[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:55:59
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tần Mục Dã biểu cảm dường như khổ sở.
Dung Thu hiểu .
Tuy rằng Dung Thu và Tần Mục Dã quen, nhưng trong lòng , vị Alpha cấp S hẳn là cứng cỏi, quả cảm, dễ dàng bộc lộ vẻ yếu đuối.
Người thể ở địa vị cao đều khống chế cảm xúc, chẳng ?
Vì giờ phút , nỗi thống khổ của đàn ông rõ ràng đến ?
Chỉ vì một câu rằng hai ư?
đều là sự thật.
Hơn nữa thể khẳng định rằng mắt thật sự nhận nhầm , Tần Mục Dã dường như xem là vô cùng quan trọng trong ký ức mất . Cho nên ngay từ đầu gặp mặt, Tần Mục Dã để lộ cảm xúc mãnh liệt đến thế.
Người , trong lòng Tần Mục Dã, hẳn là chiếm vị trí quan trọng.
thì .
Chuyện đó với chẳng hề liên quan.
Thậm chí còn thể , vì Tần Mục Dã nhận nhầm mà gặp ít phiền phức trong cuộc sống.
Nếu Tần Mục Dã nhận nhầm , chẳng gặp đối phương hết đến khác, thậm chí còn tốn thời gian đến văn phòng , ngay cả tiền viện trưởng cũng vì chuyện của Tần Mục Dã mà tìm tới lui mấy .
Dung Thu vốn là ngại phiền phức, mà Tần Mục Dã chính là nguyên nhân khiến dị ứng với phiền toái.
Quá rắc rối, cũng quá phiền.
Phiền đến mức Dung Thu chẳng buồn quan tâm Tần Mục Dã phản ứng nữa.
Cậu bước đến quầy, thanh toán tiền bữa ăn.
Khi ngang qua bên cạnh Tần Mục Dã nữa, đàn ông vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy — đôi mắt u ám, đồng t.ử mở to, con ngươi đen thẫm mang vẻ thất thần, trống rỗng tiêu điểm.
Dung Thu khẽ hạ mí mắt, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, hiệu rằng .
Nhìn bóng lưng Dung Thu từng bước rời xa, cuối cùng biến mất hàng cây bên ngoài ô cửa kính, Tần Mục Dã rốt cuộc chống đỡ nổi nữa. Bờ vai luôn căng chặt sụp xuống, giống như sợi dây cung kéo đến cực hạn đột ngột đứt, sức bật ngược khiến trái tim đau nhói từng hồi.
Mỗi một nhịp tim đều như đang nhạo sự kiêu ngạo của .
Hắn giữ , nhưng Dung Thu còn nhớ .
Càng nghĩ càng hoảng hốt, càng nghĩ càng bi thương.
Tần Mục Dã lặng lẽ đống thức ăn thừa bàn.
Dạo luôn là như thế, những thứ từng xem nhẹ năm năm , giờ dội về trái tim .
Thức ăn bàn và món ăn trong ký ức khác .
Năm năm , mỗi Dung Thu gọi món cho , đều là những món cay nồng, đậm vị. Còn giờ đây, là đồ ăn thanh đạm, thậm chí còn nhiều món tuyệt đối bao giờ đụng đến, như nấm hương rau cần — những món mang hương vị riêng, thích, nhưng Tần Mục Dã thì tuyệt đối .
Thì Dung Thu thích ăn những thứ ?
Cho nên khi ở bên , Dung Thu luôn cố tình nghiêng về khẩu vị của .
Hắn điều đó …
Biết chứ.
vẫn lựa chọn làm ngơ, vì khi , beta đối với chỉ là một bạn giường, mà ngay cả bạn đời tương lai còn chẳng định trao trọn lòng, huống chi một bạn giường hèn mọn.
với , Dung Thu thật sự chỉ là một bạn giường ?
Tần Mục Dã hiểu nổi lòng .
Hắn chỉ rằng, từ gặp , mỗi khi thấy Dung Thu, đều thấy vui, dù niềm vui đó lẫn trong mảnh vụn pha lê vỡ và lưỡi d.a.o lạnh lẽo nhưng vẫn mong gặp .
Khi ông chủ tới thu dọn bàn, liền thấy vị Alpha khí chất bất phàm vẻ sắp . Người đàn ông gương mặt khiến ghen tị với ông trời vì tạo nó quá , dáng cao ráo, thẳng tắp.
Một như thế, khi đôi mắt đỏ hoe, càng khiến cảm nhận rõ rệt sự đối lập kỳ lạ.
Ngoan ngoãn, thời thế mà cũng thấy Alpha .
Ông chủ vốn quen Dung Thu, nên đối với bạn của cũng mang thiện cảm, huống chi Tần Mục Dã còn mặc quân phục, rõ ràng là trong quân đội.
Thái độ của lão bản càng thêm : “Người trẻ tuổi, tâm trạng ? Gặp chuyện khó ?”
Lúc giờ cao điểm dùng bữa tối, lão bản liền kéo ghế xuống, tán gẫu với Tần Mục Dã.
Phải rằng, nếu Tần Mục Dã chịu che giấu bản chất thật, gần như chẳng ai thể sự lạnh nhạt trong cốt tủy .
Năm năm Dung Thu nhận , giờ ông chủ cũng .
Chỉ qua vài câu trò chuyện, lão bản buông cảnh giác, thậm chí còn thấy quý mến vị Alpha trẻ tuổi .
Lúc , Tần Mục Dã mới hỏi điều : “Tiểu Thu mỗi đến đều gọi mấy món ?”
“Cũng gần như thế. Cậu khẩu vị nhạt, hầu như bao giờ gọi món quá đậm vị. Người trẻ giờ thích ăn thanh đạm ít lắm, Dung tính là một trong đó. Hắn thường tới đây ăn cùng bạn, ông chủ quán bar bên cạnh cũng quen .”
Tần Mục Dã lập tức nắm bắt chi tiết: “Ông chủ quán bar bên cạnh?”
Chủ quán ăn bĩu môi về phía trái: “Chính là quán bar của Beta ở bên , Dung mỗi uống xong đều ghé qua đây ăn khuya.”
Tim Tần Mục Dã đau thắt.
Hắn năm năm Dung Thu sẽ hút thuốc, nhưng ngờ còn uống rượu, thậm chí đến quán bar của Beta.
Rõ ràng Dung Thu chỉ cần uống một chút rượu là hai má ửng hồng.
Tửu lượng như , đến quán bar chứ.
—
Chủ quán ăn rõ ràng, tên quán bar càng dễ nhận , “Quán Bar Beta”. Biển hiệu đèn huỳnh quang cửa ghi rõ đây là nơi giải trí chỉ phục vụ Beta. Bề ngoài trông bình thường, giản dị như nhóm nó hướng đến. Nếu tấm biển “Quán Bar Beta”, e chẳng ai nghĩ đây là quán rượu sàn nhảy.
dù bày trí vẻ đơn sơ, quy định vô cùng nghiêm ngặt.
Tần Mục Dã chặn ngay bên ngoài.
Người ngăn chính là ông chủ của quán bar.
Beta mới nghỉ ngơi xong, ngủ ngày, hoạt động ban đêm, giờ lúc tỉnh táo.
“Vị alpha , chỗ chúng chỉ tiếp Beta. Nếu ngài quán bar, thể rẽ trái ba con phố, ở đó quán dành cho AO.”
Trước từng Alpha gây chuyện ở đây, nên ông chủ canh phòng nghiêm. Nhìn thấy Tần Mục Dã, liền kiên quyết ngăn .
Tần Mục Dã d.a.o động, chỉ đ.á.n.h giá Beta mắt ăn mặc gọn gàng, đoán chính là chủ quán bar.
Tần Mục Dã hạ thấp giọng .
“Anh quen Dung Thu ?”
Ông chủ Beta khựng , trực tiếp trả lời.
Tần Mục Dã hỏi thêm vài câu.
Ông chủ Beta nửa thật nửa giả đáp , cố ý lái sang chuyện khác.
Tần Mục Dã đối phương đang tránh né, chỉ khẽ gật đầu, giữ lễ độ mà rời .
Thấy lên xe, ông chủ beta mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng thật khiến sợ hãi.
Vị Alpha hạng tầm thường. Tin tức tố cổ đậm đến mức che lấp cả màu da, ít nhất cũng là Alpha cấp A trở lên.
Ông chủ Beta dám đoán bừa.
Nếu chính là một trong hai Alpha cấp S duy nhất của Liên Bang, khi chạy tới xin chụp ảnh chung, lấy hình khoe khắp nơi.
dù chỉ đoán Tần Mục Dã là Alpha cấp A thôi, cũng đủ kinh ngạc.
Alpha cấp A chỉ chiếm 1% trong bộ tộc Alpha.
Nếu nhớ nhầm, Dung Thu là một Beta ?
Không ngờ quan hệ thiết với một Alpha cấp cao như .
Cũng chẳng gì lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-38.html.]
Dung Thu ưu tú như thế, riêng ở quán bar ít Beta xuất sắc hẹn hò với .
Quen một Alpha cấp A, đối với Dung Thu mà , tính là gì.
Vì , ông chủ beta nhanh chóng quên chuyện , để tâm thêm.
Còn Tần Mục Dã, khi rời quán bar, trở về xe . Hắn nổ máy rời .
Thành thật mà , tâm trí giờ vô cùng rối loạn, như vô sợi dây rối chằng chịt, càng gỡ càng rối thêm.
Hắn trong xe lâu, từ lúc mặt trời lặn đến khi trăng treo cao.
Mà vẫn chẳng kết quả.
Hắn như kẻ đến cuối con đường, phía là ngõ cụt.
Hắn ngờ Beta quên .
Chỉ mới năm năm thôi.
Beta quên sạch .
Quên một dễ dàng đến thế ?
Hắn khắc ghi gương mặt tận xương tủy, cuối cùng chỉ nhận ba chữ lạnh lùng: “Người xa lạ.”
Ba chữ đó thật chói tai.
Trong lòng cuộn trào phẫn nộ và buồn bực, nhưng những cảm xúc như thủy triều rút dần, chỉ còn sự trống rỗng và hoang mang.
Alpha cao lớn trong xe, biểu cảm hiếm khi yếu ớt đến thế.
Nếu Dung Thu còn nhớ , bọn họ vẫn còn duyên phận. Dung Thu quên, làm đây?
Chủ động chuyện năm năm , đúng là cách nhanh nhất để Dung Thu nhớ , nhưng làm chẳng khác nào tự tay xé mở vết thương lành. Ngay cả khi nhớ đến còn thấy hỗn loạn, huống hồ là Dung Thu, e rằng khi hết, chỉ càng thêm hận .
Vậy thì lựa chọn thứ hai…
Cũng chẳng khả thi.
Nếu giữ im lặng, họ sẽ mãi mãi là hai đường thẳng song song, Dung Thu vẫn chỉ xem như một chỉ huy xa cách của quân khu. Mối quan hệ thứ mong .
Dù Dung Thu tỏ thiện hơn, thì cũng chỉ là sự lễ phép của cấp với cấp .
Còn nhiều điều, Dung Thu cho, cũng chẳng thể .
Hắn cam tâm ?
Không, vĩnh viễn cam lòng.
Nếu Dung Thu quên quá khứ, chẳng bắt đầu từ đầu là một khởi điểm hơn ?
Đôi mắt u tối của Tần Mục Dã dần trở nên sáng rõ.
Phải, bắt đầu từ đầu.
vấn đề là… làm thế nào để bắt đầu với Dung Thu đây?
Tần Mục Dã nghĩ mãi cũng .
Mắt thấy tiền phí đỗ xe màn hình điện t.ử ngừng tăng, vẫn chẳng nhúc nhích.
Cuối cùng, khi trai gọi điện giục về, mới hồn. Nói một câu “lập tức về” cúp máy, Tần Mục Dã khởi động xe về nơi ở.
Tần Trạch Tây chờ Tần Mục Dã lâu.
Gần đây tâm trạng y cực kỳ tệ.
Bởi vì Dung Khâm, yêu của y cạch mặt y gần một tháng, gọi, cũng nhắn tin lấy một .
Có bạn đời nào như thế ?
Tần Trạch Tây tức phát điên, chỉ lập tức gọi điện cãi cho lẽ.
lòng kiêu ngạo cho phép y chủ động.
Rõ ràng là Dung Khâm vô cớ gây chuyện, tại y cúi đầu ?
Trong lòng y lặp lặp hàng trăm , nếu chủ động liên hệ , chính là kẻ hèn!
Vì thế y cố nén, ngày qua ngày khác.
Đến giờ thật sự nhịn nổi nữa.
Tần Mục Dã mở cửa , còn kịp đổi giày, thấy sàn phòng khách là một chiếc điện thoại ném vỡ nát, chỏng chơ t.h.ả.m hại.
Trên sofa, đàn ông ngũ quan tương tự năm sáu phần đang khoanh tay, đôi mắt ưng sắc bén như lưỡi dao, liếc đến liền để dấu vết thể xóa.
Tâm trạng y chẳng chuyện một hai ngày.
Từ khi chuyển đến ở chung, thỉnh thoảng Tần Trạch Tây ném đồ đạc trong nhà.
Lần đầu là điều khiển TV.
Lần thứ hai là robot hút bụi tự động.
Còn , là điện thoại của chính y.
Xem vấn đề thật sự nghiêm trọng.
Vì đây, chỉ cần rảnh rỗi là y ôm điện thoại suốt.
Khi Tần Mục Dã hỏi đang đợi tin nhắn của ai , Tần Trạch Tây lập tức che điện thoại , phản ứng cực nhanh: “Anh đợi ai, chỉ đang xem báo cáo công ty thôi.”
Tần Mục Dã trai đang dối, nhưng vạch trần, miễn cưỡng giữ cho y chút thể diện.
Tuy , đoán phần nào.
Chắc cãi với Dung Khâm, và vẻ khá nghiêm trọng.
Vì Tần Trạch Tây kéo Tần Mục Dã uống rượu giải sầu.
Hai Alpha cấp S tửu lượng đều tệ, rượu đỏ, trắng, vàng trộn lẫn mà uống, ai cũng say .
Cuối cùng, chịu nổi vẫn là Tần Trạch Tây.
Y ôm bình rượu, mắt đỏ hoe, đầy oán giận: “Em xem, còn cái gì nữa chứ? Quân khu theo mà phát triển, sản nghiệp tổ tiên Tần gia để , cũng quyền quản lý. Còn đủ ? Vậy mà còn đòi lập quân tình nguyện để tiêu diệt quân hải tặc khu mười ba! Hắn tưởng là ai? Một Beta mà làm chuyện cả Liên Bang còn làm nổi ?”
Y mãi dứt, rõ ràng là trong lòng chất đầy bất mãn với Dung Khâm.
Tần Mục Dã im lặng, chỉ bên , dáng vẻ trầm tĩnh.
Hắn cũng tâm sự riêng, uống rượu là để dìm nỗi sầu.
đến khi trai buông lời khinh thường Beta, lông mày khẽ nhíu , đặt ly rượu xuống: “Beta với chúng gì khác biệt. Nếu cho họ cơ hội, họ cũng sẽ xuất sắc.”
Giống như Dung Thu .
Tới khu quân sự mười ba, như cá gặp nước, thành tựu tuyệt đối kém bất cứ Alpha nào.
Tần Trạch Tây vẫn đồng ý.
Tần Mục Dã , lúc gì y cũng chẳng , nên chỉ im lặng, cùng y uống tiếp.
Hai uống thêm nửa giờ nữa.
Cuối cùng, Tần Trạch Tây mới tạm nguôi giận.
Có lẽ là say .
Cũng thể là do men rượu làm trỗi dậy những cảm xúc nén quá lâu.
Về , Tần Trạch Tây cư xử vô cùng mất thể diện.
Mắt đỏ hoe, ôm chân em trai mà lảm nhảm: “A Khâm, đừng để ý đến mà…”
“Không em, ngủ nổi…”
“A Khâm, tuyến thể của đau…”
Một đàn ông rắn rỏi, sắt thép, giờ biến thành kẻ chỉ lóc gọi tên bạn đời, quả thật đáng thương tả .
Đâu còn chút dáng vẻ nào của một Alpha cấp S nữa.
Tệ nhất là Tần Mục Dã trai ôm chặt cổ, coi thành Beta cần y , nếu kịp thời gõ cho y bất tỉnh, e rằng Tần Trạch Tây thật sự định c.ắ.n tuyến thể .
Thật là điên rồ.