[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:53:52
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Dung Thu tỉnh mới hai ngày thả .
“Dung Thu, ngoài , thể tiếp tục làm nhiệm vụ chứ?”
“Vụ cơ giáp điều tra xong ?”
“Tôi , hỏi nhiều làm gì, bảo làm nhiệm vụ thì cứ làm .”
Dung Thu mơ mơ màng màng thả , suốt cả quá trình đều ngây ngốc.
Lúc gặp Trần Nhĩ Phảng, đổi . Không chỉ còn kiêu ngạo như , mà còn thấp thoáng vẻ sợ hãi. Sau đó, Dung Thu chỉ mới đối diện với gã một cái, Trần Nhĩ Phảng liền run lên.
???
Dung Thu sững sờ tại chỗ.
Cậu tự nhiên cho rằng đó là vì , nhưng khi nhận điện thoại của Tần Mục Dã, vẫn nhỏ giọng vui vẻ : “Trần Nhĩ Phảng hai ngày nay tính tình đổi lớn, đặc biệt ngoan.”
Tần Mục Dã đang duyệt bản đồ địa hình, cũng để lời của beta lòng: “Đặc biệt ngoan?”
Nếu chính mắt thấy bộ bản ghi nhiệm vụ của Trần Nhĩ Phảng, thật sự sẽ tin lời ngốc nghếch , cho rằng tên Alpha đó chỉ vô tình. Hắn từng thấy chỉ huy nào lệnh cho cơ giáp sư điều khiển cơ giáp chịu c.h.ế.t như . Nếu kỹ thuật của Dung Thu , e là sớm mất mạng mệnh lệnh của gã.
Nghĩ đến chuyện Trần Nhĩ Phảng suýt hại c.h.ế.t beta, Tần Mục Dã kìm nén bao lâu, cơn tức dâng trào.
Dung Thu còn đang ríu rít trong điện thoại: “Như cũng là ~”
Tần Mục Dã khẽ cau mày.
Beta đang làm nũng, giọng dính dính.
Tiểu beta nhạy cảm lập tức nhận bầu khí gì đó lạ, ngừng một lát vẫn nhịn tiếp: “A Dã, lúc làm nhiệm vụ cũng chú ý đồng đội nhé, nhiều bề ngoài thì mà lòng khó đoán lắm. Trần Nhĩ Phảng tuy giờ vẻ đổi, nhưng thật sự gì, cũng vì mà em đội trưởng tuần tra đ.á.n.h hai gậy mông.”
Dung Thu vốn chỉ nhắc Tần Mục Dã cẩn thận hơn, ngờ vài câu vô tình bán Trần Nhĩ Phảng thêm nữa.
“Em còn đánh?”
Dung Thu định đáp thì bên dập máy.
Dung Thu tiếng tít vang lên, chớp mắt.
…Treo máy?
Cậu ngẩn , chọc chọc tên Tần Mục Dã trong danh bạ. Mười lăm giây , điện thoại tự động tắt.
Tựa như cuộc gọi từng tồn tại.
Bất quá… cũng .
A Dã chắc hẳn thấy cuộc gọi của tối qua, nên hôm nay mới gọi .
Ngày hôm , tâm trạng Dung Thu chút vi diệu.
Bởi vì Trần Nhĩ Phảng gọi đến tham gia thí nghiệm tâm lý của quân khu. Sau đó, hiểu đưa máy phát hiện dối, kết quả dường như , khiến lãnh đạo quân khu tức giận, bắt giam gã .
Trần Nhĩ Phảng nhốt, cộng sự của Dung Thu đổi thành Chu Giả.
Dung Thu: ……
Tốt lắm, Chu Giả chính là đầu bảng ngược của hệ chỉ huy.
Có Chu Giả kéo chân , thứ hạng của đội Dung Thu tụt dốc phanh.
Ba ngày , đội của gần chạm đáy!
Đêm xuống, Dung Thu đang “tự kiểm điểm” khi ngủ, suy nghĩ xem làm cách nào để bịt miệng Chu Giả, để thể độc lập thành nhiệm vụ. Thật , chỉ cần một hành động còn hiệu quả hơn khi Chu Giả chỉ huy.
Chỉ là nhiệm vụ yêu cầu hệ chỉ huy và hệ tác chiến phối hợp cùng .
Dung Thu bực bội bản tổng kết nhiệm vụ, liếc qua bản tổng kết 3000 chữ trơn tru do Chu Giả nộp lên, chỉ thấy nước lã, khỏi cảm thán: “Tên chỉ huy đầu ngược , quả thật danh xứng với thực.”
Khi đang cáu, nhận cuộc gọi từ một đàn ông, beta lập tức như cứu rỗi.
Dung Thu rót một ly nước ấm giải khát. Mấy ngày nay cãi với Chu Giả suốt, giọng cũng khàn , để A Dã thấy thanh âm khó của .
Chính vì chậm vài ngụm nước, nên nhận cuộc gọi trễ hơn một chút.
Khi bắt máy, Tần Mục Dã đang trong giai đoạn đặc thù, đợi mãi cũng sốt ruột.
thấy giọng mềm mại, quen thuộc của beta, tâm trạng phiền muộn của cũng lắng xuống phần nào.
Dung Thu, kẻ trì độn , chẳng hề nhận .
Ngay cả khi Tần Mục Dã mặt , Dung Thu còn chẳng hiểu nổi lòng đàn ông , huống chi là lúc họ ở cách xa như , một đang thi thực chiến ở khu đông hành tinh W, một điều tạm nơi khác mà còn rõ là .
Khi gọi điện, Dung Thu thói quen chằm chằm một hướng cố định. Lúc , đang cầm vạt áo sơ mi trắng của , ánh mắt dừng nơi cúc tay áo hình thập tự bằng kim loại vàng nhạt bộ quân phục, giọng mềm mại đến mức kỳ cục.
Những lời trò chuyện lặt vặt rơi tai đàn ông, như một đám mây mềm mại nhất.
“A Dã dạo mệt , ngủ ngon ?”
Nghe Dung Thu quan tâm, Tần Mục Dã nhàn nhạt “ừ” một tiếng, giọng điệu bình thản lạnh lùng, tựa ghế: “Còn ?”
—— “Còn .”
Câu , rơi trong lòng Dung Thu, hóa thành một tia quan tâm nhẹ nhàng của đàn ông dành cho .
Ở nơi Tần Mục Dã thấy, Dung Thu nở nụ rạng rỡ.
Đáng tiếc, xưa nay chỉ chuyện , chứ chẳng bao giờ kể chuyện .
Dung Thu chỉ rằng bản dạo , tuyệt nhiên nhắc đến việc cùng Chu Giả náo loạn . Thậm chí, câu chuyện khéo rẽ hướng, thành dặn Tần Mục Dã ở khu Tây cũng chăm sóc bản cho .
Tần Mục Dã lặng lẽ lắng .
Tuyến thể cổ mới tiêm t.h.u.ố.c ức chế, nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan. Nhiệt độ nơi cổ vẫn âm ỉ tăng, kéo theo cảm xúc cũng bất . giọng trong trẻo của beta, tựa như hạt châu rửa qua dòng nước, từng viên va nhẹ , mềm mại mà trong suốt, thấm lòng một cách vô thanh.
Thật kỳ diệu, cơn bực dọc do thời kỳ mẫn cảm dần tan biến.
Ngón tay kẹp điếu thuốc, ý định châm lửa cũng theo đó mà nguội xuống.
Đầu dây bên , Dung Thu mãi thấy đàn ông đáp lời, tưởng Tần Mục Dã ai bắt nạt, liền hốt hoảng: “Có đồng đội Alpha của bắt nạt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-16.html.]
Trong khoảnh khắc , Dung Thu như một con thú nhỏ bảo vệ lãnh địa, khiến cảm nhận nếu Tần Mục Dã thật sự khi dễ, nhất định sẽ xù lông lao đến cào nát kẻ đó.
“Không .”
Tần Mục Dã đặt điếu t.h.u.ố.c sang một bên, dừng một chút, giọng thản nhiên:“Vậy là làm khó ?”
Dung Thu: “……”
Đừng “” chứ… mà yếu thế quá.
Dung Thu ôm điện thoại, uể oải đáp: “Không bắt nạt… chỉ là cảm thấy đồng đội quá ngu ngốc thôi.”
“Nói xem.”
là kiểu beta ngốc nào cũng sẽ ghét khác tiên.
Tần Mục Dã hỏi, Dung Thu đương nhiên giấu.
Trừ những phần cần giữ bí mật trong nhiệm vụ, kể tường tận quá trình mấy ngày hợp tác cùng Chu Giả cho đàn ông . Nhiều đoạn kể kịp rõ, đối phương truy hỏi đến cùng. Nói đến phần , chu môi nhỏ, lẩm bẩm chê bai Chu Giả: “Chu Giả khác Trần Nhĩ Phảng, đúng là đồ ngốc đầu bảng của hệ chỉ huy, ngay cả bản đồ cũng nhầm.”
Tần Mục Dã , cúi đầu xem tài liệu Omega cấp S mà cấp gửi đến. Tổng cộng mười ba , đến nửa chừng, tâm trạng bắt đầu bực bội.
Ném tài liệu sang một bên, xoa mi tâm, đột ngột hỏi: “Muốn đổi cộng sự ?”
Câu hỏi khiến Dung Thu bật , vội che miệng.
Cộng sự đổi là đổi .
A Dã thật ngây thơ.
“Không cần.” Dung Thu bổ sung, “Chu Giả lười biếng, quản chuyện, em tự sắp xếp nhiệm vụ theo ý , còn thoải mái hơn.”
“Em cảm thấy là .”
“Kia em cảm thấy !”
“……”
“Hắc hắc ~”
Nghe tiếng “hắc hắc” của beta, mày Tần Mục Dã khẽ nhíu , giọng vẫn xa cách, lạnh lùng: “Cười cái gì?”
Ngốc vẫn là ngốc.
Rõ ràng ấm ức đến , còn .
Dung Thu lập tức im miệng, nhưng sợ A Dã thấy chuyện với nhàm chán, nên moi hết tâm tư, đem hết những chuyện nhỏ thú vị kể cho . Từ việc ăn cơm trưa hành tinh W thêm miếng đùi gà, cho đến chuyện tắm xong bên cửa sổ tinh hạm ngắm ngân hà ngoài .
Tần Mục Dã thỉnh thoảng chỉ đáp hai tiếng, Dung Thu càng càng hăng, như đứa trẻ tan học kể cho cha chuyện vui ở trường, giọng kéo dài, xen lẫn vài sợi vị ngọt.
Cảm giác thật .
Ít nhất cũng để gọi điện tâm sự ~
Hơn nữa, giọng A Dã thật sự dễ quá.
Cùng là beta, nhưng giọng chỉ mềm yếu, dù cố gắng nâng cao âm điệu, vẫn chẳng tạo nổi khí thế.
Còn giọng Tần Mục Dã thì khác, thanh tuyến như luyện qua lửa, từng âm vang lên đều trầm ấm, mang theo từ tính khiến lòng rung động.
Dung Thu diễn tả , chỉ là thật dễ chịu.
Thậm chí nhiều lúc, chỉ cần vài câu, chân Dung Thu mềm nhũn.
Nói đến lúc , kể luôn chuyện đội và Chu Giả rơi xuống hạng 30, ngượng ngùng xoa xoa vành tai nóng ran.
Không hổ, mà là… mất mặt.
Từ khi A Đại đến nay, dù là lý thuyết, thao tác cơ giáp thực chiến, hạng mục nào cũng đầu.
Vậy mà giờ đây rơi xuống hạng 30.
Nếu vẫn giữ thứ hạng , thể sẽ ảnh hưởng đến lựa chọn quân khu khi nghiệp.
Nghĩ đến khả năng cùng A Dã Đệ Nhất Quân Khu, Dung Thu thấy như gáo nước lạnh tạt thẳng đầu.
Cậu lập tức ưỡn ngực, chắc nịch bảo đảm: “Em nhất định sẽ để Chu Giả kéo điểm của em xuống ! A Dã yên tâm, em nhất định sẽ cùng Đệ Nhất Quân Khu!”
Tần Mục Dã: ……
Beta cứ nhấn mạnh “Đệ Nhất Quân Khu”, khiến cuộc trò chuyện đang yên lập tức khựng .
Dung Thu ngây , những lời đó mang đến hiệu ứng gì. Cậu chỉ bên truyền đến âm thanh dòng điện khẽ xì xì, thở của đàn ông dồn dập, giọng khàn hơn thường ngày cất lên: “Tắt đây”
Dung Thu lưu luyến đáp: “A Dã hình như mệt ! Nhất định nghỉ ngơi cho nha!”
“…… Ừ.”
Cúp máy, Dung Thu vẫn cầm điện thoại, chậm rãi ngẫm .
khi thấy bản ghi âm màn hình, liền ảo não.
A Dã điều làm nhiệm vụ lâu , vốn dĩ chẳng gặp mặt, giờ ngay cả giọng cũng quên lưu .
A……
Cậu thật là ngốc mà.
Tiểu beta đập mạnh đầu xuống gối, hàng mi dài rũ xuống, che đôi mắt đầy hối hận.
Giờ phút , một tinh hạm tư nhân của Quân khu 4.
Toàn bộ tinh hạm tràn ngập mùi tin tức tố nồng đậm, ngột ngạt đến đáng sợ. Dù là vệ binh Alpha cấp A cũng chịu nổi áp lực .
Bên ngoài phòng tạm giam, hương trầm hương càng dày đặc, nồng nặc đến mức hai tâm phúc của Tần Mục Dã suýt ngất.
Người trẻ hơn, Triệu Tiềm cố gắng gồng vững: “Bác sĩ vẫn tới?”
Trịnh Ca vỗ vai trấn an: “Không ai ngờ thiếu gia bước thời kỳ mẫn cảm nhanh như . Đi theo bác sĩ Alpha, giờ họ tin tức tố của ép hôn mê .”
Alpha cấp S còn dữ dội hơn cả Omega cấp S. Trong Liên Bang hiện tại, lượng Omega cấp S chỉ vài trăm , còn Alpha cấp S danh nghĩa chỉ đại thiếu gia của họ. Việc tiểu thiếu gia cũng là Alpha cấp S, bọn họ từng chỉ đồn, ngờ tin tức tố của mạnh mẽ đến mức thua cả đại thiếu gia.
Chỉ cần ngửi thấy tàn dư tin tức tố nửa giờ , ai nấy hoa mắt ù tai, dám tưởng tượng trong phòng tạm giam hiện giờ sẽ .
Chắc chắn là đủ để g.i.ế.c .