[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:42:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong lòng nghĩ là một chuyện, tận mắt thấy là một chuyện khác.

Hiện tại, khi thấy Dung Thu cùng một đàn ông xa lạ mật ở chung, đối với một Alpha mà , chẳng khác nào một tia sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Rất chua xót.

Rất kinh ngạc.

Lại càng buồn bực vô cùng.

Alpha gần như ngây , cảnh hai mật bên ngoài cửa sổ xe. Bàn tay vốn đặt yên đệm da siết chặt đến mức in xuống hai vết lõm sâu.

vẫn rời mắt.

Không xa phía , đàn ông trẻ tuổi nửa ôm nửa đỡ Dung Thu đưa đến ghế phụ.

Đó là đối tượng của Dung Thu ?

Tuy rõ mặt, nhưng tuổi tác tựa hồ còn trẻ. Sau lưng áo đen in hình đầu lâu bạc, quần jean rách đến mắt cá, chân mang đôi bốt đen đính đinh tán. Cả toát lên phong cách của một sinh viên mê chơi, kiểu như từng gặp ít ở A Đại.

Phần lớn đều quá mức non nớt, lời cử chỉ thì tuỳ tiện.

Mặc dù cố gắng vội kết luận, nhưng Tần Mục Dã vẫn nhịn mà suy xét theo bản năng.

Không đúng.

Người đàn ông cạnh Dung Thu, thế nào cũng hợp.

Tần Mục Dã suy nghĩ trăm mối vẫn thông.

Đèn đỏ sáng lên, chiếc xe của Dung Thu lảo đảo rẽ , khuất dần hàng cây bên đường, trong chốc lát biến mất dấu vết.

ánh mắt đàn ông vẫn còn dõi theo hướng chiếc xe biến mất.

Sĩ quan Beta lặng lẽ quan sát, thấy Alpha ý định phản ứng, liền thấp giọng hỏi: “Muốn cho tài xế lái xe đuổi theo ?”

Đuổi cái gì chứ?

Đuổi theo để Dung Thu và ân ái ?

Tần Mục Dã mệt mỏi cúi đầu, dần dần buông lỏng bàn tay siết đến rớm máu.

“Không cần, về thôi.”

Không cần gặp , cũng chẳng cần điều tra nữa.

Nếu Dung Thu thể tương lai của riêng , tự tôn đến mức tuyệt đối sẽ chen , càng làm phiền.

-

Tối qua, Dung Thu quả thật nôn đến t.h.ả.m hại.

quá tự tin, cho rằng vài quán bar, tửu lượng rèn lên ít. Nào ngờ, mới uống ba ly rượu mơ xanh, men say bốc lên mặt, dày quặn thắt như d.a.o xoáy. Cậu còn tiện tay tìm một thùng rác bên đường mà nôn đến trời đất cuồng.

Đầu đau đến mức như sắp nứt, mật cũng sắp nôn theo.

Rõ ràng uống ít, mà phản ứng dữ dội đến thế.

Cảm giác khó chịu , Dung Thu nhớ chút nào.

Cậu ủ rũ rời giường, rửa mặt, đ.á.n.h răng.

Khi khỏi phòng với mái tóc rối bù, hơn mười giờ.

Đầu vẫn nặng trịch, choáng váng.

Bực bội xoa thái dương, từng bước lê xuống cầu thang, dáng mệt mỏi chẳng nhận chính .

Vừa , Triệu Nam Thần cũng ở nhà. Không rõ vì hôm nay làm, Alpha mặc đồ ở nhà, thấy liền mừng rỡ chạy : “Anh Tiểu Thu! Cuối cùng cũng tỉnh . Có đói bụng ? Em còn để phần bữa sáng cho đây.”

Dung Thu “ừm” một tiếng, đó ngả lên sofa, ôm gối ngực, mí mắt nửa mở nửa khép, lười nhác mà vẫn phảng phất nét mệt mỏi.

đó mệt mỏi bình thường, cả lẫn tâm, hôm qua đều hành hạ thê thảm.

Giờ đói đến hoa mắt, tối qua nôn đến trống rỗng dày, vài bước cũng tiếng bụng réo vang. Dung Thu ôm gối ấn nhẹ lên bụng, cố tìm chút cảm giác đỡ hơn, như thể áp lực đó thể thế bữa ăn.

“Cơm sáng đây!”

“Ừ, tới.”

Triệu Nam Thần chút biến tấu trong bữa sáng, ba cái xíu mại, một quả trứng gà, và một ly sữa tươi.

Sữa, Dung Thu uống, thậm chí chẳng buồn .

Ba cái xíu mại, chỉ ăn hai.

Tưởng rằng đói, mà mới ăn một ít chẳng còn ăn tiếp.

Trong lúc ăn, để ý thấy Triệu Nam Thần vẻ gì đó, nhưng vì đang nhai nên tiện hỏi.

Giờ ăn xong, Dung Thu rút khăn giấy lau khóe miệng, nhướng mày hỏi: “Sao ... Có chuyện gì ?”

Triệu Nam Thần nặng nề gật đầu: “Em đặt bàn ở nhà hàng Tân Cảng, giữa trưa mời Tiểu Thu ăn một bữa.”

Bởi vì lĩnh lương, Triệu Nam Thần nhất định mời ăn cơm. Tất nhiên, ngoài còn dụng ý khác, hy vọng Dung Thu thể đỡ vài lời mặt trai , để đừng mắng nữa.

Nghe xong nguyên nhân, Dung Thu khẽ , mặt lộ vài phần trêu chọc: “Cậu , sớm muộn gì cũng sẽ đ.á.n.h thôi.”

“A?” Triệu Nam Thần ngơ ngác ngẩng đầu, vẻ mặt hoang mang.

“Không gì, chỉ là cảm khái thôi. Anh em các thật đúng là ‘ hữu cung’.”

Lại còn chu đáo.

Tốt đến mức Triệu Nam Thần còn mua cho góa bụa của … một phần mộ đôi.

Chu đáo đến mức ngay cả chuyện khi c.h.ế.t, em trai cũng lo , nghĩ đến việc hai em họ sẽ chôn chung một chỗ.

Cậu cùng Dung Khâm cũng từng thiết như em ruột, nhưng bảo mua mộ cho Dung Khâm… làm nổi.

Cậu luôn mong những quan tâm thể sống thật lâu, nhất là cả đời chẳng bao giờ cần đến mộ phần.

Còn việc mua mộ cho chính , chỉ là ngoài ý .

Bởi vì yêu qua đời. Hai ngôi mộ đó sớm muộn gì cũng , chi bằng đặt cho xong. Huống chi, nếu dạo gần đây quá bận, e là di chúc của cũng định sẵn .

Ăn sáng xong mười giờ rưỡi.

Một Alpha và một Beta ở nhà nghỉ ngơi thêm chốc lát, đến gần mười hai giờ mới chuẩn ngoài.

Triệu Nam Thần hẳn một bộ tây trang chỉnh tề. Nhìn em trai trẻ tuổi đầy mong đợi, Dung Thu chỉ lắc đầu, phòng đồ tìm một bộ tương đối nghiêm chỉnh.

Dung Thu hiếm khi tốn công cho chuyện ăn mặc. Trong mắt , phần lớn thời gian nên dành để thành nhiệm vụ trong quân khu, hoặc làm việc thiết kế cơ giáp. Tốn thời gian mua sắm chỉ là chuyện dư thừa.

Hiện tại một một , cũng chẳng cần làm cho trở nên xinh mặt ai.

yêu cũng chẳng còn thể thấy nữa, chỉ cần bản thấy mắt là .

Vì thế, Dung Thu tùy ý lấy một bộ tây trang màu nhạt mang phong cách giản dị, kèm theo một chiếc đồng hồ viền bạc.

Chiếc đồng hồ là món quà mà nguyên viện trưởng tặng khi đến viện nghiên cứu, đắt đỏ, nhưng chứa đựng tấm lòng.

, khi mặc lên , Dung Thu vẫn khiến khác ngừng thở.

quần áo áp chế, cũng khiến quần áo phục tùng.

Dung Thu chính là kiểu thứ hai.

Bộ tây trang thiết kế đơn giản mặc lên như một sản phẩm cao cấp may đo riêng. Từng chi tiết cổ tay áo, khăn quàng, vạt áo đều vặn tôn lên dáng mỹ của một Beta.

Triệu Nam Thần mà lập tức cảm thấy bộ âu phục ba mảnh của thật ngu ngốc. Cậu bỗng thấy thô béo, chẳng khác nào một con gấu đen.

Dung Thu để ý đến tâm trạng rối rắm của đối phương, chỉ thản nhiên chỉnh cổ tay áo, đó hài lòng cầm chìa khóa lên: “Đi thôi.”

Nhà hàng Tân Cảng cực kỳ sang trọng.

Sự sang chỉ ở giá cả món ăn, mà còn ở bầu khí thanh lịch bao trùm khắp nơi.

Khách mặc trang phục chính thức, ăn mặc tùy tiện sẽ mời ở ngoài,

tuy nhiên, cũng chẳng mấy ai dám mặc xuề xòa đến đây, bởi những bước chân nơi đều là giới tiền đến mức khó tưởng tượng.

Như hiện tại, dàn xe đỗ cửa chiếc nào sáu con .

Chiếc xe hơn hai mươi vạn của Dung Thu chen giữa hàng dài trông phần khiêm tốn. Beta vô cùng tự tin, bước ung dung, thậm chí phần thoải mái.

Dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ, Dung Thu xuống vị trí đặt, mới nhận nơi thật khác biệt.

Rất yên tĩnh. Thỉnh thoảng tiếng chuyện khe khẽ, nhưng đều nhỏ nhẹ như thì thầm. 

Quan trọng hơn cả, là sự xa hoa. Hoặc , là vô cùng xa hoa.

Trước đây khi còn học ở A Đại, từng đặt bàn ở vài nhà hàng đắt đỏ để chiều khẩu vị kén chọn của yêu. dù những nơi đó cao cấp đến , so với nơi vẫn chẳng là gì.

Dung Thu nhướng mày, bữa ăn hôm nay e rằng sẽ khiến tài khoản của Triệu Nam Thần rỗng sạch mất.

Thôi, dù cũng tiền.

Nghĩ , Dung Thu thoải mái gọi món.

Các món đặc trưng của nhà hàng mỗi thứ đều gọi một phần, lượng đồ ăn đủ cho hai , nhiều hơn một chút thì ba cũng thể ăn .

Bên , Tần Mục Dã cũng đang ăn cơm cùng phó chỉ huy. Bữa ăn vốn do phó chỉ huy mời lâu, rốt cuộc hôm nay ngày nghỉ phép hiếm hoi mới dịp mời vị tổng chỉ huy ăn. Tất nhiên, mời thì mời ở nơi nhất.

Họ đến muộn, nên khi , nhà hàng gần như kín chỗ. Dù , khí bên trong vẫn duy trì sự yên tĩnh đặc trưng khiến Tần Mục Dã ít nhiều thư giãn hơn.

“Tần , chúng đến .”

Ra ngoài ăn cơm, liền xưng chức vụ quân hàm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-32.html.]

Phó chỉ huy là một Alpha hơn sáu mươi tuổi, từng phụ tá cho tổng chỉ huy đời , kinh nghiệm giao thiệp với Liên Bang và Viện Nghiên cứu Cơ Giáp.

Tần Mục Dã đồng ý tham dự bữa , thật cũng vì Dung Thu. 

Lần hẹn gặp Dung Thu, chỉ gặp mặt, mà còn chuyện liên quan đến viện nghiên cứu cần bàn. Đáng tiếc đó chẳng đến .

Sau đó, họ cũng gặp . Nếu , ít nhất cũng sẽ là gặp riêng.

Hắn luôn tự dặn như thế.

Cố tình phớt lờ cơn sóng đang ngày một lớn dần trong lòng, cơn gió vô hình từ thổi đến, mỗi lúc một dữ dội.

Thôi, nghĩ nhiều làm gì.

Hai vị Alpha bàn, đồ ăn cũng mang lên.

Bữa ăn thật sự nhạt nhẽo, điều duy nhất khiến Tần Mục Dã chút chú ý chính là việc liệu viện nghiên cứu tiếp tục cấp ngân sách .

Phó chỉ huy cho rằng cơ giáp mới thiện, nên cần thêm kinh phí nữa. Mười ba quân khu đều đang thiếu hụt, khoản tiền nên dùng cho việc ích hơn.

Nghe xong, sắc mặt Tần Mục Dã vẫn nhàn nhạt, thể đoán là đồng tình phản đối.

Thấy , phó chỉ huy càng càng thấy bối rối.

Dẫu thế, ông vẫn cố tiếp tục, phân tích, lấy lý lấy tình, tỉ mỉ giải thích rằng tiền đó nếu chuyển sang giáo d.ụ.c hoặc y tế thì hiệu quả thực tế sẽ cao hơn.

Quân nhân là , chỉ cần cho một đề tài, thể suốt mấy tiếng ngừng.

Trong suốt quá trình đó, Tần Mục Dã im lặng, chen ngang. Chỉ cầm d.a.o nĩa, thong thả ăn từng miếng.

Phó chỉ huy thao thao bất tuyệt, đến khi miệng khô lưỡi khô, mới dè dặt ngẩng đầu phản ứng của Tần Mục Dã.

Ông là thật lòng vì mười ba quân khu, nên tuổi vẫn còn ở quân đội làm việc.

Tần Mục Dã buông d.a.o nĩa xuống, đôi mắt sâu thẳm, giọng bình tĩnh đến mức cảm xúc: “Bác Vương xong chứ?”

Alpha tuổi già gật đầu: “Nói xong.”

Tần Mục Dã cuối cùng nhấp một ngụm rượu: “Tôi đồng ý.”

Câu “Tôi đồng ý” mang theo bất kỳ sắc thái cá nhân nào.

Hắn chỉ đơn thuần từ góc độ phát triển tổng thể của Quân khu 13. Kinh phí của viện nghiên cứu vẫn luôn do quân khu phê duyệt, suốt hơn hai mươi năm qua. Nay thành quả nổi bật, cơ giáp do Dung Thu thiết kế một khi bán các quân khu khác, viện nghiên cứu cũng sẽ nhận phần chia lợi nhuận. Tuy nhiều bằng phần của Dung Thu, nhưng vẫn đủ để viện nghiên cứu tiếp tục triển khai các hạng mục trọng điểm.

Còn tài chính quân khu, nên ưu tiên dùng những nơi thật sự cần thiết như việc tái thiết giáo d.ụ.c và y tế các tinh cầu chiến hỏa tàn phá.

Nghe , vị Alpha lớn tuổi cảm động đến rơi nước mắt.

Tần Mục Dã tỏ thái độ gì.

Hắn dậy toilet giải quyết chuyện cá nhân, khi bước chợt thấy một bóng dáng quen thuộc rời khỏi khu rửa tay.

Dáng của nhanh hơn ba bước, phong thái ung dung tiêu sái.

Ánh mắt Tần Mục Dã khẽ động.

thừa nhận, vẫn nhận đó là Dung Thu.

Dung Thu cũng đến ăn cơm ở nhà hàng ?

một cùng khác?

Nghĩ đến “ khác” , Alpha đang rửa tay cúi đầu, đến mức suýt chà tróc da tay.

Có lẽ vì “hiếu kỳ” thôi thúc, khi bàn, cố ý vòng qua, liếc sang bàn bên.

Dung Thu để ý tới , chỉ yên tĩnh ăn cơm. Không là do tâm lý tác động , trong mắt Tần Mục Dã, Dung Thu trông ôn hòa, dịu dàng hơn hẳn.

Rõ ràng , cũng chẳng biểu cảm gì đặc biệt. trong mắt Tần Mục Dã, đó là ôn nhu.

Bởi vì, với những quan trọng, Dung Thu tuyệt đối sẽ cùng ăn cơm. Còn thứ ôn nhu Dung Thu từng dành cho , nay đều trao hết cho khác.

Trở chỗ , vẫn lặng lẽ hồi lâu.

Giữa chừng, Dung Thu dậy toilet. Có vẻ như rượu đổ lên quần áo, vệt rượu đỏ thẫm bộ tây trang màu nhạt trông vô cùng nổi bật.

Dung Thu , Tần Mục Dã cũng động tác.

Hắn với Alpha phó chỉ huy một tiếng “Xin ”, dừng bàn của Triệu Nam Thần.

Hắn cảm thấy hành động giống , nhưng vẫn làm.

Tần Mục Dã yên mặt đối phương, ánh mắt khẽ liếc xuống cổ Triệu Nam Thần. Hôm nay ánh sáng , trong nhà sáng rõ, nên thể thấy rõ thứ cổ , một vòng ức chế .

Là ức chế tin tức tố, miếng dán ức chế. Loại chỉ Alpha cấp A mới thể dùng. Nghĩa là, đàn ông mắt là một Alpha cấp A…

Lông mày Tần Mục Dã nhíu chặt, sắc mặt trở nên phức tạp.

Sao thế ?

Dung Thu thế mà kết đôi với một Alpha cấp A!

Chuyện thể? Bạn lữ của Dung Thu là một Beta ?

Ngay khi trong đầu vị Alpha cấp S đang rối loạn, Triệu Nam Thần vẫn cúi đầu ăn.

Đùa , bữa ăn tốn bằng ba tháng lương của , ăn cho bằng sạch thì uổng quá.

, một bóng cao lớn đột nhiên chắn ngay mặt, còn chịu tránh .

Triệu Nam Thần cau mày, khó chịu ngẩng đầu lên.

Và liền thấy… thần tượng của !

Còn ăn cơm gì nổi nữa!

Cậu suýt bật dậy hành lễ. Tần Mục Dã làm như thấy, chỉ bình tĩnh từ xuống.

Người đàn ông gì đặc biệt, ngoài việc còn trẻ, cao to vụng về, mang chút ngông nghênh của tuổi trẻ. Khi hành lễ, d.a.o nĩa bàn còn rơi xuống loảng xoảng.

Tiếng động vang khắp phòng.

Triệu Nam Thần luống cuống cúi xuống nhặt.

lúc , Dung Thu trở và trông thấy cảnh tượng .

Hai đàn ông đối diện . Một bên là vị khách thuê sống cùng , Triệu Nam Thần đang cẩn thận nhặt chiếc đũa, còn bên là Alpha cấp S, vẻ mặt lãnh đạm, thậm chí thể là lạnh lùng.

Bản năng khiến Dung Thu nghĩ Triệu Nam Thần đang bắt nạt. Bởi vì biểu cảm của Triệu Nam Thần trông quá mức bối rối.

Sau khi nhặt đũa xong, còn giơ nắm tay như giải thích, nhưng câu chữ rối tung, chẳng lời nào.

Dung Thu cau mày, bước lên một bước.

Tuy thấp hơn mặt nửa cái đầu, vẫn ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, bảo vệ Triệu Nam Thần ở lưng.

“Tổng chỉ huy, chuyện gì ?”

Giọng Dung Thu mang theo sắc thái rõ rệt.

Tần Mục Dã dễ dàng nhận , Dung Thu đang tức giận vì bảo vệ khác.

Trước mắt xem , quả thật là .

Nhìn sức che chở cho trai trẻ , tim Tần Mục Dã nhói lên. vẻ mặt vẫn bình thản: “Đi ngang qua thôi.”

Dung Thu tin.

Cậu chỉ huy Alpha , mà hôm qua cùng tranh cãi gay gắt cố ý ném chìa khóa xe cho Triệu Nam Thần, đỏ bừng cả mặt.

Rõ ràng là đuổi .

“Cậu lái xe , .”

Triệu Nam Thần vội vàng xua tay: “ em vẫn trả tiền!”

Dung Thu đầu , giọng pha chút kiên nhẫn: “Tôi thanh toán , mau.”

Triệu Nam Thần liếc Dung Thu, sang Tần Mục Dã, c.ắ.n răng, cuối cùng vẫn cầm chìa khóa chạy ngoài: “Em ngoài chờ , Thu, mau nhé!”

Người , Tần Mục Dã cụp mắt, im lặng một lúc mới hỏi: “Hắn là yêu của ?”

Dung Thu khoanh tay, nhướng mày .

Tưởng rằng đối phương sẽ đưa lời giải thích hợp lý, nhưng ngờ câu hỏi .

Dung Thu như thể chuyện nực : “Anh đang đùa gì ?”

Tần Mục Dã khựng , ánh mắt dừng chiếc nhẫn ở tay Dung Thu.

Ánh đó khiến Dung Thu vui.

Biết đối phương thấy nhẫn, còn ý định giấu giếm nữa.

Ngón tay khẽ co , chiếc nhẫn bạc vốn quen với nhiệt độ cơ thể, giờ bỗng trở nên lạnh buốt. Dung Thu liền nhét tay túi quần, nhưng khi kịp suy nghĩ kỹ, đối diện buông một câu kinh : “Vậy là tình nhân ngoài giá thú của ?”

—— Tình nhân ngoài giá thú.

Không trong bốn chữ là chữ nào khiến Dung Thu giật , đôi mắt lam sâu thẳm của chợt co , cả căng cứng như sắp nổ tung.

Cậu nheo mắt, bờ vai siết chặt.

“Tần tổng chỉ huy, xin ngài tự trọng. Bất kể kết hôn , thường ngày ăn cơm gặp gỡ với ai đó đều là chuyện riêng của . Tần tổng chỉ huy quyền chất vấn, còn cũng nghĩa vụ giải thích.”

trong mắt Tần Mục Dã, lời như một sự thừa nhận trong cơn tức giận.

Thừa nhận kết hôn, và thừa nhận một mối quan hệ ngoài giá thú.

Suy nghĩ rõ ràng, Tần Mục Dã đàn ông mặt, thư tuấn, nghiêm nghị, ánh mắt sâu như mực, nhưng chứa đầy kinh ngạc thể che giấu.

Hắn bao giờ nghĩ tới…

Sau năm năm, Dung Thu trở nên như thế .

Thậm chí… kết hôn mà vẫn duy trì một mối quan hệ ngoài giá thú với một Alpha khác.

Loading...