉ là dễ dàng thừa nhận, tin rằng đối xử như , Sở Minh, thể phản bội .

, đêm nay nhất định điều tra cho rõ.

Bên ngoài trời tối. Biệt thự của Dung Thu trong khu nhà hai tầng yên tĩnh, ánh đèn neon rực rỡ như khu thương mại, chỉ ánh đèn đường dịu nhẹ.

Dung Thu bật TV trong phòng khách, đợi một lúc lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-42.html.]

Cậu chuyện với Sở Minh, nên để tin nhắn cho .

suốt buổi tối, Sở Minh vẫn về, thậm chí nhắn một chữ. Việc là cố ý, vô tình?

Ngay lúc định ném điện thoại sang một bên, gửi tin nhắn đến.

Không Sở Minh.

Dung Thu cụp mắt xuống.

Là Tần Mục Dã?

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Camera của em, thể giúp điều tra. 】

Dung Thu tin nhắn, kịp trả lời thì thêm một tin mới.

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Tôi giúp em chỉ để chứng minh bản trong sạch. Camera đó đặt. Nếu em tin, thể tự điều tra. Theo , chỉ cần tra thời gian khởi động và hiệu của camera, sẽ thể xác định nghi phạm. thể chắc chắn rằng, nếu camera đang hoạt động, thì thời gian bắt đầu của nó nhất định sớm hơn lúc đến nhà em hôm nay. 】

Dung Thu quả thật cũng định điều tra.

Cậu bạn bè làm việc tại viện nghiên cứu khác, liên hệ xong, ngày mai sẽ mang đến kiểm tra.

Rõ ràng đây là chuyện thể tự xử lý, mà giờ thêm một giúp lên kế hoạch chu như , cảm giác đối với Dung Thu thật hiếm .

Một cảm giác… lạ.

gọi là “ấm áp” ?

Cậu tin nhắn dài của vị Alpha cấp S .

Quá dài.

Thậm chí dài đến mức giống như soạn sẵn khi gửi.

Dung Thu hiểu .

Cậu gõ chữ, biểu thị cảm ơn,

【 Dung Thu: Cảm ơn Tần tổng chỉ huy, nhưng nhờ bạn mang kiểm tra . 】

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): . 】

Đối phương trả lời gần như ngay lập tức.

dấu chấm đó… ý gì?

Dung Thu suy nghĩ, gõ thêm.

【 Dung Thu: Dù thì, chuyện hôm nay, thật sự cảm ơn Tần tổng chỉ huy. 】

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): ... 】

Dung Thu đột nhiên ném điện thoại.

Thế thì còn chuyện kiểu gì nữa.

Cậu gì, đối phương cũng chỉ trả lời bằng dấu câu.

kết thúc cuộc trò chuyện ?

Dung Thu hiểu , liền thông minh mà trả lời nữa.

Trong khi đó, ở đầu bên , vị Alpha cấp S mặt mày nghiêm túc, cầm điện thoại chằm chằm thật lâu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Hai mươi phút .

Vẫn tin nhắn mới.

Tin nhắn cảm ơn ? Tại Dung Thu vẫn mời ăn cơm để cảm tạ?!

Thật , Dung Thu vốn thiết với ai, nên chẳng nghĩ đến chuyện mời Tần Mục Dã ăn cơm. Thực cũng thể tưởng tượng nổi, vị tổng chỉ huy lừng danh mười ba quân khu thèm bữa cơm của .

Huống chi, còn “tính toán” cả một đêm.

Hôm , giờ làm, gặp là bạn ở viện nghiên cứu khác, cũng là một Beta.

Sau khi giao chiếc camera mini cho bạn đó, Dung Thu yên tâm kết thúc bữa ăn.

khi trở về nhà, tâm trạng thoải mái ban ngày biến mất.

kiểm tra khắp nơi còn camera, vẫn thấy bất an. Dù cũng chuyên gia, khó thể chắc chắn rằng bỏ sót.

Điều khiến bất an hơn cả là, Sở Minh hai ngày một đêm về.

phát hiện điều gì ?

Không chỉ về, mà còn trả lời tin nhắn.

Ngược , Triệu Nam Thần một . Dưới mắt là hai quầng thâm đen rõ rệt, tối qua Triệu Đông Kỳ dạy dỗ thế nào, hôm nay cả đều ủ rũ.

Thấy Dung Thu còn thức, Triệu Nam Thần cố lấy tinh thần chào: “Buổi tối lành, Tiểu Thu.”

“Ừ, khuya thế còn làm gì?”

“Em đến lấy quần áo. Anh em bảo lấy xong về khách sạn.”

“Được, mau . Khoan …”

“Có chuyện gì , Tiểu Thu?”

“Cậu thấy bình hoa màu trắng ở lầu hai của ?”

Triệu Nam Thần ngẩn : “Em lên lầu hai bao giờ. ở sân phơi bình hoa màu hồng nhạt, là cái Sở Minh dùng để cắm hoa bách hợp đó. Nếu Tiểu Thu cần gấp thì dùng tạm cũng .”

“Được , , gấp lắm.”

Âm thầm thử dò Triệu Nam Thần xong, tâm trạng Dung Thu khá hơn một chút.

Có vẻ .

Cũng đúng, với tính cách thẳng thắn của Triệu Nam Thần, chắc chắn làm chuyện đó.

Sau khi tiễn Triệu Nam Thần, Dung Thu tiện tay cầm chìa khóa ngoài đổ rác.

Điểm tập kết rác cách biệt thự một đoạn, hơn trăm bước, ném rác xong thì siêu thị mua một bao t.h.u.ố.c lá.

Cậu phiền lòng.

Muốn hút thuốc.

chỉ mới rút một điếu, Dung Thu liền kịp thời thu tay, ném phần còn thùng gạt tàn chuyên dụng.

Vừa định rời , thoáng thấy một chiếc xe đắt tiền từ xa tiến đến, cảm giác quen thuộc đến lạ.

Dung Thu dừng bước, kỹ hai .

Quả nhiên là xe của vị Alpha đó.

Cậu vẫy tay, xe lập tức dừng bên cạnh.

Tần Mục Dã ngờ phát hiện, hơn nữa là ngay khi rẽ qua cổng chính. Lòng bàn tay Alpha siết chặt vô lăng, cổ họng khô khốc, kịp nghĩ nên gì.

Người mở miệng là Dung Thu.

“Tần tổng chỉ huy? Khuya thế , ở đây?”

Từ khi rõ rằng trong trí nhớ của Tần Mục Dã, thái độ của Alpha với lên nhiều.

Alpha quá nhiều mặt.

Như bây giờ, vì gió lạnh mà mở nửa cửa kính xe, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt nam nhân tuấn tú. Nghe hỏi, đáp, chỉ đó, trông ngốc nghếch bối rối.

Biểu cảm khiến Dung Thu chút buồn .

Cậu thật sự bật .

Vừa thấy Dung Thu , Tần Mục Dã liền mím môi, khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt xa cách thường ngày: “Tôi đến tìm em.”

“Đặc biệt đến tìm ?”

“Ừ.”

Alpha cố gắng giữ bình tĩnh: “Sợ em hiểu lầm .”

“À.” Dung Thu đáp, còn định thêm thì Tần Mục Dã nghiêng đầu, mở cửa ghế phụ.

“Lên xe.”

Dung Thu khó hiểu.

“Sở Minh ở phía .”

Sở Minh đang ở chỗ bảo an đăng ký, chú ý đến họ. Dung Thu thu tầm mắt , lên xe của Tần Mục Dã.

, vấn đề vẫn giải quyết.

Dung Thu khoanh tay, ở ghế phụ, giọng lãnh đạm: “Mau lái, chúng về .”

Không câu đó khiến Alpha tâm tình .

Trong khi Dung Thu vẫn đang nghĩ xem lát nữa đối mặt với Sở Minh thế nào, khóe môi Tần Mục Dã cong lên, hiện một nụ khó nhận .

Bọn họ lái xe nhanh, về đến nhà .

Tần Mục Dã theo nhà, nhưng Dung Thu định để phòng khách. Hai cùng đối chất với Sở Minh sẽ , nên bảo Alpha sân phơi tạm trốn.

Sân phơi kéo rèm kín mít, ai thể thấy bên trong.

Tần Mục Dã thích, nhưng vẫn lời.

Sau khi chắc chắn thứ thỏa, Dung Thu sofa.

Giờ chỉ cần chờ Sở Minh về.

Và quả nhiên, Sở Minh trở về nhanh.

Dung Thu vốn tưởng sẽ chủ động về chuyện camera, ngờ hành xử như bình thường, dường như việc vắng mặt hai đêm chẳng gì lạ.

Alpha cấp A mặc quân phục, chỉ giày, vẫn cởi áo khoác.

Dung Thu lặng lẽ .

Sở Minh vẫn thản nhiên. Không khí dần trở nên căng thẳng.

Dung Thu tin chuyện camera phát hiện.

Vậy nên thái độ bình thản , chỉ là giả vờ ?

Nếu thật sự là kẻ phản bội, thì ở bên cạnh suốt thời gian qua ngụy trang quá hảo, đáng sợ đến mức nào?

Vừa nghĩ đến, cổ Dung Thu ứa mồ hôi lạnh.

Dù điều hòa đang hoạt động định, lòng bàn chân vẫn lạnh buốt.

Cậu Sở Minh từng bước tiến gần, cuối cùng xuống ghế đơn bên cạnh, nét mặt vẫn ôn hòa như .

“Anh Tiểu Thu, khuya còn ngủ, đang đợi em ?”

“Tôi…”

Chữ “ thoát , Dung Thu liền cảm thấy .

Cậu dậy, nhưng vô lực.

Nhận điều gì đó, đôi mắt lam của bỗng mở to, gần như rách khóe mắt.

Sở Minh dám… hạ t.h.u.ố.c .

Dung Thu nín thở, nhưng muộn.

Thần trí vẫn tỉnh táo, nhưng tay chân mềm nhũn, tê dại. Không là loại t.h.u.ố.c gì, mà chỉ trong ba giây, còn sức chống cự, thể như rút sạch sinh lực.

Sở Minh xé bỏ bộ lớp ngụy trang.

Dưới áo quân phục của Alpha là một bình xịt nhỏ chứa chất lỏng trong suốt.

Sở Minh đặt nó mặt , lời nào, nhưng ý đồ quá rõ ràng.

Nam nhân trẻ tuổi mỉm , nụ sáng rực như mặt trời, hệt như đầu họ gặp ở A Đại, khi đó, Sở Minh chỉ là đàn em đỏ mặt mỗi khi thấy .

bây giờ, đỏ còn là tai, mà là đôi mắt.

Trong ánh mắt tràn đầy d.ụ.c vọng.

Hiểu rõ tất cả, Dung Thu gom hết sức lực còn , đạp mạnh bàn mặt, “rầm!”.

Cái bàn lật ngược.

Con ch.ó A , g.i.ế.c !

Loading...