[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:55:45
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lần trong một trăm tham gia tập kích cảng, mười ba t.ử vong, bảy mươi hai khác thương nặng nhẹ nhập viện điều trị.
Dung Thu chính là một trong đó.
Đợi đến khi trận tập kích kết thúc, nhờ túi khí an , mới đội cứu viện kéo lên. dù túi khí bảo vệ, Dung Thu vẫn gãy xương sườn thứ tư bên trái, xương sườn thứ hai cũng rạn.
Điều khiến ngoài ý là, ngoài Tần Mục Dã và Tô Nhiên, ai khác chú ý đến .
Từ lúc đưa khoang chữa trị cho đến khi mở mắt, ngoại trừ bác sĩ và y tá, chẳng ai đến thăm Dung Thu.
Khi mở mắt, cơn đau dữ dội khiến mồ hôi lạnh túa . Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc nơi chóp mũi cùng âm thanh tí tách của thiết trị liệu bên tai ngừng nhắc nhở , đang ở trong khoang y tế.
Bên cạnh giường là một bác sĩ Alpha với vẻ mặt lạnh nhạt, đang kiểm tra các chỉ sinh học của .
Xét về mức độ, chấn thương của Dung Thu nặng, thậm chí thể tự hồi phục.
Bác sĩ Alpha cảm thấy việc điều trị cho một “vết thương nhẹ” như thế quả thực là phí phạm năng lực. Hơn nữa, còn thầm nghi hoặc, beta là ai mà khiến cấp yêu cầu dùng đến khu y tế nhất của quân khu?
Cùng lắm là vì bộ dạng một chút mà thôi.
Alpha liếc Dung Thu đang nheo mắt giường, lẩm bẩm: “Gãy xương, nhưng tràn m.á.u tràn khí màng phổi, thể tự lành. Tuy nhiên, theo lệnh , viện hai tuần.”
Từng lời của bác sĩ Alpha đều phảng phất thái độ ngạo mạn và khinh thường mà Dung Thu quá quen thuộc.
lúc , để tâm đến sự miệt thị đó.
Trong đầu chỉ còn hình ảnh cơ giáp rơi xuống biển.
Khi , cơ giáp của chạm bởi cơ giáp của Tô Nhiên, dẫn đến nguy cơ giải thể. Cuối cùng, thể khống chế nổi, cơ giáp rơi thẳng xuống biển. Trong giây phút sinh tử, kịp kích hoạt túi khí an .
Sau đó, ký ức của trống rỗng.
Khoảnh khắc cảm nhận áp lực đè nặng lên ngực, nghĩ rằng chắc chắn c.h.ế.t .
Nếu còn điều gì thể khiến khơi ký ức , thì trong đầu khi đó tràn ngập hình ảnh của Tần Mục Dã.
Nếu thật sự vì nhiệm vụ mà c.h.ế.t… Thì cũng đáng.
May mà .
Cậu vẫn còn giữ mạng.
Dung Thu mệt, thứ mệt mỏi chỉ là thể xác, mà còn là tinh thần. Chỉ cần chớp mắt thôi cũng khiến cảm giác như dốc kiệt bộ sức lực.
Sau khi bác sĩ rời , câuu chìm cơn mê mơ hồ.
Không qua bao lâu, kiểm tra, khiến đ.á.n.h thức bởi cơn đau buốt đến tận xương. Chỗ xương sườn gãy, ngay cả hít thở cũng đau nhói.
“Dung Thu, tỉnh !”
Tô Nhiên đang định trách mắng hộ lý Alpha hành động thô bạo, nhưng thấy Dung Thu mở mắt, liền lập tức chạy đến cạnh giường.
Nghe thấy giọng quen thuộc, Dung Thu cố gắng mở mắt. Trước mặt là Tô Nhiên, Alpha trẻ tuổi trông gầy nhiều, đôi mắt thâm quầng, thấy tỉnh thì còn kích động hơn cả hộ lý bên cạnh.
Dung Thu thoáng qua phía .
Không A Dã.
Ánh mắt dần tối , sức lực cũng theo đó mà cạn như quả bóng xì .
Đợi đến khi nhân viên y tế rời khỏi phòng, Tô Nhiên trông như gần mà dám. Cuối cùng, Alpha do dự thật lâu cúi thật sâu, biểu hiện tràn đầy cảm kích.
Giọng khàn khàn từ cổ họng Dung Thu vang lên: “A Dã ?”
Tô Nhiên thoáng sững sờ, ánh mắt mờ: “A Dã về. Nhiệm vụ ở tinh cầu M vẫn đang tiếp tục. Cậu đang ở tàu y tế.”
“Nhiệm vụ… vẫn kết thúc?”
Tô Nhiên ấp úng, chỉ rằng nhiệm vụ phía thuận lợi lắm, bọn tinh phỉ liên hệ với phản quân ở khu mười ba, nên quân khu cùng Tần Mục Dã hiện đang vô cùng bận rộn.
Dung Thu vốn hiểu rõ, nhưng chỉ cần đến “phản quân khu mười ba” là mơ hồ đoán phần nào.
Có lẽ A Dã thật sự quá bận.
Tuy chút thất vọng, nhưng vẫn thông cảm.
Tô Nhiên dường như cũng bận, từ lúc tỉnh , chuông điện thoại của Tô Nhiên vang liên tục. Dung Thu giục mãi, mới chịu .
Không thể thoái thác, Tô Nhiên một nữa cúi cảm ơn: “Nhiệm vụ thật sự xin . Tôi sẽ nhờ một bác sĩ beta hoặc y tá Omega đến chăm sóc . Cậu còn cần gì nữa ?”
Dung Thu lắc đầu, nhưng vài giây chợt nhớ : “Có thể phiền giúp mang cái túi của đây ?”
Tô Nhiên thì làm .
Sau đó, bác sĩ Alpha điều trị cho đổi thành bác sĩ beta, còn thêm hộ lý Omega, chế độ chăm sóc cũng hơn nhiều.
Ngay cả túi đồ của cũng mang đến, chính Tô Nhiên tự tay mang đến.
Thấy Dung Thu nâng niu chiếc túi như báu vật, Tô Nhiên khỏi thấy xót xa.
Khi đến phòng lấy đồ, mới phát hiện trong phòng của Dung Thu chẳng bao nhiêu thứ. Lấy cái túi , căn phòng trống rỗng đến mức thể dọn cho tân binh ở ngay.
Phòng trống rỗng, nghèo đến mức đáng thương.
Đây là đầu tiên Tô Nhiên cảm nhận rõ ràng sự “nghèo khó” của Dung Thu.
Thấy , áy náy ngượng ngùng, chỉ chỉ chiếc túi: “Điện thoại cũ của hình như rơi xuống biển , mua cho cái mới, vẫn giữ nguyên như cũ.”
Beta nghèo vui vẻ nhận lấy, thành khẩn : “Cảm ơn.”
Tô Nhiên: “……”
“Phải là cảm ơn mới đúng.” Tô Nhiên giơ tay xua , trong lòng nặng trĩu.
Nếu Dung Thu rằng chính thao tác sai của khiến cơ giáp của giải thể, lẽ sẽ lời cảm ơn như .
Có khi A Dã cũng sẽ tức giận.
Đây là đầu tiên Tô Nhiên thấy A Dã dùng đến quyền hạn cá nhân, theo lẽ , với thương tích của Dung Thu, cần điều trị ở khu y tế nhất của quân khu.
Tô Nhiên khẽ rùng . Sau khi dặn dò hộ lý vài câu, chuẩn rời .
Ra đến cửa, Tô Nhiên dừng bước, khẽ thở dài: “A Dã dạo bận, lẽ… sẽ liên lạc với .”
Dung Thu liên tục gật đầu, cũng tỏ mất hứng: “Tôi .”
Trước đây mỗi làm nhiệm vụ, cũng đều bận rộn như . Hơn nữa trong quân đội quy củ nhiều, chừng A Dã gần như chẳng cơ hội dùng di động.
Thấy beta hiểu chuyện như thế, Tô Nhiên gật đầu chào rời , trong lòng càng thêm khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-20.html.]
Sau khi rời , Dung Thu mới vội vàng mở chiếc di động mới.
Đã lâu dùng điện thoại. Số điện thoại vẫn giữ nguyên như cũ, danh bạ vẫn còn, nhưng bộ tin nhắn và nội dung lưu trữ đều biến mất. Nhìn khung trò chuyện trống rỗng, thấy trong lòng buồn.
Mặc dù A Dã lẽ thể nhận tin nhắn của , vẫn soạn một đoạn: “Em nhập viện, A Dã cần lo lắng ~”
nghĩ , A Dã hẳn thương , gửi như chẳng khác gì thừa lời...
Dung Thu do dự một lát, xóa hết dòng chữ gõ, cúi đầu nhập một từ mới:
—— an
Dung Thu cứ thế ở phi hạm y viện dưỡng thương.
Trong túi hành lý vẫn còn quyển nhật ký của , vì thế ghi chép quãng thời gian hiếm hoi nghỉ ngơi .
Đáng tiếc là điện thoại cũ rơi xuống biển, bộ lịch sử trò chuyện đều mất sạch.
Khi rảnh rỗi, chỉ thể những trang nhật ký cũ, mà chỉ cần lật đến phần nhắc đến Tần Mục Dã, trong lòng liền thấy thỏa mãn.
Hôm nay, khi lật đến trang từ năm ngoái, Dung Thu bỗng ngẩn .
Đã là ngày 4 tháng 11 …
Bảy ngày nữa sẽ là sinh nhật hai mươi tuổi của .
Thực Dung Thu cũng chính xác ngày sinh của , ngày ghi thẻ căn cước là do bệnh viện xác định khi viện phúc lợi đưa kiểm tra lúc nhỏ. Trùng hợp , đó là ngày 11 tháng 11.
Một ngày đặc biệt.
Dung Thu cũng chẳng mấy để tâm đến sinh nhật , bảy ngày , cậuvchắc vẫn còn đang điều trị tinh hạm. Nếu thể, chỉ cần ngày đó nhận một cuộc gọi từ A Dã thôi là .
Chỉ cần một câu “Sinh nhật vui vẻ” là đủ…
Không ngờ, đúng hôm , điện thoại thật sự reo lên.
Khi cuộc gọi đến, đang nhật ký. Nhìn thấy hai chữ “A Dã” sáng lên màn hình, còn tưởng đang hoa mắt vì mấy hôm nay ôm điện thoại quá lâu.
Hôm nay là sinh nhật , A Dã gọi đến! A Dã nhớ !
Thực từng hy vọng xa vời rằng A Dã sẽ nhớ, bởi bao giờ với ngày sinh của .
Dung Thu vui mừng đến mức run chân, lấy tay xoa mặt.
còn kịp bắt máy, cuộc gọi ngắt.
Dung Thu: “!!!”
Cậu còn kịp nhấn nhận cuộc gọi, cúp ? Là A Dã bấm nhầm? Hay là A Dã thấy bắt máy chậm nên bực ?
Dù là lý do nào, dòng chữ “Cuộc trò chuyện kết thúc”, n.g.ự.c như gió lạnh thổi qua, nghẹn từng cơn.
Làm cúp chứ…
Có nên gọi ?
Beta do dự vài giây, điện thoại sáng lên nữa, là cuộc gọi video!
Cậu lập tức bấm mở.
Hàng mi cong dài che đôi mắt đang sáng rực. Dưới ánh sáng, thậm chí chẳng kịp chỉnh mái tóc rối, chỉ vội ghé sát màn hình.
Tần Mục Dã ngẩng đầu khỏi tập văn kiện liền thấy màn hình là gương mặt trắng nõn chiếm trọn khung hình.
Ngòi bút trong tay khựng .
Có vẻ beta dưỡng thương tệ, hai má trắng mịn nhuộm chút hồng khỏe mạnh.
Dung Thu mặt đỏ bừng vì vui mừng, ngơ ngác chằm chằm màn hình.
Người đàn ông trong màn hình vẫn như , chỉ là nay đổi sang bộ quân phục mới, màu xanh lục sậm, kiểu dáng của quan chiến thuật cấp hai.
A Dã… thăng chức!
Dung Thu mừng cho , điều gì đó, nhưng câu đầu tiên của Tần Mục Dã khiến c.h.ế.t lặng: “Cậu trở về A Tinh dưỡng thương.”
“Vì chứ?”
Giọng điệu của Tần Mục Dã cứng rắn, uy nghiêm như lệnh: “Vì khi điều khiển cơ giáp, tiến hành kiểm tra kỹ thuật theo quy định, dẫn đến cơ giáp thiếu linh kiện then chốt và phát nổ. Đây là hình thức kỷ luật dành cho sai phạm của .”
Dung Thu trừng lớn mắt, mặc kệ cơn đau nơi ngực: “Không thể nào! Em luôn kiểm tra cơ giáp khi thao tác!”
Tần Mục Dã đáp, giọng lạnh: “Kết quả điều tra của quân khu xác định như . Giấy trắng mực đen, tin kết luận của cấp .”
Dung Thu mím chặt môi, đôi môi c.ắ.n đến trắng bệch: “ em thật sự làm sai.”
“Nghe lời. Về A Tinh .”
“……”
Tần Mục Dã dạo gần đây bận rộn đến mức hiếm khi thời gian rảnh, việc tự gọi đến là đặc cách.
Thấy Dung Thu vẫn do dự, ánh mắt dần trở nên thiếu kiên nhẫn: “Beta thương ở quân khu cũng chẳng ích gì. Dù , văn kiện ban hành, ba ngày sẽ tinh hạm cưỡng chế đưa trở về. Có , giờ còn do quyết định.”
Chỉ trong khoảnh khắc, Dung Thu như thấy một sợi dây trong đầu đứt phựt. Cậu siết chặt điện thoại nóng rực trong tay, mà tâm trí trống rỗng.
—— ‘Beta ích lợi gì.’
—— ‘Cưỡng chế đưa trở về.’
Giọng , lạnh lùng và cứng rắn, giống hệt những gì từng khi còn nhỏ, khi trả cô nhi viện, khi sĩ quan Alpha mắng mỏ.
bao giờ nghĩ rằng những lời sẽ xuất phát từ chính miệng yêu.
Vậy , trong mắt A Dã cũng như … Cũng cho rằng một beta như là vô dụng …
Nửa lồng n.g.ự.c tê dại, cổ họng khô khốc, cố nặn một câu hỏi khẽ run: “Trừ chuyện … A Dã còn điều gì với em ?”
Ví dụ như hôm nay là sinh nhật . Một câu “Sinh nhật vui vẻ” thôi cũng mà…
Điện thoại bên , đàn ông im lặng vài giây. Sự trầm mặc khiến thời gian như kéo dài vô tận.
“Không .”
Vài giây , giọng trầm thấp kiên định vang lên: “Đừng bướng bỉnh nữa. Trở về A Tinh .”
Dung Thu siết chặt di động.
Ở nơi Tần Mục Dã thấy , cơn mất mát dữ dội khiến cơ thể khẽ run lên lớp chăn. Dù quen với cảm giác , vẫn thấy đau, đau đến thấu tim gan.
Beta cúi đầu thật thấp, đôi mắt tối , sâu thấy đáy.
“Được … em sẽ .”