[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-25 01:10:35
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Dung Thu ngủ một giấc đặc biệt ngon.

Trong ấn tượng của , dường như từng giấc ngủ nào an và dài lâu như . Linh hồn cùng thể giống như một trận mưa xuân vô hình xoa dịu, những phần vội vã biến dị đều lặng lẽ thấm nhuần, chỉ còn sự nhẹ nhàng khoan khoái, định mà thản nhiên.

Cho nên khi Dung Thu mở mắt , cả tinh thần sảng khoái, cơ thể nhẹ nhàng linh hoạt, trong đáy mắt cũng còn bóng quầng thâm dày đặc.

Beta rời giường liền phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng.

Tóc đúng là dài quá, thẳng tắp chọc xuống, còn vướng hàng lông mi cong mảnh, dây dưa đ.á.n.h với .

Mới chải răng rửa mặt vài cái, Dung Thu chọc ít , đau y như điện giật.

Dung Thu bực .

Dứt khoát tìm một sợi dây thun trong suốt, túm hết tóc trán buộc thành một b.í.m nhỏ.

Chỉa thẳng lên trời.

Sở Minh đến nơi thì thấy chính là dáng vẻ nhếch nhác như , nhưng Tiểu Thu vẫn đến mức khó tin.

Thanh niên mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, phía là quần đùi màu nhạt, chiều dài ngắn dài, vặn lộ đầu gối xinh cùng đôi chân thon dài, cân đối mà đầy sức sống.

Hơn nữa tiểu Thu trông vẻ tâm trạng , đuôi mắt cong, môi cũng khẽ nhếch, hồng hào sáng sủa.

Chỉ là ảo giác của , khi tiểu Thu mở cửa thấy , biểu cảm thoáng chần chừ một chút.

Sở Minh lập tức căng thẳng, thẳng , còn vô thức l.i.ế.m môi vì khô.

Hắn đến đây sẽ gây phiền phức cho tiểu Thu ?!

đuổi thẳng tới tận nhà .

là quấy rầy.

Dung Thu hề ý bất mãn, chỉ là hoảng hốt một chút.

Sở Minh đến bất ngờ quá, suýt nữa nhận . chỉ mất ba giây, liền nhớ Sở Minh.

“Là Sở Minh !”

Đôi mắt Alpha sáng lên.

Anh Tiểu Thu từng gọi tên bằng giọng mật như , đa phần đều gọi “đàn em Sở”.

Tai Sở Minh lập tức đỏ lên, hai tay trong áo hoodie siết thành nắm đấm, rõ ràng vô cùng khẩn trương: “Nghe mấy ngày nay Tiểu Thu đến quân khu, em chút lo, nên tới xem……”

Dung Thu thiện tiếp nhận quan tâm của : “Chỉ xin nghỉ mấy hôm thôi, đừng ngoài cửa chuyện, nhà .”

Mở cửa mời , Dung Thu lấy một đôi dép lê dự phòng đưa cho Sở Minh.

Sở Minh đổi giày, tầm mắt dám loạn xung quanh, sợ ghét bỏ, nên chỉ cúi đầu cẩn thận giày. vẫn nhạy cảm phát hiện giá một đôi dép lê màu đen, mặt in hình một con sói đen oai phong, ngậm chữ cái “Q”.

Rõ ràng là một đôi với dép của Tiểu Thu.

Bởi vì dép Dung Thu đang mang là một con Husky màu xám, trong miệng ngậm chữ “R”.

Tim Sở Minh co thắt.

, đàn yêu.

Nghĩ đến lúc ở trường, Tiểu Thu nhắc tới đối tượng với ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ, Sở Minh hạnh phúc cũng thấy nhẹ lòng.

nhanh tự trấn an .

Hắn ý nghĩ gì khác, chỉ là đến xem Tiểu Thu dạo thế nào.

Anh Tiểu Thu , liền yên tâm.

Mà hiện tại xem , Tiểu Thu .

Sở Minh mặt dày quấn lấy giáo sư Nhậm để hỏi địa chỉ, định tới thăm từ lâu, nhưng mãi cớ; tối qua mấy đàn học chung Tiểu Thu xin nghỉ, mới vội vàng chạy tới.

cũng tới tay .

Alpha điều.

Trong ba lô còn mang theo thùng phô mai ướp lạnh.

Đó là đặc sản R tinh quê , loại phô mai đặc chế, phần lớn đường sữa cùng chất béo đều ép , chỉ còn giữ một chút ít tinh chất.

Dung Thu mới rót nước tiếp khách vài phút, Sở Minh khệ nệ lấy hộp lạnh .

Dung Thu bật .

Cậu cúi đặt ly nước ấm xuống bàn, theo động tác đó, đường sống lưng đẽ của thanh niên lộ lớp áo mỏng trắng bạc, tạo thành một đường cong duyên dáng.

Sở Minh chỉ thoáng qua, lập tức hoảng hốt thu về.

Dung Thu nhận khác thường: “Cảm ơn, nào cũng mang từ R tinh tới, phiền em quá.”

“Không phiền, phiền! Cha em gửi mỗi tháng, em ăn hết.”

Sở Minh nhận ly nước, ánh mắt liếc , liền thấy tay Dung Thu vẫn còn đeo một chiếc nhẫn bạc lấp lánh.

vị trí ngón áp út.

Rất nhỏ, nhưng rõ.

Tim Sở Minh đ.â.m thêm mấy nhát vô hình.

Thấy ánh mắt , Dung Thu thoải mái đưa tay cho xem: “Đẹp ? Anh tự tay làm đó.”

Sở Minh: ……

Đã đến thăm thì giữ khách ăn cơm, dù Sở Minh từ chối mãi, cuối cùng vẫn giữ : “Đã ăn ít phô mai đặc sản của em , nấu bữa cơm đáp lễ, đừng chê mới .”

“Không, ! Sao dám chê.”

Hắn thể ăn cơm do Tiểu Thu tự tay nấu.

Khi chọn mua đồ ăn, Dung Thu hỏi: “Lát nữa giáo sư Nhậm cũng tới, chứ?”

Sở Minh sofa, đối mặt với TV lớn mà vẫn thấy gì trong đầu: “Đư... đương nhiên , Tiểu Thu cần hỏi em, em cũng .”

Dung Thu dáng vẻ căng thẳng mà buồn , cầm điện thoại ngừng: “Sợ như , còn dám đến xem, thật làm khó em.”

Dung Thu nấu ăn. Trước khi khoa dự A đại, từng nấu ăn cho nhiều trẻ trong viện phúc lợi, thậm chí nấu cả đồ ăn dặm cho trẻ sơ sinh.

Lúc đó viện phúc lợi điều kiện .

Đa phần thức ăn nhanh, thỉnh thoảng mới bữa thịt, đương nhiên nấu cho ngon.

viện phúc lợi bây giờ khá hơn, nhờ những như Dung Khâm quyên góp, lúc thăm, bọn trẻ đều ăn trứng mỗi ngày, bữa nào cũng thịt.

Nghĩ đến viện phúc lợi, lòng Dung Thu ấm áp.

Vừa thái rau, thầm tính: khi rời A tinh, nhất định đến thăm , vì , khi nhiều năm trở về.

Mà căn nhà đang ở hiện tại, nếu gì ngoài ý , khi rời sẽ treo biển bán.

tiếc, vì còn bao lâu. để nhà trống mấy chục năm ai ở, thu tiền, còn tiếc hơn.

, ngoài 600 vạn thừa kế , tài khoản đúng là rỗng tinh.

Giáo sư Nhậm đến nơi thì đồ ăn còn xong. thấy học trò bảo bối còn thể xuống bếp, giáo sư cực kỳ hài lòng, khuyên thế nào cũng , nhất định bếp phụ.

Một bên là Sở Minh , cảm động khổ sở. 

Đáng giận, nấu ăn, thật vô dụng.

Dung Thu cuối cùng vẫn là nhờ giáo sư Nhậm đưa . Cậu còn dư ba món ăn: một đĩa tôm bóc vỏ đựng trong thủy tinh, một bát canh hải sản, còn đều chuẩn xong đặt bên cạnh. Giáo sư Nhậm liếc mắt qua, bàn lớn bàn nhỏ đầy đủ sắc hương, hơn mười món ăn đều làm xong.

Ngay cả giáo sư Nhậm, vốn thiếu tiền, cũng giật : “Còn ai nữa đến ?”

Dung Thu lắc đầu, đỉnh đầu búi tóc nhỏ cũng theo đó mà động: “Không , hôm nay chỉ ba chúng .”

Lần đầu mời về nhà làm khách, Dung Thu chuẩn vô cùng chu đáo, thậm chí là quá mức phong phú.

Thịt vịt, cá, hải sản… cần gì nấy. Ngay cả rượu cũng đặt mấy loại mạng. Tuy uống nhiều, nhưng giáo sư Nhậm thể uống. Cuối cùng bưng hết lên bàn, chén đũa của bọn họ suýt nữa cũng chỗ đặt.

Bọn họ ăn cơm, chuyện gần như chỉ xoay quanh chuyện của quân khu và A Đại.

Chuyện lễ nghiệp hôm đó, việc Dung Thu đau lòng vẫn còn khắc trong lòng giáo sư Nhậm, nên ông chủ động tránh nhắc đến bạn lữ của Dung Thu; còn Alpha , Sở Minh trong lòng chột , đương nhiên càng chủ động nhắc đến đó.

Hai Alpha nghĩ giống , thế nên bữa cơm ăn đến mức đặc biệt mang tính công vụ.

Về uống thêm chút rượu, bầu khí mới thoải mái hơn. Không từ lúc nào, chủ đề chuyển sang tin tức lớn đêm qua.

“Vị Alpha cấp S đó thật sự lợi hại, quân khu hôm qua làm thí nghiệm, nồng độ tin tức tố còn mạnh hơn cả trai , suýt nữa làm nổ luôn thiết .”

“Trước Tần Trạch Tây, Tần Mục Dã, hai vị Alpha cấp S của Liên Bang đều xuất cùng một gia tộc, Tần gia đúng là vận khí nghịch thiên.”

“Em thấy đêm qua Omega khắp Liên Bang đều mất ngủ, sáng nay đường một Omega kéo một cái, đường dán mắt điện thoại, chỉ chờ xem lúc nào công bố tin ghép đôi.” Câu cuối là Sở Minh .

Là Alpha, khó tránh khỏi chú ý mấy chuyện liên quan đến AO.

Hai Alpha chuyện một lúc lâu, lúc mới phát hiện Dung Thu vẫn im lặng. Beta chỉ cúi đầu ăn cơm, búi tóc nhỏ đỉnh đầu chốc chốc khẽ lắc, xem tinh thần vẫn còn.

Thực Dung Thu vẫn cạnh đó, ăn .

Cậu tửu lượng kém, uống hai ngụm buông ly xuống.

Thấy đề tài đột ngột dừng , nghi ngờ ngẩng đầu: “Sao ? Sao nữa?”

Sở Minh ho khan một tiếng: “Anh Tiểu Thu hứng thú với Alpha đó ?”

Người là Alpha cấp S, mạnh.

Dung Thu trầm ngâm một lát, chậm rãi : “ hứng thú.”

Thậm chí còn cảm thấy mâu thuẫn.

Phiền c.h.ế.t .

Alpha đó đang nhắm yêu.

Sở Minh cẩn thận cân nhắc: “Là vì tiểu Thu thích Alpha …”

Từ hồi học, chuyện tiểu Thu đ.á.n.h Alpha. 

Đánh ác.

Dung Thu đáp gọn gàng dứt khoát: “Không thích.”

Đũa trong tay Sở Minh rơi xuống đất.

Dung Thu mỉm , nhanh chóng giải thích: “ thích là mấy Alpha trong quân khu , dựa tin tức tố cấp A mà tùy tiện chèn ép Beta. Còn Sở Minh với giáo sư Nhậm loại đó, nếu thì cũng sẽ kết bạn với một Beta như .”

“Alpha thể kết bạn với Beta! Em vui vì tiểu Thu chịu coi em là bạn! Mấy kẻ thích tiểu Thu đều mù hết!”

Sở Minh năng căng thẳng, ngay cả ly rượu bàn cũng làm nghiêng.

Rượu ngon còn bao nhiêu, giáo sư Nhậm vẫn đang liên tục lắc đầu lấy khăn giấy lau sạch.

Dung Thu cuối cùng cũng thấy Sở Minh khác thường: “Sở Minh, em kích động ?”

kích động ư? Tất nhiên là vì thích tiểu Thu.

lời thể .

Sở Minh đầu, mặt đỏ bừng, dám mở miệng.

Ngược là giáo sư Nhậm, thấu lòng Alpha lên tiếng hòa giải: “Cho nên danh tiếng quân khu mới . Dù hùng Liên Bang, nhưng cứ dựa tin tức tố để áp thì cũng chẳng ho gì.”

Nói đến đây, giáo sư Nhậm quắc mắt Sở Minh: “Em quân khu, ức h.i.ế.p khác!”

Sở Minh vẫn đỏ mặt, chỉ thể ngoan ngoãn gật đầu.

Hắn len lén ngẩng đầu Dung Thu, chạm đôi mắt xanh lam liền tim run lên, lập tức cúi đầu tránh .

Dung Thu chớp mắt, như thể phát hiện điều gì đó.

Cơm cũng gần như ăn xong. Buổi chiều Sở Minh còn tiết học, nên về .

Giáo sư Nhậm nán thêm mười mấy phút, cuối cùng cũng cáo từ.

Hai , Dung Thu mới chậm rãi dọn bàn.

Cậu từng với giáo sư Nhậm, căn nhà lẽ sẽ bán .

Giáo sư Nhậm hỏi nhiều, chỉ thở dài hết đến khác.

Vị Alpha ôn hòa hề học trò bảo bối của xóa ký ức, còn thấy Dung Thu vẫn đeo nhẫn, nên càng dám chạm nỗi đau của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-26.html.]

Ông chỉ , bất luận Dung Thu ở , nhất định giữ liên lạc.

Beta gật đầu đồng ý.

, beta rời khỏi A tinh.

Lần cần giáo sư Nhậm tay, Dung Thu tự liên hệ với từng giúp sửa cơ giáp. Nhà bên mới trang hoàng xong, đồ đạc mới tinh còn đắt tiền, mà Dung Thu vẫn c.ắ.n răng giảm giá.

Đối phương nhiều, chuyển khoản bộ ngay lập tức.

Trưa hôm đó, Dung Thu ký xong hợp đồng, tiền lập tức tài khoản.

Một phần trong đó dùng để nộp phí vi phạm hợp đồng cho Đệ Nhất quân khu, còn phần lớn giữ trong thẻ, dự định dùng để thuê nhà ở quân khu 13, đồng thời chi trả sinh hoạt phí.

Việc bán nhà tiến hành dứt khoát, gọn gàng.

khi rút khỏi công tác ở Đệ Nhất quân khu thì phiền phức, vì quá nhiều văn kiện liên quan cần ký. Dung Thu chạy mấy bộ phận, mất bốn năm ngày chỉ để lo việc .

Mãi đến ngày khi xuất phát, Dung Thu mới rảnh để mang quà đến viện phúc lợi.

Lũ trẻ trong viện phúc lợi vẫn ngây thơ, chất phác như .

Dung Thu ôm một đứa bên trái, ôm một đứa bên , hai đứa nhỏ ôm c.h.ặ.t c.h.â.n , nhất quyết chịu buông. Cuối cùng Dung Thu dỗ mãi, dỗ mãi, mới khiến đám nhóc lông tơ chịu buông .

Rời viện phúc lợi, coi như mối vướng bận cuối cùng ở A tinh giải quyết.

Lúc mới nhớ còn cắt tóc.

Tối hôm đó, thẳng đến tiệm cắt tóc.

Dung Thu gương mặt và dáng đầu , chỉ cần tỉa gọn và tán mỏng một chút, hiệu quả lập tức hiện .

Cậu thợ cắt tóc khen từ trái sang .

Dung Thu gương, cảm thấy cũng khác mấy.

cắt xong thì cuối cùng cần buộc búi tóc nhỏ nữa.

Dung Thu cảm thấy thoải mái, sảng khoái tinh thần.

Một đêm ngủ ngon.

Ngày hôm , tại sân bay tinh hạm lớn nhất Thủ Đô tinh, Dung Thu đang nhàm chán di động.

Nhiều ngày qua, bộ tin tức đều xoay quanh một Alpha cấp S nào đó.

Dung Thu hứng thú với Alpha.

tin tức tràn ngập đến mức tránh , cuối cùng cũng ép “” rằng Alpha Liên Bang sắp xếp chương trình “tương ” cao cấp.

Một Alpha cấp S sẽ đồng thời ghép đôi với 45 Omega trong độ tuổi độc .

Người mức độ ghép đôi cao nhất, sẽ trở thành bạn lữ tương lai của Alpha cấp S đó.

Nhìn thế nào, cũng đúng là phúc.

Alpha cấp S vốn khác biệt, ngay cả tìm đối tượng cũng khiến Liên Bang lao tâm khổ tứ.

chuyện đó thì liên quan gì đến một beta bình thường như ?

Dung Thu hờ hững, gọn gàng vuốt mái tóc ngắn thẳng nếp, tắt điện thoại, kéo vali bước nhanh lối xếp hàng lên tinh hạm.

Cùng lúc đó, Cục Ghép Đôi AO của Liên Bang đang gặp một trận… tai nạn.

Nói là bài xích Omega!!?

Thế nhưng vì bước phòng ghép đôi, sắc mặt Omega đều tái nhợt, hơn nữa mức độ ghép đôi mỗi đều vượt quá mười phần trăm.

10%.

Mức ghép đôi thấp đến đáng sợ.

Ngoài đường tùy tiện kéo một Alpha và Omega kiểm tra, còn khi hợp hơn thế.

Nhân viên công tác sốt ruột nhíu mày, nhưng điều càng bất ngờ hơn là khi kết quả ghép đôi hiện , Omega bắt đầu… phát tán tin tức tố!

Đây là cái quỷ gì !!

Hơn nữa chỉ một , mà là tất cả Omega!

Ở đây 45 Omega cấp S, tuổi từ 18 đến 35, bộ đều xuất hiện tình trạng tuyến thể mất khống chế.

Cục Ghép Đôi hề nghĩ sẽ xảy chuyện . Tin tức tố của Omega cấp S rò rỉ, trở thành khảo nghiệm cực lớn đối với bộ Alpha tại đó.

Tin tức tố tinh thuần như , giống như hiện của d.ụ.c vọng.

Dục vọng khiến Alpha mất kiểm soát. Nếu gáy bọn họ dán miếng cách trở tin tức tố, đồng thời kịp thời sốc điện làm cho choáng, khu Omega chuyên dụng e rằng biến thành bãi săn, một đám sơn dương chờ sói xé xác.

Tất cả đều trái với dự tính của Tần Trạch Tây.

Tại thành thế

lúc , Tần Trạch Tây còn tỉnh táo. Bị hơn bốn mươi loại tin tức tố Omega bao vây, y phun năm .

Phun đến mức mật ngọt sắp trào , khung cơ thể của Alpha cấp S lập tức kích hoạt chế độ bảo hộ, ngay cả miếng cách ly tin tức tố cũng vô hiệu. Tin tức tố cấp S tỏa tràn ngập, hòa lẫn với Omega, khiến t.a.i n.ạ.n càng thêm hỗn loạn.

Từ phòng ghép đôi bước , Tần Mục Dã vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Ngay từ lúc bước , biểu cảm đó.

Lạnh nhạt, vô cảm.

Như thể hôm nay tìm bạn lữ, mà là ép dự họp tăng ca.

Sự thật đúng là như .

Tần Mục Dã thì đến, nhưng tâm mâu thuẫn. Thậm chí , luôn mâu thuẫn, chỉ là hôm nay đám Omega , cuối cùng kìm , bùng nổ.

Thấy trai mất khống chế đến mức đó, Tần Mục Dã nhíu mày, tay nhanh đ.á.n.h ngất Alpha .

Mấy beta nhân viên còn mắt trợn tròn, kịp hiểu chuyện gì, quăng một loạt thể ngất xỉu.

“Đỡ , đưa lên xe.”

Đi khỏi cục ghép đôi AO Liên Bang, bên ngoài chính ngọ, ánh mặt trời chói chang.

Tần Mục Dã vẫn bình tĩnh, đôi mắt sâu như mực lộ cảm xúc. Hắn từ chối sự sắp xếp của nhân viên Liên Bang, lựa chọn tự lái xe trở về: “Các rảnh thì xem tình hình bên trong .”

“Chúng gọi đội y tế đến, hiện tại kiểm tra tình trạng tuyến thể của Tần .”

Tần Mục Dã im lặng , đồng t.ử đen nhánh như thông xuống vực lạnh.

Nhân viên nghiên cứu của Liên Bang đành chịu áp lực.

Đó cũng là một beta, giống như Dung Thu.

Gương mặt Tần Mục Dã biểu cảm, môi mím . Một lát , rốt cuộc đưa cánh tay trái .

Nhân viên nghiên cứu cảm ơn vì chịu phối hợp: “Chúng sẽ tiếp tục nghiên cứu loại t.h.u.ố.c an mới cho ngài.”

“Cảm ơn.” Nam nhân dường như mấy bận tâm.

Bởi vì giọng dùng vô cùng bình thản.

Tần Mục Dã đúng là tâm tĩnh như giếng cũ, gợn sóng.

Liên tiếp ghép đôi hơn bốn mươi Omega mà vẫn tìm bạn lữ phù hợp, chuyện đó đặt lên bất kỳ Alpha nào cũng đáng tiếc. đến lượt , thể ung dung chấp nhận.

Thậm chí còn mơ hồ thấy nhẹ nhõm.

Hắn cảm giác nhẹ nhõm bắt nguồn từ , cũng lười nghĩ.

Hắn chỉ hiện tại trạng thái của ý.

Giống như , khi còn học, bất kể việc học sinh hoạt, đều hài lòng như thế.

Chỉ là, nếu như trong mơ xuất hiện beta .

Vậy thì càng .

Hắn cũng từ lúc nào, chỉ cần nỗi nhớ đè ép càng mạnh, hình bóng càng hiện lên.

Đêm thứ nhất, Tần Mục Dã nhắm mắt liền mơ thấy cảnh khi rời quán bar, beta cây cầu vượt sông, cả khuôn mặt đầy yếu ớt, bất lực.

Đêm thứ hai, mơ thấy beta yếu ớt thấy , hướng mỉm dịu dàng, như thể tâm trạng khá hơn.

Đêm thứ ba, trong mộng thấy beta vẫn đang với ở giây , giây tiếp theo như pha lê vỡ vụn, từ cầu nhảy xuống, giữa trung nở đóa hoa m.á.u đỏ sẫm nơi trán.

Một cơn cảm giác mất mát khổng lồ lập tức bao trùm Alpha, như thứ gì quan trọng nhất đang rút khỏi .

Ác mộng, rốt cuộc cũng bắt đầu.

Sự cố ngoài ý ở cục ghép đôi AO Liên Bang, ba ngày mới tin tức Liên Bang công bố.

Lúc , đang chờ đổi chuyến tinh hạm, Dung Thu trong đại sảnh uống . Trên màn hình điện t.ử cực lớn, ngoài lịch trình tinh hạm, một phần tư còn là tin tức thời sự.

Màn hình cập nhật một tin nóng ——

【Năm 365 tinh lịch, ngày 1 tháng 10, 10 giờ 56 phút sáng, cục ghép đôi AO Liên Bang AO xảy rò rỉ tin tức tố Omega, khiến tuyến thể của 45 Omega mất kiểm soát, 187 Alpha sốc điện ngất xỉu】

“Hả?”

Dung Thu đặt bình giữ nhiệt xuống.

Cậu dòng tin đang chạy màn hình.

Ôi chà, hiếm thấy thật.

Chuyện ba ngày , giờ mới công bố.

Dung Thu lấy chiếc di động khởi động xong, định xem nguyên nhân sự cố.

Ngón tay trượt xuống. Toàn bộ phần bình luận đều đang thảo luận về việc .

tiếc nuối, hóng chuyện.

thấy nguyên nhân cụ thể.

Lật hai trang vẫn thấy nội dung , Dung Thu liền thấy chán, tắt di động.

đại khái cũng đoán , vị Alpha cấp S nào đó rõ ràng tương thuận lợi.

Thói quen xoay nhẫn tự giác trỗi dậy, ngón áp út của beta khẽ xoay chiếc nhẫn bạc, tâm trạng khoan khoái hơn.

Quả nhiên vẫn lợi hại nhất, thời còn học bạn lữ trọn đời bên cạnh.

Bản tin cho thời gian than thở lâu. Chỉ vài phút , loa và màn hình nhắc hành khách chuẩn lên tinh hạm.

Dung Thu siết bình giữ nhiệt, cúi đầu kiểm tra hành lý cuối.

Ngón tay thon dài, khớp xương cân đối, dáng cũng xuất sắc. Chỉ mặc đồ đơn giản mà vẫn lộ rõ cơ thể mắt.

Ở một sân bay tinh hạm xa xôi thế , thật khó thấy một beta nhan sắc xuất chúng đến .

Người nhút nhát lén hai .

Người gan lớn hơn cầm di động tiến gần, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của Dung Thu chặn , đành tiếc nuối rời .

Dung Thu xoay chiếc nhẫn bạc trong tay, kéo hành lý, chuẩn chờ lên tinh hạm.

Không gì bất ngờ, đây sẽ là hành trình dài nhất của . Bởi vì một tháng nữa, mới đến điểm dừng cuối cùng.

*

5 năm .

Quân khu 13, chủ tinh - U tinh.

Một bộ cơ giáp chế tác mỹ đang lướt mặt biển băng cực. Màu đen thuần, đường cong lưu loát, tràn ngập sức mạnh khiến chấn động. Chỉ đơn giản xẹt qua mặt biển, dùng bất kỳ kỹ xảo trình diễn nào, mà vẫn mang khí thế khiến tim đập mạnh.

Đây là một bộ cơ giáp tư nhân cải tiến.

So với cơ giáp quân dụng hiện hành của Liên Bang, nó tốc độ nhanh hơn, công kích mạnh hơn, phòng ngự hơn, thậm chí còn hơn.

Mười phút , cơ giáp dừng đài hải đăng.

Khoang mở .

Ánh mặt trời chiếu xiên qua cơ giáp, gió biển thổi làm tóc đàn ông rối, nhưng vẫn thể giảm bớt vẻ của . Lớp ánh sáng ấm áp còn khiến làn da trắng mịn của như phát ánh ngọc.

Thoát khoang, tháo mũ, kiểm tra cơ giáp.

Kèm theo một động tác xoay nhẫn theo bản năng, vẻ ngây ngô khi xưa biến mất, chỉ còn khí thế mài giũa sắc bén.

Cậu chính là chủ sở hữu cơ giáp .

Cũng là trẻ nhất từ đến nay giữ chức thủ tịch thiết kế cơ giáp của quân khu 13, Dung Thu.

Loading...