[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:53:08
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nam nhân nhất quân khu, Dung Thu tự nhiên tin là thật.
Dù , Dung Thu ngờ Tần Mục Dã sẽ lựa chọn nào khác.
Tần Mục Dã luôn đặt tiêu chuẩn cao. Sau khi nghiệp, đương nhiên quân khu nhất. Trong mười ba quân khu của Liên Bang, nhất quân khu điểm tuyển chọn cao nhất, cũng là nơi khó nhất, chịu trách nhiệm trực tiếp bảo vệ thủ đô tinh A.
Dựa theo thành tích hiện tại của A Dã, dù nhảy lớp đến năm tư, chỉ cần trong năm nay khi ngoài làm nhiệm vụ xảy ngoài ý gì, chắc chắn thể tuyển nhất quân khu. Còn Dung Thu, tuy trong bài thi lý thuyết chút sai sót nhỏ, nhưng cũng ảnh hưởng gì đến việc theo nhất quân khu.
Hệ tác chiến khóa đầu tiên một Beta nhất quân khu, mà hệ chỉ huy cũng một Beta như .
Cậu và A Dã quả nhiên xứng đôi.
Xem nhanh chóng tích cóp tiền mua một căn phòng nhỏ, định cư ở tinh A.
——
Có mục tiêu , Dung Thu làm việc liền thêm phần hăng hái.
Thời gian trôi qua nhanh, kỳ thi của Dung Thu diễn thuận lợi, tất cả câu đều làm , chỉ là bài thi tay chậm nên kết quả chỉ đạt 60 điểm mà thôi.
Hôm đó, Dung Thu đến Phòng Giáo vụ nhận phần thưởng nhiệm vụ của hệ chiến đấu. Số tiền đối với một sinh viên mà , thật sự nhỏ.
Giáo sư Nhậm tình cờ gặp Dung Thu.
Ông Dung Thu giờ nghỉ trưa cũng chịu nghỉ, vẫn nhận nhiệm vụ, giờ thấy học trò của đếm tiền, dáng vẻ thích tiền đến khiến ông bất ngờ: “Thiếu tiền thì với thầy một tiếng, thầy cho mượn mà dùng. Ngày là tinh W làm nhiệm vụ , đừng vì mấy chuyện nhỏ mà chậm trễ công việc.”
Dung Thu cảm ơn lòng của giáo sư Nhậm, mím môi : “Không cần ạ, thầy, con đủ .”
“Thật sự đủ chỉ cho ? Không đủ thì cứ với thầy.”
Giáo sư Nhậm Dung Thu là cô nhi, quan tâm tiện biểu lộ quá rõ ràng.
Học trò của ông luôn chút tự tôn nhỏ, cứng cỏi quá dễ gãy.
Thấy thật sự thiếu, giáo sư Nhậm mới yên tâm.
Hai cùng về phía khu cơ giáp, đường khỏi trò chuyện. Giáo sư Nhậm hỏi vội vàng tích góp tiền để làm gì.
Dung Thu ngượng ngùng gãi chóp mũi: “Muốn mua một căn nhà nhỏ ở tinh A.”
Giáo sư Nhậm vui vẻ : “Vậy là hướng nhất quân khu ?”
Dung Thu gật đầu: “Muốn ở nhất quân khu, như nhất là nhà riêng ở tinh A, khi nghiệp liền thể định cư luôn.”
Giáo sư Nhậm tươi, vỗ vai : “Có chí hướng! Tốt nghiệp thể mua nhà . Chuyện nhà cửa để thầy giúp con để ý, con chỉ cần chuyên tâm làm nhiệm vụ thôi.”
Tự nhiên là quá.
Dung Thu cúi đầu cảm ơn ngớt.
——
Thời gian thoáng cái trôi qua.
Toàn thể sinh viên năm tư của hệ chỉ huy và hệ tác chiến đều thu dọn đồ lên tinh hạm.
Lần tinh W chỉ là nhiệm vụ huấn luyện, là đầu tiên hai hệ tác chiến và chỉ huy liên hợp hành động, nên cần giao lưu làm quen gọi là “phá băng”.
cái “phá băng” … phần “động gân thương cốt”.
Thực đây là vấn đề cũ giữa hai hệ. Cả hệ tác chiến và hệ chỉ huy đều là viện hệ hàng đầu của A Đại, thuộc loại “vua gặp vua”, mỗi chạm mặt là cạnh tranh kịch liệt.
Hai bên gặp lập tức hẹn đ.á.n.h .
Ngày đầu tiên, Dung Thu ít nhất hạ gục mười lăm, mười sáu Alpha đến khiêu khích hệ chỉ huy. Khối lượng vận động hề thua kém lúc còn học làm nhiệm vụ cơ giáp.
Khi cuối cùng kết thúc, Dung Thu mệt đến kiệt sức, lê về nghỉ ngơi.
Cậu mở cửa , thấy nam nhân đang trong phòng .
Tất cả mệt mỏi của Dung Thu lập tức tan biến.
Cả ngày nay tìm khắp nơi vẫn gặp A Dã, ngay cả Tô Nhiên cũng thấy.
Bây giờ thấy , đôi mắt sáng rực như rửa bằng vàng ngọc, rạng rỡ chạy tới: “A Dã đến đây? A Dã hôm nay đồng học bên hệ bọn em làm khó ?”
Dung Thu còn , Tô Nhiên sớm truyền lời khắp hệ tác chiến, bảo ai phép trêu chọc Tần Mục Dã, vì hôm nay sống yên .
Lần Tần Mục Dã đến là để mang t.h.u.ố.c cho Dung Thu.
Nghe Tô Nhiên , Dung Thu hôm nay động thủ với ít Alpha.
Mà làn da của Beta mềm mịn, dễ thương.
Hắn vẫy tay gọi Dung Thu gần.
Tim Dung Thu lập tức mềm nhũn.
Nếu đuôi, lẽ giờ đang quẫy tít mừng rỡ.
Đây là đầu tiên Tần Mục Dã đích bôi t.h.u.ố.c cho . Lần thương, nam nhân trực tiếp đưa đến bệnh viện, nên việc chính tay A Dã thoa t.h.u.ố.c khiến Dung Thu nhớ mãi quên.
Thật thương tích nặng, chỉ là tay và eo chút bầm tím, nhưng vì Dung Thu da trắng, nên qua vẻ nghiêm trọng hơn thực tế.
“Cậu hôm nay làm khó ?”
“Không , bọn họ đ.á.n.h em.”
Tần Mục Dã liếc một cái, tay bôi t.h.u.ố.c mạnh hơn vài phần.
Đuôi mắt Dung Thu lập tức đỏ hoe: “A Dã! Đau!”
Tần Mục Dã chằm chằm hõm eo mảnh khảnh lớp sơ mi, dáng lưng cong như chiếc cung căng đến cực hạn, phảng phất chỉ cần thêm chút nữa sẽ đứt đôi, tức giận mà mắng khẽ: “Biết đau thì nhớ cho kỹ.”
Biết nam nhân đang lo cho , Dung Thu chỉ , để lộ hai chiếc răng nhỏ trắng tinh.
A Dã đang quan tâm —
Cậu thật sự vui.
Nam nhân lòng bàn tay nóng rực, mà một loại t.h.u.ố.c mỡ cần xoa đều để thấm da, nên đến lúc bôi phía , Dung Thu xoa đến mức nước mắt lưng tròng.
“A Dã, nhẹ chút thôi nha!”
Tần Mục Dã lời, lực tay dịu .
“A Dã, chọc em ngứa quá!”
Tần Mục Dã đổi sang chỗ khác.
“A Dã, ngứa nữa !”
???
Beta đều sợ ngứa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-14.html.]
Tần Mục Dã chạm chỗ nào, Dung Thu cũng khúc khích.
Khí chất là thứ thật kỳ diệu, ngũ quan Dung Thu tính là xuất sắc, nhưng mỗi khi khiến khác động lòng.
Beta đến cong cả eo, đôi mắt lam như hổ phách ánh lên làn nước, tựa ngân hà thu nhỏ trong đáy mắt.
Nam nhân đột nhiên cúi xuống, khẽ hôn lên khóe mắt còn vương nước mắt của .
Chỉ là một cái chạm nhẹ, mềm mại như cánh bướm phất qua trong gió.
Dung Thu sững .
Cậu khẽ chạm đuôi mắt , mất một lúc lâu mới tiêu hóa nụ hôn .
Chờ Tần Mục Dã đóng nắp hộp t.h.u.ố.c mỡ , Dung Thu bất ngờ đẩy nam nhân ngã xuống giường.
Tần Mục Dã đang trong trạng thái thả lỏng nên thật sự đẩy ngã dễ dàng. Làm xong, Dung Thu mới nhận to gan cỡ nào, gương mặt đỏ bừng, vành tai cũng nóng rực.
Cậu đơn giản mặc kệ hết, vụng về kéo cổ áo chế phục của Tần Mục Dã. nếu kỹ, sẽ thấy bộ vành tai đỏ đến mức như hai viên trân châu phấn hồng nhỏ mềm.
Tần Mục Dã thấy rõ ràng.
Hắn ôm lấy eo beta, khẽ bật , mặc làm gì thì làm.
Tính kỹ , hai một thời gian mật.
Dung Thu coi như chủ động mở đầu, còn đều do Tần Mục Dã dẫn dắt.
Dù vẫn còn đang ở phi hạm, hai cũng dám quá mức, chỉ lướt qua một dừng , thế mà Dung Thu chi chít dấu đỏ ái .
Sáng hôm , khi thấy Tần Mục Dã vẫn còn ở đó, Dung Thu chút kinh ngạc. Vừa hai giây, đầu óc liền mềm nhũn như hồ: “A Dã về ?”
Tần Mục Dã khẽ gật đầu, sợ rõ giải thích thêm: “Nhiệm vụ bắt đầu, phép ở cùng.”
Hiện tại nhiệm vụ của họ còn chính thức bắt đầu, nên những quy định kiểm soát tạm thời thể bỏ qua.
Khi bọn họ thật sự đến tinh W, nếu rút thăm cùng tổ, cơ hội gặp sẽ ít đến đáng thương, thậm chí suốt cả nhiệm vụ cũng thể chạm mặt nào. Vì , Tần Mục Dã mới dễ dàng dung túng cho chuyện tối qua.
Không vì , dạo gần đây càng ngày càng để tâm đến beta .
lý trí vẫn với , nên như thế.
Beta cũng chỉ là beta, chẳng qua chỉ là món tiêu khiển trong lúc rảnh rỗi mà thôi.
Tần Mục Dã mặc chiếc áo khoác chế phục màu xanh lục trầm. Sắc xanh lạnh làm nổi bật làn da trắng nhạt của , kết hợp với gương mặt tuấn dật, lạnh nhạt mà cao quý khiến động lòng.
Dung Thu giường mà ngẩn ngơ.
Cậu từng phát hiện hóa là “ám ảnh bởi đồng phục” đến thế.
Tối qua, A Dã chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi trắng, suýt chịu nổi mà trêu đến mê .
Giờ tận mắt thấy nam nhân mặc đồng phục, Dung Thu cảm giác tim như tẩm trong lớp mật ong ngọt ngào, hương ngọt theo m.á.u lan khắp .
Trong khoảnh khắc , ảo giác như hai thật sự đang sống cùng .
Dung Thu khẽ đung đưa chân, khóe môi cũng vô thức cong lên, ánh mắt mang theo dịu dàng khác thường.
Giờ chỉ hy vọng trong nhiệm vụ cứu viện ở tinh W, thể cùng tổ với Tần Mục Dã.
Đáng tiếc, vận may của Dung Thu dừng tại đó.
Đến tinh W, ký túc xá của Tần Mục Dã cách xa, hơn nữa kết quả rút thăm tổ đội cũng cùng .
Người cùng tổ với là một Alpha tên Trần Nhĩ Phảng.
Trần Nhĩ Phảng là kiểu Alpha điển hình của chủ nghĩa tối thượng, xem thường Beta.
Thấy Dung Thu, gã liền mắt.
Beta quá gầy, trắng như , cho dù đầu hệ chiến đấu thì trong mắt gã cũng chẳng đáng một cái .
Một một , sự khinh thường đơn phương của Alpha dần biến thành va chạm. Cuối cùng, trong nhiệm vụ cứu viện đầu tiên tại doanh địa tinh W, hai xảy kịch liệt tranh cãi.
Nguyên nhân là vì Trần Nhĩ Phảng khi nhiệm vụ kết thúc lập tức rút lui, còn Dung Thu phối hợp, thậm chí ứng cứu.
Khi Dung Thu hạ cơ giáp, Trần Nhĩ Phảng cau mặt, lạnh giọng quát: “Đã nhận lệnh rút lui, tại còn ? Cậu thời gian lãng phí ở điểm cứu viện sẽ kéo xếp hạng của cả đội xuống ?”
Dung Thu bước khỏi khoang lái, tay ôm một bé gái chừng năm tuổi. Đứa nhỏ còn sợ hãi, nấc ngừng, nhưng động tác vỗ lưng dỗ dành của Dung Thu thuần thục nhẹ nhàng.
Khi bé gái vùi đầu vai , còn run rẩy nữa, Dung Thu mới buông , lạnh giọng : “Không cứu con bé, chẳng lẽ trơ mắt nó đè c.h.ế.t đống đổ nát ?”
Alpha kiêu ngạo túm cổ áo , khinh miệt quát: “Cứu cứu đến lượt quyết định! Hệ chỉ huy mới là bộ não thông minh nhất trong quân đội, hệ tác chiến các chẳng qua là những kẻ cầm d.a.o chiến đấu! Beta thì phận làm Beta!
Còn nữa, loại Beta hèn kém như , nghèo kiết xác, tài đức gì mà dám cùng những alpha cao quý như bọn cùng một tinh hạm lâu như …”
Có lẽ do bản năng áp chế của Alpha đối với Beta, lời của Trần Nhĩ Phảng càng lúc càng khó , giọng điệu đầy khinh miệt và ghê tởm.
Dung Thu nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo.
Cậu che tai đứa nhỏ, để cho những lời dơ bẩn lọt tai bé.
Qua mấy ngày chung đụng, Dung Thu sớm hiểu Trần Nhĩ Phảng cũng chẳng khác gì những Alpha từng gặp.
Cứng nhắc, tự cao, luôn tin rằng cấp bậc tin tức tố càng cao thì bản càng ưu việt.
Tóm , một kẻ rác rưởi.
Mâu thuẫn giữa hai chỉ mới bắt đầu.
Dung Thu từng nghĩ tất cả các chỉ huy đều giống Tần Mục Dã, bình tĩnh, năng lực, đáng tin cậy. kết quả, bắt cặp với một tên chỉ huy thế .
Lỗi lớn thì sửa, nhỏ nhận.
Dung Thu chỉ sai sót của gã, Trần Nhĩ Phảng liền tự cao tự đại, mắng rằng hệ tác chiến cần xen công việc của hệ chỉ huy.
Thái độ kiêu ngạo khiến ngay cả một Beta tính tình như Dung Thu cũng đ.ấ.m gã một trận.
Hôm đó, khi Dung Thu nhà vệ sinh, vô tình thấy Trần Nhĩ Phảng đang gọi điện thoại.
Tâm trạng của lập tức tan biến.
Đối phương trong điện thoại là Chu Giả, một sinh viên hệ chỉ huy khác, thành tích thi t.h.ả.m hại, nhưng “ điều”, nhờ miệng lưỡi khéo léo mà trở thành một trong những kẻ nịnh bợ bên cạnh Tô Nhiên.
Dung Thu mấy chuyện đó. Giờ chỉ thấy Trần Nhĩ Phảng đang giọng đầy khinh thường: “Đừng nữa, một cái Beta thì gì mà ngạo. Hắn chỉ cần ngoan ngoãn là , mỗi đều tự ý hành động, là thấy chướng mắt.”
“ , cứ như thế mãi, nhất định cho tay.”
Dung Thu khoanh tay, nhướng mày.
Cho tay ? Thử xem ai dạy ai.
Cậu vẫn im lặng tiếp, đề tài trong điện thoại đổi sang khác.
Trần Nhĩ Phảng : “Cậu , cái tên Tần Dã mới nhảy lớp qua bên hệ cũng y chang, ngạo mạn hết chỗ . Nhìn dáng vẻ còn tưởng sẽ ép xuống hạng hai. Mấy trong quân khu ăn trúng t.h.u.ố.c gì, đều tâng bốc cái Beta đó.”
Qua mười mấy giây, Trần Nhĩ Phảng hừ lạnh: “Hắn Tần Dã chẳng qua cũng là một Beta. Không tin tức tố thì thể làm nên trò trống gì ở hệ chỉ huy? Thật tưởng Beta thể nổi bật trong quân khu chắc? Theo thấy, Beta vốn nên tuyển A Đại. Loại rác rưởi cấp thấp như , đến xách giày cho cũng xứng.”
Nghe đến đây, n.g.ự.c Dung Thu như lửa bùng lên, trong khoảnh khắc, phẫn nộ gần như tràn ngoài.