[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-25 01:12:44
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
—— Dung Thu
—— beta, nam
—— từ chức
Tần Mục Dã đến mức chút hoảng hốt.
Xem nữa, vẫn y như .
Cảm xúc đè nén suốt bao năm đột nhiên bắt đầu d.a.o động.
Thật , từ khoảnh khắc beta còn ở nhất quân khu, sự bình tĩnh cố gắng giữ gìn sụp đổ.
Phản ứng đầu tiên của chính là lập tức cho điều tra xem beta rốt cuộc .
Hắn ngay lập tức thấy beta.
nhớ lời Tô Nhiên, tim Tần Mục Dã bỗng hỗn loạn.
Tô Nhiên , beta nhờ tàu vũ trụ biến mất tăm tích.
Thậm chí khả năng còn đời.
Hắn lập tức thông báo thuộc hạ điều tra tung tích hiện tại của beta, nhưng kết quả thể trong vòng ba phút như mong .
Thời gian chờ đợi dài đến khác thường.
Tần Mục Dã xoay cây bút máy đen trong tay, thứ dùng suốt 5 năm nhưng giờ phút thế nào cũng thấy chướng mắt.
Không nên là màu .
Lẽ là sắc lam trầm hiếm thấy , ánh sáng trong suốt lạnh lẽo, dù ở nơi tối tăm, vẫn thanh sạch sáng rõ, tùy thời thể chiếu lên gương mặt .
Không qua bao lâu, Tần Mục Dã mới ép dời mắt trở màn hình quang não.
Hắn rơi một nghi vấn mới.
Beta còn ở nhất quân khu…
Vậy vì beta rời khỏi nhất quân khu?
Kho tài liệu mắt thể cho đáp án chính xác, chỉ ghi ngày beta xuất ngũ — ngày 27 tháng 9 năm 365 thời tinh tế.
Đó vốn một ngày đặc biệt, nhưng nếu lùi bốn ngày, chính là ngày và beta “gặp ” ở quán bar.
Thần kinh trong đầu Tần Mục Dã bỗng tê dại, như máy khoan điện đang xoáy loạn trong óc . Bao nhiêu beta xuất hiện trong giấc mơ cũng khiến khó chịu bằng ký ức đêm hôm đó, đêm ở quán bar mãi là cơn ác mộng của .
Bây giờ cũng .
Cảnh tượng bọn họ đối mặt đêm đó lượt tái hiện trong đầu , từng khung hình rõ ràng như video . Thực tế, đúng là một đoạn ghi hình, ghi bộ quá trình rời Tần trạch, đến quán bar, rời quán bar trở về.
Nói cũng buồn , đây vốn là video do Liên Bang cử theo dõi để bảo đảm an cho , ai ngờ vô tình cả beta .
Mà rõ khi mang tâm trạng gì, chép đoạn ghi hình đó thành một bản riêng.
Sau khi mang về, từng mở xem.
Tâm lý vô cùng mâu thuẫn.
Hắn như cố tình né tránh điều gì đó, nên trực tiếp ném video một thư mục ẩn sâu nhất trong kho lưu trữ.
Dường như chỉ cần làm thì thấy, , sẽ bận lòng.
Cách 5 năm, Alpha một nữa mở video năm đó.
40 phút ghi hình, khiến lông mày Tần Mục Dã từ đầu đến cuối vẫn luôn siết chặt.
Dù cách khá xa, video vẫn rõ, đủ để ghi sự bi thương đến đau lòng của beta, nhưng chỉ đoạn beta rời khỏi quán bar là đầy đủ.
Hắn thấy beta về phía cầu vượt sông.
Bóng dáng gầy yếu giống như chú bạch dương nhỏ giữa mưa gió bão bùng, dù vẫn chút kiêu ngạo vươn thẳng về phía , cũng chống nổi lực ép từ thế giới bên ngoài, vùi dập, đè nặng.
Mà ở 5 phút cuối video, hình bóng beta biến mất khỏi khung hình, đó là Dung Khâm đột nhiên lao khỏi xe.
Trong video, Dung Khâm cầm di động, gương mặt đầy lo lắng chạy theo hướng beta rời .
Tầm mắt Tần Mục Dã khựng .
Hắn từng thấy Dung Khâm hoảng hốt như .
Dung Khâm quan tâm beta, chuyện luôn . thể khiến Dung Khâm biến sắc đến mức … Trước giờ chỉ thấy một là khi trai thương nặng ICU.
Điều đó chứng tỏ, nhất định gì đó .
Hắn im lặng, tua 5 phút cuối.
Không yên tâm, xem thêm một .
Càng xem, tim càng siết .
Không .
Beta trong video chỉ là buồn.
Hắn từng thấy dáng vẻ beta mất mát, đuôi mắt cụp xuống, khóe miệng cong xuống đáng thương.
video … mất mát.
Đôi mắt lam trong suốt tối , cả mất sạch sinh khí, như cây khô mục, chỉ cần khẽ chạm liền vỡ thành tro bụi.
Tim Tần Mục Dã đột nhiên đau nhói.
Đến tận lúc , mới mơ hồ hiểu cuộc chia tay năm đó mang đến cho beta thứ gì.
Là đau đớn.
Là bi thương.
Là lòng nguội thành tro.
Một dây thần kinh nào đó trong đầu Alpha chợt bật mạnh.
Lòng nguội thành tro…
Hắn nhớ đến cảnh tượng từng xuất hiện trong giấc mơ.
Trong mơ, beta dọc bờ sông, cuối cùng cầu vượt sông cao, cả gầy yếu như sắp bay theo gió đêm, từ cầu rơi xuống, nở đóa hoa m.á.u đỏ rực.
Hắn luôn cho rằng đó chỉ là mơ.
lúc , phân biệt nổi là mơ, là thật.
Khi video và giấc mơ chồng lên , bỗng cảm giác đáng sợ rằng khi rời quán bar năm đó, beta thật sự cầu vượt sông, định kết thúc sinh mệnh.
Nếu đó mơ…
Nếu beta thực sự nhảy xuống…
Hắn bứt rứt xoay cây bút đen trong tay, môi mím chặt đến trắng bệnh, ngón tay vô thức gõ lên trán từng nhịp, gân mạch mu bàn tay nổi rõ dữ dội. Lưng rịn đầy mồ hôi, áo sơ mi mỏng dán chặt cơ bắp, phập phồng theo nhịp thở dồn dập của Alpha.
Hắn ý thức đang hoảng loạn.
Tần Mục Dã lập tức gọi cho Dung Khâm.
Đã 5 năm liên lạc, Tần Mục Dã gọi bất ngờ, giọng Dung Khâm cực kỳ khó chịu: “Chuyện gì? Tần phó chỉ huy bận đến mức đó mà vẫn rảnh gọi cho nhân vật nhỏ như ?”
Tần Mục Dã vòng vo: “Dung Thu ở .”
Dung Khâm sững , bật mỉa: “Lời 5 năm của Tần phó chỉ huy, bây giờ tính nữa ? Tiểu Thu ở liên quan gì đến ? Muốn tìm ?”
Nghe giọng như , Tần Mục Dã mới thở phào nhẹ nhõm một .
Nghe vẻ beta vẫn .
Tần Mục Dã siết chặt điện thoại: “Năm đó rời khỏi quán bar, rốt cuộc làm gì, ? Có đến quân khu 13 ?”
Quân khu 13 cực kỳ nguy hiểm, chiến sự loạn lạc.
Hoàn thích hợp với một beta.
Dung Khâm thật sự phí lời, giọng lộ rõ sự mất kiên nhẫn: “Muốn thì tự tra.”
Mà tra , là chuyện của Tần Mục Dã.
Dung Khâm xóa sạch đoạn tẩy ký ức đó của Dung Thu, nên dù Tần Mục Dã điều tra, cũng tìm gì.
Dù tra , cũng chẳng sợ.
Bây giờ Tiểu Thu tin chắc rằng một yêu beta đang ẩn giấu, còn Tần Mục Dã dù là Alpha cấp S lợi hại đến mấy thì còn ý nghĩa gì.
Tiểu Thu trân trọng lúc , chính là bảo vật vô nhị trong lòng Tiểu Thu. một khi Tiểu Thu quên , thì Alpha liền chẳng còn là gì.
Đi ven đường tùy tiện gặp một cọng cỏ cũng quý giá hơn .
Cho nên Dung Khâm vô cùng yên tâm.
Tần Mục Dã tìm tìm.
Không tìm thì thôi, tìm còn tự rước bực .
Điện thoại “bang” một tiếng cúp máy.
Sắc mặt Tần Mục Dã chìm trong u ám.
Hắn đoán thái độ của Dung Khâm.
Biết từ chỗ Dung Khâm rằng Dung Thu vẫn bình an, mới tạm yên lòng. cũng hiểu, nếu hỏi thêm điều gì, là chuyện thể. Dung Khâm vẫn luôn mang tâm kết với .
Cuối cùng suy nghĩ một lát, nhập dãy của một mà từng xóa liên hệ.
Một giờ .
Một tệp bưu kiện mới cùng tin nhắn của Tô Nhiên gửi tới.
Tô Nhiên: Những đoạn ghi hình liên quan đến đêm đó, gửi bộ cho . Cậu , sẽ bỏ qua cho Tô gia.
Tin nhắn của Tô Nhiên, Tần Mục Dã để ý.
Hắn trực tiếp mở gói ghi hình.
Khu vực ven sông nhà Tô một dãy cửa hàng, lắp vô camera, nên cũng nhiều đoạn ghi hình.
Nhờ Tô Nhiên điều tra, tốc độ còn nhanh hơn tra ở A Tinh.
Tần Mục Dã nhập thời gian, từ trong vô đoạn theo dõi rút phần cần, giống như đang làm cảnh sát điều tra trong tinh tế, ghép bộ đoạn giám sát với , nhờ đó sắp xếp quỹ đạo hoạt động của beta.
Càng xem càng lạnh cả tim.
Vì là video, giọng Dung Thu, cũng rõ vẻ mặt cụ thể, nhưng dù ở cách xa như , vẫn thể cảm nhận sự cô tịch, lạnh lẽo của Dung Thu.
Đặc biệt là khi thấy beta một đường thất thần, cuối cùng cây cầu cao, lắc lư sắp đổ… trái tim như nhảy lên tận cổ họng, lạnh đến như rơi xuống băng tuyền.
May mà Dung Khâm kịp thời xuất hiện, mang xuống.
Video chấm dứt đột ngột.
Tần Mục Dã rơi trầm mặc.
trong lòng rối loạn mãnh liệt, cảm giác lạnh lẽo nhạt nhòa như tảng đá lớn giáng xuống.
Hắn từng nghĩ beta sẽ nảy sinh ý định tự kết liễu. Beta vốn là cây sa thụ kiên cường, gió xuân thổi là xanh lá, thể vì một đoạn tình cảm mà vứt bỏ sinh mệnh, thật quá ngu ngốc.
lúc đây…
Kẻ ngu ngốc dường như là .
Đêm đó beta đau khổ đến , mà thì…
Alpha đưa tay đè lên n.g.ự.c .
Âm ỉ, trướng tức.
Hắn vẫn cho rằng tình cảm của dành cho Dung Thu đến nhanh cũng nhanh, bình thản như chẳng buồn động tâm, nhưng vì , chỉ cần thấy dáng vẻ đau khổ của Dung Thu năm đó, …
Khó chịu đến .
Cái cảm giác trống rỗng, nghẹn đắng khiến đôi mắt Alpha vốn luôn thâm trầm như hắc vực càng thêm tối tăm, lệ khí cuộn trào, làm cách nào rời mắt khỏi bóng dáng gầy gò .
Nhìn mãi vẫn đủ.
Tần Mục Dã mơ hồ cảm thấy đ.á.n.h mất thứ gì đó, còn mang theo một nỗi bất an phức tạp đến nghẹt thở.
Không, chẳng cần lo lo mất nữa.
Bởi vì beta rời khỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-28.html.]
“Cảnh báo! Cảnh báo! Nồng độ tin tức tố đạt mức nguy hiểm!”
Cùng lúc vang lên, là tiếng cửa kim loại đóng sầm, rèm cửa lập tức thép chắn kín, hệ thống thông gió mở đúng lúc, chỉ trong ba giây, khu làm việc sạch sẽ sáng sủa liền biến thành phòng giam dành cho Alpha mất khống chế.
Tin tức tố trào dâng từ cổ Alpha.
Từng tế bào cổ như vặn xoắn, đau đến tê buốt, Tần Mục Dã chút do dự rút ống tiêm trong ngăn kéo , môi mím chặt, ngay khi tin tức tố bùng nổ, một mũi tiêm đ.â.m thẳng mạch máu.
Tần Mục Dã nhốt trong phòng cách ly hai tiếng.
Thuốc đẩy , hệ thống thông gió hoạt động. Nồng độ tin tức tố giảm xuống chậm rãi.
Khi bước , tư liệu beta sĩ quan đưa tới.
Không khác gì lời Tô Nhiên.
Dung Thu khi từ chức khỏi nhất quân khu, nhờ tinh hạm Thủ đô tinh đến thẳng quân khu 13. Trên đường, tinh hạm gặp bão hiếm thấy, nhưng hành khách vẫn an .
Thông tin đến đây là hết.
Sĩ quan beta ngửi thấy mùi tin tức tố của , nhưng tình hình văn phòng, càng thêm khép nép.
“Mặt liên quan đến quân khu 13, nếu tra, cần thời gian xin phép—”
Quân khu 13 khác với 12 quân khu còn , ở rìa ngoài của Liên Bang, kho dữ liệu riêng, nên tra cứu cần thủ tục phức tạp hơn.
Tần Mục Dã cúi đầu, nét mặt lạnh như băng: “Tiếp tục tra.”
Biết beta ở quân khu 13, còn lâu mới đủ.
Dung Thu nhất quân khu đang điều tra , hiện tại đang ung dung tự tại ở quân khu 13.
Mấy năm qua luôn bận rộn, hoặc là làm nhiệm vụ trong quân khu, hoặc là ở viện nghiên cứu thiết kế cơ giáp. Nay mẫu cơ giáp mới thiết kế xong, viện nghiên cứu cho nghỉ một tháng.
Ở nhà rảnh rỗi mấy hôm, Dung Thu mới nhớ nên cắt tóc.
Cậu tiệm quen gần nhà.
thợ beta vẫn cắt cho thường ngày mặt. Lần cắt tóc cho là một omega trẻ.
Tay nghề còn non, cắt tóc liên tục xin .
Dung Thu cũng trách, còn bảo cứ từ từ, cần vội. Thợ trẻ đỏ ửng vành tai, hít sâu một tiếp tục.
Những lọn tóc che mắt, che tai lượt cắt gọn. Trước gương, khuôn mặt nam nhân trưởng thành, tuấn dần hiện rõ.
Dung Thu hình cao ráo, gương mặt ngày càng sắc nét, theo thời gian thêm vài phần trầm tự tin. Nếu cố ý để lộ bản tính, chẳng ai nóng tính, khó chọc .
Không may, hôm nay gặp đúng chuyện khiến bản khó nhịn.
Nguyên nhân đơn giản.
Nửa năm , chủ tinh quân khu 13 xây mới một nghĩa trang công cộng, dựa núi tựa sông, phong thủy , mộ bia thiết kế linh hoạt, thể tùy chỉnh theo kiểu nghệ thuật.
Dung Thu ưng ý, đặt cọc . Hôm nay tính đến lấy.
Không ngờ xe chạy giữa chừng, nhân viên gọi đến chỗ đó sắp khác đặt mất.
“Không đến thứ tự ? Tôi thanh toán tiền cọc .” Lúc thái độ của Dung Thu vẫn còn .
Bên cũng khách sáo: “Thật sự còn cách nào, tình huống bên chúng phức tạp… Chúng thể trả gấp đôi tiền cọc.”
Dung Thu mất kiên nhẫn, nhưng vẫn ôn hòa: “Không cần, gặp mặt . Tôi sắp tới nơi.”
Tới nơi mới chuyện gì xảy .
Hóa lắm tiền mắt cao, để mắt tới đúng chỗ chọn.
Người tới là một nam nhân kiêu ngạo, là xuất từ gia tộc lớn. Ăn mặc sang trọng, năng cứng rắn, nhưng chỉ một động tác giơ tay nhấc chân cũng khiến nhân viên nơi khó xử.
Dung Thu liếc mắt dấu vết cổ , đó là vòng ức chế tin tức tố màu đen.
Thì là một Alpha.
Nhân viên công tác nhận Dung Thu.
Thấy Dung Thu tới, giống như gặp cứu tinh, khiếp sợ áy náy: “Dung .”
“Cậu chính là đặt mộ ?”
Alpha thấy tới chỉ là một beta gầy mảnh, lập tức đút tay túi, giọng điệu cứng cỏi: “Mộ coi trọng, giá , chịu nhường thì trả.”
Dung Thu lạnh, thậm chí buồn : “Không bán.”
“100 vạn.” Alpha ngạo mạn tăng giá.
“Không bán.”
“120 vạn.”
“Không bán.”
“150 vạn!”
“A.” Dung Thu khẽ , “Vẫn là bán.”
Nếu đến mức còn thái độ của Dung Thu, Alpha đúng là quá chậm hiểu.
“…… Số tiền cũng ít !”
“ vẫn thấy thiếu. Không tiền ? Sao tiếp tục trả cao hơn? Tôi còn đợi hét tới một hai ngàn vạn kìa.”
Giọng beta vô cùng dễ , hơn nữa khi chuyện, đường nét gương mặt và sống mũi chuyển động theo nhịp, tự nhiên mà gợi cảm, như thể tác phẩm điêu khắc tinh xảo nhất của Thượng Đế.
Alpha tức đến nghẹn thở.
Cái miệng như thế mà lời lạnh lùng đến thế!
Nhân viên công tác thở dài. Nhìn Alpha siết chặt nắm đấm, gân xanh cổ nổi lên, ai nấy đều lo lắng, thậm chí còn âm thầm hiệu đội an ninh chuẩn .
Trong nghề của họ, kiểu tranh giành mộ gây chuyện như thế , quá quen thuộc.
Từ tình hình mắt mà , nếu đ.á.n.h thật, beta chắc chắn sẽ thiệt. Bởi vì gã Alpha cao lớn, cường tráng, thoạt dễ chọc.
Dung Thu cần bảo vệ can thiệp. Cậu ung dung cởi áo khoác mỏng, để lộ cánh tay lực lưỡng nhưng rắn chắc mắt, ánh mắt cũng sắc hẳn lên.
Mắt beta là như , trong trẻo sáng ngời thì là ánh lam trầm u u.
Alpha bỗng thấy nghẹn họng.
Dung Thu nhàn nhạt : “Theo quy củ mà làm.”
“Quy củ gì?”
Cậu mới đến, hiểu chuyện ở đây, câu đó liền tưởng gặp dân chị địa phương.
Chẳng lẽ hôm nay đ.á.n.h hội đồng?
May là .
Dung Thu hờ hững giải thích: “Chính là đ.á.n.h một trận, ai nắm đ.ấ.m cứng thì đó thắng.”
Đây là luật sinh tồn của quân khu 13.
Alpha sững sờ.
Một beta đ.á.n.h với ? Hơn nữa beta chẳng hề sợ, thậm chí ánh mắt còn lóe lên vẻ chờ mong.
Beta đang mong gì? Đánh với ?
Quân khu 13, ngay cả beta cũng liều lĩnh thế .
Khí phách đúng là cao thật, rõ ràng đ.á.n.h , mà vẫn dám tuyên chiến.
Thật khi Dung Thu liên tục từ chối chuyển nhượng mộ, Alpha cũng bực, định tay, nhưng suy nghĩ nhanh biến mất.
Ra tay với beta thì đúng là mất mặt.
ngờ beta tự đề nghị đánh, thành giờ đ.á.n.h cũng , đ.á.n.h cũng khó, kẹt cứng giữa chừng.
Thấy Alpha lên tiếng, ánh mắt lam thẫm của Dung Thu tối , bẻ khớp tay, mặt nghiêm , liếc Alpha một cái. Đường nét gương mặt vốn thư thái lập tức hiện lên vài phần lạnh buốt, giọng cũng mất kiên nhẫn: “Đánh ? Không đ.á.n.h thì mang tiền về nhà ăn cơm.”
Alpha: ……
—
Cuối cùng vẫn đánh.
Kết quả khiến Alpha và bộ nhân viên xung quanh đều sững sờ.
Beta quá đánh!
Ra chiêu gọn gàng, dứt khoát, mỗi cú đều nhắm thẳng điểm hiểm. Trong khi Alpha từ nhỏ học đ.á.n.h theo kiểu trường lớp, làm đấu một Dung Thu đ.á.n.h bao năm ngoài thực chiến.
Chưa đến mười phút, Alpha gục.
Dung Thu tay ác, chuyên đ.á.n.h mặt Alpha.
Alpha dám đ.á.n.h với beta thì còn gì là mặt mũi, hổ thì Dung Thu đ.á.n.h giúp cho .
Kết quả ngoài dự đoán, Dung Thu thắng. Mộ thuộc về Dung Thu, vẫn là của Dung Thu.
Chỉ là đó Dung Thu hối hận. Vì Alpha đặt mộ… ngay sát bên cạnh mộ của .
Dung Thu mặt biểu cảm chỉnh vạt áo xộc xệch: “Cậu xác định đặt cạnh ?”
Alpha thở hồng hộc: “Sao? Không ?”
“Chẳng lẽ khi c.h.ế.t còn đ.á.n.h thêm trận nữa?”
Nghe xong lời đó, Alpha suýt nghẹn khí mà đời, nhưng còn kịp phản bác, vết thương mặt đau nhói, đành im bặt.
Alpha lẩm bẩm: “Đệt… Beta của quân khu 13 các ai cũng hung thế…”
“Ơ? Cậu quân khu 13?”
Dung Thu xong liền hối hận vì hỏi.
Bởi vì Alpha đúng là cái máy lảm nhảm sống. Không thèm quan tâm vẻ mặt lãnh đạm của Dung Thu, tự khai lý lịch như trút cả thùng.
Tên là Triệu Nam Thần.
Tốt nghiệp A Đại, trùng hợp là cùng chuyên ngành chỉ huy với yêu của Dung Thu. Bất mãn gia tộc quản thúc, trốn tới quân khu 13, định tự tạo tên tuổi.
Trùng hợp hơn nữa, thần tượng của chính là Alpha cấp S Tần Mục Dã.
Dọc đường, Triệu Nam Thần thao thao bất tuyệt kể với Dung Thu. Đặc biệt là về vị Alpha mà Dung Thu chẳng hứng thú đó, khoe mãi dứt.
Nào là phó chỉ huy trẻ nhất Liên bang, cấp bậc tin tức tố cao nhất, còn tin chắc chắn rằng Tần phó chỉ huy sẽ điều đến quân khu 13, nên mới liều trốn từ A tinh sang đây.
Miệng Triệu Nam Thần ngừng, ba hoa dứt.
Toàn những chuyện nhàm chán.
Dung Thu cố gắng giữ phép lịch sự, nhưng thật bịt miệng từ lâu.
Vất vả lắm mới tới bãi đỗ xe ngầm, lập tức lên xe. Còn Triệu Nam Thần đòi nhờ, thẳng tay bỏ phía .
—
Dung Thu lái xe.
Bốn năm lấy bằng, lái xe khó, chỉ là ban đầu luôn nghĩ nó khó.
Có lẽ vì trong trí nhớ, chuyện lái xe cứ gắn liền với một . Cậu từng thương tay, là A Dã lái xe đưa bệnh viện, lúc đó tràn đầy sùng bái.
Cậu sùng bái yêu , A Dã.
Sở Minh và Triệu Nam Thần sùng bái Tần Mục Dã.
Không hiểu , khi chờ đèn đỏ, Dung Thu bỗng liên hệ hai chuyện vô can đó cùng .
Càng nghĩ càng bực.
Dung Thu chốt cảm xúc thành kiểu tâm lý “trẻ con giữ đồ quý”, ai cũng bảo vật của là duy nhất. Giống như hôm nay gắn linh kiện cho cơ giáp của , ngày mai liền cả đám bắt chước, còn tới hỏi thấy .
Bề ngoài thể tỏ khó chịu, nhưng trong lòng thì cứ vướng mắc.
Giờ cũng .
Nếu ai đó dám khen Alpha cấp S mặt , liền bực, thậm chí hút thuốc, đ.á.n.h , lái cơ giáp lao thẳng biển.
Chẳng lẽ chỉ vì Tần Mục Dã và A Dã tên quá giống, nên thấy khó chịu A Dã?
Chỉ mới giống tên thôi mà phiền thế . Nếu diện mạo còn giống nữa thì…
Ba, hai, một.
Đèn xanh sáng. Dung Thu chớp mắt, kéo khỏi dòng suy nghĩ lộn xộn .
Xì, làm gì chuyện trùng hợp tới mức đó.