[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:55:31
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

【 Tần tổng chỉ huy cố ý tới đây để khi dễ của ? 】

Giọng điệu Dung Thu lạnh nhạt, nét mặt cũng hờ hững.

Rõ ràng là phản ứng mà chính đoán , nhưng trong lòng Tần Mục Dã vẫn cảm thấy khó chịu khác thường. 

Hắn hít sâu một , đè xuống cảm xúc trong lòng, cố làm vẻ thản nhiên.

Lại là như .

Từ khi gặp , Dung Thu bao nhiêu ở phía đối diện , chỉ trích, oán hận .

Có một giọng cứ ngừng vang lên trong lòng

—— xin

—— giữ

—— cho Sở Minh, Alpha , tuyệt đối thích hợp với

Hắn vốn nên trực tiếp lời xin .

Vì năm năm , cách làm để xin khác.

lời nghẹn trong ngực, khi mở miệng, chỉ thốt một câu vô dụng: “Các thích hợp.”

Không thích hợp cái gì chứ?

Vừa , ngay cả Tần Mục Dã cũng cảm thấy bản .

Dung Thu cũng ngẩn .

Một lúc , mới phản ứng : “Anh cố ý tìm tới nhà , chỉ để mấy lời ? Tổng chỉ huy đại nhân, rốt cuộc làm gì?”

Dung Thu tất nhiên tin vị Tần Mục Dã hạ đến tận nhà chỉ để dọa Sở Minh. nghĩ đến việc Alpha cấp S đối xử với Sở Minh phần thiện, trong lòng vẫn khỏi nổi giận.

Có lẽ Sở Minh vạ lây vì .

Nghĩ , Dung Thu thấy chút áy náy với Sở Minh.

Nhất là khi nhớ tới dáng vẻ yếu thế của Sở Minh mặt Tần Mục Dã , càng thấy khó chịu hơn.

Cùng là Alpha, vì Sở Minh chịu thiệt chỉ vì cấp bậc pheromone thấp hơn?

Dung Thu tự nhiên cho rằng Sở Minh ức hiếp, nên theo lẽ thường mà đưa vị Alpha cấp S nhà. hai cứ giằng co ngay cửa như cũng .

Cuối cùng, vẫn là Dung Thu nhượng bộ. Cậu xoay chiếc chìa khóa trong tay, liếc Tần tổng chỉ huy từ xuống , lên xe: “Nếu thật sự chuyện, thì nhà hàng .”

Tần Mục Dã lên xe của Dung Thu.

Hai mỗi lái một xe, Dung Thu dẫn đường phía . Đến bãi đỗ tạm gần quán ăn, mới nhớ báo cho Sở Minh .

Khi cuộc gọi nối máy, Dung Thu với Sở Minh rằng tối nay sẽ về ăn cơm.

Đầu dây bên im lặng vài giây, cuối cùng giọng mang chút ủy khuất của Alpha truyền tới: “Vậy tức là tiểu Thu ăn với vị khách tới ? Em nên nấu thêm chút cơm …”

“Không , chỉ là dẫn về nhà tiện, cũng chẳng quen gì .”

“Thật sự vì em ?”

“Sao thể, đừng nghĩ nhiều. Em ở nhà ăn cơm cho đàng hoàng.”

“Vâng… tiểu Thu ăn vui vẻ nhé. Chỉ là… cẩn thận Alpha đó một chút, em thấy trông vẻ dữ lắm. Hay là để em cùng?”

“Không cần, em qua bây giờ chỉ thêm phiền.”

Dung Thu từ chối Sở Minh, chờ phía xuống xe.

Xe của Tần Mục Dã suốt dọc đường vẫn luôn bám sát, cách xa nhất cũng tới năm mét.

Nhìn siêu xe sang trọng phản chiếu trong gương chiếu hậu, Dung Thu lúc nảy ý định, lái nhanh hơn, nhanh nữa, nhất là quẹo con hẻm nào đó để cắt đuôi tên Alpha .

đường hôm nay quá thông thoáng, suốt chặng hề tắc nghẽn, nên đành chịu.

Thấy Tần Mục Dã xuống xe, Dung Thu ngắt điện thoại với Sở Minh.

Câu cuối cùng Sở Minh lẩm bẩm khi ngắt máy, cũng để tâm lắm.

đúng là sai, Tần Mục Dã qua quả thật trông dữ.

Tuy nhiên, để Sở Minh tới ăn cùng thì vẫn nên thôi. Chỉ mới mở cửa thôi rụt rè sợ hãi, giờ mà cùng bàn chắc xảy chuyện mất.

Dung Thu nhét điện thoại túi, đầu , dẫn quán.

Quán mà Dung Thu chọn thật giống nhà hàng cho lắm, mà chỉ là một quán cơm nhỏ bình dân. Mặt tiền cũ kỹ, bàn ghế bằng gỗ dùng nhiều năm, sờ lên còn thấy vết trầy cũ.

cơm canh cực ngon.

Chủ quán nấu ở đây hơn bốn mươi năm. Nếu ngày ông chủ quán bar Beta gần đó mời tới ăn, lẽ bỏ lỡ quán ngon như thế .

, mỗi uống rượu ở quán bar xong, chỉ cần rảnh là sẽ cùng vị Beta ghé đây ăn khuya.

Giờ thì còn sớm, quán bar bên cạnh vẫn đến giờ đông khách. Tầm tám chín giờ tối, cả hai nơi mới bắt đầu tấp nập.

Dung Thu dẫn , chủ quán đang bận bưng đồ ăn.

Cậu tùy tiện chọn một bàn, xuống, gọi món xong thì thấy Tần Mục Dã vẫn còn thẳng, chịu .

Dung Thu khó hiểu: “Sao còn ?”

Cậu xuống, dùng nước ấm tráng chén đũa, rửa sạch đổ nước chiếc bát sứ nhỏ bên cạnh. 

Cả quá trình, Tần Mục Dã vẫn im như cọc gỗ, đến mức ngay cả chủ quán trong bếp cũng len lén vài .

Dung Thu cau mày: “Còn ăn ? Không ăn thì đừng đó chắn lối.”

Bị thành “vướng khác”, sắc mặt thản nhiên của Tần Mục Dã thoáng rạn nứt.

Suốt dọc đường vẫn còn chút vui vẻ vì Dung Thu chịu ngoài ăn cùng , mang theo Alpha trong nhà.

niềm vui đó chẳng kéo dài bao lâu, liền dẫn tới một quán nhỏ tồi tàn như thế .

Là cố ý ?

Dung Thu chẳng lẽ khẩu vị của ? Bình thường ăn, luôn chọn nơi sạch sẽ, gọn gàng. Vậy mà quán chỉ rộng đầy hai chục mét vuông, bàn ghế bày biện lộn xộn, góc nào cũng vương chút dầu mỡ, rõ ràng, nhưng vẫn thấy.

Tần Mục Dã thấy khó chịu vô cùng.

Dung Thu thể đưa đến nơi thế để ăn cơm?

Nếu là năm năm , chắc chắn đầu bỏ . Tần Mục Dã vốn kén ăn, sinh trong gia đình điều kiện, nên phép như thế.

Sau khi học A Đại, dù mai danh ẩn tích sống như một Beta, vẫn luôn Tô Nhiên và Dung Thu chăm lo, bao dung những tật nhỏ của .

bây giờ Dung Thu còn như .

Dung Thu cố tình đưa tới đây, lẽ là để cho nếm chút “mở màn dằn mặt”.

Hắn chắc chắn là như thế.

Hơn nữa, những món Dung Thu gọi đều hợp khẩu vị .

Hương vị nhạt nhẽo, gia vị ít, cay cũng đủ.

Dung Thu rõ ràng đang dùng cách để tỏ thái độ với .

Vậy nên làm gì đây...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-37.html.]

Dưới ánh mắt sắp đông cứng của Dung Thu, Tần Mục Dã cuối cùng cũng chọn xuống, chỉ là sắc mặt chút miễn cưỡng.

Hắn cố gắng những vết bẩn xung quanh, từng cử động đều mang vẻ dè chừng, lộ rõ sự hòa hợp của với khí nơi đây.

Dung Thu chẳng để ý.

Cậu đang đói, mà một khi đói thì đầu óc liền trống rỗng, chẳng còn tâm trí mà quan sát xem vị Alpha tự phụ đang khó chịu .

Khi món ăn bưng lên, chỉ chuyên tâm ăn. Đợi đến lúc ăn chừng sáu bảy phần no, Dung Thu mới phát hiện Alpha đối diện ngay cả đũa cũng động.

Không chỉ gắp gì, mà nước cũng uống.

Có lẽ là đói chăng.

Dung Thu rằng, cả bàn đồ ăn gọi đều là món thanh đạm, món nào hợp với khẩu vị của Tần Mục Dã.

Cậu cầm ly nước chanh, uống một ngụm.

Đây là đồ uống mà chủ quán tặng thêm, đúng lúc giúp giải ngấy.

trong mắt Tần Mục Dã, cảnh tượng khiến lòng càng thêm khó chịu.

Chủ quán mang đồ uống , Dung Thu uống ngon lành đến , điều đó khiến Tần Mục Dã khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ đồ ăn nơi thật sự... tệ?

Vì thế, khi Dung Thu nữa cầm đũa chuẩn ăn, Tần Mục Dã cuối cùng cũng động tác.

Có lẽ là trùng hợp, hai cùng gắp một miếng cá.

Dung Thu nhướng mày , khóe môi nhếch lên một nụ lười nhác mang theo ý trêu chọc, đũa chẳng hề nhường, trực tiếp giành miếng cá .

Ăn gì thì ăn nấy, còn tranh với .

Cậu chẳng quen nổi kiểu Alpha .

Tần Mục Dã trừng mắt một cái, chớp mắt, đũa gắp .

Hắn đành “đấu” với Dung Thu thêm nữa.

Bữa cơm vì thế mà chẳng vui vẻ gì.

Chỉ cần coi đối diện như một tảng đá .

Ăn xong, Dung Thu lấy khăn giấy lau miệng: “Tần tổng chỉ huy chuyện gì quan trọng ?”

Cậu cố tình đợi ăn xong mới hỏi, sợ rằng nếu lúc đói đầu óc mụ mị, dễ Alpha lung tung làm d.a.o động.

Giờ ăn no , đầu óc cũng sáng suốt hơn.

Dung Thu nghĩ, Tần Mục Dã đến tìm , ngoài việc liên quan đến chuyện của viện nghiên cứu, hẳn còn lý do nào khác.

Trước đây, tiền viện trưởng từng viện nghiên cứu liên minh gần đây đang trong giai đoạn chấn chỉnh và cải cách. 

Biết Tần Mục Dã điều tra gì đó, tìm để hỏi. Dù cũng chẳng kém nhạy cảm với thời cuộc. 

Vài bạn trong giới của hiện tại đều giam giữ, mà nghiên cứu của họ vốn cũng hề sạch sẽ.

Giờ điều tra, chẳng thấy lạ.

Có khi Tần Mục Dã thông qua để tìm hiểu tình hình bên cơ giáp viện nghiên cứu.

, trong mắt Alpha, Beta vẫn luôn là nhóm dễ kiểm soát nhất, chỉ cần cho chút lợi ích, dỗ vài câu là mềm lòng.

Khi mới viện nghiên cứu, Dung Thu từng gặp chuyện như . Lúc đó phó viện trưởng định cướp kết quả nghiên cứu của , đưa vài điều kiện béo bở.

Nếu tỉnh táo nhận đó chỉ là mấy tờ hối phiếu rỗng, lẽ mắc mưu từ lâu, giờ chỉ còn làm thuê cho .

Vì thế, chẳng thể thiện cảm với Alpha.

Cậu gặp quá nhiều Alpha chẳng gì.

Trong tiềm thức, vẫn mong rằng vị Tần tổng chỉ huy loại đó. Dù , Tần Mục Dã là tổng chỉ huy quân khu 13, nắm giữ quyền lực to lớn, nếu cũng là kẻ hủ bại, Dung Thu e rằng sẽ khó sống yên ở viện nghiên cứu.

điều ngờ là, Tần Mục Dã một câu ngoài dự đoán.

“Chuyện năm năm , là với em. Nếu em chịu cho một cơ hội, sẽ từ từ giải thích…”

Tần Mục Dã thật lòng thừa nhận sai lầm của .

Bởi vì đúng là , năm năm khiến Dung Thu tổn thương đến mức thể bù đắp. Giờ đây, điều duy nhất thể làm là cố gắng hết sức để tha thứ.

Nếu Dung Thu chịu cho một cơ hội bắt đầu , tất nhiên là điều nhất. trong tai Dung Thu, những lời đó vô nghĩa.

Thậm chí mà đầy dấu hỏi.

Khoan , là chứ?

Người đàn ông đang cái gì ?

Chuyện năm năm ?

Năm năm còn chẳng quen Alpha cấp S mà.

Dung Thu tự tin trí nhớ của . Nếu năm năm từng gặp Tần Mục Dã, chắc chắn sẽ quên .

hiện tại, sự thật là chỉ nhớ khuôn mặt . Mà cũng chỉ vì khuôn mặt đó quá giống với yêu beta của .

Cho nên bây giờ vị Alpha chẳng những ăn vạ khuôn mặt và giọng giống yêu , mà còn giành luôn cả ký ức của bọn họ ?

Một câu “năm năm ”, một lời “tới xin ”, như thể giữa họ từng đoạn tình sâu nghĩa nặng .

Trong khi rõ ràng, năm nay mới là đầu tiên họ gặp mặt.

Dung Thu khẽ xoay ly nước chanh trong tay, xong câu đầu tiên của Tần Mục Dã liền cắt lời : “Tổng chỉ huy đại nhân, nghĩ ngài chắc là nhận nhầm .”

Sắc mặt Tần Mục Dã hiện lên vài phần đau khổ, vẻ ngạo mạn vốn khắc sâu trong khí chất nay sụp đổ: “Tiểu Thu, sẽ nhận nhầm em.”

Dù Dung Thu đổi thế nào, vẫn thể nhận chỉ trong một cái liếc mắt.

Dung Thu khẽ rũ hàng mi dài, trong đôi mắt xanh lam thấp thoáng ánh lạnh: “Tổng chỉ huy đại nhân nhận nhầm . Liên Bang rộng lớn, dân cư đông đúc, đôi khi hai giống cũng gì lạ.”

Ít nhất Tần Mục Dã quả thật giống yêu Beta của .

“Tiểu Thu, đừng giả vờ quen … Tôi sai .”

Giọng Alpha hạ thấp, mang theo vài phần nhẫn nhịn, như kẻ đang chịu thua.

Dung Thu vẫn chẳng mảy may d.a.o động.

Ánh mắt thậm chí còn phủ một tầng băng mỏng, bên là sự mệt mỏi thể che giấu.

“Tần tổng chỉ huy, cần lừa ngài. Tôi thật sự quen ngài. Không cố tỏ khiêm nhường, nhưng sự thật là thế. Giữa chúng , từ gia thế đến giới tính thứ hai, khác biệt một trời một vực. Tôi chỉ là một Beta bình thường, tư cách gì để quen một Alpha ưu tú như ngài chứ?”

Giọng điệu của quá nghiêm túc, giống đang đùa, như thể thật sự là ai.

Tần Mục Dã im lặng.

Vị Alpha vốn luôn kiêu ngạo dường như hóa đá, chỉ dùng ánh mắt đen thẳm chăm chú.

Theo lẽ thường, nếu là từng yêu , năm năm gặp hẳn phẫn nộ hoặc đau lòng. ánh mắt Dung Thu xa lạ, thái độ cũng hờ hững, giống như đang chuyện với một quen.

Nếu đây là giả vờ, thì quả thật quá chân thật.

Phản ứng của một Beta xa lạ quấn lấy, chỉ thể là khó chịu và lạnh nhạt.

.

xa lạ quấn lấy.

Trái tim Tần Mục Dã lập tức lạnh , thở trở nên gấp gáp, gân xanh nổi rõ cánh tay, như đang chịu đựng nỗi đau và hối hận khôn nguôi.

Sau một lúc lâu, cuối cùng cũng thể thừa nhận, Dung Thu thật sự quên .

Dung Thu… thể quên chứ?!

Loading...