[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-03-25 01:14:20
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nam nhân mang khẩu trang, nửa khuôn mặt giống đến mức kinh .
Chỉ một cái liếc mắt khiến đồng t.ử của beta chấn động.
Chỉ vì tối qua xem quá nhiều bản tin , Dung Thu mất trắng cả đêm ngủ.
Cậu hiếm khi mơ thấy yêu mất. Nam nhân mặc sơ mi trắng chỉnh tề, nửa kín nửa hở, gương mặt góc cạnh ưu việt, đôi mắt đen sâu thẳm như biển, trong ánh còn vương thứ tình cảm khiến thể làm ngơ.
Dung Thu dễ dàng dáng vẻ mê hoặc đến hồ đồ.
Trong lúc ôm hôn, nam nhân hỏi lòng đổi , chỉ vì gặp giới tính thứ hai ưu tú hơn mà sẽ thích khác .
Dung Thu cảm thấy yêu như ẩn ý, nhưng dù nghĩ thế nào cũng hiểu ám chỉ điều gì.
“Giới tính thứ hai ưu tú hơn là ý gì? Chẳng lẽ chỉ Alpha?”
“Alpha dựa mà ưu tú hơn chúng ? Em thấy em cũng , thua kém bất kỳ Alpha nào.”
“Còn nữa, beta và beta mới là xứng đôi nhất. Em sẽ ở bên khác giới tính, dù đó là Alpha cấp S.”
miệng thì hùng hồn, việc xong tàn tro rơi đầy gạt tàn, vẫn dỗ yêu. Cuối cùng trong mơ, thật sự hết cách, nữa đè nam nhân xuống giường.
Sao thể phản bội yêu chứ!
Cậu liên tục nhấn mạnh rằng khi còn sống sẽ thích ai khác, c.h.ế.t cũng cùng yêu, hai chôn chung một mộ.
Không cuối cùng dỗ , nhưng Dung Thu tỉnh mộng.
Bên ngoài mưa như trút. Giữa mùa mưa của U tinh, bão gió và mưa lớn là chuyện thường, đôi khi còn kèm theo sấm chớp rền vang.
Hiện giờ cũng , giọt mưa to đập lên tán chuối ngoài sân, vang lộp bộp.
Dung Thu mở mắt, thứ đập tầm là một tối mịt và tiếng mưa nặng nề.
Cậu bật đèn, mơ hồ thấy màn hình điện thoại, 5 giờ sáng…
Còn ba tiếng nữa mới tới giờ làm.
Dung Thu lười biếng dựa đầu giường, ánh sáng mờ từ điện thoại chiếu lên khuôn mặt ngái ngủ, thêm vài phần uể oải.
Cầm điện thoại, cũng chẳng hứng xem gì. Ngón tay dài thon khẽ vuốt loạn màn hình, thế nào mở đúng tấm ảnh yêu.
Cậu chậm rãi vuốt ảnh, từ đường chân mày, sống mũi, chiếc cằm sắc gọn như tạc, cuối cùng dừng ở bờ môi mỏng nhạt màu. Ngũ quan đến mức như thần khắc nên.
Nghĩ đến gương mặt từng áp sát cổ .
Bụng Dung Thu nhói nóng.
Một luồng nhiệt quen thuộc nhưng thường xuyên trỗi dậy.
“Cạch” đèn đầu giường bật sáng.
Dung Thu xuống giường, phòng tắm.
Ngay đó là tiếng nước chảy, xen lẫn tiếng thở dốc trầm thấp khàn khàn của beta, nhanh hòa tan âm thanh mưa ngoài cửa, nhỏ đến mức gần như thấy.
7 giờ sáng, rời giường, tinh thần sảng khoái. Mưa ngớt, mặt đất đẫm nước, cành lá xanh biếc bọc một lớp sương mỏng lấp lánh.
Dung Thu nhớ gì đó, bước sân, cau mày bồn hoa nhỏ.
Ướt nhẹp một mảnh.
Xem giống mới trồng vẫn chịu nổi.
Cậu gom dụng cụ làm vườn, còn kịp khỏi nhà nhận một cuộc gọi hiếm hoi.
Là Triệu Đông Kỳ.
Bác sĩ Triệu lâu liên lạc. Khi còn là thôi miên phụ trách điều trị cho , hai năm đầu mỗi tháng đều video gọi một , khi chắc chắn ký ức còn vấn đề thì dần cắt liên hệ.
Vậy mà giờ bác sĩ Triệu gọi tới.
Dung Thu phủi tay, máy.
“Dung , buổi sáng lành.”
“…Bác sĩ Triệu, bên là buổi tối .”
Khoảng cách giữa A tinh và U tinh lúc lệch múi giờ. Bên là sáng, bên đang tối.
Giọng Triệu Đông Kỳ mệt, nhưng vẫn lịch sự: “Xin làm phiền sớm thế , Dung , nhờ một việc…”
“Hửm?”
“Em trai gần đây bỏ nhà chạy tới U tinh. Dung Khâm đang chạy khắp nơi ngoài tinh hệ, ở đây thật sự tìm ai nhờ vả… nên phiền Dung trông chừng nó vài tháng. Khi nào rảnh sẽ sang đón về.”
Dung Thu bóp một con sâu xanh nhỏ trong tay: “Có thể thì thể, nhưng chịu ? Sống chung với lạ.”
“Em dễ làm quen, gặp hợp khẩu vị là ba giây thành bạn.”
Nghe miêu tả như , Dung Thu cảm thấy xa lạ.
À, đúng .
Giống hệt cái gã Alpha ngu ngốc cướp chỗ mộ của , còn đ.á.n.h một trận mà vẫn bám theo xin liên lạc, còn mạnh mẽ an lý thần tượng của …
Dung Thu im lặng vài giây.
Cẩn thận hỏi tên em trai.
Triệu Đông Kỳ thở dài: “Nó tên Triệu Nam Thần, mới nghiệp A Đại. Nói theo thần tượng ở quân khu 13, trốn khỏi nhà.”
Khớp trăm phần trăm.
Dung Thu đờ mặt: “Có lẽ hợp với em …”
“Vì ?”
“Vì chúng mới gặp tháng , còn đ.á.n.h một trận.”
“…”
“Hơn nữa, bác sĩ Triệu, em trai vì đ.á.n.h với ?”
“?”
“Vì chúng cùng để ý một cái mộ. Nó còn đ.á.n.h .”
Dung Thu dứt khoát cúp máy, ý từ chối rõ.
Không giúp bác sĩ Triệu, mà là mới đ.á.n.h với Triệu Nam Thần tháng , kiểu gì tên Alpha đó cũng đang hậm hực c.h.ử.i .
Ở cùng một chỗ… quá kỳ quặc.
đời như mong .
Vừa từ chối buổi sáng xong, đường tới viện nghiên cứu, chạm mặt Triệu Nam Thần.
Sau hơn một tháng, tiểu Alpha gầy chút, nhưng mắt sáng rực, trông vô cùng đắc ý.
Vừa thấy , Alpha liền chạy tới, ánh mắt rực sáng khoe khoang: “Lâu gặp!”
“Tôi làm việc ở đây!”
Dung Thu đ.á.n.h giá .
Triệu Nam Thần từ đầu đến chân, còn kiêu ngạo ưỡn ngực. Lúc Dung Thu mới chú ý thấy mặc đồng phục bảo an, nhưng hình Alpha tệ, dáng cao, mặt tuấn, đồng phục bảo an mặc lên cũng hề tầm thường.
“Tôi tháng tìm ! Ở đây làm bảo an, một tháng 8000!”
Dung Thu đỡ trán, nhất thời nên gì.
Triệu Nam Thần mua hai ngôi mộ bên cạnh mộ hết 50 vạn, bây giờ còn chạy đến viện nghiên cứu nơi làm việc để làm bảo an. Đây là ông trời cố ý sắp xếp để giúp Triệu Đông Kỳ chăm sóc em trai .
Dung Thu đồng hồ, còn 30 phút.
Cậu dừng xe chuyện với Triệu Nam Thần.
Lúc mới , khi Triệu Nam Thần bỏ 50 vạn mua mộ thì tiền tích lũy còn bao nhiêu, nhưng nhờ bằng nghiệp A Đại nên cuối cùng xin việc bảo an tại viện nghiên cứu. Làm việc theo ca, ăn ở luôn tại ký túc xá tập thể, mà vì tháng trực ca đêm nên Dung Thu mới thấy .
Dung Thu một thắc mắc: “Cậu chỉ 50 vạn, lúc vì còn trả giá 100 vạn mua mộ của ?”
Triệu Nam Thần: “Chẳng là lừa trả ? Giành mộ tính tiếp.”
“Vậy vì tuổi còn trẻ mua mộ, còn mua mộ đôi?”
“Tôi mua cho với ! Hai em chúng đều cô độc, c.h.ế.t chôn cạnh cho tiện ~”
Dung Thu: “……”
Không nên lời.
là “hiếu” đến mức lo cả chuyện khi c.h.ế.t.
Không Triệu Đông Kỳ em chuẩn hậu sự chu đáo như .
Nếu , chắc chắn lập tức bay qua đây lôi về.
Nghĩ đến cảnh , môi Dung Thu khẽ run.
Cuối cùng bất đắc dĩ : “Cậu cần ở ký túc xá viện nghiên cứu nữa. Từ hôm nay chuyển đến ở với . Tan ca thì đây đợi . Đừng hỏi vì bụng , quen .”
Mặc kệ Alpha kinh ngạc cỡ nào, Dung Thu xoay rời .
Hôm nay còn làm thí nghiệm mới, rảnh xử lý chuyện linh tinh.
Buổi sáng mấy tiếng trôi qua nhanh.
Đến giờ nghỉ trưa, Dung Thu về nhà. Lần liệu thí nghiệm vô cùng quan trọng, canh chừng, nên chỉ ăn tạm tại căn tin viện nghiên cứu.
Không ngờ gặp viện trưởng Tiền, từng hồn bay phách lạc vì .
Viện trưởng Tiền cứ lấp lửng mãi, Dung Thu thấy ông chuyện, liền đặt đũa xuống chờ.
Viện trưởng do dự hiếm thấy: “Tiểu Thu , hôm qua đón chứ… Chính là vị tân tổng chỉ huy quân khu mười ba, Tần tổng chỉ huy.”
Dung Thu gật đầu: “Tôi xem tin tức . Sao ?”
Viện trưởng thăm dò Dung Thu: “Hắn bảo nhắn với , ngày mai tới văn phòng gặp một chuyến.”
Dung Thu nhíu mày: “Hắn gặp ?”
Rồi lập tức lắc đầu: “ quen , cũng chẳng quen . Với gần đây nghiên cứu mới để ký hợp đồng độc quyền gì cả……”
Dung Thu nghĩ bản nổi tiếng đến mức quân bộ mời gặp mặt nhanh như .
Nghe , biểu cảm viện trưởng lập tức kỳ quái.
Ông tuy lý do, nhưng thể chắc chắn: tuyệt đối Dung Thu, thậm chí ấn tượng sâu.
Tối qua tại tiệc chiêu đãi, vị tổng chỉ huy chỉ ở 5 phút rời , mà hết 3 phút trong đó là hỏi về Dung Thu. Nét mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng mỗi nhắc đến Dung Thu liền dịu xuống thấy rõ.
Viện trưởng tiếp tục làm "ống truyền lời": “Dù hôm qua Tần tổng chỉ huy . Tôi đó lén hỏi thuộc hạ của , sĩ quan beta bên từng gọi điện cho , nhưng hệ thống chặn máy riêng……”
Dung Thu: ……
là thật.
Trước đây Dung Khâm cài cho chế độ tự động chặn tất cả lạ, trừ những lưu.
nghĩ đến lịch trình ngày mai, Dung Thu thẳng thừng từ chối: “Ngày mai rảnh. Thí nghiệm đang đến giai đoạn then chốt, rời yên tâm giao cho trợ lý.”
Viện trưởng ngờ .
Ông còn định đề nghị đỡ giúp canh phòng lab, thì thấy Dung Thu móc điện thoại , mặt đầy khó chịu vì quấy rầy giờ nghỉ trưa.
Dung Thu mở phần chặn cuộc gọi.
Bấm gọi .
Tút tút——
Vừa nối máy.
Dung Thu mở miệng thẳng: “Alo, chào ngài……”
Tần Mục Dã ngờ sẽ nhận điện thoại từ Dung Thu.
Hắn đang xử lý văn kiện quân khu 13, chỉ nhậm chức một ngày mà việc chất như núi. Hơn nữa vị tổng chỉ huy tính tình quá hiền, khiến cấp dưỡng thành thói quen trì hoãn. Mọi thứ đều rối tung, tâm trạng Alpha vốn , nên khi chuông reo, nhíu mày theo phản xạ.
khi thấy tên hiển thị, tim khựng một nhịp.
Hắn kéo kéo cổ áo sơ mi trắng, yết hầu khẽ động mấy cái, lấy giọng.
Sau đó thấy đầu bên truyền đến giọng hề ôn hòa: “Alo, chào ngài, xin hỏi ngài là Tần tổng chỉ huy ? Hôm qua gọi đến văn phòng để làm gì?”
Tần Mục Dã lập tức căng mày.
Giọng gắt, gấp, chung khác với giọng beta ôn nhu trong ký ức .
Hơn nữa còn mang theo chất vấn.
Đối phương im lặng mãi.
Dung Thu bắt đầu mất kiên nhẫn, gương mặt tuấn tú cảm xúc, môi mím: “Alo? Mất sóng ? Xin hỏi ngài là Tần tổng chỉ huy ? Sao chuyện? Không ngài bảo viện trưởng Tiền gọi đến văn phòng gặp ?”
Nghe nhiều như , Tần Mục Dã hạ mi mắt, ánh mắt tối : “Tôi là Tần Mục Dã.”
Dung Thu khựng một chút, rõ ràng nghĩ đến gọi điện thật sự là Tần tổng chỉ huy.
Kinh ngạc duy trì đúng một giây.
Sau đó Dung Thu khôi phục bình thản.
Thái độ vẫn y như cũ, thậm chí bởi vì đối diện là Alpha trùng tên và dung mạo giống hệt yêu, trong lòng Dung Thu càng thêm khó chịu.
vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Tốt, Tần tổng chỉ huy, xin hỏi ngày mai gặp mặt là vì chuyện gì?”
Nói xong, viện trưởng Tiền đối diện sức hiệu: Đừng hỏi! Người bảo gặp thì cứ gặp !!
Dung Thu giơ ngón tay giữa lên che miệng, hướng viện trưởng “suỵt”.
Miệng tiếng: "Tôi ."
Biết cái gì mà … — viện trưởng chỉ thể nuốt cơm cho đỡ tức.
xong, điện thoại bên chìm im lặng.
Giống như gọi đến chỉ để tiếng gió.
Dung Thu , ở đầu dây bên , trong lòng Tần Mục Dã thoáng trống rỗng.
Năm năm gặp, Dung Thu dường như đổi nhiều.
Hắn từng nghĩ, chỉ cần thấy giọng , Beta nhất định sẽ phản ứng khác biệt. ngờ, đối phương vô cùng bình tĩnh, chẳng chút vui mừng, thậm chí còn phần lạnh nhạt, buồn bực mà truy hỏi.
Không giống.
Tại giống?
Là vì Beta vẫn còn giận ?
Trong đầu Alpha tràn ngập suy nghĩ hỗn loạn, cả khuôn mặt như hòa lẫn trong nước mực, ánh sáng và sắc màu đan xen, phức tạp khó hiểu.
Khoảng lặng kéo dài quá lâu.
Sự im lặng khiến khí thêm nặng nề, còn Dung Thu thì bắt đầu bực bội.
Thật phiền, kiểu gọi điện mà chẳng chịu gì thế .
Nếu là khác, sớm cúp máy cho xong.
bây giờ thể. Người đang chuyện là tổng chỉ huy quân khu, vị đại lão nắm ngân sách đầu . Dung Thu dù nghĩ cho bản , cũng giữ thể diện cho viện nghiên cứu.
Vì thế, điều chỉnh giọng, cố gắng theo cách ôn hòa hơn. Chỉ là, lẽ chỉ cảm thấy đó là “ôn hòa”.
“Là thế , Tần tổng chỉ huy, dạo đang làm thí nghiệm, thể sẽ rảnh. Nếu chuyện thật sự quan trọng, ngài xem thể dời ? Hoặc thêm liên hệ của cấp ngài, chúng thể trao đổi cũng ……”
Đôi mắt đen sâu của Tần Mục Dã khẽ nheo , tầm lặng lẽ rơi lên chậu cây trắng bệ cửa sổ. Trong chậu mọc vài cọng lá xanh nhọn, non tơ và mảnh. Khi thấy Dung Thu thêm liên hệ của sĩ quan beta quyền , thần sắc của Alpha bỗng nhiên đổi.
Ngũ quan vốn sắc nét của càng thêm thâm trầm, lạnh lẽo: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-30.html.]
Dung Thu: “Hả?”
Chỉ một lát , Dung Thu mới ý thức bản đúng là trả lời.
Cậu liền khách sáo : “Vậy xin hỏi liên lạc của phó quan beta ngài là bao nhiêu?”
“Không cần.”
“Hả??”
“Thêm liên hệ của , chính là .”
Nói dứt câu, đối phương thẳng tay cúp máy.
Dung Thu: ……
Cậu thật sự nên gì.
Cuộc điện thoại vốn nên tác dụng gì đó, nhưng kết quả hình như chẳng gì đổi ngoài việc mới thêm một liên hệ tên “Tần tổng chỉ huy”, những điều cần vẫn .
Dung Thu về phía giao diện tin nhắn, quả nhiên hiện lên một yêu cầu kết bạn.
Cậu ấn đồng ý.
chờ mãi bên phản hồi, liền đặt điện thoại sang một bên, lúc thấy viện trưởng Tiền đang nén , dáng vẻ hỏi dám.
Dung Thu nhấc đũa, nhàn nhạt hỏi: “Viện trưởng hỏi gì?”
Viện trưởng nuốt nước bọt: “Vị … dễ chuyện chứ?”
Dung Thu nghiêng đầu, suy nghĩ một chút đáp: “Tạm .”
Cậu mở khung trò chuyện với vị liên hệ mới , gõ vài chữ.
Rất nhanh, bên trả lời .
—— “Được, khi nào rảnh thì .”
Dung Thu nghĩ thầm: Tôi rảnh, mấy ngày nay càng .
Đến khi tan tầm, cuối cùng cũng ghi liệu cần, lông mày nhíu suốt cả buổi trưa cũng giãn .
Thay quần áo, lái xe rời viện nghiên cứu.
Khi xe ngang qua trạm gác bảo an, Triệu Nam Thần đeo chiếc ba lô to đùng, chờ .
Tiểu Alpha rõ ràng đợi lâu, vì tường cạnh đó dùng tay cọ cả một mảng trắng.
“Lên xe.”
“Dạ tới!”
Nhà biệt thự nhỏ của Dung Thu giờ chỉ mỗi ở, giờ bỗng thêm một , quen. vẫn nhắn tin trả lời Triệu Đông Kỳ, dẫn Alpha đến phòng khách tầng một.
“Cậu ở tạm phòng . Chăn gối dư, lên mạng đặt, sẽ giao tới nhanh thôi. Phòng tắm ở đây, đều nước nóng, phòng bếp và ban công tùy ý dùng. bình thường đừng lên tầng hai, mà, nấu ăn chứ?”
Triệu Nam Thần gật đầu liên tục: “Tôi ! Anh từng cho học nấu ăn một năm ở trường đầu bếp!”
Dung Thu nhận tin nhắn “nhiệt liệt cảm tạ” của Triệu Đông Kỳ, câu “trường đầu bếp” liền giật khóe miệng: “Vậy , lúc bận thì nấu.”
“Không ! Tôi thể bao luôn phần ăn!”
“……”
“Tuỳ .”
Đây là đầu tiên Dung Thu sống chung với khác, ngoại trừ yêu. Dù Triệu Nam Thần ở tầng một còn ở tầng hai, nhưng tối giường, tấm ảnh , vẫn thấy chột .
Càng ảnh, ngón tay xoay nhẫn càng lâu.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng thưa. Sống gần bờ biển, mùa hè cần bật điều hòa, gió biển nhẹ thổi qua khung cửa.
Dung Thu ngủ , dứt khoát xuống bàn nhật ký.
Đã lâu nhật ký.
Khi còn học đại học, mỗi tối đều ghi những việc trong ngày. giờ, chỉ khi nhớ mới , và cuốn sổ gần như trở thành nơi lưu giữ ký ức về khuất.
Tuy thiếu nhiều trang, nhưng vẫn quý giá.
Bao nhiêu lật , bao nhiêu khi những dòng chữ cũ, nét mặt căng thẳng của Dung Thu dần dịu xuống.
Lần cũng .
Đọc xong, cầm bút, những hàng chữ tuấn tú, bay bổng dần trải trang giấy trắng.
Năm phút , cúi đầu khẽ thổi sổ nhật ký, cẩn thận cất .
Chiếc bút máy đen cũng đặt trong ngăn kéo. Khi ngăn kéo khép , ánh đèn chiếu qua lọ mực xanh lam bên cạnh phản chiếu lên bút, tạo nên một tầng ánh xanh u nhã.
Dung Thu khẽ sững .
Như chợt nhớ điều gì, nét mặt trở nên ôn hòa hơn.
Cậu nhớ đến cây bút máy xanh cobalt, món quà của các cô chú trong viện phúc lợi tặng khi thi đỗ khoa dự của A Đại.
Cậu thích nó, đó tặng cho yêu.
Mà bây giờ…
Có lẽ cây bút cùng A Dã, đó trong khu vực quân khu mười ba.
Tắt đèn, ánh trăng ngoài cửa sổ nhạt. Trong ánh sáng mờ, đôi mắt trở nên ướt át, sâu lắng. Chỉ trong khoảnh khắc , Dung Thu mới cho phép bộc lộ một chút lưu luyến thứ cảm xúc thể dứt bỏ, dù qua bao năm.
Ngày hôm , Dung Thu vẫn như thường lệ, lạnh nhạt và điềm tĩnh. Biểu hiện rõ nhất là mái tóc rối, gương mặt cảm xúc khi dép lê xuống lầu.
Triệu Nam Thần điều, chuẩn xong bữa sáng.
Bốn chiếc sandwich thịt xông khói và rau, hai ly sữa, hai quả trứng luộc.
Thấy Dung Thu xuống, nhanh nhẹn gọi: “Anh Tiểu Thu!”
Dung Thu liếc , kéo ghế xuống.
Cả bữa ăn, chỉ ly sữa của Dung Thu là động tới.
Triệu Nam Thần để ý, thu dọn hỏi: “Anh Tiểu Thu, hôm nay em thể nhờ xe ? Em nấu xong cơm trưa , giữa trưa hâm nóng là ăn !”
“Hừm, .”
Ăn xong, Dung Thu cầm chìa khóa, cửa.
Triệu Nam Thần nhắm mắt theo đuôi theo lên xe, tay còn ôm một túi đồ ăn lớn trong suốt. Dung Thu liếc mắt qua, thể thấy bên trong hai hộp đựng thức ăn cỡ lớn.
Thật sự khó mà tưởng tượng nổi, vốn cho rằng với cái đầu óc của Triệu Nam Thần, tay nghề nấu nướng chắc chắn chẳng gì, ngờ ngon thật.
Thậm chí còn làm đủ loại món chính.
Dung Thu tạm thời đồng ý để Triệu Nam Thần ở như .
Mãi đến một ngày, viện trưởng Tiền đích chặn cửa phòng thí nghiệm của , Dung Thu mới nhớ hình như quên mất chuyện gì đó.
“Thí nghiệm của chẳng xong ? Sao vẫn gặp Tần tổng chỉ huy?”
Dung Thu chớp mắt, vỗ trán: “Tôi lo quá nên quên mất, chiều nay rảnh!”
Cậu lấy điện thoại , kéo xuống mới thấy avatar một chậu mầm non của Alpha cấp S.
Dung Thu nhắn: Tần tổng chỉ huy, chiều nay ngài rảnh ? Buổi sáng làm xong thí nghiệm .
Bên trả lời ngay.
Dung Thu giơ điện thoại lên với viện trưởng Tiền, như thể đoán ông gì. Cậu chủ động : “Yên tâm, nhất định sẽ chuyện cho , dỗ tổng chỉ huy vui vẻ.”
Viện trưởng Tiền: Tin mới là lạ.
Gần đến giờ hẹn, bên mới trả lời.
Tần tổng chỉ huy: Ừm.
Dung Thu: Gặp ở ? Vẫn là văn phòng?
Tần tổng chỉ huy: Ừm.
-
Buổi chiều, liệu thí nghiệm rốt cuộc cũng tổng hợp xong. Loại vật liệu mới nghiên cứu thể dùng cho trục động lực cơ giáp, nếu phổ cập rộng rãi, tỷ lệ sự cố như gặp sẽ giảm mạnh.
Nộp xong dữ liệu, thoát khỏi hệ thống cá nhân, Dung Thu vươn vai, cuối cùng cũng thể cởi áo blouse trắng, coi như tan làm.
, vị viện trưởng nào đó vì thúc đẩy gặp lãnh đạo, còn cho tan ca sớm kèm thêm một ngày nghỉ.
Dung Thu cầm chìa khoá xe, lái về khu làm việc của Quân khu 13.
Trên bản đồ thì gần, nhưng lái gần nửa tiếng, bởi vì mỗi đoạn dừng kiểm tra phận.
Cảm giác chặn xe tra xét giống như… liên tục dừng vì đèn đỏ .
Bởi thế nên khi Dung Thu đến khu làm việc nghiêm ngặt , sắc mặt tối xám, nhanh như đ.á.n.h giặc. Theo ký ức đến đây ký hợp đồng độc quyền vật liệu cơ giáp, nếu lên văn phòng tổng chỉ huy, ít nhất còn quét thiết an ninh thêm ba nữa…
May mà đón.
Là một sĩ quan Beta: “Là Dung ? Mời bên .”
Có dẫn đường, Dung Thu chỉ xác nhận võng mạc ở cổng, đó đưa thẳng lên tầng cao nhất.
“Anh là sĩ quan của tổng chỉ huy?”
Sĩ quan Beta hình như hiểu ý : “Tổng chỉ huy đối xử với Beta .”
Dung Thu khô khan “À” một tiếng, tỏ thái độ gì.
Beta : “Tổng chỉ huy còn đang họp, lẽ Dung sẽ đợi một chút.”
Dung Thu gật đầu.
Hiện tại đang ghế trong văn phòng.
Sĩ quan Beta tỏ vẻ vô cùng yên tâm về , dẫn đến đây xong liền rời , để mặc một Dung Thu trong căn phòng rộng lớn.
Không hiểu vì , căn phòng khiến thấy thoải mái.
Dù diện tích rộng, nhưng cửa sổ nhỏ lạ thường, bàn chất đầy tài liệu xếp ngay ngắn thành hai chồng. Dung Thu kỹ, chỉ khẽ nhíu mày, trong khí một mùi kim loại lạ.
Gần đây làm thí nghiệm liên quan đến kim loại, nên thấy quen, nhưng nếu hỏi cụ thể là gì, nghĩ .
Không chừng là nhầm?
Dù văn phòng hình như mới sửa sang. Lần đến, dáng vẻ thế .
Tóm , Dung Thu cảm thấy là lạ.
Cậu nhịn … nín thở.
Không mùi formaldehyde đó chứ…
-
Hôm nay tâm trạng của Alpha dường như kém, hoặc là đang mang tâm sự. Ánh đèn trong phòng họp chiếu xuống đôi mắt đen sắc lạnh của , phóng đại sự cao ngạo và khí chất bẩm sinh lạnh lẽo.
Giữa chừng, cúi đầu xem đồng hồ, vẻ bất mãn hiện rõ hơn.
Động tác chẳng khác nào tiếng còi giục tốc độ.
Cấp Alpha, Beta, thậm chí hiếm hoi Omega đều khỏi rùng .
Những từng chỉnh cho sợ , lập tức tăng tốc báo cáo. Một cuộc họp vốn kéo dài 30 phút, rút xuống chỉ còn 20 phút.
Họp xong, Alpha lập tức rời phòng.
Bước chân hề ngơi nghỉ.
“Hắn đến bao lâu?”
“30 phút.”
“……”
Bước chân càng nhanh hơn. khi đến cửa văn phòng, dừng .
Sĩ quan Beta đoán , lặng lẽ rời .
Tâm tư của Alpha vốn khó đoán.
Tâm tư của một Alpha cấp S càng khó hơn.
Hắn còn truy hỏi vì Beta gặp nữa.
Thậm chí lúc đối phương bận thí nghiệm, rảnh, còn âm thầm thở phào.
Cho đến hôm nay.
Beta chủ động hẹn gặp.
Hắn mới một nữa sắp xếp sự hỗn loạn trong lòng suốt thời gian qua.
Lúc quá tuyệt tình, chắc chắn để vết thương trong lòng Beta.
dù , Beta vẫn đồng ý gặp …
Cho nên, … vẫn còn cơ hội?
Người đàn ông tiếp tục bước lên. Mỗi một bước, gần bóng dáng quen thuộc thêm một chút.
Hắn luôn gọi tên trong lòng là “beta”.
Như thể chỉ cần gọi như , đó sẽ trở nên bình thường, còn là tồn tại đặc biệt khiến d.a.o động.
.
Chỉ cần cách ba mét, rõ gương mặt quen thuộc , bức tường kim loại lạnh lẽo dựng suốt năm năm trong sụp đổ.
Bao nhiêu giả vờ, một khoảnh khắc tan rã.
Cái tên thật sớm khắc xương tủy.
—— Dung Thu.
Cái tên từng dám gọi thành tiếng.
Dung Thu đang đeo tai Bluetooth mini xem video.
Cậu đợi 30 phút.
Không năm, mười mà là 30 phút.
Điều thật hiếm thấy.
Vì suốt bao năm, từng phung phí thời gian chờ ai lâu như .
Thế nên, về , Beta trở nên mất kiên nhẫn, bực bội.
Cậu đeo tai , mở video xem mẫu cơ giáp mới công bố của quân khu khác. Có nhiều thiết kế khiến xem mà thấy… thật sự nỡ .
“Đát đát đát đát……”
Dung Thu đang bình luận góp ý thiết kế cơ giáp, thì một mùi hương bỗng nhiên xộc mũi.
Rất bất ngờ.
Tay khựng , chóp mũi khẽ động.
Đó là mùi gỗ trầm.
Rất giống loại nước hoa gỗ trầm mà A Dã khi còn sống thích dùng. từ khi … còn, từng ngửi nữa.
Vậy mà hôm nay, bất ngờ xuất hiện.
Dung Thu ngẩn .
Quen thuộc vô cùng, nhưng cũng xa lạ 5 năm.
Lẽ nào dùng cùng loại nước hoa?
Dung Thu hiếm hoi sững , tháo tai xuống.
nghiêng đầu, lập tức ôm chặt một vòng tay rắn chắc, ấm áp. Hơi thở nồng đậm mùi gỗ trầm bao phủ như một nhà giam vô hình, trong chớp mắt nuốt trọn động tác phản kháng.