[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:54:55
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ký túc xá của Dung Thu khác xa với của Tần Mục Dã.

Đồ đạc của nhiều, đúng hơn thể gọi là “phong cách tối giản”.

Ngoài chăn đệm và quần áo tắm rửa, lúc mới học ngay cả gối đầu cũng , chỉ tiện tay cuộn tấm chăn mỏng mùa hè làm gối. Sau đến mùa hè, cần gối nữa, mới siêu thị mua một cái gối bông tinh khiết giảm giá còn chín đồng chín.

Lần đầu tiên Tần Mục Dã ngủ ký túc xá của , quen dùng gối và đệm giường của . Dung Thu chẳng hề nhận , chỉ cần Tần Mục Dã ôm, trái tim liền đầy ắp, còn chú ý đến việc cả đêm ngủ ngon.

Mãi đến sáng hôm , thấy hai quầng thâm rõ mồn một mắt Tần Mục Dã, mới vấn đề.

Tính Dung Thu lúc to gan lúc nhút nhát, đó bất chợt gan lớn, trêu Tần Mục Dã đáng yêu, còn hỏi là công t.ử nhà ai mà giống “công chúa hạt đậu” đến thế.

Hiếm khi Tần Mục Dã phản bác, chỉ lạnh giọng, mang chút vui.

Cậu liền mềm lòng. Hai đều là trẻ mồ côi, gì mà thiếu gia phú quý chứ. Càng nghĩ, tim Dung Thu càng chua xót, thế là lên cửa hàng đồ dùng giường, bỏ năm trăm đồng mua một chiếc gối cao su cao cấp, tiện thể mua thêm hai bộ chăn ga bông mới.

Lúc , Tần thiếu gia mới lòng.

Từ đó, đến ký túc xá của Dung Thu cũng tăng gấp đôi.

Dung Thu đoán Tần Mục Dã khác với , cha nuôi của hẳn là điều kiện, lúc còn sống chắc cũng thiếu thốn gì, nên giờ thỉnh thoảng bộc lộ chút “bệnh tiểu quý tộc”.

điều đó thì ? Cậu chẳng thiếu gì, thể làm Tần Mục Dã vui thì cố mà làm.

Đừng là cái gối năm trăm, dù mai mạng , Dung Thu chắc cũng thể mỉm mà đưa .

Một đêm , ngủ ngon.

Sáng hôm , mở mắt, gương mặt tinh tế của Tần Mục Dã liền phóng đại ngay mặt . Dù là từ góc độ thấp hơn, Tần Mục Dã vẫn đến mức khiến rối bời.

Dung Thu ngắm thật lâu.

Cậu là mê sắc, cũng vì khuôn mặt xuất chúng mà yêu Tần Mục Dã ngay từ cái đầu tiên.

Lúc , vị Tần thiếu gia ngủ ngoan, đôi mắt đen sáng thường ngày mí mắt trắng ngà khẽ che , hàng mi dày cong vút, bên là sống mũi cao và bờ môi như tạc khắc. Cả khuôn mặt chút tì vết, chỉ ở vành tai một nốt ruồi đỏ nhỏ.

Nốt ruồi đỏ màu đậm nhưng chỉ bằng đầu kim, nhỏ bé đến tinh tế.

Ngay cả Tần Mục Dã cũng nó.

Nghĩ đến chuyện chỉ ở gần đến thế, Dung Thu kìm mà ngẩn ngơ khẽ.

Tần Mục Dã dường như đ.á.n.h thức, khẽ hừ một tiếng, duỗi tay kéo ôm chặt hơn, còn nắm lấy tay Dung Thu, dính chặt như bạch tuộc.

Bị ôm chặt như , cơn buồn ngủ của Dung Thu tan biến hết sạch.

vẫn nhịn hít một , mu bàn tay Tần Mục Dã đè đau nhói.

Tối qua trong phòng tắm hai quấn lấy quá kịch liệt, t.h.u.ố.c mỡ tay nước rửa trôi, sáng nay vết thương bên cạnh chỗ sưng đỏ đều bong da trắng.

Chưa kịp kỹ, cổ hàm răng sắc của ai đó c.ắ.n lên.

Dù là Beta, tuyến thể ở cổ vẫn thoái hóa. Bị Tần Mục Dã c.ắ.n tới c.ắ.n lui, cảm giác tê dại ngưa ngứa dội lên, khiến tả nổi, ngứa nhột, ngọt ngào.

Dung Thu len lén cảm thụ dư vị đó, đôi mắt nhạt màu sáng như , khẽ chọc ngón tay n.g.ự.c nam nhân, lẩm bẩm một câu: “Cún con nghiến răng.”

Nam nhân thấy câu “cún con nghiến răng” , c.ắ.n càng mạnh hơn, như thể xé một mảng da cổ .

Buổi sáng là lúc lửa trong dễ bốc nhất.

Hai thêm một lát, cuối cùng Dung Thu chịu nổi ngượng ngùng, khẽ nghiêng , một nữa dính .

Gần trưa, Dung Thu mới nâng thể mỏi nhừ dậy tắm.

Lần Tần Mục Dã trêu , Dung Thu tắm xong, lấy trong tủ quần áo một bộ đồ đưa cho , đó là quần áo Tần Mục Dã cố ý để sẵn ở ký túc xá của .

Tần Mục Dã nhận lấy, liếc thấy vết bầm tay Dung Thu, ánh mắt chợt trầm xuống.

“Tay ?”

Dung Thu khựng , giấu tay : “Không , cửa khoang cơ giáp kẹp thôi.”

Thấy việc gì, Tần Mục Dã nhận quần áo phòng tắm.

Vòi sen trong phòng tắm của Dung Thu cao lắm, Tần Mục Dã chỉ nghiêng đầu, nước liền đổ thẳng xuống. Phòng tắm nhỏ, sạch sẽ, những dấu vết mờ mờ để tối qua cũng Dung Thu kỳ rửa hết.

dọn giúp , Tần đại thiếu gia tự nhiên cũng thể cúi làm.

Rốt cuộc, lúc Tần Mục Dã đang trong thời kỳ “hiền giả”, thể thả lỏng, đầu óc chút chậm chạp, những hình ảnh vụn vỡ trong đầu đều xoay quanh Beta bên ngoài.

Không còn là chuyện giằng co tranh đấu nữa. 

Dung Thu làn da trắng hơn cả nhiều Omega, mềm mại, mỗi đều khiến thoả mãn, đúng là một tình thích hợp.

nếu tiến thêm một bước… thì còn gì nữa. Chỉ là mối quan hệ dừng ở “bạn giường” mà thôi.

Khi Tần Mục Dã từ phòng tắm , Dung Thu dọn dẹp xong ký túc xá, mở cửa sổ cho thoáng khí, ga giường mới, còn hộp cơm chiên ăn dở tối qua cũng vứt thùng rác.

Dưới giường, hai cái b.a.o c.a.o s.u dùng cũng vứt cùng

Thực tối qua chỉ dừng ở ba, bốn , Tần Mục Dã quá mức mạnh mẽ, dùng đến giữa chừng còn xé rách một cái. Cái còn tuy vẫn dùng , nhưng tận hứng, phía liền...

Dung Thu mặt đỏ bừng, vội vàng đặt đồ ăn.

Tần Mục Dã trắng trẻo, nhưng khẩu vị nặng, thích dầu mỡ, thích cay. Dung Thu gọi cho một phần BBQ nướng, thêm hai tô mì trộn, trong đó tô cay là của .

Đợi Tần Mục Dã tắm rửa xong, Dung Thu nhịn nổi mà ăn .

Thấy , Dung Thu đang giường, miệng nhỏ hút sợi mì. Đợi nuốt xong, mới hỏi: “Chiều nay học ?”

Tần Mục Dã xuống cạnh , mới giải tỏa xong, lúc đối với bất cứ chuyện gì đều mấy hứng thú, kể cả Dung Thu. Hắn chỉ đáp một chữ ngắn gọn: “Đi.”

Dung Thu gật đầu, chút vui vẻ: “Vừa , tối qua quần áo cũng giặt , về luôn .”

“Ừ.”

, lúc giặt quần áo em thấy cổ áo một vệt đỏ, là cái gì ?”

“Vệt đỏ?”

thế.”

Dung Thu giơ tay diễn tả: “Cỡ chừng năm centimet, rõ là t.h.u.ố.c nhuộm gì, thơm dính, nhưng giặt cũng dễ, xoa mấy cái là sạch.”

Tần Mục Dã suy nghĩ, nhớ , lẽ là hôm ở quán bar một Omega cọ son lên.

Dung Thu hỏi như ?

thử ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-3.html.]

Ánh mắt Tần Mục Dã về phía Dung Thu thoáng hiện chút bực bội.

“Cậu đó là gì ?”

“Không thật mà.”

Beta làn da trắng nhạt, đôi mắt xanh lam trong suốt, lúc còn mang theo chút ngơ ngác vô tội.

Bực dọc trong lòng Tần Mục Dã chậm rãi tan : “Tôi cũng .”

Dung Thu chẳng nhận điều gì khác thường, chỉ “” một tiếng, hỏi nữa.

Tần Mục Dã cũng chẳng giải thích.

Có lẽ là vì việc ở cùng Dung Thu phá vỡ kế hoạch thường ngày của , hoặc lẽ chỉ vì beta hỏi ngược , nên tâm trạng tụt xuống, cúi đầu ăn cơm.

Tần Mục Dã ăn uống tao nhã, rõ quy củ nhưng tư thế thì , nhịp độ chậm. Ăn xong, thuận tay gắp cho Dung Thu miếng thận nướng cuối cùng.

Dung Thu vội tránh.

Tần Mục Dã đang xem điện thoại, báo cáo liệu cần nộp, tay vẫn giữ nguyên, rụt .

Dung Thu ngơ ngác miếng thận mặt. Chắc ăn một miếng cũng nhỉ...

A Dã bao giờ đút gì cho ăn cả.

Dung Thu khẽ c.ắ.n một ngụm, chỉ một miếng nhỏ.

Không ngờ cay đến mức sặc.

Một ngụm thôi khiến cổ họng bỏng rát, ho sặc sụa.

Lúc ho thì trông còn dịu dàng như đóa hoa nhỏ, nhưng giờ trông vô cùng chật vật. Beta che miệng, bả vai run rẩy, khụ đến mức hai mắt đỏ hoe.

Không chỉ , vài giây , bắt đầu nổi mẩn đỏ.

Tần Mục Dã ngẩng đầu khỏi điện thoại, kinh ngạc hỏi: “Cậu ăn cay?”

Dung Thu lắc đầu, nhỏ giọng: “Thật ... thể ăn một chút thôi.”

Chỉ khi ăn cay nặng mới kích ứng. “một chút” của tính là cay.

Tần Mục Dã định mắng vì ăn còn cố ăn, nhưng nghĩ miếng thận là do chính đút.

Lời đến miệng nghẹn xuống.

Beta đúng là quá thích .

Tần Mục Dã dịu dàng lắm, cầm ly sữa bò mà chủ quán đưa, đặt mặt Dung Thu.

Dung Thu nhỏ giọng hỏi: “Hả?”

Tần Mục Dã gật đầu, ánh đèn phản chiếu lên hàng mi , thoáng mang theo chút dịu dàng, giọng thấp: “Giải cay.”

“À...” Dung Thu nhận lấy, nhưng uống.

Tần Mục Dã cau mày: “Sao uống?”

Chẳng lẽ còn tự tay đút ?

Cảm giác sắp mất kiên nhẫn, Dung Thu cố nhịn ho, nhỏ giọng giải thích: “Em hội chứng dung nạp lactose...”

Tần Mục Dã nhăn mày đến mức thể thắt .

Không ăn cay.

Không uống sữa.

Beta gì mà phiền thế .

Nhìn đôi mắt ươn ướt đỏ lên của Dung Thu, Tần Mục Dã chẳng hiểu bực, nhưng vẫn đổ cho tiếng ho dai dẳng của beta làm phiền.

Hắn cúi xuống kiểm tra những vết đỏ Dung Thu.

May là nặng.

thái độ ghét bỏ quá rõ ràng.

Dung Thu cúi đầu, uể oải nhỏ: “Em súc miệng nước lạnh là ... bàn để em dọn.”

Khi Dung Thu trở , Tần Mục Dã biến mất, chẳng một lời. Trên bàn rác rưởi cũng dọn sạch.

Dung Thu chống khuỷu tay, chậm rãi xuống. Nhìn bàn ăn trống trơn, chỉ còn một chút vụn rác, như đang lặng lẽ điều gì đó.

Khi chạm chai sữa bò, ngẩn , đó còn lưu mùi trầm hương nhàn nhạt.

Đó là món đầu tiên ngoài tiền bạc mà A Dã cho . Nếu thể uống sữa A Dã cho, thì mấy.

Cảm giác mất mát lan khắp .

nỗi buồn kéo dài lâu.

Vài phút , đèn thông báo tin nhắn điện thoại nhấp nháy.

“đặc biệt quan tâm.”

A Dã , nhưng để tin nhắn!

Không gì phức tạp, chỉ đơn giản là khoản “sinh hoạt phí” tháng chuyển đến.

tiền quá lớn, đến sáu con . Cho dù Dung Thu mỗi ngày mua cho A Dã đồ ăn sang cỡ nào cũng chẳng đáng chừng . Cậu sợ, dù thể tiết kiệm khoản tương đương, nhưng bản chất hai loại tiền khác .

Vì thế, Dung Thu định chuyển .

Bên dường như đoán , nhanh chóng gửi thêm hai tin, ngắn gọn, dứt khoát, đúng phong cách của đàn ông .

A Dã: Nhận lấy.

A Dã: Mua sữa yến mạch.

-----

Tác giả lời :

Tần Mục Dã chuyển tiền: “Ừ, tiền bao dưỡng.”

Beta ngu ngốc: “Oa! Sinh hoạt phí kìa!”

ps: Người dung nạp lactose thể uống sữa yến mạch nhé~

 

 

Loading...