[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:53:15
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

【Sở Minh: Anh Tiểu Thu, tối nay 8 giờ em đến cảng U Tinh, nhớ tới đón em nha QAQ】

Thiếu chút nữa thì quên mất, Sở Minh sẽ đến.

Vốn định về nhà ăn cơm, Dung Thu đổi hướng, từ đường về nhà rẽ sang hướng cảng .

Chỉ là, suốt quãng đường lái xe, tâm trạng chẳng nổi.

Những lời Tiền viện trưởng ban ngày vẫn còn văng vẳng trong đầu, như thể một khối đá nặng đè chặt trong ngực, nặng nề, bức bối, khiến khó chịu mãi thôi.

các viện nghiên cứu khác đều ngân sách, mà viện nghiên cứu của bọn họ ít đến đáng thương, thậm chí chẳng khác gì ?

Rõ ràng bọn họ làm nhất, gần đây thành tích sản xuất còn xếp hàng đầu giữa các viện nghiên cứu. Ấy thế mà, chính vì làm quá , kinh phí cắt giảm. Dù đúng là họ thể tự cấp tự túc, nhưng như thì cũng quá khiến nản lòng.

Đám trong quân khu, đều là thiểu năng ?

Lại còn thể để loại văn kiện thông qua.

Quan trọng nhất là ký tên văn kiện , vị Alpha cấp S , chẳng lẽ cũng là đồ ngốc?

Phê duyệt những hạng mục rõ ràng tiền đồ, đem lợi ích thực tế cho Quân khu 13, sốt sắng triển khai thời điểm then chốt thế .

Tối qua xem bảng ngân sách hạng mục.

Ngoài các khoản cứu trợ thường niên cho giáo dục, y tế, và viện trợ, những hạng mục mà các viện nghiên cứu khác xin, quân khu đều thông qua cả. Dung Thu thậm chí còn , trong đó ít khoản mập mờ, hoặc quá vô dụng, mà quân khu vẫn gật đầu.

Tỷ như cái gọi là “Đơn xin nghiên cứu máy gia dụng” , Dung Thu hôm qua thấy ở chỗ tiền giáo thụ, trong lòng chỉ câm nín. Có công nghệ làm máy, nghiên cứu chế tạo máy y tế, để giảm bớt áp lực cho nhân viên chữa trị ở chiến khu?

Lại còn một đống hạng mục lặt vặt chẳng quan trọng, như “Nghiên cứu hệ thống tưới nhỏ giọt tự động” trong khi Quân khu 13 đa phần hành tinh là hải dương, tài nguyên thủy sản phong phú, nông nghiệp cằn cỗi, nghiên cứu cái thì ích gì chứ?

Cậu những nghiên cứu ý nghĩa, chỉ là đặt ở mười hai quân khu khác thì hợp lý, chứ ở Quân khu 13 thì thật chẳng .

Quân khu càng thiên về chiến đấu, lẽ càng nên tập trung việc nâng cao sức mạnh và trang quân sự mới đúng chứ?

Xem , đại hội quân khu đúng là tẻ nhạt đến đáng buồn.

Muốn ngựa chạy, cho ngựa ăn cỏ thì lấy chuyện như thế?

Bất giác so với con ngựa, Dung Thu cũng chỉ đành khổ.

Tâm trạng thực sự tệ hại.

điều khiến khó chịu hơn, là thể nguyên nhân .

Nếu ngay cả còn sự bất hợp lý trong việc phân hạng, thì vị Alpha cấp S nổi tiếng ? Cậu chỉ là sinh viên hệ tác chiến của A Đại, còn nghiệp từ hệ chỉ huy, theo lý mà , đầu óc sáng suốt hơn gấp nhiều .

, lý do duy nhất thể giải thích, chính là đắc tội vị tổng chỉ huy .

Và giờ, tổng chỉ huy đang trả thù .

Nếu , vì các viện nghiên cứu khác đều kinh phí, chỉ riêng viện của cắt đến đáng thương như ?

Khi tinh hạm lớn nhất đáp xuống cảng chủ tinh của Quân khu 13, còn một tiếng nữa mới đến tám giờ. Dung Thu tìm một quán cà phê gần đó, trong góc.

Có lẽ chính cũng tâm trạng , sắc mặt cũng chẳng dễ , nên chọn luôn chỗ ngoặt khuất nhất, bên trái là tường, lưng cũng là tường, bản trong góc 90 độ. Ngón tay chậm rãi xoay chiếc điện thoại màu bạc trong tay.

Có hai gửi tin nhắn cho .

Triệu Nam Thần báo rằng đêm nay trực ca ở viện nghiên cứu, bữa tối nấu sẵn, để trong tủ lạnh.

Dung Thu trả lời rằng đón xong sẽ về ăn.

Không ngờ Triệu Nam Thần liền tranh thủ “sờ cá”, hỏi ngay: “Anh Dung Thu tiếp ai đó?”

Dung Thu trả lời bâng quơ, là một đàn em.

Triệu Nam Thần gửi ba dấu chấm.

Rồi im lặng thật lâu.

Dung Thu đoán trưởng ban phát hiện, dù là Alpha thì cũng làm việc cho nghiêm túc.

Ngoài Triệu Nam Thần, Sở Minh cũng gửi tin nhắn tới.

Chỉ là tin của ngắn gọn hơn, thể từng chữ đều cân nhắc kỹ.

Sở Minh tinh hạm gặp mưa thiên thạch, điều chỉnh quỹ đạo, nên dự kiến 8 giờ 30 mới tới nơi.

Hắn gọi điện, vẫn chỉ nhắn tin, từng câu đều xin .

Dung Thu cụp mắt, mặt biểu cảm mà trả lời: “Không .”

Ngón tay vô thức lướt xuống, một bức chân dung quen thuộc hiện , chính là của vị Alpha cấp S .

Ánh mắt Dung Thu tối .

Càng nghĩ, càng bực.

Từ khi đến Quân khu 13, bao giờ chịu ấm ức như thế. Trước làm nhiệm vụ trong quân, thể đ.á.n.h là đánh, quan hệ chuyện gì cũng xử lý thẳng thừng, đơn giản mà gọn gàng.

bây giờ thì khác.

Tổng chỉ huy đại nhân , thể đ.á.n.h .

Mẹ nó, thật sự tẩn cho một trận!

Sớm rằng hai hợp tác nổi, thì ngay đầu gặp ở văn phòng, khi ném đối phương qua vai xuống thảm, nên dùng thêm vài phần sức.

Giờ nghĩ , Dung Thu thật hối hận, đáng nên quăng mạnh hơn.

Đáng tiếc, đó bọn họ chẳng cơ hội gặp .

Nếu thể một nữa đối mặt riêng với Tần Mục Dã, nhất định sẽ đ.á.n.h gục .

Có lẽ vì oán khí của quá mạnh mà cảm động tới trời, nên thật sự thấy Tần Mục Dã ở cảng.

Dù đối phương mang khẩu trang, Dung Thu vẫn nhận ngay trong khoảnh khắc đầu tiên.

Không giống gặp, Tần Mục Dã hôm nay mặc quân phục xanh lục và ủng đen cao quá gối. Thay đó là bộ đồ xám nhàn nhã, áo sơ mi trắng phẳng phiu tì vết, tóc rối, che phần nào đôi mắt lạnh lùng vô tình.

Nhìn đàn ông , ánh mắt lam phách của Dung Thu khẽ gợn sóng. Chính cũng nhận , bàn tay siết chặt tự lúc nào.

Lúc , nào còn tâm tư nghĩ đến chuyện đ.á.n.h đ.á.n.h nữa.

Giống, thật sự quá giống.

Alpha , chỉ với dáng vẻ hiện tại thôi, khiến như thấy chính khi còn trẻ hơn sáu tuổi.

Cho nên trong mắt Dung Thu, đàn ông cách đó xa , giống hệt từng yêu.

Hoặc lẽ, chính là dáng vẻ nếu còn sống đời.

Tần Mục Dã là đến đón .

Hôm nay trai đến, mà Dung Khâm thể , nên Tần Mục Dã mới vui vẻ nhận nhiệm vụ cảng. Đã đến đón , đương nhiên thể mặc quân phục nghiêm chỉnh, nếu thì bước cảng an ninh chặn .

Tinh hạm của Tần Trạch Tây còn hai mươi phút nữa mới đến.

Nghe gặp bão thiên thạch, nếu thì giờ thông báo hạ cánh vang khắp cảng .

Tần Mục Dã tùy ý tản bộ, tìm thấy một quán cà phê nhỏ. Còn bước , thấy qua tấm cửa kính trong suốt, Dung Thu đang ở bàn trong cùng.

Bước chân Tần Mục Dã khựng .

Bởi vì Dung Thu đang chằm chằm .

Ánh mắt chẳng hề dịu dàng, nếu thể hóa thành hình, e rằng lúc cắm đầy những lưỡi d.a.o nhỏ.

thôi , gì to tát , cũng chẳng đầu.

Mỗi gặp , Dung Thu đều như con nhím dựng gai, lạnh lùng đề phòng.

Chỉ là , ánh mắt sắc lạnh nhanh tan biến. Dung Thu thậm chí còn mỉm với qua lớp kính.

Tần Mục Dã theo phản xạ, dùng khóe mắt đảo xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-34.html.]

Người qua đều vội vã, đón , tiễn , chẳng ai để ý đến .

Vậy nụ đó… là dành cho ?

Dung Thu thêm một nữa. Chỉ là , nụ phần cứng ngắc.

Tần Mục Dã nhận , nam nhân bên đang cố gắng nhếch môi, nhưng đường cong nơi khóe miệng run run, chẳng thể tự nhiên nổi.

Một nụ gượng, miễn cưỡng mà sáng rõ.

Tần Mục Dã gần như thể xác định, Dung Thu nhận .

Đẩy cửa bước , thanh niên Beta còn vẫy tay với .

Tần Mục Dã khẽ nhướng mày, dáng cao thẳng về phía bàn Dung Thu đang , nhưng trong lòng hề nhẹ nhõm.

Dung Thu hôm nay quá dịu dàng.

Thậm chí còn chu đáo gọi sẵn cho một ly cà phê đá.

Hoàn giống dáng vẻ cứng rắn thường thấy mỗi gặp mặt. Tần Mục Dã thậm chí còn hoài nghi, khi ly cà phê bỏ t.h.u.ố.c độc cũng nên.

Không thể trách nghĩ , bởi trong vài gặp , thái độ của Dung Thu với tệ đến mức khó tưởng. So với những , cuộc “tình cờ gặp” ở sân bay càng khiến cảm thấy bất thường.

Tình cờ gặp mặt...

Tần Mục Dã chợt nhớ điều gì, đôi mắt đen sậm khẽ mở to.

“Tôi thật sự điều tra em.”

“Anh là tới đón ?”

Câu đầu tiên là Tần Mục Dã , câu do Dung Thu đồng thời cất lời.

Hai đều sững .

Cuối cùng, Dung Thu đưa ngón tay khẽ chạm thành ly sứ đen mặt, giọng thản nhiên nhưng thẳng thắn: “Anh thấy chướng mắt ?”

Câu hỏi đột ngột của Beta khiến tim Tần Mục Dã khẽ run, như nhấn mạnh một cái chỗ lạnh buốt trong lòng bàn tay.

vẫn trả lời thẳng thắn: “Không .”

“Không đúng sự thật.” Dung Thu , giọng bình tĩnh mà sắc bén, “Vì trong đại hội quân khu, các hạng mục ngân sách chỉ nhằm viện nghiên cứu cơ giáp của chúng ? Các viện khác đều kinh phí, chỉ riêng chúng chẳng khác nào . Rõ ràng viện cơ giáp của chúng làm nhất, mà đối xử như . Quân khu chẳng lẽ nghĩ tới việc khiến nghiên cứu viên của chúng thất vọng, nản lòng ?”

Ánh mắt Dung Thu bình tĩnh mà chăm chú .

Cái khiến bộ tâm trí của Tần Mục Dã như hút . Giống như trong mắt Dung Thu chỉ mỗi , hệt như năm năm , khi ánh mắt tràn đầy hình bóng , chỉ mà thôi.

giờ khác. Dung Thu hiện tại bạn lữ Beta.

Vừa , ánh chẳng qua là ảo giác của , thoáng hiện tan biến trong ba giây ngắn ngủi.

Dung Thu nghiêm túc như , nhiều như thế, chỉ vì nghĩ cho viện cơ giáp của Quân khu 13.

Chỉ là công việc mà thôi.

Còn , cũng kế hoạch và toan tính riêng của .

Hắn sẽ nhiều, và càng thể tiết lộ.

Cho nên, mặc dù bây giờ Dung Thu nhiều, Tần Mục Dã vẫn chỉ giữ im lặng.

Dung Thu thấy lời nào, liền giơ ly cà phê lên, nhấp một ngụm, vị chua chát lan khắp khoang miệng.

Phải một lúc lâu , mới chậm rãi tiếp câu dang dở: “Anh thật sự chán ghét ?”

Tần Mục Dã khẽ lắc đầu.

Thật giả đây?

Dung Thu khỏi nghi ngờ động cơ của Tần Mục Dã.

Không thứ tình cảm thù hận nào vô duyên vô cớ mà sinh .

Lần đầu tiên gặp mặt trong văn phòng, Alpha ôm , quả thực giống như quấy rối tình dục. Giữa hai rõ ràng từng gặp , mà Tần Mục Dã thường xuyên xuất hiện mặt , hơn nữa thái độ của giống như hai quen từ lâu.

trí nhớ của cho , từng gặp qua .

Tuy Tần Mục Dã và yêu của gương mặt gần như giống hệt , nhưng vẫn thể rõ ràng phân biệt sự khác biệt giữa hai .

Ngũ quan của Tần Mục Dã càng sâu hơn, đường nét cũng cứng cỏi hơn, cách chuyện và xử sự đều mang theo khí chất cao ngạo của kẻ trời ưu ái.

Còn yêu của thì khác, lẽ vì đều là Beta nên cả hai đều trầm tĩnh và ôn hòa hơn, dù năng lực xuất chúng nhưng vẫn luôn giữ thái độ khiêm nhường.

Đặc biệt quan trọng là, yêu của tuyệt đối sẽ làm chuyện .

Một bạn đời Beta như , thật sự khó tìm. Cho nên vòng tới vòng lui, cuối cùng cũng chỉ tìm một bảo bối như A Dã .

Hai quá lâu trong quán cà phê. Giữa chừng, Tần Mục Dã nhận một cuộc điện thoại, nam nhân đeo khẩu trang lên, khẽ gật đầu với Dung Thu xoay rời .

Ánh mắt Dung Thu vẫn ngây theo bóng dáng Alpha .

Rõ ràng hai khác , nhưng khi Alpha mặc bộ quần áo , trong lòng vẫn khỏi dấy lên một chút rung động.

Thậm chí còn nảy sinh một ý nghĩ phần nghịch lý.

Nếu Alpha thể câm miệng gì, chẳng khác nào yêu trong lòng .

Khi Tần Trạch Tây thấy Tần Mục Dã, sắc mặt cũng chẳng mấy dễ coi.

trông thấy em trai mang khẩu trang, hai tay đút túi, dáng vẻ nặng nề và chống đối, những lời định nghẹn nơi cổ họng.

Trợ lý của Tần Trạch Tây mang hành lý của Tần Mục Dã đến xe, lúc hai em vai kề vai chậm rãi phía . Dù Tần Mục Dã đeo khẩu trang, nhưng Tần Trạch Tây thì , gương mặt tuấn cùng nụ nhàn nhạt của y xuất hiện nổi bật giữa dòng ở cảng tinh, phối hợp với đôi chân dài thẳng tắp , quả thật vô cùng thu hút ánh .

Lên xe , Tần Mục Dã mới tháo khẩu trang xuống.

Không là do mang khẩu trang khiến bực bội, là trong lòng thật sự nỗi khó chịu .

Khi đón y trở về, ngang qua quán cà phê. Dung Thu vẫn ở đó, đang đợi ai.

Ngoài yêu , còn ai khác để đợi ?

Hay là đến đây chính là để đón yêu của ?

Tan làm ở viện nghiên cứu, vội vàng chạy đến tận cảng tinh, trừ yêu, còn ai khiến gấp gáp như ?

Đầu óc Tần Mục Dã thoáng nóng lên.

Còn Tần Trạch Tây thì đang nghiêm túc quan sát đứa em trai lâu gặp.

Dù cả hai đều ở Đệ Nhất Quân Khu, nhưng thời gian ở bên ít hơn xa cách.

Khi Tần Mục Dã bổ nhiệm làm Phó tổng chỉ huy Liên Bang, Tần Trạch Tây cũng chỉ thể tranh thủ giữa công việc bận rộn gọi điện chúc mừng một tiếng.

Giờ đây, còn hy vọng em trai thể tìm một Omega cấp S làm bạn đời.

Lần , Liên Bang tổ chức cho buổi gặp mặt với 45 Omega, nhưng chỉ một phóng thích tin tức tố, Tần Mục Dã khiến bộ họ chịu thương tổn.

, Tần Trạch Tây vẫn hy vọng em thể hạnh phúc.

Vì thế y hỏi: “Em với Beta thế nào ?”

Biết đến là Dung Thu, Tần Mục Dã đưa mắt ngoài cửa sổ, ánh sâu thẳm, giọng lơ đãng: “Cứ như thôi.”

“‘Cứ như thôi’ là thế nào? Nếu em thích thì cứ tiến tới, dù giờ Omega cũng hợp với em, chẳng bằng tìm một Beta mắt .”

“Giờ chuyện đó còn liên quan đến việc mắt nữa.”

Trong đầu Tần Mục Dã bất giác hiện lên hình ảnh chiếc nhẫn bạc tay Beta .

Một chiếc nhẫn nhỏ bé như thế, thể sáng đến chói mắt.

Hắn nheo mắt , giọng khàn khàn, mang theo chút đau đớn nơi cổ họng: “Hắn kết hôn . Em sẽ quấy rầy .”

Tần Trạch Tây lúc đó đang nhắn tin cho Dung Khâm, thì chỉ hờ hững đáp: “Ờ, quấy rầy thì thôi.”

ba giây , y mới sực nhớ điều gì.

Bỏ dở cả tin nhắn, Tần Trạch Tây cau mày, vẻ mặt kinh ngạc: “Ai với em kết hôn? A Khâm bạn trai đó của c.h.ế.t từ tám trăm năm , mộ phần cũng chọn xong, ở vùng phong thủy bảo địa của Quân Khu Mười Ba, chỉ chờ hai c.h.ế.t chôn chung thôi.”

Loading...