[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 21.1

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:51
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

—— “Được, em sẽ trở về.”

Chỉ một câu , cả hai bên đều rơi sự im lặng khác thường.

Tần Mục Dã mím đôi môi khô khốc.

Hắn định gì đó để an ủi beta, nhưng lời còn kịp khỏi miệng thì màn hình đột nhiên hiện lên khuôn mặt tươi sáng rực của đối diện, khiến tất cả những câu chữ sắp đều nghẹn .

Đó nụ thường ngày, rụt rè và kín đáo của beta.

Dung Thu rạng rỡ, đến mức khóe mắt cong cong, hàng mi dài khẽ che khuất ánh mắt sáng trong. Ngay cả hàm răng vốn hiếm khi để lộ cũng đều lộ , chỉnh tề đều đặn.

Đó là một nụ quá mức hảo, đến ngọt ngào.

chỉ thoáng chốc, Tần Mục Dã cảm thấy bất an và kỳ lạ đến khó hiểu.

“A Dã chắc bận, em cúp đây.”

Nói dứt lời, Dung Thu quả nhiên cắt đứt cuộc gọi video.

Đây là đầu tiên beta chủ động kết thúc cuộc trò chuyện với , dứt khoát, gọn gàng như thể vạch ranh giới rõ ràng giữa hai .

Tần Mục Dã lập tức siết chặt di động trong tay.

Không đúng, thực sự đúng.

Nếu là đây, mỗi khi Dung Thu nhận điện thoại của , đều sẽ vui mừng mặt, chuyện lớn chuyện nhỏ đều kể hết, hề giấu giếm, hề ngại phiền.

Vậy mà bây giờ đột ngột cúp máy…

do đang mệt, là vì vết thương khiến chuyện?

Xương sườn gãy, chắc chắn đau.

Có lẽ giờ ngay cả hít thở cũng khiến đau đớn.

Vẻ mặt Tần Mục Dã dần tối , hàng mày sâu khắc thêm nét nặng nề, ánh mắt vốn thanh lãnh nay pha thêm mấy phần lạnh lẽo. còn kịp suy nghĩ thêm, bên cạnh Tô Nhiên mở miệng, ánh mắt sáng lên: “Dung Thu trở về A tinh ?”

Tần Mục Dã cất điện thoại, nhíu mày: “Sao quan tâm như ?”

Tô Nhiên: “…”

Tần Mục Dã vẫn rằng nguyên nhân khiến cơ giáp của Dung Thu giải thể chính là vì Tô Nhiên. Hắn thậm chí cũng Tô Nhiên từng đến thăm Dung Thu. Vì thế, cho rằng Tô Nhiên định tìm Dung Thu gây rắc rối, ánh mắt lập tức mang theo cảnh cáo: “Đừng bắt nạt .”

Tô Nhiên chỉ thấy oan uổng vô cùng: “Tôi nào bắt nạt !”

nghĩ đến những việc xa từng làm, chẳng thể biện minh nổi.

Thậm chí đến bây giờ, vẫn dám nhắc đến việc cơ giáp của Dung Thu hỏng phần do của .

Tô Nhiên chột , lắp bắp tìm cớ chuồn khỏi phòng.

Vừa vài bước, còn dừng ngoài cửa, lẩm bẩm: “Cái beta đó… chắc chỉ là bạn giường của A Dã thôi, đúng ?”

Tần Mục Dã chỉ liếc một cái, ánh mắt sâu lạnh như đang hỏi , “Cậu đang cái gì vô nghĩa thế?”

Tô Nhiên rụt cổ, lắp bắp: “Hiểu …”

Khi Tô Nhiên rời , Tần Mục Dã cúi đầu tờ báo cáo điều tra trong tay, cảm giác bực bội càng nặng nề hơn.

Trên bản báo cáo ghi rõ: cơ giáp của Dung Thu thiếu một linh kiện quan trọng, linh kiện phát hiện trong khoang dụng cụ của cơ giáp. Ngoại trừ kỹ sư bảo dưỡng, chỉ Dung Thu từng động nơi đó vì quân khu mới kết luận rằng kiểm tra kỹ khi khởi động cơ giáp.

Tần Mục Dã vẫn bản năng tin rằng Dung Thu loại cẩu thả như .

Dung Thu luôn cẩn thận, mỗi điều khiển cơ giáp đều kiểm tra kỹ…

Rất khó tin rằng phạm sơ đẳng .

chứng cứ trắng đen bày mắt.

Chẳng lẽ chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý ?

Tô Nhiên từ văn phòng của Tần Mục Dã bước , rùng một cái. Vừa nãy thấy A Dã chăm chú xem bản điều tra, cả cứng đờ.

Anh sợ A Dã hỏi quá nhiều.

A Dã thông minh như , chỉ cần hớ một câu là để lộ dấu vết ngay.

cơ giáp của Dung Thu đúng là làm hỏng.

Quân khu cấp cho Dung Thu loại cơ giáp mới, cấu tạo tinh vi và chắc chắn, làm thể vô cớ tự giải thể? Khi chỉ vì căng thẳng nên điều khiển sai, khiến lưỡi cơ giáp của chạm phần chốt giải thể của Dung Thu—

Một cái ốc vít nhỏ, khoan 1mm, dài 3mm, ẩn sâu trong chốt khóa giải thể.

khéo” chạm trúng nó.

quên rằng nếu chạm đúng chốt đó, cơ giáp sẽ giải thể trong vòng ba giây, còn cơ giáp của Dung Thu là từ từ tách rời, nổ tung gần mặt biển.

Tô Nhiên vẫn còn thấy hối hận.

nỗi tự trách nhen nhóm thì liền cơn giận dữ dập tắt khi nhận điện thoại từ cha buổi tối hôm đó.

Tô Nhiên kinh ngạc: “Nghĩa là… của con khiến cơ giáp của Dung Thu hỏng ?”

Cha tức giận quát: “Không con, nhưng cũng chẳng khác là bao!”

Tô Nhiên: “?”

“Trừ A Dã , con xem con giao du với loại nào! Cái thằng Chu Giả đó, gia thế thua xa con, tính tình tệ hại, con còn chơi với nó hả?”

Không hiểu cha đột nhiên nhắc đến Chu Giả, Tô Nhiên ngẩn : “Chu Giả làm ?”

“Chính là ! Là động tay động chân cơ giáp của beta ! Hơn nữa, con , còn mặc quần áo của con, đội mũ của con, thậm chí khi quét thẻ chứng thực phận, cũng dùng danh nghĩa của con!”

“Cái gì!” Tô Nhiên toát mồ hôi lạnh.

là hôm khi làm nhiệm vụ, Chu Giả mượn thẻ của .

chỉ nghĩ là để ăn cơm, vì hai dùng chung tài khoản thanh toán. Còn quần áo, Chu Giả thường mặc đồ cho, cũng chẳng để tâm.

Thì Chu Giả mượn thẻ là để hại Dung Thu ?!

Tô Nhiên chơi bời quen thói, từ nhỏ cha che chở, ai dám động đến , ai nấy đều tâng bốc nịnh nọt.

Lâu dần, quên mất rằng ai cũng là .

Cuộc điện thoại của cha khiến mặt trắng bệch.

Ban đầu là tức giận, đó là sợ hãi.

Chu Giả cố tình phá linh kiện trong cơ giáp của Dung Thu, tâm địa gã thật độc ác.

Nếu hôm đó Chu Giả nhẫn tâm hơn, phá cả cơ giáp của , chẳng cũng c.h.ế.t trong nhiệm vụ ?

Nghĩ đến chuyện nhiệm vụ chính là do Chu Giả xúi giục cùng , Tô Nhiên liền run rẩy.

Nếu chuyện điều tra , chắc chắn sẽ xem là đồng lõa và cuốn quân sự điều tra.

Cha hừ lạnh qua điện thoại: “Bây giờ mới sợ ? Nếu cha cho theo dõi thằng đó, con sớm kéo xuống cùng ! Dù trăm miệng cũng chẳng nổi!”

Tô Nhiên há miệng, cuối cùng chỉ im lặng cúp máy.

Anh hề Dung Thu mất mạng, nhưng thể phủ nhận rằng chuyện xảy đều do .

, giờ chỉ thể đổ hết lên đầu Dung Thu.

Chẳng lẽ thể vạch tội Chu Giả ?

Nếu Chu Giả, thì cũng sẽ lôi theo.

Cha làm đúng, xử lý theo dõi Chu Giả, bảo vệ chính là đang bảo vệ cả nhà.

sâu trong lòng, đạo đức vẫn thì thầm rằng như là sai.

Tô Nhiên hiếm khi tự trách, đêm đó trằn trọc mãi ngủ .

cảm giác chẳng kéo dài bao lâu, chỉ một đêm , nó tan biến gần hết.

Đặc biệt là khi Chu Giả cha xử lý đến chỉ còn nửa mạng, áy náy và hối hận trong lòng Tô Nhiên gần như còn sót chút gì.

cũng là Chu Giả xúi giục, là gã bày mưu, nếu thì tay với một beta nhỏ nhoi như .

Từ đầu đến cuối, đều là kẻ vô tội, cuốn mà thôi.

Phải, chính là như thế.

Hơn nữa, Dung Thu trở về A tinh cũng .

Ngay cả cũng thấy rõ, Dung Thu ở quân khu chẳng coi trọng. Sớm về A tinh còn hơn, ít ở đó sẽ kỳ thị vì là beta.

Tô Nhiên tự an ủi chính bằng lý lẽ .

Tàu chiến đón học sinh trở về A tinh đến nhanh.

Lần , xin về trường cũng ít, ngoài những thương, còn nhiều học sinh chịu chấn động tâm lý nặng sự kiện ở M tinh.

Sau khi trải qua W tinh một , lẽ hướng cuộc đời họ đổi.

Dòng lắc lư, Dung Thu cùng các bạn học từ quân hạm A3 chuyển sang quân hạm B24. Không ít còn mang theo các đặc sản mua ở W tinh và M tinh, túi lớn túi nhỏ chất đầy bên chân, gương mặt ai nấy đều mang theo niềm vui sắp trở về trường.

náo nhiệt là chuyện của khác, Dung Thu chẳng gì cả.

Beta chỉ ôm chặt lấy gói hành lý duy nhất của .

Giữa vũ trụ cuồn cuộn, ngân quang lập lòe, cảnh tượng vốn là thứ từng thích, nhưng giờ đây chẳng thể dấy nổi một chút tinh thần nào.

Cậu mở di động , lặp lặp xem lịch sử trò chuyện giữa và Tần Mục Dã.

Từ đầu kéo xuống cuối, bỗng nhiên xuất hiện một tin nhắn mới.

Dung Thu lập tức thẳng dậy, động tác làm lồng n.g.ự.c đau nhói.

Đáng tiếc, tin nhắn từ A Dã.

Tô Nhiên: Về thì dưỡng thương cho ! Chờ khỏe , chờ giúp tu cơ giáp!

Dung Thu: Ừm.

Bên im lặng lâu, đó hiển thị “Đối phương đang nhập...”.

Tô Nhiên: A Dã dạo bận, mấy tháng tới chắc rảnh cầm điện thoại.

Tô Nhiên: Hay là, khi về trường, tìm thử khác ? Đừng cứ một lòng treo cổ một cây là A Dã nữa.

Tô Nhiên hai sắp chia tay, nên giờ phút mới nhịn lên tiếng nhắc nhở.

Dung Thu chẳng buồn đáp .

Beta trở khung chat với Tần Mục Dã.

Một giờ trôi qua, vẫn chẳng lấy một tin nhắn.

Dung Thu khẽ nhạt.

Cậu cảm giác trái tim như khoét một lỗ lớn từ bao giờ, dòng m.á.u nóng bỏng chảy ngoài, càng lâu thể càng lạnh lẽo.

Bên ngoài cửa sổ, tinh cầu trắng bạc ngày càng xa dần, vùi lấp giữa những tinh vân rực rỡ, xoắn ốc bụi sáng quanh, W tinh dần tan giữa dải ngân hà rực rỡ.

Dung Thu rõ ràng đang rời xa với tốc độ cực nhanh, giống như một giấc mộng, mơ hồ và thể chạm tới.

Thật sự... khó nắm giữ.

Đến A tinh, những học sinh thương đưa đến bệnh viện điều trị, còn những thương nhẹ hoặc đáng ngại thì trở trường.

Dung Thu thuộc nhóm chuyển đến bệnh viện.

Vừa bước khỏi khoang tàu, luồng khí lạnh ập tới khiến hắt một cái, cơn đau lập tức lan nơi xương sườn gãy.

May là vài phút, cũng quen dần.

A tinh thu, nắng gắt tan , gió thu mang theo mùi quýt thanh mát.

A Đại nhiều sinh viên tình nguyện đến giúp. Ngoài các Alpha, còn ít Omega dịu dàng, họ đưa khăn, phát nước, thậm chí vài đỏ mặt giúp các học trưởng mang hành lý.

Chỉ Dung Thu là chẳng ai gần.

Sau cổ dán miếng ngăn tin tức tố, tinh ý liếc qua là beta.

Dung Thu cũng chẳng cần ai giúp.

Xương sườn gãy nặng, chỉ là vẫn còn đau âm ỉ, loại đau chịu . Cậu mang theo ba lô duy nhất, quanh một lượt cảnh náo nhiệt chuẩn về phía 200 mét ngoài, nơi xe cứu hộ chuyên dụng.

Bỗng vỗ vai .

Dung Thu khẽ nhíu mày, đầu thì thấy một Alpha cao lớn, ngượng ngùng mặt. Gặp ánh mắt , gãi đầu: “Đàn Tiểu Thu, em là tình nguyện viên hôm nay, đến đón sư bệnh viện!”

Suốt dọc đường, Sở Minh vô cùng ngoan ngoãn.

Cậu dường như điều gì hỏi mà dám, vẻ mặt chần chừ.

Đợi khi Dung Thu yên ở phòng bệnh Thủ Đô tinh, Sở Minh mới lấy trong ba lô một chiếc hộp lạnh.

“Đàn Tiểu Thu, đây là phô mai!”

“Phô mai?”

Dung Thu nhớ tới đầu chính thức gặp Sở Minh, khi đó Sở Minh mang sữa bò tươi cho , còn sẽ đem phô mai đặc sản của R tinh tặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-21-1.html.]

Không ngờ thật sự mang đến.

Thật phiền phức.

Dung Thu từ chối, bảo mang về.

Sở Minh chịu, còn đang thương, chẳng thể đuổi theo . Đàn em nhỏ nhanh trí, đặt hộp lạnh xuống mặt hì hì bỏ chạy, còn để câu: “Anh Tiểu Thu, em khóa cửa, sẽ thăm đó!”

Anh Tiểu Thu?

Dung Thu chớp mắt, từ “đàn ” biến thành “.

Cùng phòng bệnh với Dung Thu là một Alpha gãy chân, thấy cảnh khỏi hâm mộ: “Cậu còn mang phô mai R tinh, tiểu học chắc định theo đuổi ?”

Dung Thu đang hộp phô mai, liền nghiêm túc đáp: “Tôi đối tượng .”

“Cũng là beta?”

“Đương nhiên.”

Ở bệnh viện A tinh điều trị khác hẳn phi hạm. Đội y tế phi hạm thuộc quân khu, lúc Tô Nhiên kịp sắp xếp, nên họ đối xử với đầy kỳ thị, từ việc bôi t.h.u.ố.c đến đưa khăn giấy, chỉ cần sơ sẩy là mấy Alpha hộ công tỏ rõ vẻ ghét bỏ.

Trở về A tinh, thứ hơn nhiều.

Chỉ là thời gian rảnh quá nhiều khiến cô đơn.

Khi việc gì làm, thời gian trôi cực kỳ chậm.

Trong suốt thời gian , Tần Mục Dã gọi cho lấy một . Sở Minh thì thi thoảng ghé qua, luôn mang quà và hỏi thăm chuyện học hành, khiến khó đuổi khéo .

Ngoài , Tô Nhiên cũng thỉnh thoảng nhắn tin chuyện phiếm.

Dung Thu vốn thấy phiền, nhưng chỉ thể thông qua Tô Nhiên để tin tức của nam nhân . Ghép từng mảnh nhỏ, đại khái cũng hiểu tình hình hiện tại của Tần Mục Dã.

—— A Dã hình như sắp thăng chức, giờ là nhị cấp chiến thuật quan, lên nữa .

—— Nhiệm vụ ở K tinh khó, A Dã đang tranh vị trí tổng đội trưởng với một Alpha khác.

—— K tinh lạnh, tuyết phủ trắng xóa, A Dã dạo hình như ho nhẹ.

Biết A Dã phát triển thuận lợi, Dung Thu cũng vui lây.

khi thấy dòng tin “ho khan”, tim thắt .

Cậu vẫn nhớ năm khi đông đến, Tần Mục Dã từng cảm, bệnh đến dữ dội. Dung Thu lo lắng yên, ngày nào cũng đưa thuốc, đến khi khỏi, lây theo. Cái mũi tắc nghẹt mấy tuần liền.

Giờ Tần Mục Dã dấu hiệu cảm, Dung Thu lập tức gửi cho Tô Nhiên một danh sách những điều cần chú ý. Không Tô Nhiên làm theo , chỉ thể lo lắng từ nơi xa.

Tính , viện hơn bốn tháng, mà bệnh viện vẫn cho xuất viện, đợi chỗ gãy xương mờ hẳn mới về.

Dung Thu ở thêm một tháng.

Tuổi trẻ phục hồi nhanh, mà chính phủ Liên Bang chi trả bộ viện phí cho học sinh thương, từ điều trị đến ăn uống đều đầy đủ. Ba tháng lẽ mới lành, hai tháng khỏi.

Ngày xuất viện, Dung Thu tự thu dọn hành lý rời . Ngoài trời sương thu giăng mờ, mưa xong, gió lạnh thổi buốt .

Cậu run lên vì lạnh, hắt liên tiếp.

Trời thế lạnh thật...

Không A Dã bên thế nào .

Tô Nhiên đừng lo, A Dã bây giờ là nhân vật trọng yếu trong quân khu, dù chăm sóc, vẫn khác để ý.

Dung Thu vẫn yên lòng.

Chỉ là, nỗi lo dịu nhiều so với .

Cậu vuốt ngực, cảm nhận nhịp tim rối loạn, còn như , còn chỉ một cơn gió cũng khiến lòng d.a.o động.

Những cảm xúc rối rắm chỉ nén xuống khi giáo sư Nhậm gọi xem phòng.

Ngày đầu tiên kỳ nghỉ, giáo sư Nhậm, một Alpha nho nhã, điềm tĩnh đích lái xe đưa Dung Thu .

Ông luôn xem như con trai ruột.

Khi Dung Thu còn viện, ông đến thăm hai , còn tự nấu canh gà mang đến. Nếu bận việc hôm Dung Thu xuất viện, ông hẳn đến đón tận nơi.

Trên đường, giáo sư Nhậm hỏi về dự định .

Mỗi năm, A Đại đều những sinh viên trụ nổi trong quân khu, điều đó đồng nghĩa với bốn năm học tập coi như bỏ phí.

Dung Thu cảnh thu bên ngoài cửa sổ, mỉm dịu dàng: “Vẫn là nhất quân khu.”

Bởi vì A Dã , sẽ nhất quân khu.

bước chậm hơn, nhưng tương lai vẫn sẽ đến tìm .

Từ khi gặp Tần Mục Dã, Dung Thu đưa đó tương lai của .

Hiện tại sẽ đổi, tương lai cũng .

Giáo sư Nhậm thế liền : “Đệ nhất quân khu lắm, thầy với em còn thể gặp nhiều.”

Dung Thu cũng : “Vâng.”

Hai mươi phút , xe dừng dãy nhà liền kề.

Biết đây là căn nhà đầu tiên trong đời , Dung Thu bước với ánh mắt sáng lấp lánh.

Căn nhà thật sự , hai tầng, sân nhỏ phía , tầng hai còn ban công phơi đồ.

Khu xung quanh yên tĩnh, bố cục bên trong gọn gàng, chỉ cần trang trí thêm một chút là hảo.

Dung Thu càng xem càng thích.

Trong đầu bắt đầu nghĩ cách bài trí nội thất: một phòng ngủ chính, một phòng phụ, một phòng nhỏ làm thư phòng. Sách của A Dã từ ký túc xá thể mang về đặt đầy giá. Ngoài sân trồng đủ loại hoa, bốn mùa đều rực rỡ, hương thoảng khắp nhà.

Xem xong phòng, mời giáo sư Nhậm ăn trưa.

Giáo sư nụ tươi suốt cả buổi của , liền căn nhà thật hợp ý: “Học trưởng của em cũng quý căn nhà , nếu điều khỏi A tinh, chia tay với Omega, chắc chẳng nỡ bán .”

“Omega chia tay với ?”

“Ừ.” Giáo sư Nhậm còn học trò bảo bối của cũng yêu, nên chuyện khá thoải mái, chẳng kiêng dè gì: “Mỗi năm đều nhiều trường hợp như thế, đến quý nghiệp thì nhiều cặp đôi chia tay lắm. Đàn của em cũng , yêu một Omega, nhưng đối phương chịu nổi cảnh xa lạ đất khách, hai cãi vã suốt hai năm, cuối cùng vẫn chia tay.”

Dung Thu hóa quý nghiệp còn biệt danh là “quý chia tay”.

hiểu rõ cảm giác cô đơn nơi đất khách.

Bởi vì mỗi ngoài làm nhiệm vụ, đều vô cùng nhớ A Dã.

Nhớ đến nỗi tâm can héo quắt.

Không A Dã khi nào cũng ghét cảm giác xa lạ đó . Chỉ nghĩ đến chuyện thôi, tim Dung Thu thấy nhói lên. nhớ, khi hai mới hẹn hò, A Dã từng hỏi về tình hình trong nhà , điều đó chẳng ngụ ý rằng bọn họ sẽ trở thành bạn lữ ?

A Dã sẽ hỏi những câu vô nghĩa.

Cho nên hai bọn họ chắc chắn sẽ chia tay.

Cứ như đang tự an ủi , Dung Thu âm thầm thở dài một , trái tim đang căng chặt cuối cùng cũng dần buông lỏng.

Giáo sư Nhậm nhận sự khác thường của , còn nhiệt tình : “Tiểu Thu, nếu em yêu, thầy giúp em giới thiệu nhé?”

Dung Thu: “……”

“Có .”

Giáo sư Nhậm kinh ngạc: “Thật ? Thầy còn từng thấy em thời gian yêu đương, đối tượng trong trường ?”

Dung Thu ngượng ngùng gật đầu: “Chờ khi nào chuyển nhà, chúng em cùng mời thầy ăn một bữa.”

Giáo sư Nhậm liền vui vẻ: “Được thôi. chuyển nhà còn ở phía , Tiểu Thu, em định bao giờ trở đơn vị nhận nhiệm vụ?”

“Em hỏi qua mấy , đều chặn .” Dung Thu cau mày, “Thậm chí họ còn rõ lý do.”

Giáo sư Nhậm thế, liền tự gọi điện cho cấp để hỏi.

Vài phút , ông cúp máy, sắc mặt chút nghiêm trọng: “Tiểu Thu, bên án phạt của em vẫn kết thúc, cuối năm phép nhiệm vụ.”

Dung Thu kinh ngạc: “Vẫn kết thúc ?”

“Ừm, còn một việc nữa.” Giáo sư hỏi tiếp, “Cơ giáp của em vì giải thể?”

Dung Thu: “……”

Cậu cảm thấy như gặp tai họa vô cớ: “Họ cơ giáp của em thiếu linh kiện, nhưng em nào cũng kiểm tra kỹ, tuyệt đối thể thiếu .”

Giáo sư Nhậm tin tưởng . Ông trầm ngâm một lúc, chỉ thể nghĩ một khả năng, Dung Thu đắc tội ai trong quân khu ?

ông rõ học trò làm việc chừng mực.

Có lẽ là vì phận beta nên ưa chuộng trong quân khu chăng?

Có lẽ đúng là .

Bởi vì quân khu khác với Thủ Đô tinh. Dù ở A Đại, hệ tác chiến hạng nhất, Dung Thu vẫn khó khiến các Alpha trong trường phục. Vậy nên ở quân khu ngoài , chắc chắn sự lạnh nhạt và khinh thường còn nhiều hơn nữa. Còn những lão binh thái độ thế nào, giáo sư Nhậm hiểu rõ hơn ai hết.

Nghĩ đến đây, ông càng thêm xót cho học trò của .

ông cũng Dung Thu là kiên cường, dù bất công đến , vẫn để chuyện đó ảnh hưởng đến bản .

Ai, càng nghĩ càng thấy thương.

Lời của giáo sư Nhậm vô tình gieo lòng Dung Thu một hạt giống nghi ngờ.

Trở ký túc xá, vẫn suy nghĩ mãi về chuyện cơ giáp.

ai để hỏi rõ, trong khi văn bản từ quân khu gửi đến thì lạnh lùng khô khan, còn đính kèm hình ảnh hộp bảo trì cơ giáp thiếu linh kiện, chi tiết đến mức thể cãi .

Chỉ vì một linh kiện bỏ sót, cơ giáp của liền giải thể.

Dung Thu chỉ thể chấp nhận kết quả .

Cũng may cách đến cuối năm còn xa, đợi thêm một thời gian nữa, vẫn thể trở thành nhiệm vụ.

Chỉ tiếc là học kỳ thiếu mất nhiệm vụ K tinh. Tuy học phần đủ, nhưng để nhất quân khu, học kỳ cố gấp bội.

Đáng tiếc đó giờ chỉ là kế hoạch trong đầu Dung Thu.

Theo quy định của quân khu, sang năm mới phép tiếp tục nhiệm vụ.

Thôi thì, trong thời gian cứ chuẩn nhà cửa cho .

Dung Thu nghĩ bắt tay việc. Tuy thương nhưng hề rảnh rỗi, tay nghề sửa chữa cơ giáp dân dụng đem dùng.

Tiền tiết kiệm dần dần tăng lên.

Thậm chí vì còn học tập và nhiệm vụ ràng buộc, tốc độ kiếm tiền của nhanh gấp năm .

Khi tích cóp đủ, Dung Thu chính thức bắt đầu trang trí nhà mới.

Phòng mua vốn thiện phần thô, chỉ cần trang trí nội thất.

háo hức lo lắng. Nhìn hàng loạt phong cách, mẫu mã khác , chọn mãi mà vẫn quyết định nổi.

Đầu óc cuồng vì mấy tấm ảnh, đành chọn vài kiểu thấy nhất, gửi cho Tô Nhiên nhờ giúp:

Dung Thu: Hình 1.jpg

Dung Thu: Hình 2.jpg

Dung Thu: Hình 3.jpg

Dung Thu: Hình 4.jpg

Vừa nhận ảnh, Tô Nhiên liền giật .

【Đánh bẹp họ Chu】: Dung Thu! Cậu sẽ ảnh mới nhất của A Dã mà mua phòng hối lộ chứ?!

【Đánh bẹp họ Chu】: Tôi cần nhà của !

【Đánh bẹp họ Chu】: Nhỏ quá!

【Đối phương thu hồi một tin nhắn】

【Đánh bẹp họ Chu】: Khụ khụ... Tôi là Alpha chính trực, tuyệt đối nhận hối lộ!

Dung Thu: “?”

Dung Thu: Không , tôu chỉ hỏi , cậuvcảm thấy A Dã thích phong cách nào hơn?

【Đánh bẹp họ Chu】: ……

Tô Nhiên trả lời . Sau khi Dung Thu gợi ý mãi, cuối cùng cũng hiểu ý.

【Đánh bẹp họ Chu】: Được , giúp thử xem A Dã thích kiểu nào.

【Đánh bẹp họ Chu】: chờ một chút, dạo A Dã bận lắm, nửa tháng gặp .

Dung Thu: Được, phiền nhé. Khi nào về, giúp sửa cơ giáp cho.

【Đánh bẹp họ Chu】: Một lời định!

Trùng hợp , khi Tô Nhiên đồng ý giúp Dung Thu dò ý Tần Mục Dã, thì Tần Mục Dã xin nghỉ nửa ngày. Đây là đầu tiên tự cho phép nghỉ ngơi kể từ khi điều đến quân khu 4.

Tần Mục Dã vốn ham chơi. Dù nghỉ ngơi, cũng chẳng rời khỏi tinh hạm. Tô Nhiên nghĩ đây đúng là cơ hội hiếm , bèn lưu bộ năm tấm ảnh Dung Thu gửi album, mang theo điện thoại tìm Tần Mục Dã.

Khi , Tần Mục Dã đang ăn tối.

Gọi là “ăn tối”, nhưng thực chất chỉ là uống bát canh dinh dưỡng đặc chế, món tiêu chuẩn tinh hạm.

Loading...